NGÀY NGÀY NHỚ MONG - KIM HOẠ - Chương 107 - Bùi Quan Nhược x Ninh Duy Vũ
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.
Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.
Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm
—
Bùi Quan Nhược chưa từng nghĩ đến chuyện tái hôn với Ninh Duy Vũ.
Một tờ giấy đăng ký kết hôn về mặt pháp luật.
Thực tế lại chẳng thể ràng buộc loại người không hề có đạo đức như cô và anh.
Huống hồ, chuyện khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh, đứng trong nhà thờ thiêng liêng để tuyên thệ thứ gọi là lời thề tình yêu.
Thế nhưng, thế giới này, ngoài Ninh Hạ Chí ra, hình như tất cả mọi người đều quan tâm đến tình trạng hôn nhân của hai người họ.
Bùi Quan Nhược cùng Ninh Duy Vũ ra vào có đôi có cặp đã lâu.
Khó tránh khỏi những suy đoán mọi phía từ bên ngoài.
Cô đều nhất nhất không đáp lại.
“Không đáp lại à.” Ninh Duy Vũ xem xét kỹ tờ báo mà cánh phóng viên viết linh tinh, hai ngón tay gấp lại, thong thả đặt lên bàn trà, rồi chuyển hướng nhìn Bùi Quan Nhược đang trang trí cây thông Noel, hỏi: “Vậy câu hỏi của tôi, em có đáp lại không?”
Bùi Quan Nhược đang treo chuỗi hạt kim cương màu sắc lên cây thông Noel cao ba mét. Đây là loại hiếm, được Ninh Duy Vũ đặc biệt nhờ người vận chuyển về từ nước ngoài, kể từ ngày mang về nhà, nó cứ bị bỏ xó ở một góc.
Bùi Quan Nhược bận rộn với công việc ở phòng tranh suốt thời gian qua, mãi mới có thời gian rảnh để trang hoàng.
Bất chợt, nghe thấy lời Ninh Duy Vũ, cô quay mặt đi, từ xa đánh giá người đàn ông: “Anh không biết sao, lời tôi nói cũng đáng tiền như tranh vẽ vậy, muốn hỏi, phải xem anh có bao nhiêu thành ý.”
Ninh Duy Vũ đương nhiên hiểu rõ luật ngầm trong giới này.
Tranh của Bùi Quan Nhược đắt giá.
Đắt ở những thông tin nội bộ đằng sau đó.
“Em muốn bao nhiêu thành ý?” Giọng Ninh Duy Vũ rất trầm, hệt như lúc hai người ân ái về đêm, lại mang theo hơi nóng, dù cách một khoảng xa nhưng vẫn có thể chạm đến làn da cô.
Bùi Quan Nhược cố giữ bình tĩnh, nói từng chữ một: “Tôi rất tham lam.”
Ninh Duy Vũ nhìn dáng vẻ mỏng manh của cô, cười, rồi tiến đến gần: “Bùi Quan Nhược, em có thể tham lam hơn, nếu em chịu đáp lại tôi một lần.”
Đáp lại điều gì? Bùi Quan Nhược không hỏi ra.
Nhưng cô hiểu rất rõ, ở bên Ninh Duy Vũ, cô có thể tùy ý có được quyền được làm nũng bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Không cần phải giống như thời thiếu nữ, luôn phải sống trong sự dè dặt, cẩn trọng tại nhà họ Bùi, ngay cả lúc giật mình tỉnh giấc giữa đêm cũng sợ hãi số phận bị Bùi Dận vô tình làm chủ.
Kể từ đó, ác mộng và cả giấc mơ đẹp của cô đều bị Ninh Duy Vũ bá đạo chiếm lấy.
Bùi Quan Nhược tỉnh giấc sẽ theo thói quen đi tìm bóng dáng Ninh Duy Vũ, dán chặt cơ thể như vừa mất đi nhiệt độ vào vai anh, hơi thở ngược lại rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không có.
Trong bóng tối, Ninh Duy Vũ cũng tỉnh giấc, không nói gì, chỉ giơ cánh tay ôm chặt eo cô, nhiệt độ nóng bỏng men theo chiếc váy ngủ lụa dán sâu vào tận xương tủy cô, lặng lẽ tuyên bố mối quan hệ khăng khít không kẽ hở giữa hai người.
Bùi Quan Nhược lặng lẽ nhắm mắt một lát, nghĩ đến chủ đề đáp lại vào ban ngày, cô nhếch mép rất nhẹ, dành cho biểu hiện của anh sự đánh giá cao: “Ninh Duy Vũ, phong độ quý ông của anh trên giường, quả nhiên danh bất hư truyền như chính con người anh vậy.”
Giây tiếp theo, Ninh Duy Vũ liền cắn nhẹ má cô: “Nghe câu này, sao không giống lời khen chút nào?”
Bùi Quan Nhược không né tránh, thậm chí còn bắt đầu quen thuộc mà quyến luyến nụ hôn của anh: “Vậy tôi đổi cách nói, lúc anh bình thường cũng khá giống một người bình thường.”
Ninh Duy Vũ: “…”
“Để tôi…” Bùi Quan Nhược còn chưa nói hết lời, cơ thể chưa được ủ ấm càng luồn sâu hơn vào ngực anh, rất khẽ khàng tiết lộ tiếng lòng: “Ừm, có một chút, chút cảm giác được về nhà.”
Căn phòng im lặng rất lâu.
Cho đến khi giọng nói Ninh Duy Vũ vang lên, không nghe ra cảm xúc gì lên xuống:
“Bùi Quan Nhược.”
“Em có dám mở mắt ra nói dối không?”
“…”
Số lần Bùi Quan Nhược lừa dối anh quá nhiều.
Ninh Duy Vũ bị sự thù hận về thân thế chi phối nửa đời người, lòng dạ hẹp hòi đến mức không thể buông bỏ chút thù hận với cô, bất kể lời này là thật hay giả…
Ninh Duy Vũ đều chọn tin tưởng.
Vì đã có cảm giác được về nhà, anh bèn đề nghị quang minh chính đại đưa cô về nhà cũ ăn Tết.
Bùi Quan Nhược thất thần vài giây, dừng lại rồi lấy lại bình tĩnh: “Trĩ Thủy còn không thích về nhà cũ nữa là, trước đây anh không phải chuyện gì cũng muốn so tài cao thấp với Ninh Thương Vũ sao, sao chuyện này lại không đua tranh một chút?”
“Em hy vọng tôi so với anh ta à?” Ninh Duy Vũ cười như không cười: “Được thôi, cái ghế kia của anh ta cũng đâu phải lần đầu tôi muốn cướp.” Chỉ là chưa cướp được thôi.
Giọng Bùi Quan Nhược dịu dàng: “Thôi đi, anh đã làm bố rồi, đừng gây rắc rối cho con gái chúng ta nữa. Việc tôi có bước vào cửa lớn nhà họ Ninh hay không không quan trọng, Hạ Chí có thể vào là được rồi.”
“Con bé không chỉ có thể vào, mà còn sắp nhận người khác làm bố rồi.” Ninh Duy Vũ nhắc đến chuyện này, không khỏi vô cùng “thân thiện” gửi lời thăm hỏi đến đứa con gái bất hiếu đang ở nơi chân trời góc bể.
Ninh Hạ Chí càng lớn càng ngưỡng mộ những người cha như Ninh Thương Vũ.
Về điều này, Bùi Quan Nhược hiếm hoi lắm mới chịu làm một đóa hoa tri kỷ để an ủi anh: “Ninh Thương Vũ và Lâm Trĩ Thủy quả thực là những người phù hợp làm cha mẹ hơn chúng ta. Ở nhà, con bé có Lâm Trĩ Thủy yêu thương; ra ngoài, Ninh Tư Nguy được Ninh Thương Vũ bế bồng mà lớn…”
Chỉ riêng tiêu chí gia đình viên mãn theo ý nghĩa thế tục này, cô và Ninh Duy Vũ đã không thể cho con gái đủ đầy.
Dù con bé không nói ra miệng, trong lòng vẫn có thể hiểu được.
Bùi Quan Nhược lại nói: “Con gái không cần chúng ta cũng là điều dễ hiểu. Con bé lớn lên trong biệt thự cũ, đi khắp thế giới với Ninh Thư Vũ, trong lòng con bé, vị trí của chúng ta khó tránh khỏi phải đứng sau.”
Ninh Duy Vũ kiên nhẫn nghe xong, nhìn cô thật sâu, “Em lại nghĩ thoáng như vậy sao.”
“Anh chẳng phải cũng nghĩ thoáng sao?” Bùi Quan Nhược bắt chước thần sắc của anh để hỏi ngược lại.
Ý tứ trong lời nói, không cần nói thẳng, cả hai đều hiểu rõ.
Dù là môi trường sinh tồn phiêu bạt của Ninh Duy Vũ khi chưa nhận tổ quy tông, hay kinh nghiệm xuất thân là con riêng của cô, cả hai đều quá rõ một điều.
Có được một nơi nương tựa an toàn và ấm áp đã là không dễ… Cần gì phải đòi hỏi quá nhiều.
Ninh Hạ Chí muốn thân thiết với ai, đó là tự do trong cuộc đời con bé.
Bùi Quan Nhược không có quyền can thiệp.
Tình yêu cô dành cho con là sự buông tay, giống như tình yêu mà Trần Bảo Thúy dành cho cô vậy.
Bùi Quan Nhược trước sau vẫn không gặp Trần Bảo Thúy lần cuối, dù là khi còn sống hay sau khi bà đã qua đời.
Trần Bảo Thúy không được chôn cất ở nghĩa trang, mà nương tựa tại một ngôi chùa có khách thập phương tấp nập lui tới ở khu cảng. Thỉnh thoảng cô đi công tác ngang qua nơi này, sẽ một mình lái xe đi qua, lặng lẽ dừng lại dưới bóng cây ven đường, chỉ cách bức tường vàng cao ngất.
Không vào chùa, không thắp hương.
Trong lòng Bùi Quan Nhược bây giờ đã không còn điều gì nhất định phải cầu xin nữa.
Cô thường chỉ dừng lại nửa tiếng, cửa sổ xe hạ xuống. Vào buổi chiều tối mùa đông, ánh hoàng hôn cô độc đổ xuống đường vai gầy gò của cô, ngay cả đường nét ngũ quan cũng trở nên mơ hồ đi vài phần.
Bị bao trùm trong thứ ánh sáng hư vô mờ ảo đó, Bùi Quan Nhược ngước mắt nhìn làn khói hương trên tường cao rất lâu. Nhiều hồi ức tưởng chừng như đã sắp quên lại tái hiện trong tâm trí…
Khi còn rất bé, Trần Bảo Thúy rất thích đích thân vào bếp nấu ăn cho cô.
Khác với không khí đấu đá ngầm trong nhà hàng lộng lẫy xa hoa, trong căn bếp nhỏ xíu trên gác lửng, ánh đèn màu vàng nhạt. Trần Bảo Thúy trẻ trung đứng trước bếp lò, nấu những món ăn gia đình sở trường nhất.
Trần Bảo Thúy từng kể với cô,
Trước kia, khi chưa lăn lộn ở chốn phong nguyệt bán bia, nhà nghèo đến mức không có gạo nấu cháo, lại thèm ăn, bà sẽ ra chợ mua chút xương heo về hầm lấy nước dùng, rồi cắt vài miếng đậu phụ tươi và cá mực khô cho vào hầm từ từ, hầm cho ra mùi thơm thịt, để đậu phụ có vị như sơn hào hải vị.
Món ăn này, Trần Bảo Thúy gọi nó là Vị Sơn Hải.
Bà cũng thường xuyên nấu cho cô ăn.
Bùi Quan Nhược thích kê một chiếc ghế đẩu nhỏ, yên lặng ngồi ở cửa bếp, lòng bàn tay áp vào chiếc bát sứ đang bốc hơi nóng. Dù nhiệt độ rất nóng, cô vẫn cong mắt cười, đối mặt với Trần Bảo Thúy, ăn sạch thức ăn trong bát không sót lại chút nào.
Trần Bảo Thúy cười, nốt ruồi son trên má lúm đồng tiền còn rực rỡ hơn cả ánh sáng: “Ngon không con?” Bùi Quan Nhược gật đầu.
Trần Bảo Thúy gắp miếng cá mực khô mà bà không nỡ ăn vào bát cô, nói: “Đợi mẹ tích góp đủ vốn để đàm phán với bố con, mẹ sẽ đưa con đi. Sống ở khu cảng thế nào, con muốn làm họa sĩ nhí, mẹ còn trẻ, vẫn có khả năng nuôi dưỡng con.”
Chiều tối hôm đó, mặt trời thật ra đã biến mất.
Nhiệt độ trên tay Bùi Quan Nhược rất ấm, cô không phân biệt được là từ chiếc bát sứ, hay ánh đèn nhà bếp, hay là ánh mắt đầy hy vọng tốt đẹp về tương lai của Trần Bảo Thúy.
Cô cứ nhìn Trần Bảo Thúy mãi, dần dần, cảnh tượng trước mắt biến thành bức tranh sơn dầu mà cô đã phác họa trên khung vải khi còn thơ bé, vì thời gian lâu dài mà hoàn toàn mất đi màu sắc, trở nên mơ hồ không rõ.
Linh hồn cô trở nên không nơi nương tựa, không có chốn về.
Sau này. Lần cuối cùng nếm món ăn này, không còn là do Trần Bảo Thúy nấu cho cô nữa.
Là khi mang thai, lúc đó Bùi Quan Nhược thường xuyên thức trắng đêm, một mình ngồi trước cửa sổ sát đất.
Ninh Duy Vũ bước ra khỏi phòng ngủ phụ, tùy tiện khoác lên chiếc áo choàng ngủ, thần sắc lạnh nhạt, nhưng không còn tâm trạng cãi vã với cô nữa, giọng điệu còn khá là bình tĩnh hỏi: “Em đang nghĩ gì thế?”
Bùi Quan Nhược quay đầu lại đáp, “Tôi đói rồi.”
Ninh Duy Vũ nhìn chăm chú vào cô trong bóng tối, “Đói?”
“Bụng đói.” Tay Bùi Quan Nhược đặt lên bụng, nơi đang nuôi dưỡng một sinh linh nhỏ bé, nhưng cô thật sự quá gầy, nhìn bề ngoài hoàn toàn không thấy rõ, “Tôi muốn ăn đậu phụ.”
Ninh Duy Vũ dù kinh ngạc trước cơn thèm ăn đột ngột của cô, nhưng muốn ăn đồ ăn còn hơn là tuyệt thực vô thức.
Anh im lặng gật đầu, rời khỏi cửa phòng ngủ chính, lại nhìn Bùi Quan Nhược một cái.
Bùi Quan Nhược nói xong, lại rơi vào trạng thái thất thần, đôi mắt yên lặng rủ xuống, tiếp tục nhìn chằm chằm vào thế giới đen tối ngoài cửa kính, cứ như có điều gì đó đang thu hút cô.
Cho đến bốn mươi phút sau, Ninh Duy Vũ bưng một đĩa đậu phụ hầm trứng với thịt băm từ nhà bếp đến bên cạnh cô.
Bùi Quan Nhược ban đầu ngơ ngác vài giây, sau đó mới có phản ứng, “Không phải cái này.”
“Đậu phụ ở bên trong.” Ninh Duy Vũ dùng thìa tìm đậu phụ từ trong món trứng hầm ra, kiên nhẫn: “Em nếm thử xem, có phải không.” Bùi Quan Nhược lắc đầu.
Ninh Duy Vũ đã quen chăm sóc thói quen ăn uống sinh hoạt của Bùi Quan Nhược, chỉ cần một ánh mắt hay biểu cảm của cô, anh đã có thể đoán được, cô muốn ăn đậu phụ, nhưng không phải cách chế biến này.
Anh nhìn khuôn mặt Bùi Quan Nhược, “Ngày xưa Trần Bảo Thúy làm cho em món đó như thế nào?”
Bùi Quan Nhược nghe thấy cái tên này, tròng mắt rõ ràng có sự rung động, dừng lại rất lâu, mới khẽ nói công thức cho anh.
Đó là một món ăn gia đình vô cùng đơn giản.
Kỹ năng nấu nướng của Ninh Duy Vũ khá ổn. Trước kia khi thường xuyên về biệt thự cũ để làm tròn chữ hiếu dưới gối Ninh Huy Chiếu, rất nhiều việc anh đều tự tay làm, không nhờ vả ai.
Anh cố gắng hết sức để phục hồi lại hương vị của món ăn này.
Bùi Quan Nhược ăn rất chậm. Từ lúc bị hạn chế tự do thân thể đến khi được bảo lãnh ra ngoài, đây là lần đầu tiên cô ăn uống nghiêm túc, cũng là lần đầu tiên không kiểm soát được cảm xúc, khóc trước mặt anh.
Sự im lặng khiến Ninh Duy Vũ tối nay có vẻ đặc biệt kiên nhẫn, nhìn hàng mi dài của cô ướt đẫm, từ từ, khuôn mặt này đều là vệt nước mắt.
“Trần Bảo Thúy đã chết.”
“Ừm.”
“Thi thể của bà ấy vẫn chưa hỏa táng.” Ninh Duy Vũ dựa vào lưng ghế, giọng điệu bình thản, “Không phải em vẫn luôn canh cánh muốn gặp mặt lần cuối sao? Tôi có thể đi cùng em.”
Bùi Quan Nhược ngước mắt lên, vì khuôn mặt không có huyết sắc nên trông giống như đồ sứ đã phai màu: “Người tôi muốn gặp là Trần Bảo Thúy còn sống.”
“Người chết không thể sống lại, em không gặp, tôi sẽ thay em hỏa táng.” Ninh Duy Vũ nói nhẹ nhàng: “Với bà ấy, đó là sự giải thoát.”
Sự chấp niệm của Bùi Quan Nhược không nên trói buộc Trần Bảo Thúy.
Mẹ đã buông tha cho cô tự do, là con gái, cô cũng nên học cách buông tay.
Ninh Duy Vũ thấy Bùi Quan Nhược nhìn chằm chằm vào chiếc bát trên bàn, nước mắt không còn rơi xuống nữa, lại nói: “Khi Nghi Phinh muốn được giải thoát, tôi đã có linh cảm từ rất sớm. Sau đó cuối cùng cũng đợi được bà ấy nửa đêm lén lút thức dậy, để lại thư tuyệt mệnh cho tôi, chân trần từng bước đi vào dòng sông băng giá trong mùa đông lạnh buốt. Bà ấy không hề quay đầu lại một lần nào.”
Chỉ cần quay đầu lại.
Nghi Phinh sẽ thấy, Ninh Duy Vũ thơ bé vẫn luôn như một bóng ma nhỏ, lặng lẽ đi theo sau bà.
Bùi Quan Nhược bề ngoài có vẻ vẫn bất động, nhưng các đầu ngón tay lại đang run rẩy.
Cô biết điều này có ý nghĩa gì, nếu Ninh Duy Vũ gọi một tiếng “mẹ”, liệu Đoạn Nghi Phinh có còn dứt khoát rời đi như thế không?
Đêm lạnh buốt cùng khoảng cách đã ngăn cách lòng hận thù giữa họ.
Ninh Duy Vũ cũng tỏ vẻ vô cùng bình thản, “Bà ấy không quay đầu lại, tôi cũng sẽ không giữ bà ấy ở trên đời này.”
Nếu níu kéo, chỉ làm tăng thêm đau khổ mà thôi.
Bùi Quan Nhược hiểu ý anh, Trần Bảo Thúy cũng quyết tâm tìm kiếm sự giải thoát, bằng không đã chẳng tự tay cắt cổ họng mình ở nhà họ Bùi; được cứu sống từ cõi chết, cố gắng kéo dài sinh mệnh, nhưng cuối cùng vẫn nhảy lầu tự sát ngay tại bệnh viện.
…
Những lời Ninh Duy Vũ nói đêm hôm đó đã ăn sâu vào xương cốt cô suốt bao năm qua.
Bùi Quan Nhược vô thức làm theo, cô chưa bao giờ đến gặp Trần Bảo Thúy lần cuối, chỉ đứng nhìn qua bức tường cao của ngôi chùa, ánh mắt thất thần dõi theo bao lâu cũng không đủ.
Mặc dù vậy, cô chưa từng nghĩ đến việc đặt chân vào đó dù chỉ một khắc.
Cô không giữ lại, để Trần Bảo Thúy từ nay đạt được sự giải thoát đúng nghĩa.
Bùi Quan Nhược biết Ninh Duy Vũ thích nửa đêm nhìn cô ngủ. Cô từng nghĩ, có lẽ đó là hội chứng hậu chấn thương tâm lý thời thơ ấu của anh, bởi vì Đoạn Nghi Phinh đã lên kế hoạch rời bỏ thế giới có anh một cách lặng lẽ vào đêm khuya.
Ninh Duy Vũ chưa bao giờ làm phiền đến giấc ngủ của cô. Đôi khi, Bùi Quan Nhược cảm nhận được ánh mắt anh dõi theo mình trong bóng tối, giống như đang ngắm nhìn một bông tuyết giữa mùa đông, không dám chạm vào quá mạnh, sợ nó tan chảy, nhưng lại muốn dùng hơi ấm cơ thể để làm nó tan ra.
Bị anh im lặng nhìn chằm chằm như vậy, Bùi Quan Nhược càng yêu thích hơi ấm thực sự toát ra từ cơ thể anh hơn.
Khi Ninh Duy Vũ nhận ra những cảm xúc kín đáo của cô, anh sẽ đột ngột ghé sát lại. Cánh tay nổi gân xanh chống lên phía trên, anh cúi thấp người, hơi thở nóng bỏng phả xuống dọc theo trán cô, mang theo sự hiện diện mạnh mẽ, cho đến tận trái tim cô.
Lúc này, anh giống như một chú mèo.
Bùi Quan Nhược theo bản năng ôm lấy đầu anh, những ngón tay vuốt ve mái tóc ngắn, cảm giác chạm vào cũng mềm mại như một chú mèo.
Ninh Duy Vũ được xoa dịu, liền ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô.
Bùi Quan Nhược không còn cảm thấy lạnh nữa, ngọn lửa sinh mệnh đang bùng cháy từ sâu thẳm cơ thể cô, khiến hai linh hồn vốn đã khiếm khuyết suốt nhiều năm, giờ đây trở nên hoàn toàn trọn vẹn và hòa hợp. Mắt và môi cô ẩm ướt, cô nói: “Tôi muốn nuôi một con mèo.”
Căn phòng tối om, phảng phất hương thơm ngọt ngào từ làn da cô, hòa lẫn với giọng nói trầm khàn của Ninh Duy Vũ, “Mèo gì?”
Bùi Quan Nhược dùng tay chải ngược những sợi tóc hơi rối của anh ra sau, để lộ vầng trán, cô khẽ nói, “Mặt và bốn chân có lông tơ màu trắng, thân có hoa văn màu đen…”
“Mèo đen trắng à?” Ninh Duy Vũ hỏi tiếp, “Vì sao em lại muốn nuôi giống này?”
Bùi Quan Nhược, “Ừm, nghe nói loại mèo này rất biết cách lấy lòng chủ nhân, cơ thể khỏe mạnh, khả năng thích nghi cao…” [Lòng báo thù cũng cực kỳ nặng].
Ninh Duy Vũ nhìn thấy bóng hình mình trong đôi mắt cô, “Ừm.” Anh cũng không nói có đồng ý cho nuôi hay không.
Không kịp nói thêm điều gì, Bùi Quan Nhược đã bị Ninh Duy Vũ chậm rãi hôn lấy.
Lông mi anh rất dài và rậm, khi ghé sát quá mức, dễ dàng chạm vào má cô. Bùi Quan Nhược theo bản năng nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc, thế giới đen tối dường như chỉ còn lại một mình Ninh Duy Vũ.
Và, hơi ấm đã đi sâu vào bên trong.
…
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com