Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TƯỜNG VI MỎNG MANH – TUẾ DỤC
    • LÁ XANH – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MÙA HÈ NEON – THỜI TINH THẢO
    • MỘNG TƯỞNG CHANH XANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON – NGÂN BÁT
    • QUẠ THUẦN KHIẾT – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • HAI BẢN THỂ CỦA ANH – NHẬT NHẬT PHỤC NHẬT NHẬT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TƯỜNG VI MỎNG MANH – TUẾ DỤC
    • LÁ XANH – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MÙA HÈ NEON – THỜI TINH THẢO
    • MỘNG TƯỞNG CHANH XANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON – NGÂN BÁT
    • QUẠ THUẦN KHIẾT – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • HAI BẢN THỂ CỦA ANH – NHẬT NHẬT PHỤC NHẬT NHẬT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

TƯỜNG VI MỎNG MANH - TUẾ DỤC - Chương 2: Tôi đứng đợi anh cả ngày trời trong cơn giông bão

  1. Home
  2. TƯỜNG VI MỎNG MANH - TUẾ DỤC
  3. Chương 2: Tôi đứng đợi anh cả ngày trời trong cơn giông bão
Prev
Next
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối. Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 2: Tôi đứng đợi anh cả ngày trời trong cơn giông bão

“Tống Hoài Dư, bánh ngọt ăn có ngon không?”

Dứt lời.

Tiếng người ồn ã trong tiệm bỗng chốc tắt lịm, chỉ còn dàn âm thanh vẫn đang phát khúc nhạc thịnh hành đương thời. Giai điệu nhẹ nhàng êm ái lại càng làm nổi bật bầu không khí giằng co đến ngột ngạt tại hiện trường.

Nhiệt độ như tụt thẳng xuống điểm đóng băng.

Trong tất cả những lần chiếm trọn sân khấu, lần này, Mộ Chiêu thực sự chẳng có màn xuất hiện nào lộng lẫy kiêu sa.

Thế nhưng khí chất bức người vẫn như thuở nào, mạnh mẽ đến mức không một ai có thể ngó lơ.

Việc trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn đối với Mộ Chiêu mà nói là điều quá đỗi dễ dàng.

Dù cô chỉ diện chiếc áo sơ mi trắng bình dị hết mức, mặt mộc chẳng chút phấn son, nhưng gương mặt ấy vẫn mang vẻ đẹp đầy tính công kích: đôi mắt ướt mùa xuân với đuôi mắt khẽ xếch, sống mũi cao thẳng, bờ môi tự mang sắc ửng hồng phớt nhẹ.

Tùy tiện một cái liếc mắt cũng toát lên vẻ diễm lệ lạnh lùng cùng sự nguy hiểm khôn lường.

Thậm chí là ý vị của kẻ đi săn.

Rất nhanh sau đó đã có người nhận ra cô, trong tiệm lập tức sôi sục như chảo nước sôi, tiếng xì xào bàn tán rộ lên không ngớt.

“Hóa ra là Mộ Chiêu, ba năm trước cô ta lái xe say rượu tông chết người rồi vào tù đấy. Tính ra thời gian trôi nhanh thật, thế mà cô ta đã được thả rồi, nhưng sao lại ăn mặc thế kia?”

“Chắc là vừa mới ra tù.”

“Ba năm rồi mà Mộ Chiêu chẳng thay đổi gì, gương mặt kia vẫn tuyệt mỹ như vậy, chẳng lẽ cuộc sống trong tù dễ thở thế sao?”

“Đẹp nghiêng nước nghiêng thành thì có tích sự gì, kẻ không được yêu mới là kẻ thua cuộc.”

“Cũng đúng, sếp Tống đâu có cần cô ta nữa, chẳng phải đã chọn cô Lâm rồi đấy thôi.”

Những lời đàm tiếu bên tai lướt qua, thần sắc Mộ Chiêu vẫn thản nhiên như không, duy chỉ có tia giễu cợt chẳng thể giấu nổi đang lan dần nơi đáy mắt.

Hóa ra ba năm trôi qua, thành Đào Châu đã sớm đổi thay cả một khoảng trời—

Cô vậy mà lại biến thành một kẻ tội nghiệp không được chọn lựa, chẳng được yêu thương.

Đến cả chính bản thân cô cũng chẳng hề hay biết.

Giữa những thanh âm bàn tán râm ran, ánh mắt Tống Hoài Dư hướng về phía cô. Khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh ta khẽ sững sờ, dường như không ngờ cô lại đột ngột xuất hiện ở nơi này.

Ngay giây tiếp theo.

Thần sắc người đàn ông liền khôi phục vẻ bình thản như thường lệ, gương mặt tuấn tú nở nụ cười: “Chiêu Chiêu, sao em lại ở đây?”

Vẫn là tiếng gọi dịu dàng quen thuộc ấy.

— Chiêu Chiêu.

Trước kia nghe thấy ắt hẳn sẽ thấy êm tai, nhưng giờ đây Mộ Chiêu chỉ thấy buồn nôn cùng cực. Cô học theo anh ta, cũng hé nở một nụ cười, giọng điệu vừa mềm mỏng lại vừa lạnh lẽo: “Anh vẫn chưa trả lời tôi đâu đấy.”

“Hả, chuyện gì cơ?”

“Bánh ngọt ăn có ngon không?” Mộ Chiêu đưa mắt nhìn miếng bánh trên tay Lâm Tử Vân, “Rất ngọt phải không, ngọt đến mức nào cơ chứ?”

Tống Hoài Dư thần thái tự nhiên, chẳng có lấy nửa phần chột dạ hay cắn rứt lương tâm, mỉm cười đáp lại: “Khá lắm, đây là món tủ của Tiểu Vân đấy. Tiểu Vân, em lấy cho Chiêu Chiêu nếm thử đi.”

Tiểu Vân.

Gọi nghe mới thân mật làm sao.

Mộ Chiêu thuận thế đưa mắt nhìn Lâm Tử Vân, bước vào tiệm lâu như vậy, đến giờ cô mới thực sự chia cho cô ta một ánh nhìn.

Lâm Tử Vân chạm phải ánh mắt Mộ Chiêu.

Khoảnh khắc ấy, cả người Lâm Tử Vân khẽ co rúm lại, trong mắt thoáng qua tia chột dạ đầy hoảng hốt.

Mộ Chiêu hiểu rõ hơn ai hết vì sao cô ta lại có phản ứng như thế. Cô khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên ý cười mỉa mai, cố tình kéo dài ngữ điệu cất lời chào hỏi—

“Đã lâu không gặp.”

Có lẽ nhờ có người đàn ông bên cạnh chống lưng, tiếp thêm dũng khí để đối diện với Mộ Chiêu, Lâm Tử Vân bèn bưng đĩa bánh chủ động tiến lên, múc một thìa bánh kem trà xanh.

Thìa bánh ấy được đưa tới ngay trước mi mắt Mộ Chiêu.

Ánh mắt Lâm Tử Vân vờ như trong trẻo vô ngần, tựa hồ như chưa từng làm điều xằng bậy, sắm trọn vai một kẻ lương thiện vô tội.

Cô ta cất giọng hỏi: “Chiêu Chiêu, cậu có muốn nếm thử không?”

Tiếng xì xào xung quanh chưa từng ngớt một giây.

Toàn một lũ người hóng hớt chuyện thiên hạ.

Mộ Chiêu nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Vân không rời mắt, chỉ chưa đầy hai giây cô đã thừa hiểu—Lâm Tử Vân đang cố tình làm cô thấy ghê tởm, cố ý dùng chiếc thìa vừa đút cho Tống Hoài Dư để mời cô thưởng thức.

Lại còn đinh ninh rằng giữa chốn đông người thế này, cô sẽ chẳng dám từ chối, sẽ phải cắn răng nuốt sự ghê tởm vào trong mà ăn miếng bánh ấy.

… Lâm Tử Vân à.

Cô coi thường Mộ Chiêu này quá rồi đấy.

Mộ Chiêu khẽ bật ra một tiếng cười mỉa, chẳng hề báo trước, cô giơ tay hất phăng chiếc thìa bạc nhỏ trên tay Lâm Tử Vân.

Hành động khiến đám đông xung quanh hít vào một hơi kinh ngạc.

Lâm Tử Vân càng ra vẻ yếu đuối thốt lên một tiếng: “A…” Tay cô ta run lên mất đà, chiếc đĩa đựng bánh rơi tuột xuống đất, miếng bánh kem lật úp trúng ngay đôi giày cao gót đính đá thắt dây bản giới hạn của thương hiệu M-Vill dưới chân cô ta.

Mộ Chiêu cúi mắt nhìn xuống, nhận ra thương hiệu quen thuộc, ý vị châm chọc nơi đáy mắt càng sâu đậm hơn.

Đó là thương hiệu giày nữ cô ưa chuộng nhất.

Mà đôi giày cao gót Lâm Tử Vân đang đi dưới chân lúc này, Tống Hoài Dư cũng từng tặng cô một đôi y hệt. Khi nhận được món quà ấy, cô đã vui sướng biết bao.

Chỉ là nhìn tình cảnh hiện tại, người Tống Hoài Dư tặng đầu tiên chưa chắc đã là cô.

Người đàn ông vẫy tay ra hiệu cho nhân viên lấy một hộp khăn giấy, nhận lấy rồi rảo bước thật nhanh đến bên cạnh Lâm Tử Vân, trong mắt ngập tràn vẻ lo lắng: “Tiểu Vân, em bị dọa sợ rồi sao?”

Lâm Tử Vân làm bộ dáng đáng thương tội nghiệp, khẽ lắc đầu, lí nhí bảo mình không sao.

Tống Hoài Dư thậm chí chẳng buồn tránh né bất kỳ ai, dịu dàng vỗ về lưng Lâm Tử Vân, rồi quỳ một gối xuống, dùng khăn giấy lau đi vết bẩn dính trên đôi giày cao gót của cô ta.

Mộ Chiêu thu trọn tất cả vào tầm mắt, từng ngóc ngách chi tiết nhỏ nhặt nhất, chẳng bỏ sót điều gì.

Cả trái tim như rơi tõm vào hầm băng lạnh lẽo.

Tự tay lau sạch vết bẩn trên giày cho Lâm Tử Vân xong, Tống Hoài Dư đứng dậy, một tay đút vào túi quần, đôi mày tuấn tú khẽ nhíu lại: “Chiêu Chiêu, em cần gì phải làm thế?”

Nghe giọng điệu của anh ta, dường như chứa chan nỗi thất vọng cùng sự khó hiểu trước hành động của cô: “Tiểu Vân cũng chỉ có ý tốt mà thôi.”

Mộ Chiêu chẳng buồn để tâm đến lời chất vấn của anh ta, chỉ điềm tĩnh hỏi ngược lại: “Sếp Tống trăm công nghìn việc, chẳng phải hôm nay có một cuộc họp vô cùng quan trọng cần chủ trì hay sao? Sao vẫn có thời gian để đến chúc mừng ngày khai trương tiệm bánh của cô Lâm thế này?”

Thực lòng cô rất muốn hỏi một câu—

Tống Hoài Dư, tôi đứng đợi anh cả ngày trời trong cơn giông bão.

Lương tâm anh còn lại được nửa phần hay không?

Nhưng thốt ra lời ấy thì ủy mị quá đỗi, Mộ Chiêu không muốn cục diện trở nên nực cười.

Tống Hoài Dư vừa định mở lời thì Lâm Tử Vân đứng bên cạnh đã nhanh nhảu cướp lời trước: “Chiêu Chiêu, cậu đừng trách anh ấy. Là do tớ gọi điện nài nỉ anh ấy hoãn cuộc họp lại đấy, đó thực sự là một cuộc họp rất quan trọng.”

Mộ Chiêu gật gù ra vẻ đăm chiêu, khẽ nâng cằm, rành mạch bóc trần từng lớp ẩn ý trong lời nói của Lâm Tử Vân: “Vậy ra cô đang khoe khoang với tôi rằng Tống Hoài Dư sẵn sàng vì cô mà hoãn cả cuộc họp trọng đại, nhưng lại chẳng có nổi chút thời gian để đến đón tôi ra tù.”

Lâm Tử Vân nhìn cô mỉm cười: “Chiêu Chiêu, cậu vẫn như ngày xưa, chẳng hề thay đổi chút nào, miệng lưỡi vẫn sắc sảo như thế.”

“Quá khen rồi.” Mộ Chiêu cười lạnh lùng.

“Làm sao sắc sảo bằng cô được.”

Chẳng đợi Lâm Tử Vân kịp lên tiếng tiếp, Mộ Chiêu lập tức xoay chuyển mũi dùi, chĩa thẳng về phía Tống Hoài Dư: “Tôi rất tò mò không biết từ bao giờ mà mối quan hệ giữa sếp Tống và cô Lâm lại trở nên khăng khít đến mức này đấy?”

Thân thiết đến độ có thể gọi nhau bằng hai tiếng Tiểu Vân.

Thân thiết đến độ có thể gạt bỏ cuộc họp quan trọng để tới dự lễ khai trương.

Thân thiết đến độ có thể hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô, chỉ dành trọn sự dịu dàng, ân cần cho một mình Lâm Tử Vân.

Trong ký ức của cô, Tống Hoài Dư đối với Lâm Tử Vân trước nay chỉ dừng lại ở mức xã giao gật đầu chào hỏi, chạm mặt thì chào một câu, hoặc giả những buổi tiệc có mặt cô thì ngồi chung một mâm cơm mà thôi.

Tống Hoài Dư thậm chí không chỉ một lần thể hiện sự chán ghét Lâm Tử Vân ngay trước mặt cô, chê bai Lâm Tử Vân mang cái vẻ nghèo hèn bần tiện, cái mùi toát ra trên người cô ta khiến anh ta phát bực.

Rốt cuộc là từ bao giờ?

Hai kẻ này đã lén lút sau lưng cô qua lại vụng trộm, dan díu với nhau.

Tống Hoài Dư xoay nhẹ chiếc đồng hồ cơ phong cách Anh quốc trên cổ tay, cất giọng thờ ơ, đưa ra một câu trả lời hoàn toàn mang tính qua quýt: “Chiêu Chiêu, ba năm trời có thể thay đổi rất nhiều chuyện, lòng người ai rồi cũng khác.”

Một câu “lòng người ai rồi cũng khác” thốt ra thật hay ho làm sao.

Mộ Chiêu nén chặt cảm giác buồn cười đang chực trào, kìm nén cảm xúc, giữ cho đầu óc hoàn toàn tỉnh táo mà nói: “Nói hay lắm, nhưng hai người chắc hẳn không phải đợi đến lúc tôi vào tù rồi mới tằng tịu với nhau đâu nhỉ, mà là từ trước khi tôi đi tù cơ.”

Từ “tằng tịu” thốt ra vô cùng sắc bén và cay độc.

Trên gương mặt Tống Hoài Dư thoáng qua nét ngượng ngùng trong chớp mắt.

Thế nhưng Tống Hoài Dư chung quy vẫn là Tống Hoài Dư, công phu đóng vai người quân tử ngoài mặt trước nay luôn thượng thừa. Anh ta giở ngón đòn nước đôi, cười nói nhẹ tênh như đùa cợt: “Chiêu Chiêu, em khéo đùa thật đấy.”

Không để lại chút dấu vết nào mà gạt phăng lời cô nói.

Mộ Chiêu quá hiểu con người anh ta.

Một kẻ cực kỳ thông minh, giỏi luồn lách và xoay xở giữa các mối quan hệ nhân tình thế thái, lúc nào cũng tỏ ra phong độ lịch lãm, khiêm nhường như ngọc quý.

Chỉ là cô chưa từng ngờ rằng anh ta lại có thể phản bội mình.

Tống Hoài Dư khẽ hắng giọng, đưa mắt nhìn quanh đám đông, không muốn màn kịch này tiếp tục diễn ra thêm nữa, bèn nhàn nhạt cất lời: “Chiêu Chiêu, nếu không có chuyện gì thì em về trước đi. Hôm nay tiệm mới của Tiểu Vân khai trương đông khách lắm, không rảnh rang để tiếp đón em được chu đáo đâu.”

“Muốn tôi rời đi cũng được thôi, nhưng tôi vẫn còn một chuyện muốn hỏi sếp Tống đây.” Mộ Chiêu cười tươi tắn nói, nhưng trong đôi mắt trong veo lại giấu kín những tia nhìn lạnh buốt.

Ánh mắt Tống Hoài Dư vô thức rơi vào bàn tay phải của cô.

Dường như anh ta đã đoán được cô định hỏi điều gì.

Ánh mắt anh ta gần như lập tức lạnh băng xuống, gương mặt tuấn tú bỗng chốc trở nên cạn tình cạn nghĩa.

Quả nhiên—

Giữa muôn vàn ánh mắt soi mói, Mộ Chiêu chậm rãi giơ bàn tay phải lên, trên ngón tay giữa là chiếc nhẫn đang lấp lánh tỏa sáng: “Tôi chỉ muốn hỏi sếp Tống một câu, lời hứa sẽ cưới tôi, anh định bao giờ mới thực hiện đây?”

Ba năm sống trong cảnh ngục tù, chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay là vật duy nhất bầu bạn cùng cô.

Vậy mà giờ đây, lòng cô đã nguội lạnh như tro tàn.

Chuyện đã đi đến nước này, cô chẳng còn tha thiết gì việc lấy anh ta nữa, chỉ là muốn kéo tất cả cùng chẳng được yên thân.

Tiệm mới khai trương có phải không?

Thế thì cô càng muốn quậy cho đôi bên đều mất mặt, không còn đường lui.

Tống Hoài Dư đưa lòng bàn tay vuốt từ thái dương ra sau gáy, giọng điệu lạnh lùng: “Chiêu Chiêu, con người ta sống ở đời không thể không biết tự lượng sức mình. Em lấy lý do gì để nghĩ rằng tôi sẽ muốn một người đàn bà từng lái xe tông chết người rồi ngồi tù như em?”

Lập tức có người xung quanh cất tiếng phụ họa theo.

Nói chẳng sai chút nào, sếp Tống nhân vật mới nổi trong giới kinh doanh, hạng đàn bà nào mà chẳng với tới được, cớ sao phải rước một kẻ có tiền án tiền sự về nhà?

Những ngón tay buông thõng bên hông siết chặt lại, Mộ Chiêu cố nén cảm xúc, liếc nhìn Lâm Tử Vân đang đứng cạnh anh ta.

Ngay khi cô định mở miệng nói thì Tống Hoài Dư đã sải đôi chân dài, bước đến sát ngay trước mặt cô trong gang tấc. Anh ta hơi nghiêng người, đôi môi mỏng kề sát vành môi cô, cất giọng âm u: “Chiêu Chiêu.”

Mang theo giọng điệu cảnh cáo và răn đe: “Nếu không muốn bị người ta coi là kẻ điên, tốt nhất em đừng có ăn nói hàm hồ.”

Mộ Chiêu vốn dĩ chẳng có ý định nói ra chuyện mình bị ép gánh tội thay.

Dẫu sao trong tay cô chưa nắm được chứng cứ xác thực, nếu đường đột nói ra trước mặt công chúng, thì đúng như lời anh ta cảnh cáo, tất cả mọi người sẽ chỉ coi cô là một con điên mà thôi.

Năm ấy phiên tòa xử kín không công khai, mọi tình tiết vụ án đều được bảo mật tuyệt đối.

Những gì công chúng biết được vỏn vẹn chỉ có một kết quả: Mộ Chiêu say rượu lái xe tông chết người, bị kết án ba năm sáu tháng tù giam.

Mộ Chiêu quay đầu nhìn anh ta, khoảng cách giữa ánh mắt hai người chỉ chừng vài phân, khóe môi cô dần hé nở nụ cười: “Anh cuống cái gì chứ? Tôi chỉ muốn nói một câu thôi—”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Sông sâu biển rộng, ngày tháng còn dài.”

Tống Hoài Dư sao lại không nghe ra lời đe dọa ẩn chứa trong câu nói ấy, nhưng anh ta chẳng hề để tâm, rút người lại, vẻ mặt dửng dưng rảo bước quay về bên cạnh Lâm Tử Vân.

Cảnh tượng ấy đập vào mắt Mộ Chiêu khiến tim cô nhói đau như bị kim châm, không dữ dội mãnh liệt nhưng lại râm ran đau đớn khắp cõi lòng.

Thế nhưng bản tính cô sinh ra đã kiêu hãnh và quật cường, tuyệt đối không bao giờ để lộ nửa phần yếu đuối ra ngoài.

Bên tay có chiếc tủ kính trưng bày những khay nếm thử nhiều tầng, Mộ Chiêu vờ như vô tình vung tay, động tác vô cùng tao nhã quét phăng khay đồ ăn xuống đất, khẽ mỉm cười nói: “Xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu.”

Những khay nếm thử rơi loảng xoảng, vỡ tan tành khắp sàn nhà.

Kẻ chịu trận không chỉ có khay đựng bánh mà còn cả các món đồ trang trí, mô hình bánh kem, tiệm bánh trong chốc lát đã biến thành một bãi chiến trường ngổn ngang, bừa bãi không nỡ nhìn.

Khách khứa trong tiệm đã tản đi quá nửa, những người nán lại toàn là kẻ thích xem trò vui.

Từ đầu đến cuối, từng cử chỉ của Mộ Chiêu đều khoan thai chẳng chút vội vàng, gương mặt diễm lệ không gợn chút biểu cảm, ánh mắt cũng đầy vẻ thờ ơ.

Thế nhưng những thứ có thể đập phá được thì chẳng sót lại món nào.

Tống Hoài Dư không hề lên tiếng can ngăn, chỉ lẳng lặng đứng nhìn cô đập phá, ánh mắt mang theo vẻ trêu tức.

Lâm Tử Vân quan sát sắc mặt người đàn ông, trong lòng uất ức đến nghẹn họng nhưng cũng chẳng dám tự tiện mở lời, chỉ đành kéo kéo tay áo anh ta, làm vẻ tủi thân cất tiếng gọi: “Hoài Dư…”

Tống Hoài Dư dáng người cao ráo đĩnh đạc, đứng cách Mộ Chiêu vài mét, dùng tông giọng đủ để tất cả mọi người trong tiệm đều nghe thấy mà nói: “Cứ để cô ta đập, anh sẽ dọn dẹp tàn cuộc cho cô ta.”

Mộ Chiêu cười khẩy một tiếng, đáp: “Thế thì tôi xin chân thành cảm ơn anh nhé.”

Lâm Tử Vân rốt cuộc vẫn không nhịn nổi, nhân lúc Mộ Chiêu lại kiêu kỳ lướt qua trước mặt mình, cô ta bèn thò một chân ra, thừa dịp Mộ Chiêu không để ý mà gạt ngã đối phương xuống đất.

Cú ngã khiến lòng bàn tay và đầu gối Mộ Chiêu đau rát buốt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.

Đến khi cô ngước mắt lên thì thấy Tống Hoài Dư đã quỳ một gối trước mặt mình, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ xót thương. Anh ta quệt một vệt kem tươi dính bẩn dưới đất rồi bôi lên bờ môi cô—

“Chiêu Chiêu, trong tù khổ cực lắm, em khó khăn lắm mới ra được ngoài này, phải nếm chút vị ngọt mới được.”

Mộ Chiêu cuối cùng cũng nhìn thấu tất cả.

Hắn ta chẳng phải là con người, mà là một giống súc sinh không có trái tim.

Cô nhất định sẽ bắt hắn phải trả giá đắt.

Mộ Chiêu giãn phẳng đôi mày đang nhíu chặt, ngón tay thon thả gạt đi vệt kem nơi khóe môi, cất lời: “Tống Hoài Dư, anh hãy nhớ kỹ những gì anh làm ngày hôm nay, đừng quên một khắc nào.”

Người đàn ông nở nụ cười nhã nhặn, giọng điệu dịu dàng: “Được, tôi sẽ ghi nhớ.”

“Anh rất hiểu tôi mà.” Mộ Chiêu cắn răng chịu đau đứng dậy.

“Tôi là kẻ có thù tất báo.”

Tống Hoài Dư cũng đứng dậy theo, nhún vai, thản nhiên đáp lại với vẻ chẳng hề bận tâm: “Chiêu Chiêu, nay đã khác xưa rồi. Nếu đặt vào ba năm trước thì có lẽ tôi còn kiêng dè khi cô nói ra câu này, nhưng bây giờ…”

Nửa câu sau Tống Hoài Dư bỏ lửng.

Anh ta nở nụ cười đầy ẩn ý, rồi đổi giọng nói thêm một câu: “Về nhà nhớ cho tôi gửi lời hỏi thăm đến Ông cụ Mộ nhé.”

Mộ Chiêu nghe ra được trong lời nói của anh ta có ẩn ý sâu xa, nhưng nhất thời cô chưa thể hiểu tường tận ngay được.

Hình ảnh cuối cùng đọng lại trước khi cô rời khỏi tiệm bánh ngọt ấy là qua khóe mắt, cô trông thấy Lâm Tử Vân đang âu yếm nép mình khoác lấy cánh tay người đàn ông.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm