NGÀY NGÀY NHỚ MONG - KIM HOẠ - Chương 109 Kết thúc ngoại truyện phúc lợi
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.
Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.
Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm
—
Vào ngày sinh nhật mười sáu tuổi, Lâm Trĩ Thuỷ được mẹ là Thịnh Minh Anh cho phép ra ngoài chơi. Cô bé liền chạy đi tham gia một buổi tiệc tối đấu giá từ thiện quy mô nhỏ.
Đêm về, trên bãi cỏ sát bờ biển, những tấm màn vải trắng tinh rủ mềm xung quanh, ánh nến trên chiếc bàn dài chập chờn lung linh, cách đó không xa là một nghệ sĩ cello tao nhã đang biểu diễn.
Người nổi tiếng nhất trong nhà họ Lâm là Lâm Hy Quang.
Cả khu Cảng ai cũng biết, khả năng kiếm tiền trên bàn đàm phán của cô hấp dẫn không kém gì vẻ đẹp ngoại hình.
Còn Lâm Trĩ Thuỷ thì luôn ở nhà và kín tiếng hơn nhiều. Chị gái lo việc kiếm tiền, còn cô em gái ra ngoài chỉ chuyên tâm tiêu tiền. Sau khi quyên góp một khoản tiền từ thiện hàng chục triệu để cứu trợ động vật hoang dã đang gặp nguy hiểm tại buổi tiệc, Lâm Trĩ Thuỷ vẫn giữ vẻ kín đáo, ngồi ở cuối bàn ăn uống.
Ở tuổi mười sáu, khả năng nhận biết vị giác của cô mới chỉ phục hồi được bảy mươi sáu phần trăm. Cô có chiều cao bình thường nhưng thể chất lại hơi suy dinh dưỡng.
Vì thế, Lâm Trĩ Thuỷ hiểu rất rõ mình cần phải bổ sung dinh dưỡng cấp thiết. Cô ăn rất nghiêm túc từng món ăn trong buổi tiệc mặc dù lưỡi không thể nếm ra được nhiều hương vị thơm ngon.
Cho đến khi một nhân viên phục vụ cầm ly sâm panh đi qua, lịch sự hỏi cô có muốn dùng một ly không.
Người chưa thành niên không được uống rượu bên ngoài, đây là điều Đồng Đồng đã giao hẹn với cô. Lâm Trĩ Thuỷ còn chưa kịp lắc đầu, một giọng nói lạ đã thay cô từ chối:
“Cho cô ấy một ly nước ép trái cây tươi.”
Lâm Trĩ Thuỷ giật mình nhận ra chiếc ghế bên cạnh có người vừa ngồi xuống. Ngước mắt nhìn lên, cô thấy trước tiên là hàng lông mày và ánh mắt của đối phương, sau đó mới chú ý đến khuôn mặt anh vô cùng xa lạ, không giống khách mời được mời đến tối nay, chưa từng gặp bao giờ.
Trong giới nhà giàu ở khu Cảng cũng không có nhân vật nào như thế.
“Em có biết tôi không?”
Lâm Trĩ Thuỷ thành thật lắc đầu.
Người chưa thành niên không được tùy tiện làm quen với bạn mới ở bên ngoài, đây cũng là điều Đồng Đồng đã dặn. Vì vậy, cô đành kìm nén sự tò mò của mình.
Đối phương mỉm cười, không giới thiệu bản thân, rồi đưa cho cô một tấm séc chưa điền số tiền.
Lâm Trĩ Thuỷ nhìn hồi lâu, rồi lại nhìn đôi mày và ánh mắt của người này.
Lông mi anh dài và dày, ánh nến lướt qua sống mũi cao, vừa vặn chiếu sáng đôi đồng tử có màu rất nhạt, trong suốt và sạch sẽ như băng tuyết ngưng tụ trên những ngọn núi tuyết xa xôi.
Đó là đôi mắt mà Đồng Đồng thích.
Lâm Trĩ Thuỷ chầm chậm chớp mắt một cái, rồi chuyển tầm nhìn về phía cái tên trên tờ séc, chậm rãi đọc từng chữ: “Sở Thiên Thư.”
Mấy chữ này thực sự khiến những người đứng ngoài thầm lén nhìn lén đều phải ngạc nhiên.
Lâm Hy Quang có tính cách rất bá đạo, ai dám quấy rối em gái cô, cô dám tìm đến tận nhà người đó gây rắc rối.
Rất ít người dám đến bắt chuyện với Lâm Trĩ Thuỷ.
Hơn nữa, không ngờ… cô lại là người mù chữ?
Ngược lại, Sở Thiên Thư cảm thấy giọng cô rất đáng yêu, anh khen ngợi: “Chữ nào đọc không quen thì tách ra mà đọc, rất thông minh.”
Lâm Trĩ Thuỷ được khen nên hơi ngại ngùng, nhưng nét mặt lại chân thành: “Anh có thể dạy em nhận biết mặt chữ được không ạ?”
Sở Thiên Thư: “Em muốn học chữ gì?”
Lâm Trĩ Thuỷ lấy ra một bức thư trong chiếc túi nhỏ mang theo, đặt lên khăn trải bàn trắng: “Tiếng Đức, để em có thể đọc hiểu thư Đồng Đồng viết cho em.”
Lâm Hy Quang sợ cô ở nhà buồn chán, thường xuyên viết thư cho cô bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau.
Lâm Trĩ Thuỷ thường xuyên tìm sách trong thư phòng để dịch từng chữ một.
Cô nghiêm túc chia sẻ bức thư cho Sở Thiên Thư xem.
Sở Thiên Thư cũng tốt bụng dạy cô nhận diện mặt chữ, trò chuyện với cô vài chủ đề không liên quan để giết thời gian, cho đến cuối cùng câu chuyện lại quay về bức thư.
Đôi mắt trong veo như lưu ly của Lâm Trĩ Thuỷ sáng lên: “Đoạn kết cuối cùng này, Đồng Đồng đã nói gì ạ?”
Sở Thiên Thư cười: “Cô ấy bảo em ra ngoài nhớ giữ an toàn, đừng để bị người lạ lừa gạt đi.”
“Ừm, đoạn kết này y hệt lần trước, chẳng có gì mới lạ.” Lâm Trĩ Thuỷ rất tự nhiên lấy bức thư khỏi tay Sở Thiên Thư, rồi nhẹ nhàng nói: “Anh trai, cảm ơn anh đã tốt bụng dạy em nhận mặt chữ.”
Sở Thiên Thư chấp nhận thân phận người tốt: “Không có gì.” Sau vài giây tĩnh lặng, anh nhắc nhở: “Em bỏ quên đồ rồi.”
Lâm Trĩ Thuỷ chỉ vào tờ séc: “Cái này có viết tên anh, không phải của anh sao?”
Sở Thiên Thư: “Món quà nhỏ gặp mặt tặng em, em không thích sao?”
Quà gặp mặt là một tờ séc viết tên Sở Thiên Thư, điều đó có nghĩa là một khối tài sản khổng lồ đang bày ra trước mắt, dễ dàng chạm tới.
Người ngoài đã quan sát lâu đều thấy thèm muốn.
Đáng tiếc, cô con út mù chữ này của Lâm gia không hiểu được sự sâu xa trong đó, còn dám gật đầu.
Sở Thiên Thư dường như hiểu ra: “Không thích cũng không sao, là tôi quên mất, các cô gái ở tuổi em thích những viên đá quý lấp lánh hơn.”
Anh hỏi lại: “Tặng em một thùng có được không?”
Đá quý nào lại được tặng cả thùng, thật là giàu có.
Lâm Trĩ Thuỷ nói một cách uyển chuyển: “Em rất vui vì đã quen biết anh, nhưng em đã hứa với Đồng Đồng là không làm quen bạn mới bên ngoài.”
Ấn tượng của cô về Sở Thiên Thư rất tốt.
Ngoại hình rất dễ chịu, tính cách cũng rất tốt. Rõ ràng anh đã nhìn thấu việc cô giả vờ mù chữ, cố tình không đọc tên anh ra, nhưng vẫn sẵn lòng kiên nhẫn dạy cô đọc tiếng Đức.
Lâm Trĩ Thuỷ là người có nguyên tắc, đã không phải bạn bè thì không thể tùy tiện nhận đồ của người ta.
Nhưng cô lại nói thêm: “Em biết anh tên là Sở Thiên Thư, cảm ơn anh tối nay đã trò chuyện với em, lần sau em sẽ nói tốt về anh trước mặt Đồng Đồng, tạm biệt nhé.”
“Tạm biệt rồi…
“Mong chúng ta có thể trở thành bạn bè.”
–
Cuộc sống thường ngày của Ninh Thương Vũ và Duyệt Duyệt.
05:00 sáng
Đồng hồ sinh học của Ninh Thương Vũ đúng giờ thức dậy, anh hôn nhẹ Lâm Trĩ Thuỷ đang ngủ say rồi mới ra khỏi giường. Anh đi đến phòng trẻ em và nhìn thoáng qua cô con gái cũng đang ngủ trong chăn.
06:00
Ninh Thương Vũ từ hồ bơi lên, mái tóc đen ướt đẫm nước, chảy dọc theo xương lông mày sắc nét của anh. Lúc này, Ninh Tư Nguy vừa đến đích cũng nổi lên khỏi mặt nước. Hai cha con không nói lời nào với nhau, khoác áo choàng tắm rồi cùng đi về phía nhà hàng ở tầng một.
07:00
Ánh ban mai xuyên qua tấm voan mỏng màu trắng trước cửa sổ sát đất, rọi vào căn phòng một sắc vàng nhạt.
Ninh Thương Vũ đẩy cửa bước vào, đưa tay ôm cô con gái Duyệt Duyệt đang ngủ say sưa, ấm áp trên giường. Anh không vội đánh thức cô bé mà cứ ôm trong lòng, kiên nhẫn vỗ nhẹ lưng cho đến khi hàng mi nhỏ bé kia bắt đầu lay động.
07:50
Ninh Thương Vũ đánh răng, rửa mặt, thay quần áo cho con gái, rồi bế xuống nhà cho con ăn.
Lâm Trĩ Thuỷ đã dậy, đang cùng Ninh Tư Nguy chia sẻ một tờ báo buổi sáng. Hai mẹ con tựa đầu vào nhau, có vẻ rất hợp ý. Ninh Tư Nguy gần đây mới học tiếng Đức, đang chỉ vào các từ tiếng Trung trên báo để dịch sang ngôn ngữ kia, ra vẻ khoe khoang kiến thức phong phú của mình.
Ninh Thương Vũ trêu chọc con là cố làm ra vẻ người lớn, bị ốm thì vẫn phải đi khám khoa nhi thôi.
<1
Ninh Tư Nguy lạnh mặt, cả ngày không thèm nói chuyện với anh.
08:40
Buổi sáng Ninh Thương Vũ đến công ty, anh không đưa con gái đi cùng.
Lâm Trĩ Thuỷ đã đến khu nghiên cứu san hô.
Duyệt Duyệt nằm sấp trên bãi cỏ mềm mại trong vườn biệt thự, dõi mắt nhìn bố mẹ đi xa, sau đó phơi nắng một lát rồi lười biếng cuộn tròn trên mình chú “chó” Tú Cầu bên cạnh để chợp mắt.
09:20
Người giúp việc nhẹ nhàng bế cô bé vào nhà. Duyệt Duyệt một mình thưởng thức một bữa ăn trái cây dành cho trẻ em, sau đó ngoan ngoãn xem sách tranh giáo dục sớm khoảng nửa tiếng.
10:30
Ninh Thương Vũ gọi điện video đến, Duyệt Duyệt từ chối.
Cô bé ngồi trên ghế sofa, phía sau là cảnh mùa thu rụng lá, chăm chú đợi điện thoại từ trường học của anh trai tan học.
11:11
Ninh Thương Vũ từ công ty về nhà, đưa con gái ra ngoài ăn tối.
Trong nhà hàng cao cấp, đầu bếp nhận được thông báo mới từ quản lý, vị khách quý hôm nay yêu cầu một phần mì nhỏ không muối.
11:40
Tạ Thầm Ngạn hẹn đối tác đến dùng bữa tại đây, tình cờ gặp Ninh Thương Vũ. Thấy cô con gái của bạn quá đỗi tinh xảo, giống như búp bê sứ bên cạnh anh, anh bèn bước đến chào hỏi.
Ninh Thương Vũ bảo anh đi đi.
Tạ Thầm Ngạn đơn phương bỏ qua thái độ thiếu lịch sự của anh, chủ động bắt chuyện với Duyệt Duyệt: “Còn nhớ chú không?”
So với vẻ ngoài sắc sảo, tuấn tú của bố, Duyệt Duyệt cũng thích sự cao quý, thanh nhã của Tạ Thầm Ngạn, cô bé rất thành thật gật đầu.
Mọi người quen đều biết.
Duyệt Duyệt đã biết nói nhưng hệ thống ngôn ngữ thường xuyên bị “trục trặc”, không thích mở miệng.
Tạ Thầm Ngạn lại hỏi: “Thế con còn nhớ Tạ Sương Thức không?”
Duyệt Duyệt gật đầu mạnh hơn.
Ninh Thương Vũ liếc nhìn Tạ Thầm Ngạn.
Duyệt Duyệt cất lời, giọng mềm mại vô cùng: “Bố ơi.”
Tạ Thầm Ngạn: “Ừm.”
Ninh Thương Vũ: “Con bé đâu có gọi cậu đâu.”
11:53
Ninh Thương Vũ đưa Duyệt Duyệt, người vừa gọi “bố” lung tung, về công ty, đồng thời dạy dỗ cô bé không được gọi bố loạn xạ như vậy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn như tạc từ ngọc của Duyệt Duyệt, giống hệt Lâm Trĩ Thuỷ, đầy vẻ hoang mang. Đôi mắt nhìn người luôn chân thật, dường như cảm nhận được cảm xúc của Ninh Thương Vũ, cô bé chìa bàn tay nhỏ xíu ra, những ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng chạm vào cằm bố: “Duyệt Duyệt làm bố không vui à?”
Hỏi xong, cô bé lại nói: “Tối nay Duyệt Duyệt sẽ cố gắng uống hết một cốc nước ép cà rốt, bố vui lên có được không?”
Ninh Thương Vũ không thể giữ vẻ mặt lạnh lùng với con gái được quá ba giây.
Bởi vì Duyệt Duyệt đã đầy vẻ ỷ lại ôm chầm lấy anh, vòng tay qua cổ bố, từng từ từng chữ mô tả tình cảm của mình vô cùng rõ ràng: “Duyệt Duyệt yêu bố.”
12:30
Dỗ dành bố xong, Duyệt Duyệt chuẩn bị ngủ trưa trên chiếc ghế sofa rộng rãi trong văn phòng, nhưng vì áo vest của Ninh Thương Vũ quá lớn, cô bé giật mình tỉnh dậy trong mơ, cảm thấy không an toàn nên bật khóc.
13:40
Ninh Thương Vũ họp, trên tay vẫn bế cô công chúa nhỏ mũi còn đỏ hoe.
Ninh Trác Vũ có ý muốn bế nhưng bị từ chối thẳng thừng.
14:55
Ninh Trác Vũ nhân lúc rảnh rỗi, dụ dỗ công chúa nhỏ xuống quán cà phê tầng dưới ăn kem.
Duyệt Duyệt gọi thêm một phần vị sô cô la.
Ninh Trác Vũ vui vẻ trả tiền: “Cho bố cháu à?”
Duyệt Duyệt giơ tay đưa cây kem đến miệng cậu ta: “Cho tú Tư.” (Chú Tư).
Ninh Trác Vũ cười một tiếng: “Sao thế này, công chúa điện hạ nhà tôi khó khăn lắm mới ban ra một câu, giọng lại còn bị lơ lớ à.”
Duyệt Duyệt nhẹ nhàng húc đầu vào cậu ta: “Con mắng người không bị lơ lớ giọng đâu.”
Giọng điệu trêu chọc của Ninh Trác Vũ càng rõ ràng hơn: “Ồ? Cháu còn biết mắng người cơ à?”
Duyệt Duyệt lại húc đầu vào cậu ta một cái: “Sao biển gai.”
Sao biển gai là kiến thức Duyệt Duyệt học được từ cuốn sách tranh về đại dương lúc khai tâm. Sinh vật này là một kẻ xấu xa cực kỳ, nó sẽ ăn những rặng san hô nhỏ bé, yếu ớt dưới biển.
Duyệt Duyệt thấy ai là kẻ xấu thì sẽ dùng từ này để mắng.
Ninh Trác Vũ rất vinh dự được trở thành người đầu tiên.
15:23
Duyệt Duyệt tham ăn, lỡ ăn hết hai cây kem nên bụng bị lạnh. Cô bé sợ về công ty sẽ bị bố phát hiện.
Thế là Ninh Trác Vũ đưa cô bé đến công viên gần đó cho chim bồ câu ăn.
Cô bé ngồi xổm trên mặt đất, dùng tay bẻ một miếng bánh mì, vì quá thơm nên không nhịn được ăn hết hơn nửa miếng, Ninh Trác Vũ đành phải mua cho cô bé một phần mới.
15:59
Duyệt Duyệt bụng căng tròn trở về bên cạnh bố, bắt chước chú chó Tú Cầu, xoay quanh ghế sofa hết vòng này đến vòng khác để tiêu hoá thức ăn.
Ninh Thương Vũ đang phê duyệt tài liệu, không để ý đến cô bé.
16:26
Đồng Đồng gọi điện video đường dài cho cô bé.
Duyệt Duyệt mở to đôi mắt hổ phách xinh đẹp, qua màn hình điện thoại ngắm nhìn vẻ đẹp của bác gái. Trong mười phút mà cô bé thốt lên vẻ kinh ngạc đến ba lần, rồi rất nghiêm túc hỏi: “Lớn lên… con có được giống như Đồng Đồng không?”
Kể từ khi cô bé chào đời, Lâm Hy Quang đặc biệt yêu thương chiều chuộng cháu gái: “Duyệt Duyệt không muốn giống mẹ sao?”
“Có muốn giống mẹ ạ.” Đôi chân nhỏ xíu của Duyệt Duyệt đung đưa bên mép ghế sofa, thể hiện tâm trạng vui vẻ hiện tại, cô bé lại nói, “Con cũng muốn giống Đồng Đồng nữa.”
Cuối cùng, Lâm Hy Quang mời cô bé đến Giang Nam chơi.
Duyệt Duyệt nói không đi.
Lâm Hy Quang hỏi tại sao.
Duyệt Duyệt cắn cắn đầu lưỡi, ngập ngừng một lúc mới tiết lộ mình đang giận: “Bác trai Sở Thiên Thư còn không nhớ tên con… con không thèm đến nhà bác trai chơi đâu, người lớn thật là vô lễ.”
Lâm Hy Quang: “…”
17:05
Trò chuyện vui vẻ với Đồng Đồng xong, Duyệt Duyệt đặt điện thoại xuống, lại chạy đến bên Ninh Thương Vũ gọi bố.
18:13
Ninh Thương Vũ ôm Duyệt Duyệt tan sở. Chỉ cần có người lạ mặt ở đó, cô bé liền mím môi nhỏ lại, không chịu nói nhiều.
Người lạ có cố gắng làm hài lòng đến mấy cũng không thể nhận được một từ nào từ cô bé.
Rất khó dỗ.
19:50
Tại khu nghiên cứu san hô.
