Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỐNG SOÁI XUYÊN THÀNH BẠN TRAI ROBOT CỦA TÔI – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỐNG SOÁI XUYÊN THÀNH BẠN TRAI ROBOT CỦA TÔI – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG - Chương 50: Không thân cho lắm

  1. TRANG CHỦ
  2. TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG
  3. Chương 50: Không thân cho lắm
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 50: Không thân cho lắm

Dẫu sao Khổng Yến cũng cần tĩnh dưỡng nên mấy người không nán lại bệnh viện lâu. Lúc Lương Kính Mạt về đến nhà vừa vặn mười giờ tối.

Cô tắm rửa xong, tâm thần bất định ngồi vào bàn học, đang lúc thẩn thơ thì điện thoại bỗng có tin nhắn mới. Cô cứ ngỡ lại là Vương Đạt Khai, hóa ra là đàn chị Chúc Giai Hòa.

Giai Hòa: “Mạt Mạt, anh trai chị dạo này đang chuẩn bị cho một show thực tế cấp S, đang tuyển biên kịch thực tập. Giữa tháng sau bấm máy, yêu cầu ít nhất phải theo đoàn được ba tháng, em có hứng thú không?”

Công ty truyền thông giải trí nơi anh họ của Chúc Giai Hòa làm việc có chỗ dựa là đài phát thanh truyền hình, nền tảng video trực tuyến của họ — Lạc Cam TV — từng phát sóng không ít chương trình thực tế gây sốt trên mạng.

Những công ty lớn như vậy vốn chẳng bao giờ thiếu thực tập sinh, cơ hội này có lẽ là do Chúc Giai Hòa đặc biệt lưu tâm dành cho cô.

Cách đây bảy tám năm, nghề biên kịch tuy không hẳn là “vàng rơi đầy đất”, nhưng tuyệt đối không lo thiếu cơm ăn, đặc biệt là khi ngôi trường các cô đang theo học vốn dĩ đã là một tấm biển hiệu vàng ròng.

Hồi đó ai nấy đều có lòng tự trọng cao, vừa vào nghề đã theo chân các thầy cô, nhận được thù lao khá hời; nếu có nhận thêm việc riêng trong nhóm chat cũng chẳng nỡ công khai ra ngoài.

Nhưng đến khóa của Lương Kính Mạt, sau khi vượt qua trăm ngàn đối thủ, mang theo bầu nhiệt huyết cùng số điểm cao ngất ngưởng để nhập học, thì chỉ hai năm sau, làn gió “mùa đông điện ảnh” đã bắt đầu thổi tới.

Cánh cửa học đường như một tòa tháp ngà bảo vệ các cô quá kỹ, khiến một bộ phận sinh viên chẳng hề cảm nhận được cơn khủng hoảng, vẫn đắm chìm trong giấc mộng về sự phồn vinh của ngành nghề, chờ đợi ngày được thi triển tài năng.

Nhưng cũng luôn có những người sớm “mở mắt nhìn đời”.

Chúc Giai Hòa và Lương Kính Mạt chính là những người như thế. Vì tham gia quay nhiều phim nên danh sách bạn bè trên mạng xã hội của họ cũng quy tụ đủ kiểu người từ khắp các khoa ngành.

Chẳng biết từ lúc nào, họ nhận ra rằng sinh viên tốt nghiệp cùng trường khi bước chân vào thị trường lao động, không hề đi trên con đường trải đầy hoa hồng như mọi người vẫn tưởng.

Có người mang trên đầu hào quang trường danh tiếng, kịch bản gốc từng đoạt giải trong các buổi gọi vốn, vậy mà công việc đầu tiên tại một hãng phim lớn lại là chân chạy vặt với mức lương vỏn vẹn hai nghìn tám trăm tệ.

Có người đêm trước còn ở đoàn phim thức trắng đêm sửa kịch bản, ngày hôm sau đã bị thông báo chuỗi vốn bị đứt, dự án tạm dừng.

Lại có người năm ngoái còn có thể nhận vai nữ thứ trong dự án cấp S, năm nay lại phải đóng một vai phụ không tên không tuổi trong một bộ phim chiếu mạng kinh phí thấp.

