Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

NGÀY NGÀY NHỚ MONG - KIM HOẠ - Chương 108 - Ngoại truyện: Bùi Quan Nhược x Ninh Duy Vũ (phần kết)

  1. TRANG CHỦ
  2. NGÀY NGÀY NHỚ MONG - KIM HOẠ
  3. Chương 108 - Ngoại truyện: Bùi Quan Nhược x Ninh Duy Vũ (phần kết)
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Bùi Quan Nhược muốn nuôi mèo, nhưng chỉ nhắc đến một lần vào đêm đó rồi không thấy cô nói lại nữa.

Thế nhưng Ninh Duy Vũ lại để tâm.

Trước đây, Ninh Trác Vũ không biết đã bỏ ra một số tiền lớn tìm đâu ra một con sư tử nhỏ có con ngươi vàng ròng để cho Ninh Tư Nguy nuôi như chó, còn đặt cái tên nghe có vẻ mềm mại là “Tú Cầu”, khiến Lâm Trĩ Thủy mấy lần muốn đưa đi cũng không được.

Với tiền lệ của một “người bán chó vô đạo đức” như vậy, Ninh Duy Vũ sẽ không tìm Ninh Trác Vũ nhờ mách nước.

Anh đưa Ninh Hạ Chí đang cuộn tròn trong chăn chưa tỉnh ngủ từ biệt thự cổ đi. Lúc rạng đông, hai bố con, một người đứng một người ngồi xổm trong con hẻm, không ai thèm để ý đến ai, cứ như có thù oán mấy đời vậy.

Ninh Hạ Chí vẫn còn khoác chiếc áo khoác đen của Ninh Duy Vũ, cái đầu lông xù ló ra, khuôn mặt quay về phía anh tỏ vẻ hung dữ, “Ở sân nhà cụ nội có mèo hoang mà, sao chúng ta phải ra ngoài tìm?”

“Mèo trong nhà, mẹ con nuôi không yên tâm.” Ninh Duy Vũ định nhặt một con mèo hoang bên ngoài về nuôi.

Tuy nhiên, Ninh Hạ Chí nhanh chóng phản đối, “Con chịu hết nổi với bố rồi đấy, bố muốn lấy lòng mẹ, mắc mớ gì phải kéo con theo cùng?”

Ngồi xổm mãi mà ở đây làm gì có bóng dáng con mèo nào.

Đến cái chóp đuôi cũng chẳng thấy.

Ninh Duy Vũ mặt không cảm xúc, “Bởi vì cô ấy sẽ vui.”

“….”

“Mỗi bức tranh trong phòng làm việc, khu vực sinh hoạt ở phòng ngủ chính của con, bất cứ nơi nào mắt con có thể nhìn thấy, đều là do cô ấy tự tay vẽ.” Tế bào nghệ thuật của Ninh Hạ Chí thừa hưởng từ Bùi Quan Nhược, Ninh Duy Vũ chỉ có gen thưởng thức ở lĩnh vực này, trong lòng anh hiểu rất rõ, và anh cũng thẳng thắn nói với con gái, “Cũng như mỗi lần con đi xem triển lãm, muốn gặp nghệ sĩ nào, đều là do cô ấy tự mình sắp xếp ổn thỏa.”

Một người phụ nữ tinh tế như Bùi Quan Nhược, cô ấy làm mọi việc đều chu đáo cặn kẽ, tình yêu dành cho con gái lại càng ôn nhu lặng lẽ, không cần Ninh Hạ Chí biết, chỉ mong con bé được thỏa lòng như ý.

Thế nhưng Ninh Duy Vũ lại phá vỡ ranh giới đó, anh nói, “Con không cần cô ấy, nhưng bố cần.”

…

Từ khi Ninh Hạ Chí bắt đầu hiểu chuyện, cô bé đã nghe người trong biệt thự cổ nhắc đến người mẹ “tự tay giết cha” này của mình.

Ngay cả sự ra đời của cô bé cũng là do Bùi Quan Nhược tính toán để lật đổ nhà họ Bùi.

Lần đầu tiên biết được sự thật này, Ninh Hạ Chí cảm thấy hơi khó chịu. Cảm xúc này không phải là thất vọng, chỉ là có chút giận Bùi Quan Nhược, và lây sang cả Ninh Duy Vũ, người bị tính kế.

Anh thật sự quá lụy tình, nếu được như bác cả Ninh Thương Vũ tài giỏi, thì đã không dễ dàng bị người khác đưa lên ghế bị cáo xét xử.

Sau này Bùi Quan Nhược ra tù, trở lại phòng tranh, kinh doanh phát đạt, cũng không hề tìm cô bé hối lỗi lần nào.

Ninh Hạ Chí vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa thấy bực bội.

Bùi Quan Nhược chỉ muốn trở thành một người con gái đạt chuẩn, nhưng lại quên mất cách làm một người mẹ đúng nghĩa.

May mắn thay, ở nhà họ Ninh, cô bé đã nhận được rất nhiều tình yêu thương và sự quan tâm của các chú. Tình mẫu tử nhỏ bé kia rất dễ bị thay thế. Ninh Hạ Chí không muốn bị cuốn vào ân oán tình thù của cặp cha mẹ này.

Cho đến hôm nay, Ninh Duy Vũ đã kể cho cô bé nghe không ít chuyện.

“Lần trước con đánh bạn học ở trường, con nghĩ là thư ký đi giải quyết à? Là mẹ con, cô ấy đích thân gặp hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm nói chuyện, rồi xin lỗi phụ huynh của bạn học con, cuối cùng còn tốn bao công sức đứng ra tổ chức buổi gặp gỡ, giới thiệu cho họ kết giao với một nhà đầu tư, mới giải quyết êm đẹp được.”

“Tại cậu ta lắm lời.”

“Ừm, nên con đã cho thằng bé đó một cái bạt tai, để nó có thể thay răng sớm hơn.”

“Bố trách con à?” Ninh Hạ Chí ngẩng đầu nói, “Con không phải Bùi Quan Nhược, nếu có ai dám nói con là con riêng, con nhất định sẽ đánh cho cậu ta phải đi tìm răng.”

Ninh Duy Vũ nhét ly sữa đậu nành nóng vào tay cô bé, vẻ mặt bình tĩnh, “Con học từ ai thế, không thể lấy lý lẽ thuyết phục người khác à?”

“Là chú Ninh Trác Vũ dạy con mà.” Ninh Hạ Chí uống một ngụm, cái trán nhỏ nhíu lại, đường cho nhiều quá, “Chú nói, kiểu trẻ con không có cha mẹ quản như con, phải nên khó dây vào một chút, phải ra dáng tiểu thư một chút thì mới không bị người ta ức hiếp.”

“…..”

“Bố bớt quan tâm con đi, đi quan tâm Bùi Quan Nhược ấy, nhịn quá rồi, như vậy không tốt cho sức khỏe tâm lý đâu.” Ninh Hạ Chí không biết chuyện ở trường lần trước là mẹ cô bé đã phải nhún nhường như vậy để giải quyết, bây giờ biết rồi, khó tránh khỏi tức giận, “Sao phải giải quyết hòa bình trong âm thầm, nhà mình đâu phải dễ bị bắt nạt.”

Ninh Duy Vũ cố gắng giữ bình tĩnh, “Con lại học từ ai?”

“Anh Ninh Tư Nguy nói cho con biết.” Ninh Hạ Chí lại uống một ngụm sữa đậu nành ngọt lịm, nói, “Bác trai của anh ấy bình thường đều dạy anh ấy cách đối nhân xử thế như vậy đấy, có gì sai à?”

“….”

Sau khi uống cạn ly sữa đậu nành này, trước khi vứt vào thùng rác trong ngõ, cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng người có tâm, Ninh Duy Vũ đã nhặt được một con mèo đen trắng gầy trơ xương.

Con mèo này tạm thời được anh giao cho Ninh Hạ Chí nuôi dưỡng. Nuôi cho quen rồi, cô bé sẽ tự tay mang tặng cho Bùi Quan Nhược.

Ninh Hạ Chí miễn cưỡng đón lấy sinh linh bé nhỏ và mềm yếu này, rồi đột nhiên thở dài, “Bố, con phải làm rõ một điều với bố.”

Ninh Duy Vũ đánh tay lái, liếc nhìn con gái ở ghế phụ bằng ánh mắt cuối đuôi mắt.

Anh nghĩ cô bé chẳng nói được lời hay ho gì, phần lớn là muốn thanh minh rằng nó nuôi mèo không phải để lấy lòng Bùi Quan Nhược, mà là do bị quyền lực người cha này uy hiếp.

Ai ngờ giây tiếp theo, khuôn mặt non nớt của Ninh Hạ Chí lại sát gần, hết sức trịnh trọng nói: “Con không có sức mạnh lớn đến thế, con không thể dùng tay đánh rụng răng cửa của bạn học được đâu, mà con dùng sách đấy. Bố về nhớ nhân tiện tiết lộ cho Bùi Quan Nhược biết nhé.”

Con mèo rất ngoan, luôn cuộn tròn trong chiếc áo khoác ấm áp, lặng lẽ dựng đôi tai hồng nhạt lên.

Ninh Duy Vũ khẽ cười, đưa tay, những ngón tay dài xoa đầu cô bé một cách vừa phải, “Tùy vào biểu hiện của con.”

Ninh Hạ Chí chưa nghĩ ra cách thể hiện như thế nào. Cô bé là con gái, có lợi thế bẩm sinh trước mặt mẹ mình.

Nó chẳng cần làm gì cả.

Bùi Quan Nhược vẫn sẽ rất yêu thương nó.

Con mèo hoang đó vẫn luôn được Ninh Hạ Chí nuôi. Bùi Quan Nhược tưởng là thú cưng yêu quý của con gái nên không đành lòng mang về nuôi. Trong riêng tư, cô nói với Ninh Duy Vũ: “Tôi nghe con bé đặt tên cho con mèo là Tiểu Vũ Mao rồi.”

Đã đặt tên rồi, thì đó là của con gái.

Tiểu Vũ Mao? Ninh Duy Vũ ôm cô lên đùi, cùng ngồi trên chiếc ghế văn phòng trong phòng làm việc: “Cái tên hơi khó nghe.”

“Rất đáng yêu mà,” Bùi Quan Nhược nói, “Đáng yêu y như cái tên Tú Cầu ấy.”

“Một con sư tử tên là Tú Cầu, em thấy đáng yêu à?” Ninh Duy Vũ vừa nói vừa dùng ngón tay dài nâng cằm cô, nhất định phải nhìn kỹ những biểu cảm nhỏ trên gương mặt này.

Sau một lúc quấn quýt, tay Bùi Quan Nhược dừng lại dưới quần tây của anh, cô cũng đánh giá người đàn ông đang mặc áo sơ mi đen mỏng, cổ áo hơi mở, “Anh cũng rất đáng yêu.”

…

Phòng tranh của Bùi Quan Nhược muốn đứng vững trong giới này, không chỉ dựa vào quyền lực của nhà họ Ninh. Cô luôn chủ trương giao thiệp khéo léo, đối xử với mọi người một cách tinh tế, không dễ dàng đắc tội với bất kỳ ai.

Chính vì thế, cũng khiến không ít người không thể dò ra được ý đồ của cô.

Uông Kỳ Thuỵ là một trong số đó. Trước đây, cô ta để ý đến một bức tranh sơn dầu, và rất nhiều quý bà trong giới cũng biết chuyện.

Ai ngờ Bùi Quan Nhược dám làm mất mặt cô ta, chỉ bảo trợ lý thông báo.

Bức tranh đó đã có chủ nhân.

Uông Kỳ Thuỵ giận dỗi ở nhà mấy ngày liền, mối ân oán này từ đó mà hình thành. Tuy cô ta có nhà họ Hình chống lưng, nhưng cũng không tiện mạo hiểm đắc tội với nhà họ Ninh, cho đến nay vẫn âm thầm quan sát tình hình, cô ta thấy Bùi Quan Nhược vẫn chưa tái hôn với Ninh Duy Vũ.