Lâm Trĩ Thuỷ vừa họp xong với các chuyên gia trong nhóm, đang chuẩn bị về nhà thì thấy Ninh Thương Vũ đã đưa Duyệt Duyệt và Ninh Tư Nguy đứng đợi ở tầng dưới.
Sau một ngày, Ninh Tư Nguy vẫn chưa tha thứ cho Ninh Thương Vũ, nhưng cậu lại để mắt đến mấy cây san hô đỏ mới được cô ấy nuôi cấy.
Ninh Tư Nguy lười nhác tựa vào lưng ghế, khẽ nhếch cằm: “Sắp đến sinh nhật dì Hạ Nam Chi rồi, mẹ, con muốn tặng cái này cho dì ấy.”
“Được thôi,” Lâm Trĩ Thuỷ rất rộng rãi, “Dì Hạ Nam Chi của con cũng khá thích Duyệt Duyệt đấy, hay là chúng ta tặng luôn em gái cho dì ấy đi.”
Cái tính tiểu thiếu gia của Ninh Tư Nguy lại nổi lên.
Trò đùa này không nên đùa.
20:45
Sau khi ăn tối bên ngoài, khi về đến nhà, Ninh Tư Nguy dẫn Duyệt Duyệt đi riêng.
Ninh Thương Vũ và Lâm Trĩ Thuỷ có được một khoảng thời gian riêng tư ngắn ngủi.
21:45
Một giờ sau, Ninh Tư Nguy đưa Thiện Thiện đến bên hồ gần nhà, chọn ngẫu nhiên một cây thu rụng lá, bóc sạch hết lá trên cành cây, lúc này vẻ mặt lạnh lùng của cậu mới dần tan băng.
Duyệt Duyệt ngồi trên đống lá mềm mại, ngước đầu nhìn anh trai.
Ninh Tư Nguy lười biếng dựa vào thân cây, cụp mắt xuống. Khác với cô bé, đôi mắt cậu có màu lưu ly lạnh như nước: “Duyệt Duyệt, trả lời anh, quyền nuôi dưỡng em là của ai?”
Duyệt Duyệt có khả năng suy nghĩ rất tốt, vẻ mặt ngoan ngoãn: “Của bố.”
“Không đúng.”
“Của mẹ.”
“Vẫn không đúng.”
Duyệt Duyệt đưa tay ra, nắm lấy ngón tay của Ninh Tư Nguy. Dưới ánh trăng, vẻ kiêu ngạo của cậu dễ dàng nhận thấy. Cô bé nhìn chằm chằm, khẽ nói: “Của anh.”
“Lặp lại.”
“Quyền nuôi dưỡng Duyệt Duyệt là của anh Ninh Tư Nguy.” Giọng cô bé mềm mại nhưng rất kiên định, như thể đó là một sự thật hiển nhiên.
“Ừ.”
22:12
Ninh Tư Nguy, người đã giành được “quyền nuôi dưỡng”, đưa em gái về phòng ngủ, không cho bố mẹ nhìn thấy.
23:46
Duyệt Duyệt không có nụ hôn chúc ngủ ngon của bố nên không ngủ được. Cô bé ôm chăn nhỏ nhịn đến gần nửa đêm, mắt hơi đỏ hoe, có chút tủi thân trèo xuống giường, rồi ôm chăn nhỏ chầm chậm đi đến phòng ngủ chính bên cạnh.
Cô bé đẩy cánh cửa không khoá ra, mò mẫm trong bóng tối, đến bên chiếc giường cao nhưng không thể trèo lên được, chỉ có thể khẽ khàng gọi, đánh thức Ninh Thương Vũ: “Bố ơi.”
00:00
Thiện Thiện nhận được nụ hôn từ bố mẹ như ý nguyện.
KẾT THÚC BỘ TRUYỆN
Tiếp theo, bộ truyện mới mang tên “Ngày Dài In dấu“. Tiết lộ trước một chút: Trong truyện về chị gái Lâm Hy Quang, cô em gái Lâm Trĩ Thuỷ sẽ có rất nhiều đất diễn đó, mọi người sẽ được gặp lại cô ấy nhiều hơn nhé.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com