…

Đứng trước xu thế chung của ngành và những rủi ro ngẫu nhiên, tài năng và nhiệt huyết của cá nhân đôi khi trở nên nhỏ bé đến mức không đáng kể.

Chính vì thế, từ năm nhất đại học, Lương Kính Mạt chưa bao giờ kén chọn vị trí thực tập.

Cô từng làm thư ký trường quay trong đoàn phim, làm biên tập viên ở đài truyền hình, tham gia đánh giá dự án tại công ty điện ảnh, thậm chí còn viết phê bình phim cho các tài khoản chính thức, làm truyền thông vận hành, và chịu trách nhiệm biên tập kịch bản cho phim hoạt hình.

Trong số đó không thiếu những dự án trọng điểm, điều này khiến sơ yếu lý lịch của cô dày dặn hơn hẳn so với sinh viên bình thường.

Khi gửi bản lý lịch cho Chúc Giai Hòa, cô nhận được một cái biểu tượng like thật lớn: “Giỏi quá đi thôi.”

Lương Kính Mạt mỉm cười: “Em còn phải học tập chị nhiều ạ.”

Hai người tán gẫu thêm vài câu, những cảnh quay bổ sung cho phim của Chúc Giai Hòa diễn ra rất thuận lợi, tâm trạng chị ấy cũng đã khá hơn nhiều.

Đang định kết thúc cuộc trò chuyện, Chúc Giai Hòa chợt nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, có phải chị quên chưa nói đây là show thực tế về cái gì không nhỉ?”

Đáng lẽ đây là một câu hỏi quan trọng, nhưng vì bản thân Lương Kính Mạt vốn thích tiếp xúc với những điều mới mẻ nên đến giờ cô mới hỏi một câu: “Về cái gì thế chị?”

Chúc Giai Hòa không vội trả lời ngay mà gửi cho cô một đường link quảng bá, kèm theo một biểu tượng cười nhe răng: “Ngầu chưa! Nghe nói địa điểm quay là ở phía Thiên Cảng đấy nhé.”

Lương Kính Mạt thuận tay bấm vào, ánh mắt rơi xuống tên của chương trình đó, bỗng nhiên khựng lại.

[Tân Sinh Tốc Độ]— Chương trình thực tế về thi đấu đua xe đầu tiên trong nước.

Sáng hôm sau vẫn còn một bài tập nhóm cần đi quay, tối nay dù chẳng thấy buồn ngủ chút nào, Lương Kính Mạt vẫn uống một viên melatonin, ép mình phải nằm xuống.

Có lẽ vì trước khi ngủ tâm trí quá hỗn loạn nên cô lại bắt đầu nằm mơ.

Cô mơ thấy năm tốt nghiệp lớp mười hai, chuyện cô tham gia kỳ thi năng khiếu, khăng khăng đăng ký vào Học viện Điện ảnh bị bại lộ. Triệu Huệ Dung nổi trận lôi đình, xông tới kéo phăng khóa ba lô của cô, lôi chiếc máy tính xách tay ra rồi đập mạnh xuống bàn, ra lệnh cho cô phải đổi nguyện vọng.

Dáng vẻ phát hỏa đó khiến ngay cả dì cũng thấy kinh hồn bạt vía, không kìm được mà che chở cho cô một chút.

Chính trong khoảnh khắc được che chắn ấy, Lương Kính Mạt đã giật lại chiếc máy tính rồi chạy biến ra khỏi cổng nhà dì.

Cô không có nơi nào để đi, cứ đi lòng vòng trong các con ngõ nhỏ, cuối cùng vẫn trốn vào nhà Yến Hàn Trì.

Chiếc chìa khóa mà cô từng không muốn sử dụng nữa, dãy mật khẩu vào cửa gồm sáu chữ số mà cô từng không muốn nhập lại, nơi mà cô từng coi là “vùng đất dâu rừng” nhưng nay chẳng dám đặt chân tới, vào giây phút này, lại một lần nữa mở rộng vòng tay, trở thành bến đỗ an toàn duy nhất mà cô có thể tìm đến.

Cũng chính khoảnh khắc đó cô mới hiểu được, tại sao anh lại để lại cho cô một chiếc chìa khóa.

Lương Kính Mạt ngay cả ba lô cũng chẳng buồn tháo ra, bước vài bước vào trong rồi ngồi bệt xuống sàn, gục đầu lên ghế sofa.

Mùa hè tháng sáu, tiếng ve kêu râm ran, dáng vẻ giận dữ của Triệu Huệ Dung vẫn còn hiển hiện ngay trước mắt.

“Mẹ thấy con đúng là trúng tà rồi!”

“Con có biết thi năng khiếu nghĩa là thế nào không?”

“Người ta là vì không còn đường nào khác mới đánh cược một phen, còn con chọn cái này, đúng là ngu ngốc, là tự hạ thấp giá trị bản thân!”

…

Những lời lẽ của Triệu Huệ Dung sắc lẹm và cay nghiệt, tựa như một sợi dây thừng không ngừng thắt chặt, khiến người ta nghẹt thở.

Nỗi nhớ nhung trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết, Lương Kính Mạt theo bản năng nhập dãy số đã thuộc nằm lòng kia, nhưng ngay khoảnh khắc định nhấn nút gọi, cô bỗng sực tỉnh.

Người đàn ông ấy giờ này đang ở chặng đua Bồ Đào Nha, bên đó chắc hẳn đang là đêm muộn.

Đến ngày hôm sau, khi tâm trạng đã dịu lại, Lương Kính Mạt chỉ cảm thấy thật may mắn vì mình đã không gọi đi.

Nếu không, hình ảnh của cô trong mắt anh có lẽ vẫn chỉ là một cô nhóc hễ gặp chuyện là chỉ biết sụt sịt khóc nhè.

…

Từng ấy năm trôi qua, Lương Kính Mạt thực sự cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Kể từ năm tốt nghiệp cấp ba, sau khi cãi nhau một trận kịch liệt với Triệu Huệ Dung, cô đã chống chọi với áp lực, mang theo tâm thế bất cần, chỉ một lòng tiến về phía mục tiêu của mình, hiếm khi còn những phút giây lạc lối hay tự nghi hoặc bản thân.

Thế nhưng vào lúc này, cái cảm giác mâu thuẫn và dằn vặt ấy dường như lại quay trở lại ám ảnh cô.

“Thiên Cảng” trong lời của Chúc Giai Hòa có tên đầy đủ là “Trường đua Quốc tế Thiên Cảng Kinh Bắc”, chiếm diện tích hơn 2000 mẫu, sở hữu đường đua cấp F3 được Liên đoàn Ô tô Quốc tế (FIA) chứng nhận, với kinh phí xây dựng lên tới 1,7 tỷ tệ.

Nơi đây không chỉ là địa điểm tổ chức các giải đua xe chuyên nghiệp lớn trong nước, mà còn là đại bản doanh mới của đội đua Bắc Trục.

Đi, hay là không đi?

Mãi không thể hạ quyết tâm, Lương Kính Mạt thậm chí còn chủ động nhắn tin riêng cho Vu Kỳ Văn, hỏi xem cô ấy có thời gian xem cho mình một quẻ Tarot hay không.

Vu Kỳ Văn trực tiếp gửi tin nhắn thoại, cười híp mắt nói: “Tớ không bói những việc mà cậu đã có sẵn câu trả lời đâu.”

“…”

Cô còn chưa nói đó là việc gì mà.

Vậy thì cứ đi thôi.

Trường đua rộng lớn như thế.

Cũng chưa chắc là sẽ chạm mặt anh đâu.

Mang theo ý nghĩ đó, Lương Kính Mạt vẫn chấp nhận lời mời thực tập từ Lạc Cam TV.

Ngày bấm vào đường link để đăng ký thông tin, cô đang ngồi trên ghế sofa nhà Triệu Huệ Dung.

Năm đó, vì chuyện đăng ký nguyện vọng mà hai mẹ con đã chiến tranh lạnh suốt nửa năm trời, cũng may có chú Tiểu Hà đứng ra hòa giải.

Cũng vào năm ấy, Triệu Huệ Dung cuối cùng đã nhận giấy chứng nhận ly hôn.

Bà là người có cá tính mạnh mẽ, kiên quyết không ly hôn không phải vì còn yêu sâu đậm, chẳng qua là không muốn để gã đàn ông tồi tệ kia được toại nguyện.

Nay bà đã tìm được duyên lành, quyết định cho chú Tiểu Hà một danh phận chính thức, nên mới đứng ra xử lý dứt điểm chuyện với chồng cũ.

So với Lương Thế Hàn, Hà Khởi Minh hoàn toàn là một mẫu người trái ngược.

Triệu Huệ Dung trên thương trường quyết đoán bao nhiêu, thì ông lại lùi lại một bước bấy nhiêu, ông từ bỏ cơ hội thăng tiến để đến Bắc Kinh tìm một công việc với đãi ngộ không bằng trước kia, cốt để có thêm thời gian chăm lo cho gia đình.

Vào những ngày nghỉ cuối tuần, ông sẽ lui cụi trong bếp nghiên cứu những món ăn mới, món nào cũng ngon tuyệt.

Tuy nhiên, mỗi khi Lương Kính Mạt qua chơi, thường thì Triệu Huệ Dung sẽ đích thân xuống bếp.

Hà Khởi Minh sẽ đảm nhận việc đi chợ mua đồ.

Ông cầm chìa khóa định ra ngoài, liền gọi Lương Kính Mạt đi cùng để cô tự chọn mấy loại đồ uống yêu thích.

Thực chất là để nhắc nhở cô rằng, sắp đến sinh nhật mẹ cô rồi.

Lương Kính Mạt bất lực nói: “Cháu biết rồi. Chú định tặng gì ạ?”

“Một chiếc áo khoác, trong hai màu này thì màu nào đẹp hơn?” Hà Khởi Minh lấy điện thoại ra, lật xem lịch sử trò chuyện với nhân viên tư vấn của Max Mara.

Ông đẩy xe mua hàng, nghiêng màn hình điện thoại về phía cô. Lương Kính Mạt đang vươn tay lên kệ lấy một gói khoai tây chiên, cô cúi đầu nhìn lướt qua, chưa kịp lên tiếng thì bỗng cảm thấy tay mình trống không.

Trên kệ siêu thị khoai tây chiên chất đống như núi, kẻ nào mà lại ác ý đến mức đi giật lấy gói đồ trên tay cô cơ chứ.

Lương Kính Mạt không thể tin nổi mà quay đầu lại.

Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là chiếc mặt dây chuyền cơ khí bằng bạc sáng loáng, nằm trên khuôn ngực rộng mở của người đàn ông, ánh sáng phản chiếu khiến cô hơi chói mắt.

Anh mặc một chiếc áo hoodie đen nửa khóa kéo với bờ vai rộng, một tay thọc túi quần, tay kia thì cầm gói khoai tây chiên cô vừa chạm vào, cậy mình cao lớn mà cố ý lắc lư nó ngay phía trên đầu cô vài cái.

Một gương mặt với những đường nét khôi ngô, chân mày nhướng lên, tự nhiên lộ ra vài phần trêu chọc.

“…”

Người này năm nay bao nhiêu tuổi rồi vậy?

Hà Khởi Minh nhận thấy hai người dường như có quen biết, liền mỉm cười: “Bạn cháu à?”

“Không phải ạ,” dù cảm thấy giới thiệu thế này có hơi kỳ quặc, Lương Kính Mạt vẫn đành nói: “Đây là cậu của cháu.”

Hà Khởi Minh lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Cậu ư?”

“Đây là bố dượng của em.” Lương Kính Mạt lại nói với Yến Hàn Trì.

Trong siêu thị lò sưởi bật rất ấm, cô mặc một chiếc áo len mỏng màu đen thêu chữ tiếng Anh, quần jeans ống đứng, dáng người thanh mảnh. Mái tóc dài suôn mượt rủ xuống, tôn lên gương mặt thanh tú pha chút lạnh lùng. Lúc mới quay lại, gương mặt ấy còn mang theo chút khó hiểu và bực bội, nhưng khi nhìn thấy anh, cô rõ ràng đã khựng lại một nhịp, lộ ra vẻ hơi ngẩn ngơ.

