GIỚI THIỆU
VĂN ÁN
NGƯỜI THỪA KẾ GIA TỘC DANH GIÁ NHẤT GIANG NAM – SỞ THIÊN THƯ ♥️ ĐẠI MỸ NHÂN KIÊU KỲ KHIẾN CẢ THẾ GIỚI PHẢI CÚI ĐẦU DƯỚI GẤU VÁY CÔ – LÂM HY QUANG
Lâm Hy Quang xưa nay nổi tiếng với nhan sắc khuynh thành trong giới h.ào m.ôn ở khu cảng, khiến ai nấy đều muốn q.uỳ ph.ục dưới váy cô. Nhiều năm qua, số người th.eo đu.ổi cô không đếm xuể, hơn nữa toàn là những nhân vật qu.yền c.ao ch.ức tr.ọng.
Vì một sự cố ngoài ý muốn, Lâm Hy Quang buộc phải mượn danh của Sở Thiên Thư – người nắm qu.yền l.ực cực thịnh của nhà họ Sở ở Giang Nam – để thoát khỏi sự đ.eo b.ám đi.ên cu.ồng của đám người th.eo đu.ổi. Kể từ đó, số người vây quanh cô giảm đi đáng kể ——
Thế nhưng, giới th.ượng l.ưu lại bắt đầu truyền tai nhau những lời đồn đầy màu sắc về hai người, với đủ mọi phiên bản t.ình y.êu – th.ù h.ận được bàn tán say sưa. Ngay cả Sở Thiên Thư, vốn ẩn dật nơi xa xôi, cũng nghe thấy bên ngoài đang lưu truyền cho mình một món “n.ợ đ.ào h.oa”.
Về sau, khi Lâm Hy Quang đã đến độ tuổi kết hôn, cô vẫn chưa chọn được ai trong hàng loạt ứng cử viên trong giới h.ào m.ôn. Không ngờ chẳng bao lâu sau, Sở Thiên Thư – người đứng đầu thế hệ thứ ba nhà họ Sở – lại đích thân đến cửa, chỉ đích danh muốn li.ên h.ôn với cô.
Tại một buổi tiệc th.ương m.ại hết sức bình thường, Lâm Hy Quang vừa định rời đi thì bắt gặp bóng dáng cao lớn, tao nhã của một người đàn ông dưới bậc thang.
Đôi mắt Sở Thiên Thư mang theo ánh sáng lấp lánh như ánh đèn đêm, nhìn thẳng về phía cô: “Lâm Hy Quang?” “Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.”
Trích đoạn nhỏ: Lâm Hy Quang luôn nghĩ cuộc h.ôn nh.ân ngầm hiểu này chỉ là sự kết hợp vì lợi ích, giữa hai người chẳng mấy thấu hiểu nhau. Nhưng cô chưa từng ngờ rằng, sau khi cưới, đêm nào cô cũng m.ất ng.ủ vì bị anh “th.ăm d.ò” quá sâu.
Lâm Hy Quang nắm chặt cổ tay dài, lạnh trắng của anh, ư.ớt đ.ẫm: “Đủ sâu rồi, thật sự đủ rồi!”
Sở Thiên Thư lại cố chấp muốn để th.ân th.ể trắng muốt, hoàn mỹ ấy phủ đầy những d.ấu v.ết tươi mới của sự ch.iếm h.ữu, hơi thở n.óng b.ỏng vây lấy cô: “Ngoan, vẫn chưa tới tận cùng.”
Tag nội dung: H.ào m.ôn th.ế gi.a – H.ôn nh.ân – Ngọt. H.ôn nh.ân th.ương m.ại, “cưới trước yêu sau” *Cùng hệ liệt với “Ngày ngày nhớ mong”