Chắc chắn là không thể bước vào cửa nhà họ Ninh.

Uông Kỳ Thuỵ rất coi thường những người phụ nữ như Bùi Quan Nhược, xuất thân không rõ ràng, dựa vào nhan sắc và thủ đoạn quá đỗi xinh đẹp, lần lượt bám vào con cháu nhà họ Ninh chưa đủ, lại còn tỏ ra ân cần kính cẩn trước mặt Lâm Trĩ Thủy.

Phải thừa nhận rằng, người phụ nữ này rất thông minh.

Cũng vì quá thông minh, nên việc cô làm mất mặt người khác khiến Uông Kỳ Thuỵ thực sự cảm thấy bị xúc phạm.

Khoảng thời gian này, cô ta đã cố ý gây khó dễ cho phòng tranh của Bùi Quan Nhược hai lần trong bí mật, và Bùi Quan Nhược nhanh chóng nhận ra. Lúc này, Du Cẩn đứng ra làm hòa: “Uông Kỳ Thuỵ là người thích đạp người xuống, nâng người lên, cô ta đến là để thăm dò. Nếu cô còn có thể dùng Ninh Duy Vũ thì cứ dùng, bằng không thì cứ tỏ thái độ bồi thường trước, để cô ta nguôi giận đã.”

Bùi Quan Nhược im lặng một lát.

Du Cẩn hỏi, “Có khó khăn gì à?”

Bùi Quan Nhược không có khó khăn gì, cô chỉ thấy không đáng để làm phiền nhà họ Ninh vì chuyện đối phó với Uông Kỳ Thuỵ, cô cũng không có ý định đối đầu với những quý bà kiểu này, càng không muốn lãng phí thời gian tranh cãi ra mặt. Một mối ân oán có thể giải quyết bằng cách nhún nhường, thì việc hạ thấp tư thế cũng chẳng sao.

Du Cẩn đã tổ chức một buổi gặp mặt riêng tư để dàn xếp.

Ai ngờ Uông Kỳ Thuỵ lại dẫn theo không ít người đến, tỏ rõ thái độ cao ngạo, yêu cầu Bùi Quan Nhược phải công khai xin lỗi.

Thậm chí còn đòi cô phải dâng bức tranh sơn dầu đó cho cô ta.

Khi bước vào phòng riêng, Bùi Quan Nhược vẫn giữ vẻ bình tĩnh, luôn giỏi che giấu cảm xúc. Đối mặt với sự gây khó dễ, cô chỉ nhẹ nhàng nói, “Phương châm của phòng tranh từ trước đến nay là khách hàng là thượng đế. Việc để Uông phu nhân có trải nghiệm không hài lòng là lỗi của tôi, tôi có thể xin lỗi, nhưng bức tranh đó vốn dĩ không thuộc về cô, Uông phu nhân hà tất phải cướp đi thứ mà người khác yêu thích.”

Sắc mặt Uông Kỳ Thuỵ trở nên khó coi.

Bùi Quan Nhược vẫn giữ thái độ lịch sự và kiềm chế, cô rót một ly rượu vang đỏ, hơi nghiêng về phía cô ta, xem như là lời xin lỗi công khai. Uống xong, cô đặt ly xuống, cầm túi xách lên rời đi, “Tôi còn có việc, mọi người dùng bữa thong thả.”

Cô đi rồi, bầu không khí trong phòng trở nên im lặng đầy lúng túng.

Du Cẩn đành phải cứng rắn xoa dịu tình hình, “Quan Nhược uống cạn ly rượu xin lỗi này thật sảng khoái, xem ra là biết lỗi rồi.”

Uông Kỳ Thuỵ ngạo nghễ nhìn cô vài giây, không đòi được bức tranh để khoe khoang địa vị trong giới quý bà nên chắc chắn là không vui. Tuy nhiên, Bùi Quan Nhược không còn tâm trí đâu để tiếp tục diễn trọn màn kịch này với cô ta.

May mắn là mọi người đều nể mặt, nhao nhao khuyên cô ta đừng chấp nhặt với loại người có xuất thân con riêng như Bùi Quan Nhược.

Uông Kỳ Thuỵ lúc này mới miễn cưỡng tha thứ cho Bùi Quan Nhược.

Chuyện này nói lớn không lớn, khách hàng mà phòng tranh thường xuyên tiếp xúc không chỉ có Uông Kỳ Thuỵ khó chiều và thích làm cao, đương nhiên cũng có không ít người vì lợi ích mà giữ hòa khí. Bùi Quan Nhược chưa từng để tâm đến chuyện nhỏ này.

Cô nể mặt Uông Kỳ Thuỵ, hoàn toàn là vì người chống lưng phía sau cô ta là nhà họ Hình mà thôi.

Tưởng chừng mọi chuyện đã qua, bỗng một ngày Du Cẩn lại tìm đến, úp mở nhắc tới, “Uông Kỳ Thuỵ muốn xin lỗi cô.”

Bùi Quan Nhược sững người, suy nghĩ một lát, dường như đã đoán được điều gì đó.

Không khó đoán, Du Cẩn cũng không lòng vòng, “Ninh Duy Vũ đã tìm đến người nắm quyền của nhà họ Hình. Chi tiết nội tình thì tôi không biết, có lẽ cô nên hỏi người nhà mình, nhưng Uông Kỳ Thuỵ bây giờ đang phải thu mình lại, không dám làm lớn trong giới quý bà nữa.”

“Xin lỗi thì không cần đâu.” Bùi Quan Nhược nói thật, “Tôi chưa bao giờ để cô ta vào trong mắt.”

Bùi Quan Nhược có thể nhịn được cơn giận này, nhưng không có nghĩa là Ninh Duy Vũ cũng sẽ nhịn.

Thời gian trôi qua, mọi người cũng ngầm nhận ra đôi chút.

Bức tranh sơn dầu mà Uông Kỳ Thuỵ ngày đêm nhung nhớ muốn có được, sau khi Ninh Duy Vũ đòi lại từ Lâm Trĩ Thủy, anh trực tiếp đường hoàng mang vào biệt thự cổ nhà họ Hình, đặt nó ở vị trí dễ thấy nhất tại trung tâm phòng khách với vẻ mặt lạnh tanh.

Nhà họ Hình không thể đắc tội với vị thiếu gia này, bức tranh này không thể gỡ xuống, cũng không thể mang đi, đành phải cung phụng như tổ tông ở trên đó.

Bùi Quan Nhược không biết nội tình, còn Uông Kỳ Thuỵ ở nhà thường xuyên bị chồng lạnh nhạt vì bức tranh này, nhưng cũng không dám lên tiếng.

Mãi đến một lần tình cờ, Lâm Trĩ Thủy nhắc đến chuyện này, cô ấy nói, “Ninh Duy Vũ bảo với tôi là Uông Kỳ Thuỵ gây khó dễ cho cô vì một bức tranh, ban đầu tôi định bảo nhà họ Hình đến lấy, nhưng cậu ấy nói cậu ấy rảnh, có thể thay tôi gửi đến.”

Bảo nhà họ Hình đến lấy, đâu phải chuyện đơn giản như vậy.

Ninh Duy Vũ “gửi đến” hộ, đương nhiên cũng không phải là có lòng tốt mang đến.

Những lời này khiến Bùi Quan Nhược ngẩn ngơ rất lâu, cô cảm nhận được một cảm giác an toàn mà từ khi sinh ra cô ít khi được nếm trải. Ninh Duy Vũ đã âm thầm bảo vệ cô rất nhiều lần.

Nhiều đến mức chính cô cũng quên đi những chi tiết nhỏ nhặt ấy.

Và những chi tiết nhỏ nhặt này dường như bắt đầu mọc ra những cành mới, không ngừng vươn lên che mưa chắn gió cho cô, khiến Bùi Quan Nhược có một nhận thức vô cùng rõ ràng, hóa ra người căm ghét nhau cũng có thể yêu nhau.

Tối hôm đó trở về, Bùi Quan Nhược vô thức quan sát Ninh Duy Vũ bằng một góc nhìn khác. Một cảm giác rất tinh tế, cô phát hiện Ninh Duy Vũ không thích ở trong những căn biệt thự độc lập quá trống trải, mà dường như thích chen chúc trong căn hộ nhỏ kiểu này, nơi chỉ cần quay người là có thể thấy rõ đối phương đang ở đâu.

Ninh Duy Vũ, dù là dùng nước hoa nam hay nước cạo râu, đều chọn loại có mùi nồng.

Cứ như đang khoanh vùng lãnh thổ vậy.

Bùi Quan Nhược lại liên tưởng đến bản năng của loài mèo hoang lang thang bên ngoài.

Ninh Duy Vũ không sợ lạnh, nhưng lại quen với việc, bất kể mùa nào, sau khi tắm xong đều chui vào chăn và muốn dính chặt lấy cô. Da anh lạnh, nhưng xương lại rất cứng. Trong bóng tối, khi anh cúi người ghé sát lại, Bùi Quan Nhược lại ngửi thấy mùi nước cạo râu đầy bá đạo kia.

Theo một linh cảm bất chợt, cô vòng tay ôm lấy đầu anh, áp vào ngực, “Ninh Duy Vũ.”

“Ừm.”

“Chúng ta đổi chỗ ở đi.”

Ninh Duy Vũ dùng ngón trỏ đẩy vào trong, nhẹ nhàng di chuyển một lát thì dừng lại vì câu nói này.

Lúc này, Bùi Quan Nhược nằm trên gối, mái tóc đen dài hơi rối, vì nhiệt độ, má và đuôi mắt cô đều đỏ hồng ẩm ướt, trông như vừa khóc, mặc dù anh còn chưa bắt đầu trêu chọc cô một cách dữ dội.

Chỉ nhìn thôi, anh đã có phản ứng mãnh liệt.

Thế nhưng ngoài miệng, Ninh Duy Vũ lại từ chối đề nghị này bằng giọng điệu bình thản: “Không đổi.”

Bùi Quan Nhược lắc đầu, chủ động hôn lên môi anh trước. Đầu lưỡi mềm mại và mùi hương cơ thể thoang thoảng chỉ thuộc về cô truyền đến. Lòng bàn tay cô cũng vuốt ve mái tóc Ninh Duy Vũ. Lúc này, anh lại như một con sư tử cực kỳ nguy hiểm, dần dần cúi đầu vùi vào cổ cô, rồi dịch chuyển xuống dưới xương quai xanh…

Các giác quan nhạy bén của Bùi Quan Nhược không khỏi dồn hết về phía anh.

Những lời định nói ra khỏi cổ họng đều được thay thế bằng những tiếng gọi êm tai hơn.

Mãi đến nửa đêm, nụ hôn tham lam của Ninh Duy Vũ cuối cùng cũng tạm dừng một lát, cô mới có cơ hội nói, “Đổi sang một căn lớn hơn, đủ cho con gái và Tiểu Vũ Mao ở. Em muốn…”

Câu cuối cùng, Bùi Quan Nhược lấy hết can đảm, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Ninh Duy Vũ và nói: “Em muốn có một gia đình với anh.”

Không phải căn hộ tạm bợ này, mà là một ngôi nhà theo ý nghĩa thế tục, nơi đâu đâu cũng là bằng chứng tình yêu anh dành cho cô.

Sau một lúc lâu.

Đối diện nhau gần trong gang tấc như thế, Ninh Duy Vũ cảm thấy như có một bàn tay ấm áp mềm mại đang che phủ trái tim anh. Yết hầu anh khẽ cuộn, giọng nói bật ra trầm khàn nhưng rõ ràng: “Được.”

Hỏi Bồ Tát vì sao quay lưng, than chúng sinh không chịu quay đầu.

—–Nếu chịu quay đầu, có thể ngắm nhìn sơn hải, vượt qua bể khổ.

Kết thúc câu chuyện của Bùi Quan Nhược và Ninh Duy Vũ

 

 

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm