Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỐNG SOÁI XUYÊN THÀNH BẠN TRAI ROBOT CỦA TÔI – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỐNG SOÁI XUYÊN THÀNH BẠN TRAI ROBOT CỦA TÔI – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG - Chương 51: Đặc quyền của tuổi mười bảy

  1. TRANG CHỦ
  2. TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG
  3. Chương 51: Đặc quyền của tuổi mười bảy
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 51: Đặc quyền của tuổi mười bảy

Cuối tháng mười, Lương Kính Mạt làm xong thủ tục nhậm chức ở Lạc Cam TV, cũng nắm rõ nội dung công việc của mình.

Nói là biên kịch thực tập, nhưng thực chất việc cô làm rất tạp nham, cơ hội thực sự chạm tay vào nội dung văn bản lại ít ỏi. Cô được phân vào nhóm đạo diễn, chịu trách nhiệm mọi việc liên quan đến nghệ sĩ, chẳng hạn như thiết kế những điểm nhấn khi lên hình, trấn an và trao đổi công việc, khớp kịch bản, phỏng vấn, ghi chép hiện trường… và phải theo sát chương trình trong suốt quá trình quay.

Trường đua quốc tế Thiên Cảng không quá xa, đi tàu điện ngầm từ Học viện Điện ảnh mất chưa đầy bốn mươi phút.

Ngoài việc tổ chức các giải đấu lớn, trường đua còn cung cấp các dịch vụ như tập lái, mở cửa đường đua cho khách, thử nghiệm hiệu năng xe địa hình, giải trí tốc độ, đào tạo bằng lái xe rally… Đội đua Bắc Trục sau khi hết hạn thuê đất cũ đã chuyển căn cứ về đây.

Cánh cửa kính tự động mở ra, trước mắt là một sảnh triển lãm rộng thênh thang. Trên bệ trưng bày là một chiếc mô tô màu đen pha xanh lá, một chiếc xe tải việt dã hai cầu sơn màu nâu đỏ; cả hai đều là những chiến mã vô địch tại các giải việt dã quốc tế, bên cạnh có sơ đồ kỹ thuật chi tiết.

Trên tường treo những tấm bảng lớn giới thiệu lịch sử đội đua, các thành viên và bảng vàng thành tích qua các năm. Có lẽ vì kết cấu không gian tương đồng nên cách bài trí không khác mấy so với trước kia.

Băng qua sảnh triển lãm, bước ra cửa sau, tầm nhìn lập tức mở rộng. Những hàng lưới bảo vệ màu bạc sừng sững, đường đua uốn lượn quanh co, trải dài tít tắp đến tận chân trời.

Cô bạn đồng nghiệp đi cùng tên là Hướng Địch, cũng thuộc nhóm đạo diễn. Nhân lúc chương trình chưa bấm máy, hôm nay hai người cùng đến khảo sát địa điểm. 

Hướng Địch thuộc kiểu người phóng khoáng, tự nhiên như người nhà, cô ấy đã đến đây vài ngày trước và vừa đi vừa hớn hở kể rằng mình đã “đột kích” phòng gym một chuyến.

“Có một anh siêu đẹp trai luôn! Thật đấy, chấp hết hội minh tinh trường mình. Vai rộng, eo thon, dáng chữ V chuẩn chỉnh, nhìn bắp tay là biết hàng thật giá thật rồi. Thể lực thì cực tốt nhé, hít xà đơn mấy chục cái mà chẳng thấy thở dốc gì cả, nhìn mà đỏ hết cả mặt!”

Chỉ tiếc là khí chất “người lạ chớ gần” của anh chàng quá mạnh, khiến người ta chẳng dám bắt chuyện.

Lương Kính Mạt bước đi ở đây, trong lòng trào dâng một cảm giác như thể đang dẫm chân lên lãnh địa của một người nào đó. Cô tâm thần bất định, nghe cũng chẳng rõ, chỉ ậm ừ đáp lại vài tiếng, thì bỗng nhiên cánh tay bị siết chặt.

“Kìa! Chính là anh ấy!”

Lương Kính Mạt theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.

Dưới ánh sáng ngược, một bóng dáng cao lớn, hiên ngang đang bước ra từ lối thoát của đường đua.

Người đàn ông mặc chiếc áo khoác phi công màu đen rộng rãi phối cùng quần túi hộp. Có lẽ vừa kết thúc buổi thử xe, anh tùy ý kẹp mũ bảo hiểm bên hông, tay phải đang tháo găng tay đua xe, sải bước khá dài, giữa đôi lông mày thấp thoáng vẻ thiếu kiên nhẫn.

Cùng lúc đó, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục quản lý đang tất tả chạy theo sau anh vài bước, tay cầm máy tính bảng vừa khua tay múa chân vừa cố gắng thuyết phục điều gì đó.

Khoảng cách ngày một gần, tim Lương Kính Mạt không tự chủ được mà đập nhanh hơn, cô cảm thấy có chút luống cuống. Theo lẽ thường thì nên chào hỏi một câu, nhưng lần này khác hẳn với mọi cuộc tình cờ gặp gỡ trong ký ức, cô chẳng tìm ra cái cớ riêng tư nào để bắt chuyện.

Trông anh có vẻ đang ở trạng thái “miễn làm phiền”, đôi chân dài sải bước như muốn cắt đuôi cái người đang nói năng văng cả nước miếng phía sau.

Ngay trong lúc cô còn đang chần chừ, khi hai bên chuẩn bị lướt qua nhau, Yến Hàn Trì bỗng nhiên dừng bước.

Người đàn ông một tay kẹp mũ bảo hiểm, lùi lại nửa bước, đứng đối diện cô với tư thế từ trên cao nhìn xuống. Khoảng cách giữa hai người không quá xa cũng chẳng quá gần, vừa vặn là một khoảng cách xã giao đầy áp lực nhưng lại không khiến người ta cảm thấy bị mạo phạm.

Chính anh là người dừng lại trước, nhưng lúc này lại trưng ra cái vẻ bề trên, không chịu chủ động mở lời.

Lương Kính Mạt đành phải cứng đầu gọi một tiếng: “Cậu nhỏ.”

Cậu nhỏ?

Hướng Địch giật mình trước cách xưng hô này. Cô nàng không kìm được mà ngước nhìn người đàn ông cao lớn, khí chất lạnh lùng trước mắt, rồi lại quay sang nhìn Lương Kính Mạt bên cạnh.

Ngay sau đó, cô nhận ra một sự thật kinh khủng.

Trời đất ơi, vừa rồi cô lại đi phát cuồng vì “cậu nhỏ” nhà người ta ngay trước mặt Lương Kính Mạt. Nào là “vai rộng eo thon dáng chữ V”, nào là “thể lực cực tốt”, rồi “hít xà đơn làm người ta đỏ mặt”?

Có cái lỗ nào không, bây giờ cô chui xuống còn kịp không?

Nhưng cô không hề biết rằng, Lương Kính Mạt sẽ sớm muốn tìm lỗ nẻ để chui xuống hơn cô nhiều.

Bởi giây tiếp theo, Yến Hàn Trì đổi tay kẹp mũ bảo hiểm, tay kia thọc vào túi quần, ánh mắt liếc sang, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, vừa như trêu chọc vừa như đang chờ xem kịch hay.

“Đã không thân thì còn gọi cậu nhỏ làm gì?”

“…”

Câu nói vừa thốt ra, Lương Kính Mạt liền biết ngay cuộc đối thoại ở siêu thị hôm đó chắc chắn đã bị anh nghe thấy hết rồi. Hai má cô nóng bừng lên, trong phút chốc cảm thấy xấu hổ không để đâu cho hết.

Những lời giải thích xoay vòng trên đầu lưỡi rồi lại bị cô nuốt ngược vào trong. Biết nói thế nào đây? Chẳng lẽ nói câu đó thực chất cũng giống như hình con rùa lớn vẽ trên phong bao lì xì năm xưa, đều là kiểu “vừa đấm vừa xoa” đầy trẻ con sao? Rằng thực ra cô đang rất mâu thuẫn, vừa hy vọng được như trước đây, lại vừa chẳng dám hy vọng nữa?

Những lời này, cô một câu cũng không thể nói ra.

Cũng may, Yến Hàn Trì dường như không thực sự bắt cô phải trả lời. Chút cười lạnh ấy nhanh chóng tan biến, anh hất cằm về phía cô: “Đến đây làm gì?”

Kể từ khi quen biết đến nay, người đàn ông này luôn có khả năng mạnh mẽ làm chủ nhịp điệu của cuộc đối thoại. Khi bạn còn đang lo lắng bất an, anh đã chuyển sang chủ đề tiếp theo rồi.

Lương Kính Mạt chỉ đành thuận theo anh mà đáp: “Em đi thực tập, ekip chương trình của em sắp quay một show thực tế ở đây.”

“Tân sinh tốc độ?” Chu Đạt vội vàng hỏi, thấy cô gật đầu, ông thầm nghĩ đúng là “buồn ngủ gặp chiếu manh”, hy vọng vừa mới bị dập tắt lại bùng lên mãnh liệt, “Đúng đúng đúng, cái tôi nói chính là chương trình này đấy, show thực tế về đua xe đầu tiên trong nước.”

“Cậu xem, cháu gái cậu cũng ở trong ekip này, đúng là duyên phận,” Chu Đạt mở máy tính bảng, lướt thêm vài cái, “Cậu không nể mặt đến giúp cháu mình một tay thì xem sao được?”

Hướng Địch sực nhớ ra điều gì đó, bèn xen vào: “Chẳng phải tay đua chuyên nghiệp không được tham gia sao ạ?”

Chương trình này có tổng cộng mười học viên, gồm năm ngôi sao và năm người thường. Những người sau được tuyển chọn gắt gao từ hàng vạn người đăng ký, yêu cầu phải có bằng lái xe của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa nhưng không được là tay đua chuyên nghiệp. 

Bởi lẽ mạch chính của chương trình này là để lấy bằng đua xe hạng B quốc gia, và phần sát hạch ở tập cuối chính là một cuộc đua tốt nghiệp theo đội. Nếu có tay đua chuyên nghiệp trà trộn vào thì còn gì để xem nữa.

“Không phải học viên, mà là huấn luyện viên trưởng,” Chu Đạt giải thích rõ ràng, “Cháu thường ngày không xem đua xe rally đúng không? Cậu ấy đã giành được ba chức vô địch tổng sắp tại Giải vô địch xe việt dã thế giới (WRC) đấy.”

Hướng Địch kinh ngạc, lập tức tỏ thái độ kính cẩn: “Cháu có thể bắt đầu xem từ bây giờ ạ!”

Trong thời đại internet, lưu lượng là trên hết, Bắc Trục chính là nắm bắt được xu hướng này nên đã mở các tài khoản mạng xã hội, quảng bá rầm rộ các video tập luyện, thi đấu và hậu trường trên mọi nền tảng, nhờ hình ảnh gần gũi mà thu hút được một lượng người hâm mộ trung thành.

Thêm vào đó, năm xưa Yến Hàn Trì thi đấu ở hải ngoại, trình độ của các tay đua trong nước lúc bấy giờ quả thực ngang ngửa nhau, nên các nhà tài trợ của Vương tổng cũng không rút lui quá nhiều, giá cổ phiếu vẫn giữ được mức ổn định. Năm ngoái, họ thậm chí còn mạnh tay mở rộng bãi tập và dàn tay đua, dự định tiến quân vào giải đua Le Mans 24 Giờ.

Hiện tại, nhà tài trợ đứng sau đội đua Bắc Trục đã đứng tên cho show thực tế này, họ muốn mời Yến Hàn Trì đảm nhận vị trí huấn luyện viên trưởng để tăng cường quảng bá. 

Vấn đề ở chỗ, Yến Hàn Trì không còn là tay đua của Bắc Trục nữa, năm tới còn phải cậy nhờ vào sự trợ giúp của người ngoại viện như anh để lấy thành tích trong giải Rally xuyên Taklamakan, Vương tổng nâng niu anh như nâng trứng hứng như hứng hoa, nào dám chỉ tay năm ngón.

Chu Đạt cũng là cậy vào mối quan hệ cá nhân để nài nỉ anh mãi, nói hết lời hết lẽ mà vẫn không lay chuyển được, cứ ngỡ là hết hy vọng rồi, nào ngờ cứu tinh lại từ trên trời rơi xuống.

Ông vội vàng bắt chuyện làm quen: “Cô bé, chú vẫn còn nhớ cháu đấy! Hồi học cấp ba cháu có cùng bạn đến đội đua chơi, đúng không? Chớp mắt một cái đã vào ekip chương trình rồi, thời gian trôi nhanh thật đấy. Này, nếu chương trình của các cháu sau khi phát sóng có tỉ suất người xem thật cao, thì chẳng phải cũng có lợi cho kết quả thực tập của cháu sao?”

Lợi ích thì chắc chắn là có, nhưng lúc này, trong đầu Lương Kính Mạt hoàn toàn không nghĩ đến chuyện lợi ích.

Cô đang nghĩ rằng: Nếu Yến Hàn Trì thực sự trở thành huấn luyện viên trưởng của chương trình này, vậy thì cô và anh sẽ chung đụng với những thân phận hoàn toàn mới, và sự giao thiệp cũng sẽ nhiều hơn trước đây rất nhiều.

Lý trí mách bảo không nên mơ mộng hão huyền thêm nữa, nhưng cô không tài nào kiểm soát nổi. Vừa có chút thấp thỏm lo âu, lại vừa có chút lâng lâng bay bổng.

Lương Kính Mạt có một thói quen, tâm trạng càng dao động thì ngoài mặt cô lại càng cố gắng giữ vẻ bình thản. Lúc này đối diện với Yến Hàn Trì, cô càng phải dồn hết sức lực để kìm nén những suy nghĩ trong lòng. Thế là, ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra rằng đôi lông mày mình đã vô thức nhíu lại, bờ môi cũng mím chặt.

Biểu cảm này rơi vào mắt Yến Hàn Trì, lại bị anh hiểu thành cô hoàn toàn không bằng lòng.

“Không muốn tôi làm à?” Anh một tay chống hông, cúi đầu nhìn cô, giống như bị chọc cho tức đến buồn cười, anh gật gật đầu: “Được thôi.”

–

“Oa, tớ mới biết cậu nhỏ của cậu hot rần rần trên mạng rồi đấy nhé, cái điện thoại của tớ đúng là đồ bỏ đi, chẳng thấy hiện lên tí tin tức nào cả! Bình thường cậu cũng kín tiếng quá cơ,” trên chuyến tàu điện ngầm lượt về, sau khi Hướng Địch dùng điện thoại tra cứu xong liền bật chế độ nói không ngừng nghỉ, “Tiếc quá đi mất, nếu anh ấy mà làm huấn luyện viên trưởng thì chương trình này phát sóng chắc chắn tỉ suất người xem sẽ bùng nổ cho xem. Anh ấy thực sự còn đẹp trai hơn cả minh tinh nữa.”

Lúc này không phải giờ cao điểm nên tàu không quá đông đúc, Lương Kính Mạt tựa lưng vào ghế, dường như vẫn luôn mải mê suy nghĩ điều gì đó, mãi không lên tiếng.

Một lúc sau, cô khẽ hỏi: “Nếu như trước đây cậu đối xử rất tốt với một đứa trẻ, nhưng khi lớn lên, dường như nó lại chẳng muốn để ý đến cậu nữa. Cậu sẽ nghĩ sao?”

“Hửm? Chẳng cần phải giả sử đâu, hồi tớ năm nhất đại học ấy, tớ sang nhà chị gái làm bảo mẫu không lương cho cháu, chăm bẵm nó tận tâm tận lực. Kết quả thì sao, cái thằng nhóc con đó vừa lên tiểu học đã quên bẵng tớ luôn,” Hướng Địch đáp rất dứt khoát, “Cảm giác đúng là đau lòng thắt lại, như kiểu gặp phải đồ ăn cháo đá bát ấy. Sao thế, cậu gặp phải chuyện như vậy à?”

“…”

Cảm ơn sự chậm chạp của cô ấy, Lương Kính Mạt lắc đầu: “Không có, là chuyện của bạn tớ thôi.”

“Thế đứa trẻ đó lúc ấy bao nhiêu tuổi?”

“Chắc là học sinh cấp ba.”

“Ê, thế thì cũng đâu có nhỏ nữa, chắc không đến nỗi mau quên như vậy đâu,” Hướng Địch gãi gãi đầu, nói đùa: “Có phải bạn cậu tặng cho người ta bộ đề thi đại học không đấy?”

Hoàn toàn ngược lại, mọi món quà Yến Hàn Trì tặng, cô đều vô cùng trân trọng.

Lương Kính Mạt nhất thời im lặng.

Dòng suy nghĩ đưa cô trở về không lâu trước đó, vào cái đêm sau khi từ bệnh viện về, Vương Đạt Khai đã gọi điện cho cô. Ông ấy nói, vừa mới nhớ ra một chuyện mà trước đó quên chưa kể với cô.

“Cậu nhỏ của em trước khi ra nước ngoài có hỏi anh về miếng ngọc Tuyết Hoa Miên đó.”

Hồi ấy, chắc là sau Tết chưa được mấy ngày, Vương Đạt Khai từ Miến Điện trở về, đang ngồi chơi trong cửa hàng cùng anh. Đột nhiên có khách đến, Vương Đạt Khai đứng dậy chào hỏi, giới thiệu cho khách đây là ngọc Nam Tề Xuân Đới Thái, kia là ngọc Mộc Na Tuyết Hoa Miên…

Vị khách đi một vòng rồi rời đi, Vương Đạt Khai quay lại bàn trà, cầm ấm nước định rót thêm một chén. Yến Hàn Trì ngồi đối diện, dường như sực nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi anh rằng miếng Tuyết Hoa Miên mà Lương Kính Mạt chọn ra dạo trước có còn thừa miếng nào không.

Mảnh phôi đó quả thực đẹp đến hiếm thấy nên đã sớm bán hết rồi. Vương Đạt Khai nói xong lại trêu chọc: “Sao thế, sắp đi xa rồi, có người phụ nữ nào không nỡ xa cậu nên cậu định lấy cái đó đi dỗ dành người ta à?”

“Phụ nữ nào chứ,” Yến Hàn Trì khẽ nhếch môi, “Không còn thì thôi.”

Cái ngày từ bệnh viện trở về, Vương Đạt Khai bỗng nhớ lại chuyện cũ này, càng ngẫm càng thấy thú vị. Anh ấy nói trong điện thoại: “Chắc chắn một trăm phần trăm là định lấy về để dỗ em rồi, ai mà chẳng biết em là người không nỡ để cậu ta đi nhất, nếu không phải anh đi đầu xuống đất cho em đá làm bóng.”

“…”

Cô cần đầu ông ấy làm gì cơ chứ. Thật đáng sợ.

Vương Đạt Khai bên kia cười khoái chí, lại hỏi cô: “Thế nào, biết tin này rồi có thấy bất ngờ không?”

Thay vì nói là bất ngờ, thì đúng hơn đó là một sự thức tỉnh muộn màng.

Lương Kính Mạt của thời cấp ba rõ ràng đã khao khát được trưởng thành đến thế, mong chờ sở hữu cái quyền được đối thoại bình đẳng với anh. Nhưng cô lại phớt lờ mất rằng, chính cái tuổi đó mới là lúc cô có thể bộc lộ cảm xúc trước mặt anh một cách không kiêng dè nhất.

Vui thì cười, giận thì im lặng, uất ức thì rơi nước mắt.

Tuổi tác chính là lớp ngụy trang tự nhiên, đủ để bảo vệ mọi sự táo bạo và vượt rào của cô. Còn như bây giờ, nếu cô chạy đến trước mặt Yến Hàn Trì mà giở thói dỗi hờn, thì đa phần là đầu óc có vấn đề. Lại càng không dám tưởng tượng nổi nếu cô xuất hiện với tư cách là một người theo đuổi thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Miếng ngọc Tuyết Hoa Miên mà Vương Đạt Khai nhắc đến, có lẽ chỉ mang ý nghĩa rằng cô của vài năm trước có chút đặc biệt trong lòng anh. Là một cô bé mà anh sẵn lòng dành tâm tư để dỗ dành.

Nhưng còn bây giờ. Cô không biết liệu mình có còn sở hữu cái đặc quyền của tuổi mười bảy nữa hay không.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm