GIỚI THIỆU
VĂN ÁN
Ôn Linh đã gặp Thịnh Gia Ngật hai lần.
Lần thứ nhất là khi cô làm đổ khay đồ ăn trong căng tin, vô tình làm bẩn chiếc áo khoác đắt tiền của anh.
Lần thứ hai là vào một đêm tuyết rơi trắng trời, cô bị anh chặn lại. Ánh mắt đen láy của anh mang theo sự chiếm hữu trắng trợn, anh nói với cô: “Những gì bạn trai em cho được, tôi cũng cho được, thậm chí còn hơn thế.”
Ôn Linh dừng lại, đối diện với ánh mắt anh: “Anh có ý gì?”
“Đá hắn đi, đi theo tôi.”
–
Trong giới lan truyền rằng, bạn gái của Thịnh đại thiếu gia cao cao tại thượng, là do anh cướp từ tay người anh em của mình, thậm chí hai người còn vì chuyện này mà đánh nhau một trận.
Trong buổi tiệc, mọi người không nhịn được mà buôn chuyện: “Thật hay giả vậy?”
Có người chen vào: “Chắc chắn là giả rồi. Cô gái đó nhìn là biết không an phận, chắc chắn là cô ta chủ động quyến rũ trước.”
Thịnh Gia Ngật lười biếng dựa vào ghế sô pha, ngước mắt liếc nhìn người vừa nói một cái đầy cảnh cáo, điềm nhiên đáp lại: “Không, là tôi quyến rũ cô ấy.”
–
Có lẽ là báo ứng, cuộc tình công khai rầm rộ này lại chóng vánh tan vỡ.
Nhiều năm sau gặp lại, ngoài cửa là tiếng chạm ly rôm rả, nhưng cách một bức tường, Ôn Linh lại bị Thịnh Gia Ngật ấn vào cánh cửa và hôn một cách cuồng nhiệt: “Thịnh Gia Ngật, anh điên rồi!”
Người đàn ông nắm chắc phần thắng, thản nhiên xoa nhẹ vành tai cô, khẽ cười: “Cứ kêu to hơn nữa đi, để người ngoài kia đều nghe thấy.”
–
Tag: Lạnh lùng điềm tĩnh x Mạnh mẽ, thâm tình
Thể loại: Gương vỡ lại lành, Từ vườn trường đến thành thị, Cặp đôi ‘đối kháng ’,Giả dối xen lẫn chân tình
Ghi chú: Không có tình tiết người thứ ba, ngoại tình, v.v. Nữ chính đến với nam chính sau khi chia tay người cũ.
Lập ý: Tình yêu và sự cứu rỗi, đối đãi chân thành với mọi người.

