Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG - Chương 34: Quan tâm quá hóa loạn

  1. TRANG CHỦ
  2. TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG
  3. Chương 34: Quan tâm quá hóa loạn
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 34: Quan tâm quá hóa loạn

Điện thoại hỏng rồi?

Lương Kính Mạt khẽ ngẩn ra, trong đầu lập tức hiện lên một khả năng nguy hiểm nhất.

“Anh ấy bị lúc đang thi đấu ạ…”

“Không phải, là sau trận đấu.” Cao Mãnh nhận ra cô định hỏi gì, xua xua tay.

Chuyện này thực sự quá hy hữu, đến giờ anh kể lại mà vẫn thấy buồn cười.

Với tư cách là chặng cuối của Giải vô địch đua xe Rally Trung Quốc, đơn vị tổ chức ở thành phố Kiến Châu đại khái là muốn tạo thêm chút điểm nhấn, nên chẳng biết tìm đâu ra một cậu nhóc mười ba tuổi để biểu diễn Drift sau khi lễ trao giải kết thúc.

Sân bãi khép kín, lại là những động tác kỹ thuật lặp đi lặp lại, theo lý mà nói thì chẳng có rủi ro gì.

Kết quả, chẳng biết là do tâm lý cậu nhóc kia kém hay kỹ thuật chưa tới tầm, xoay được vài vòng thì xe mất lái, lao thẳng đi với tốc độ mấy chục cây số giờ, rầm một tiếng đâm sập khán đài trao giải bên phía cánh phải.

Cũng may mấy vị lãnh đạo ngành thể dục thể thao địa phương và nhà tài trợ trên đài cũng nhanh nhẹn, thấy tình hình không ổn là nhảy xuống chạy biến ngay, không có thương vong về người.

Nhưng tài sản của một số người thì không được may mắn như vậy — trên chiếc bàn phía sau bên phải khán đài có một ổ cắm điện cố định, lúc sự việc xảy ra, điện thoại của mấy tay đua đều đang cắm sạc ở đó.

Yến Hàn Trì vốn dĩ không định sạc, nhưng khổ nỗi quản lý Chu Đạt cứ bám đuôi lải nhải khuyên nhủ: “Nào nào nào, đưa đây cho tôi, tôi đi sạc cho, cậu vừa giành chức vô địch sáu năm liên tiếp đấy, lát nữa lễ trao giải kết thúc, điện thoại của giới truyền thông, lãnh đạo đội đua, nhà tài trợ chả đổ về như lũ lụt ấy chứ. Cậu nhìn cái lượng pin này xem, lỡ đến lúc quan trọng nó ‘tạch’ một cái rồi sập nguồn, thế có ra làm sao không?”

Đúng là chẳng ra làm sao thật. Anh mà biết trước quản lý của đội đua Bắc Trục là kẻ lắm lời như thế này thì có đánh chết anh cũng chẳng ký hợp đồng vào đây.

Yến Hàn Trì phiền không chịu được, quăng điện thoại vào lòng đối phương, tiện tay vớ lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế, xoay người đi thẳng.

Sau sự việc, nhân viên công tác nhặt ra một đống mảnh vỡ lẫn linh kiện điện tử, chẳng thể phân biệt nổi cái nào là của ai, chúng cứ lấp lánh dưới ánh nắng ban trưa.

Vì chuyện này mà ban tổ chức Kiến Châu đã phải tốn không ít công sức với giới truyền thông mới dập được tin, không để lộ ra ngoài.

Cao Mãnh nói xong lại muốn cười: “Hôm đó còn đúng vào sinh nhật cậu ấy nữa, bọn tôi đều bảo cái ông sao chổi này cũng đen đủi thật đấy.”

…

Lương Kính Mạt ngẩn ngơ lắng nghe.

Hóa ra là như vậy.

Hóa ra anh không hề cố ý không trả lời tin nhắn của cô.

Sự thật đơn giản đến thế, mà cũng đầy kịch tính đến thế.

Lớp tro núi lửa dày đặc tích tụ trong lòng bấy lâu như bị một luồng gió bất chợt thổi tan, để lộ ra ngọn lửa sáng rực, vẫn lấp lánh bên dưới.

Ngay trong khoảnh khắc cảm xúc buông lỏng ấy, qua khóe mắt cô thoáng thấy một bóng người cao lớn quen thuộc, chẳng biết đã đi đến gần từ lúc nào.

Yến Hàn Trì nới lỏng cánh tay, vứt bó cành khô lớn trong lòng xuống đất, phủi phủi bụi, sau đó cởi chiếc áo khoác gió đang vắt trên vai, vắt lên chiếc ghế bên cạnh.

“Đang tán chuyện gì đấy?”

Tim Lương Kính Mạt thắt lại, theo bản năng cô không muốn để anh biết nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi.

Cô cất điện thoại vào túi, đưa tay lấy bình giữ nhiệt, mượn động tác cúi đầu uống nước để nói một cách hơi lí nhí: “… Không có gì ạ, anh Cao Mãnh bảo có thể bắt đầu nướng được rồi.”

Yến Hàn Trì liếc nhìn cô, khẽ nhếch môi.

Câu nói này lọt vào tai Cao Mãnh thì chẳng có gì bất thường, anh ngồi thụp xuống, chọn ra mấy cành cây nhỏ từ đống củi rồi châm lửa, nhét vào khe hở giữa các viên than, chuẩn bị nướng thịt.

Số củi còn lại cũng không lãng phí, Lương Kính Mạt thấy Yến Hàn Trì tiện tay nhặt mấy cành hơi dài, bẻ gãy, rồi đệm từng đoạn vào dưới đáy lò đốt.

Sau đó, anh không biết lấy đâu ra một con dao nhỏ lưỡi thẳng dài và hẹp, một tay tì cành cây to xuống đất, lưỡi dao cắt chéo, gọt đầu cành cây thành từng phiến cong vênh lên, trông như lông vũ xòe ra của loài chim.

Cô nhìn chăm chú đến nỗi khi người đàn ông đứng thẳng dậy, ánh mắt lướt qua mặt bàn, cô theo bản năng cầm lấy chiếc bật lửa đưa sang.

Yến Hàn Trì nhướn mày, đón lấy, bàn tay kia xua nhẹ với cô một cái, ra hiệu cho cô lùi ra.

Phần gỗ được gọt thành hình lông vũ cực kỳ dễ cháy, chỉ cần đưa qua lửa, ngọn lửa đã nhanh chóng bao trùm lấy từng mảnh gỗ nhỏ cong lên trên cành cây.

Yến Hàn Trì đặt cành gỗ đó vào lò đốt, đậy lưới sắt lên, xách ấm nước đặt lên trên, rồi tự mình ngồi xuống chiếc ghế dã ngoại bên cạnh.

Vị trí đầu gió không rộng, Lương Kính Mạt ngồi rất gần anh, khẽ liếc mắt là thấy đôi chân dài của người đàn ông đang buông thõng tùy ý, chiếc điện thoại đặt một bên, quả nhiên là đồ mới tinh.

Lương Kính Mạt bỗng cảm thấy hơi chột dạ.

Vì sự xa cách và dỗi hờn mang đầy gai nhọn mà cô đã đơn phương nuôi dưỡng suốt những ngày qua.

Nhưng nhất thời cô lại chẳng nghĩ ra cách nào để mở lời cho thật khéo léo.

/

Lửa than rất mạnh, thức ăn chín rất nhanh, mọi người ngồi xuống thành nhóm vài ba người, vừa ăn vừa trò chuyện.

Khâu Huy cắn một miếng thịt cừu nướng, thán phục: “Cao Mãnh, tay nghề của cậu được đấy chứ.”

“Chứ lị, đợi tôi giải nghệ là đi mở tiệm đồ nướng ngay, đến lúc đó các cậu nhớ đến ủng hộ nhé.”

Cao Mãnh quay lưng về phía mọi người, đứng đó lật các xiên thịt, hớn hở nói xong câu này thì nhanh chóng cúi đầu xuống.

Khâu Huy với tư cách là một người đã giải nghệ, hiểu rõ sự khó khăn và chua xót của quyết định này, không nỡ bỏ xiên thịt xuống, tiến lên vỗ vai anh.

“Được rồi, đừng buồn quá, nghĩ thoáng ra đi, ai mà chẳng có ngày này, ít nhất chúng ta cũng đã từng đạt được thành tích, bao nhiêu người còn chẳng chạm được vào ngưỡng cửa chuyên nghiệp cơ mà! Cậu… thôi, mấy lời khác tôi cũng chẳng nói nổi nữa, sến sẩm quá. Tóm lại là, con người thì phải nhìn về phía trước.”

“Ai buồn cơ?”

Cao Mãnh ngơ ngác đứng thẳng người dậy, màn hình điện thoại phát ra ánh sáng trắng trong đêm tối.

“Tôi đang xem ảnh một fan gửi cho đây này, mà công nhận, chụp tôi trông bảnh phết,” Cao Mãnh chiêm ngưỡng hai giây rồi lại nhìn Khâu Huy, vẻ mặt đầy khó hiểu, “Tôi giải nghệ thì có gì mà buồn? Ở bên cạnh vợ, đi câu cá, vài năm nữa cùng cô ấy sinh một đứa con gái nhỏ đáng yêu, suốt ngày chạy theo sau mông tôi gọi bố ơi bố ơi, đợi nó lớn lên còn có thể cho nó xem video thời oanh liệt của bố nó đua xe Rally, ngầu biết bao nhiêu.”

Khâu Huy: “…”

Anh có cảm giác như lòng tốt của mình bị đem cho chó gặm, ánh mắt quét qua màn hình điện thoại kia, lạnh lùng nói.

“Thế thì cậu nhớ cắt bỏ phần bên trái bức ảnh đi, không thì sau này con gái cậu sẽ chỉ vào Trì ca mà hỏi, chú này là ai, sao chú ấy cứ toàn đứng vị trí trung tâm thế này.”

Cao Mãnh thu điện thoại lại, cũng chẳng thèm nướng thịt nữa, nhấc chân định lao vào tẩn cho anh ta một trận.

Khâu Huy đã đoán trước được, nói xong câu đó là chạy mất dạng, vừa chạy vừa hét: “Thế sự thật mà cũng không cho người ta nói à! Cậu như thế này thì sau này dạy bảo con gái thế nào được!”

“Tôi dạy bảo thằng con nghịch tử như cậu trước đã!”

Khổng Yến lắc đầu, thật không muốn nhìn hai người đàn ông cộng lại gần sáu mươi tuổi mà vẫn hiếu động như chó dại này.

Yến Hàn Trì tựa lưng vào ghế dã ngoại, khóe môi hơi nhếch lên, rõ ràng là kiểu người xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.

Lương Kính Mạt nhìn ly nước bên tay anh, thấy không còn bao nhiêu nhưng chưa cần thêm. Lại nhìn vóc dáng vai rộng eo săn chắc kia của anh, không giống người sợ lạnh, nên cô cũng bỏ ý định đi lấy chăn mỏng.

Cuối cùng, cô chọn một con cá hoàng ngư nhỏ chín tới, tươi ngon mọng nước từ trên giá nướng.

Có lẽ đúng là quan tâm quá hóa loạn, Lương Kính Mạt hoàn toàn quên mất chuyện lúc nãy khi trò chuyện, Khâu Huy có nói đến việc Yến Hàn Trì bị dị ứng hải sản.

“Cậu nhỏ, cái này nướng xong rồi, mời anh ăn ạ.”

Từ nãy tới giờ, cô bé cứ thỉnh thoảng lại nhìn anh chằm chằm, chẳng biết đang tính toán cái quái gì.

Lúc này, ánh mắt Yến Hàn Trì liếc qua, dừng lại trên con cá nhỏ trong tay cô, cười khẩy một tiếng, cứ như thể dã tâm của cô cuối cùng cũng lộ ra rồi ấy, anh nghiêng người lại gần một chút, nói từng chữ một.

“Sao em không tìm hẳn một khẩu súng tới đây luôn đi?”

“…”

/

Ăn uống cũng hòm hòm, mấy người cùng nhau dọn dẹp bãi chiến trường, lửa than chưa tắt, sưởi ấm cả một vùng không khí xung quanh.

Ấm nước trên lò đốt được thêm nước mới, bên trong nấu sơn trà, Lương Kính Mạt dời ghế tới dưới ánh đèn dã ngoại, dùng sách kê, nghiêm túc làm bài tập.

Khâu Huy thì gác chân ngồi chơi game bên cạnh cô.

“Đi chơi mà còn làm bài tập à? Bọn em bây giờ đi học đúng là chẳng dễ dàng gì, cạnh tranh lớn lắm phải không?” Khổng Yến mang tới cho cô mấy quả quýt, “Nào, ăn chút quýt đi.”

“Em cảm ơn chị,” Lương Kính Mạt ngẩng đầu nói, “Em viết một lát thôi ạ.”

Cô nhanh chóng bóc một quả quýt ăn rồi lại sớm chìm đắm vào biển đề bài, cúi đầu tính toán trên giấy nháp một cách chăm chú.

Cách đó không xa, Cao Mãnh thu hồi ánh mắt, hạ thấp giọng: “Cậu tìm Tiểu Lục hỏi thăm tung tích của Mạnh Thành Phi, chính là vì Mạt Mạt nhỏ đúng không?”

Yến Hàn Trì kẹp điếu thuốc, không phủ nhận.

“Chiều nay nhìn cái điệu bộ cậu chặn con bé ở cửa là tôi đoán ra rồi,” Cao Mãnh lắc đầu, giọng đầy cảm thán, “Thật sự không nhận ra được, học sinh ngoan mà cũng có lúc nổi loạn.”

Yến Hàn Trì nghĩ đến bộ dạng Lương Kính Mạt bảo vệ Mạnh Thành Phi rồi cãi lại anh, khẽ cười khẩy, gạt đi một đoạn tàn thuốc: “Cái nết cũng chẳng vừa đâu.”

“Thực ra cũng không trách con bé được, cái loại công tử đào hoa như Mạnh Thành Phi thì đầy bài vở, diễn cũng giống người thật đấy chứ, mấy cô bé nhỏ tuổi lại đơn thuần đúng là dễ bị lừa,” Cao Mãnh cảm thấy sau này mình mà có con gái chắc cũng phải lo lắng không ít, sau đó dùng khuỷu tay hích anh một cái, “Nhưng mà nói thật lòng, cậu cũng quan tâm đến cô cháu gái này gớm nhỉ, sau này chắc chắn là một ông bố tốt đấy.”

“Chưa làm bố bao giờ nên không rõ lắm,” Yến Hàn Trì nhìn anh ta, lông mày nhếch lên, thong thả nói, “Hay là cậu thử gọi một tiếng bố xem nào?”

Cao Mãnh: “Cái thằng cha mày!”

Yến Hàn Trì cười khẽ một tiếng, quay đầu lại tiếp tục hút thuốc.

Ánh lửa nhảy nhót trên khuôn mặt góc cạnh của anh, càng làm nổi bật vẻ hờ hững, tùy ý đó.

Chẳng biết là do chút duyên nợ từ hồi nhỏ, hay là bị cái nét độc lập mà bướng bỉnh trên người Lương Kính Mạt làm cho lay động, anh thừa nhận mình thích quản chuyện bao đồng của cô.

Từ cái ngày ở hầm gửi xe, bắt gặp cô bám đuôi ông bố ruột, anh đã giúp cô che giấu rồi đưa về nhà, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm nên mới đi theo cô đến tiệm trò chơi.

Cho đến chuyện của Mạnh Thành Phi lần này, chẳng hiểu sao, nhìn cái vẻ hơi không phục của cô, trong lòng anh trào dâng một luồng lửa giận vô danh, nhưng đồng thời lại thấy khá thú vị.

/

Sáng mai còn phải leo núi xem bình minh, mọi người không nán lại quá muộn, đợi hơi nóng của than giảm bớt thì cũng giải tán.

Lương Kính Mạt vẫn không tìm được cơ hội nào để lấy lòng Yến Hàn Trì, đành tự an ủi mình là vẫn còn ngày mai.

Ai ngờ đến trước khi đi ngủ, bụng dưới bỗng truyền đến những cơn đau âm ỉ.

Vào nhà vệ sinh, vệt máu đỏ tươi trên quần lót khiến cô muốn khóc mà không ra nước mắt.

Cả đêm trằn trọc không ngủ ngon, lúc chuông báo thức vang lên, dù cơn đau sinh lý đã đỡ hơn một chút nhưng đầu óc Lương Kính Mạt choáng váng, đến sức để đi dạo cũng chẳng có, nói gì đến leo núi.

Biết mình có đi cũng chỉ làm vướng chân vướng tay, cô đành nói với Trang Tĩnh Ngữ rằng mình ở lại phòng nghỉ ngơi là được rồi.

Dù sao trong trang trại vẫn còn mấy dì giúp việc, Trang Tĩnh Ngữ gật đầu, dặn dò cô ngủ cho ngon.

Cánh cửa phòng khẽ đóng lại.

Lương Kính Mạt nén cơn đau bụng dưới, mặc áo len và quần dài rồi bò dậy, ghé sát vào cửa sổ, đẩy ra một khe hở.

Chưa đến bốn giờ sáng, trời vẫn còn tối đen như mực, trong sân thắp một ngọn đèn cô độc, nhóm người đã chuẩn bị sẵn sàng xuất phát.

Khâu Huy đang nhét bình nước vào túi, Cao Mãnh khoác máy ảnh trên cổ, đang hướng về phía Khổng Yến giả vờ chụp tách tách, Yến Hàn Trì mặc một chiếc áo khoác gió màu sẫm, đang kiểm tra dây khóa của ba lô leo núi.

Trang Tĩnh Ngữ đi tới nói điều gì đó, ngay sau đó, mấy người đều nhìn về phía này.

Lương Kính Mạt vội vàng ngồi thụp xuống.

Một lát sau cô mới dám ló đầu ra lần nữa. Mấy người kia vẫn ở chỗ cũ, nhưng vị trí Yến Hàn Trì vừa đứng đã trống không.

Lương Kính Mạt hơi thắc mắc, theo bản năng đẩy cửa sổ ra thêm một chút, hơi lạnh ùa vào râm ran.

Cô không kìm được mà ghé sát lại, chóp mũi gần như dính vào mặt kính, muốn tìm kiếm kỹ hơn.

Bất thình lình, mặt kính trước mặt bị ai đó dùng đốt ngón tay gõ một cái, khiến cô giật nảy mình.

Yến Hàn Trì xuất hiện từ phía bên cạnh cửa sổ, khoanh tay trước ngực, đứng từ trên cao nhìn xuống, cái bóng phủ qua lớp kính trùm lên người cô, anh nhìn cô với vẻ cười như không cười.

“Đau bụng không chịu nằm yên cho khỏe, bò ra đây ngó nghiêng cái gì đấy?”

Nhóm Khâu Huy chắc là chuẩn bị xuất phát, từ xa vọng lại tiếng hỏi: “Trì ca sao thế?”

Yến Hàn Trì cũng chẳng thèm quay đầu lại, uể oải đáp.

“Không có gì, thấy con thạch sùng, trông cũng tinh ranh lắm.”

Lương Kính Mạt: “…”

Anh mới là thạch sùng ấy.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm