Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Quý Tinh Dao không ngờ lại gặp phải Hứa Duệ ở nhà hàng, bên cạnh là Tề Sâm, còn có một cậu bé khoảng ba tuổi, cả gia đình họ cũng đang ăn ở đây.Cô vốn định dẫn Nguyệt Nguyệt đi đổi nhà hàng khác, nhưng chưa kịp quay…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Những lời của Lạc Tùng, từng câu như mũi dùi, từng chữ đều đau đớn. Trữ Chinh không biết sếp đã xảy ra chuyện gì, từ trưa hôm qua sếp cứ một mình ở lì trong thư phòng, không nói một lời nào. Cho đến bây giờ lên máy…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Quý Thường Thịnh không để lộ chút cảm xúc nào trên gương mặt, như thể ông đang nghe chuyện của người khác. Hiện giờ ông cũng không còn hận thù hay oán trách, bởi vì cái giá phải trả cho sự thù hận trước đây quá đắt. Thái độ…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Cuối tuần hôm đó, Tạ Quân Trình đưa Nguyệt Nguyệt đi học xong rồi đến bệnh viện để thăm Pudding Nhỏ. Hôm nay, anh không cho Hà Sở Nghiêu đến, nếu Hà Sở Nghiêu, cái tên phiền toái đó, tiếp tục đến vài ngày nữa, Pudding Nhỏ chắc sẽ…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân – Tạ Quân Trình và Quý Tinh Dao trở về phòng vẽ. Anh giao Nguyệt Nguyệt cho giáo viên trong phòng vẽ, vì có một số chuyện không tiện nói trước mặt cô bé. Quý Tinh Dao đóng cửa lại: “Anh vừa nói gì với Mộ Cận Bùi bằng tiếng…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân – Trữ Chinh lo lắng nhìn cảnh tượng trước mắt. Nếu là trước đây, với tính cách luôn cao ngạo của sếp, thì anh đã giật lấy kem trên tay Tạ Quân Trình rồi nhét thẳng vào miệng anh ta từ lâu. Thế nhưng lần này, sếp vẫn chưa bộc…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — “Chồng cũ” và “bạn trai hiện tại” như những vết dao sâu thẳm đâm vào lòng Mộ Cận Bùi. Thực ra, để xác định vị trí của Tạ Quân Trình đối với Quý Tinh Dao không hề khó nhưng anh không muốn làm gì khiến cô chán ghét thêm….
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Khi Đường Hoành Khang nhận được cuộc gọi từ Trữ Chinh, ông ta đang họp. Khi thấy ba chữ ‘Trợ lý Trữ’ hiện lên trên màn hình điện thoại, không hiểu sao trong lòng ông ta lại dâng lên một cảm giác bất an. Trữ Chinh trước giờ chỉ…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Cuộc gọi kết thúc, Quý Tinh Dao ngồi yên trong căn phòng tối đen hơn mười phút, cuối cùng mới nhận ra mình không phải đang mơ. Giọng nói đó là thật, và tiếng gọi “Dao Dao” kia chính là Mộ Cận Bùi gọi cô. Quá khứ giống như…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Mộ Cận Bùi thấy cuộc gọi từ Tạ Quân Trình thì không lập tức bắt máy. Đã nhiều năm nay, anh và Tạ Quân Trình chưa từng gọi điện trực tiếp cho nhau. Nếu là việc công, Tạ Quân Trình chắc chắn sẽ không tự gọi mà thường giao…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Một tuần trôi qua, Mộ Cận Bùi vẫn không nhận được bất kỳ tin tức nào liên quan đến Quý Tinh Dao. Điều này khiến anh không khỏi nghi ngờ Trữ Chinh có phải đang yêu đương, tâm trí không còn đặt vào công việc nữa hay không. Cà…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Quý Tinh Dao ở lại văn phòng của Trữ Chinh suốt một tiếng rưỡi, cho đến khi Tạ Quân Trình gửi tin nhắn lần nữa: “Sắp tan họp.”“Biết rồi.” Quý Tinh Dao đáp lại: “Sau này không cần lúc nào cũng báo cáo tình hình của anh ta cho…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Quý Tinh Dao không biết phải làm sao để hòa hợp với Nguyệt Nguyệt. Cô hoàn toàn không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con. Hiện tại, đứng trước Nguyệt Nguyệt, cô lại có chút gượng gạo và lúng túng, sợ rằng Nguyệt Nguyệt sẽ không thích mình. Không…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Mộ Cận Bùi bước vào hầm rượu. Đây là lần đầu tiên trong năm năm qua anh bước chân vào nơi này. Trước đây anh không dám nghĩ đến hình ảnh Quý Tinh Dao từng chọn rượu ở đây. Những hình ảnh ấy như lưỡi dao sắc, từng nhát…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Ngày hôm sau, Pudding Nhỏ đến trung tâm thương mại đúng hẹn. Cô bé đã hẹn gặp Corey ở đây. Pudding rất đúng giờ nhưng Corey thậm chí còn tôn trọng thời gian hơn, ông đã chờ sẵn ở đó. Corey bước xuống xe, mở cửa xe cho cô…
Editor: Phong TâmBeta: Bảo Trân — Mộ Cận Bùi đứng dưới tòa nhà M.K, không lên trên, ôm cô bé trong lòng và chờ cô bé ăn hết cây kem.Anh cảm thấy bản thân như đang đứng trên bờ vực của sự điên cuồng. Dù cố gắng thế nào cũng không thể kiềm chế để…