Ngũ quan của cô không có gì thay đổi, nhưng dường như đã nảy nở hơn nhiều, đôi mắt trong trẻo, không còn là cô bé cứ phải kìm nén nước mắt vì không muốn tình cảm bố mẹ đổ vỡ trong ký ức của anh nữa.

Mối quan hệ với bố dượng chắc hẳn là rất hòa thuận, còn có thể cùng nhau đi siêu thị thế này.

Vị bố dượng này đội một chiếc mũ lưỡi trai, mặc áo khoác xám, dáng người không cao nhưng cũng không tính là thấp, cơ thể cân đối, bước đi nhanh nhẹn, nhìn bóng lưng chẳng khác gì sinh viên đại học.

Chỉ khi quay mặt lại, người ta mới nhận ra ông đã rõ ràng bước sang tuổi trung niên.

Chậc, nhầm rồi.

Vẻ mặt Yến Hàn Trì không lộ chút biểu cảm, anh nhướng mày: “Chào chú.”

Ngay sau đó, anh buông tay, gói khoai tây chiên vị dưa chuột rơi gọn lỏn vào xe mua hàng của cô.

Cứ như thể màn tranh giành ấu trĩ vừa rồi chưa từng xảy ra vậy.

Lương Kính Mạt không nhịn được hỏi: “Anh không lấy à?”

“Chẳng phải đằng kia vẫn còn rất nhiều sao?”

Lương Kính Mạt: “…”

Hóa ra anh cũng biết cơ đấy.

Sao cô cứ thấy người đàn ông này so với trước kia lại càng thích trêu chọc cô hơn thế nhỉ.

Sau khi đẩy xe rời đi, Hà Khởi Minh vẫn còn có chút không dám tin.

“Đó thật sự là cậu của cháu sao? Mẹ cháu chưa bao giờ kể với chú cả.”

Lương Kính Mạt nén lại chút xao động trong lòng, khẽ “vâng” một tiếng rồi giới thiệu đơn giản: “Không phải cậu ruột đâu ạ, mẹ cháu và anh ấy cũng không có liên hệ gì. Trước kia cháu ở nhà dì mới quen biết anh ấy thôi.”

“Thì ra là vậy…” Hà Khởi Minh trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Nếu không, Triệu Huệ Dung ngay cả việc có một người em trai ruột thịt mà cũng không nói với ông, thì thật sự là một sự đả kích lớn.

Đi đến góc rẽ, Lương Kính Mạt cầm lấy một chai đồ uống trên kệ, lấy đà một lúc rồi mới mở lời: “Chú Tiểu Hà, chuyện gặp anh ấy ngày hôm nay, chú có thể đừng nhắc với mẹ cháu được không ạ?”

Hà Khởi Minh rất dễ tính: “Tất nhiên là được rồi, nhưng mà tại sao thế? Hai đứa quan hệ không tốt à?”

Chú Tiểu Hà là người rất kín miệng, có phần giống như một phiên bản nghiêm túc gấp nhiều lần của Vương Đạt Khai vậy.

Nhưng tâm tư thầm mến nặng nề như thế, Lương Kính Mạt vẫn thấy thật khó để thốt nên lời.

Cô đặt chai đồ uống vừa cầm xem vu vơ về chỗ cũ, nói một cách mập mờ.

“Cũng có thể coi là vậy ạ… Không thân cho lắm.”

Vì đang tâm thần bất định nên cô không chú ý thấy ở phía góc rẽ, có bóng dáng một người đàn ông mặc áo hoodie đen nửa khóa kéo đang đứng đó.

Dáng người anh cao lớn, hơi khom lưng, khuỷu tay tựa lên tay đẩy xe mua hàng. Nghe thấy lời này, anh đưa đầu lưỡi chạm vào thành má, bỗng nhiên khẽ bật ra một tiếng cười nhạt.

Hay cho câu “không thân cho lắm”.

Xem ra đây chẳng phải là cô bé Quàng khăn đỏ gì cả, mà là một con sói trắng mắt xanh vô ơn rồi.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm