Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

NGÀY NGÀY NHỚ MONG - KIM HOẠ - Chương 106 - Bùi Quan Nhược x Ninh Duy Vũ

  1. TRANG CHỦ
  2. NGÀY NGÀY NHỚ MONG - KIM HOẠ
  3. Chương 106 - Bùi Quan Nhược x Ninh Duy Vũ
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Bùi Quan Nhược cúp máy xong liền tắt điện thoại, không cho Ninh Duy Vũ cơ hội tiếp tục quấy rầy. Trong lòng cô rất rõ, thân phận con riêng như vết nhơ từ lúc sinh ra, chẳng thể nào được rửa sạch chỉ vì nhà họ Bùi đổi chủ.

 

Cho dù sự nghiệp có thành công đến đâu, cô cũng không thể đường hoàng đứng trước ánh nhìn của đám đông.

 

Ninh Huy Chiếu sẽ không bao giờ chấp nhận sự tồn tại của cô.

 

Hai người ly hôn chưa đầy một tháng, Ninh Duy Vũ đã bị sắp xếp đi xem mắt—đó chính là lời tuyên bố rõ ràng nhất.

 

……

 

Điện thoại không liên lạc được, tin nhắn mới gửi cũng không có hồi âm, hiển nhiên là anh định xử lý chuyện này đến cùng.

 

Ninh Duy Vũ thờ ơ lướt ngón tay trên màn hình, chẳng buồn để ý bàn ăn đầy ắp món ngon hay người phụ nữ trẻ tuổi ăn vận tươm tất ngồi đối diện.

 

Sự thờ ơ đó khiến Tùy Thuý có dự cảm chẳng lành, cô ta dứt khoát bỏ qua mọi vòng vo: “Nhà họ Ninh nói, anh và Bùi Quan Nhược đã ly hôn rồi.”

 

Là ly hôn, cắt đứt ràng buộc vợ chồng về mặt pháp lý, chứ không phải còn trong thời kỳ lạnh nhạt làm thủ tục.

 

Ninh Duy Vũ nghe ra ẩn ý trong lời cô ta, bật cười khẽ: “Ông tôi không lừa cô đâu, nhưng có điều… luật nào quy định tôi không được ngủ lại với vợ cũ, hôn một cái, gần gũi một chút?”

 

Tùy Thuý im lặng.

 

“Cô Tùy, tôi có vợ cũ, có con gái, hoàn toàn không phải người môn đăng hộ đối với cô.” Ninh Duy Vũ thoát khỏi giao diện WeChat, chuyển sang mở danh bạ—

Dưới ánh đèn rực rỡ, số điện thoại riêng của Ninh Trác Vũ hiện rõ trên màn hình.

 

Anh nói: “Nếu cô thật sự có hứng thú với đàn ông nhà họ Ninh, tôi có thể giúp cô nối duyên một lần.”

 

Tùy Thuý sa sầm mặt rồi tức tối bỏ đi.

 

Rõ ràng, tối hôm đó người nhà ở biệt thự cổ đã lập tức truy hỏi, nhưng Ninh Duy Vũ không quay về chịu phạt. Đêm đã sâu, anh lái xe tới trước khu căn hộ nơi Bùi Quan Nhược ở.

 

Đến giờ phút này, Ninh Duy Vũ đã không còn muốn truy cứu xem mình vì lý do gì. Năm đó, khi anh nhìn thấy Bùi Quan Nhược giống như đã chết trong lòng, tuyệt vọng mà chấp nhận số phận tàn nhẫn, anh cũng chẳng còn muốn tranh thắng thua với cô nữa.

 

Có lẽ, từ đầu tới cuối, chỉ có mình anh còn cố chấp để tâm xem có bao nhiêu tình cảm thật ở giữa họ.

 

Ninh Duy Vũ đỗ xe xong, lên tầng, hiếm khi giữ được cái gọi là “ý thức cao thượng của một người chồng cũ kiêm bạn giường”, anh ấn chuông cửa.

 

Gần nửa đêm, Bùi Quan Nhược vừa đi công tác về, xử lý xong email, liền vào phòng tắm ngâm mình trong bồn nước nóng với tinh dầu hương bưởi. Căng thẳng trong cơ thể dần tan biến, cô mới khoác áo choàng bước ra.

 

Chưa kịp đi ngủ, cô đã nghe thấy tiếng động trước cửa.

 

Bùi Quan Nhược đứng yên, cụp mắt, rồi ngẩng lên nhìn về phía đó, im lặng một lúc.

 

Chuông cửa chỉ vang một lần, sau đó im hẳn.

 

Cuối cùng, cô vẫn lựa chọn bước tới mở cửa. Bước chân nhẹ tênh, nhưng như thể đã dồn hết sức lực của cả cuộc đời để tiếp tục bước xuống.

 

……

 

Chuyện hôn nhân.

 

Tối nay, Ninh Duy Vũ đường hoàng bước vào, tự nhiên chiếm lấy nửa bên giường. Hai người đều không nhắc lại việc xem mắt. Ninh Duy Vũ nghĩ cô chẳng quan tâm.

 

Bùi Quan Nhược phản ứng điềm tĩnh, không bộc lộ một chút ghen tuông nào.

 

Trái lại, ở bên kia đại dương, Ninh Hạ Chí đang nghỉ hè lại gửi tin nhắn đến cặp đôi “đã đoạn tuyệt tình cảm” này.

 

Cô bé không thường xuyên liên lạc với Bùi Quan Nhược.

 

Mỗi lần có cảm xúc gì, đều hướng về phía Ninh Duy Vũ: “Bố, làm ơn xử lý chuyện tình cảm riêng của mình đi, con không muốn đang đắm chìm trong thế giới nghệ thuật thì đột nhiên có một người phụ nữ xa lạ nhảy ra, nói là sắp đính hôn với bố, còn là mẹ kế tương lai của con.”

 

“Cô ta nói đính hôn là đính hôn à?” Ninh Duy Vũ nhướng mày. “Hạ Chí, con bị nghệ thuật làm mềm đầu rồi à?”

 

Lời vừa dứt, ống quần tây của anh bị Bùi Quan Nhược khẽ đá một cái—cảnh cáo.

 

Anh liếc nhìn người phụ nữ ngồi trên sofa, nét mặt thoáng mềm lại, rồi nói tiếp vào điện thoại: “Đó là ý của cụ cố con.”

 

Ý đã quá rõ.

 

Không muốn có mẹ kế, vậy thì cứ mang khuôn mặt đó về biệt thự cổ mà khóc cho cụ cố xem.

 

Tiếc rằng Hạ Chí là đứa trẻ rất sĩ diện: “Bố à, bố đã là đứa cháu bất hiếu rồi, chẳng lẽ còn định kéo con xuống làm đứa chắt bất hiếu à? Con không muốn đâu, nước mắt của con quý lắm.”

 

“… Nước mắt của con quý lắm.”

 

Bùi Quan Nhược nghe vậy hơi khựng lại, trong lòng bất giác nghĩ về chính mình.

 

Sinh ra trong nhà họ Bùi, nước mắt của cô là thứ rẻ mạt nhất, nhưng cũng là thứ có thể trở thành vũ khí khi cần đạt được lợi ích.

 

Còn với Hạ Chí, cuộc đời con bé có quyền không rơi nước mắt.

 

Suy nghĩ thu lại, Bùi Quan Nhược kiên nhẫn đợi Ninh Duy Vũ cúp máy. Trong khoảng lặng ấy, ánh mắt cô hiếm hoi có chút dịu dàng: “Hạ Chí rất xuất sắc.”

 

Hiếm khi Ninh Duy Vũ không giữ bộ mặt lạnh, giọng anh trầm xuống: “Thứ chúng ta không có, nó phải có.”

 

Là số phận trêu ngươi họ.

 

Ninh Duy Vũ không thể lựa chọn xuất thân của mình. Dù được đón về nhà họ Ninh một cách đường đường chính chính, mang họ Ninh, hưởng đãi ngộ ngang hàng các anh em, anh vẫn ôm nỗi hận cố chấp suốt nửa đời.

 

Từ đầu đến cuối, anh chưa từng nói ra—

 

Mẹ ruột anh là ai.

 

Cho dù Bùi Quan Nhược mang thân phận chẳng trong sạch, anh cũng tuyệt đối sẽ không để Ninh Hạ Chí từ nhỏ đã mơ hồ chẳng biết ai là bố mẹ ruột, để rồi chất chứa oán hận…

 

Bùi Quan Nhược không biết, đã từng có một khoảng thời gian rất dài, Ninh Duy Vũ đích thân nuôi con gái.

 

Anh không để Hạ Chí thường xuyên ở nhà Lâm Trĩ Thuỷ, cũng không muốn nghe con bé ngơ ngác hỏi: “Tại sao Ninh Tư Nguy có mẹ yêu thương mà con lại không có?”

 

Hạ Chí dường như chưa bao giờ phải suy nghĩ sâu xa về điều đó.

 

Từ nhỏ, nếu bị hỏi thẳng về bố mẹ, con bé chỉ chậm rãi đáp: “Cậu rất vô lễ đấy. Đếm đến ba, nếu không lập tức xin lỗi tôi một cách thành khẩn, bố tôi sẽ đích thân tới gặp bố mẹ cậu nói chuyện về việc giáo dục trong gia đình.”

 

Nếu đối phương tự cho rằng nhà mình cũng danh giá, không coi nhị phòng nhà họ Ninh ra gì, Hạ Chí sẽ cong khóe môi, cười nhạt: “Vậy đổi người khác đến nói cũng được. Bác Thương Vũ của tôi có đủ tư cách không? Ừm, hình như thế lại thành bố cậu không đủ tư cách rồi. Vậy để chú Trác Vũ của tôi tới nhé?”

 

Con bé chưa bao giờ vì mẹ ruột là con riêng nhà họ Bùi bị đồn từng giết cha mà thấy xấu hổ.

 

Người ta hỏi, cô bé luôn mỉm cười lịch thiệp: “Mẹ cháu là Bùi Quan Nhược.”

 

Giống hệt như khi còn trẻ, Bùi Quan Nhược cũng từng ngẩng đầu, bình thản nói: “Mẹ tôi là Trần Bảo Thuý.”

 

…….

 

Ninh Duy Vũ và Bùi Quan Nhược sau khi ly hôn, trái lại lại thân thiết hơn cả khi còn trong cuộc hôn nhân.

Sau một lần bị ông cụ Ninh sắp đặt buổi xem mắt, Ninh Duy Vũ lấy đó làm cớ, bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của Bùi Quan Nhược.

Lý do anh nói rất đơn giản — sợ cô đơn bóng lẻ rồi lại bị kéo đi gặp gỡ tiểu thư nhà ai đó.

Bùi Quan Nhược im lặng rất lâu, cô từ chối cũng vô ích. Đến giờ tan làm, dưới lầu phòng tranh luôn xuất hiện hình bóng quen thuộc của Ninh Duy Vũ, đúng giờ đợi cô.

Sáng sớm vừa thức dậy, anh lại lấy lý do “tiện đường”, đưa cô đến nơi làm việc.

Thỉnh thoảng Bùi Quan Nhược hỏi: “Ninh Thương Vũ không giao cho anh dự án mới à?”

Ninh Duy Vũ không cần anh trai sắp xếp công việc. Trong tập đoàn nhà họ Ninh, anh giữ một vị trí quan trọng trong tầng lãnh đạo, thường ngày bận rộn đến mức không phân biệt ngày đêm.

Chỉ là bây giờ thì khác, anh đứng thong thả trong văn phòng của cô, như đang đi dạo trong một viện bảo tàng nghệ thuật thu nhỏ. Nghe cô hỏi, anh xoay người, ánh mắt chạm ánh mắt cô: “Anh trai tôi thương tôi vừa ly hôn, cần nhiều thời gian để chữa lành vết thương lòng.”

“…”

“Em tưởng ai cũng như em, ly hôn dễ như hoàn thành một vụ làm ăn à?” Ninh Duy Vũ nghĩ tới việc cô gặp ai cũng nói mình đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Ninh, nụ cười nhạt bên môi thoáng tắt, thay bằng vẻ lạnh nhạt, uể oải.

Giọng anh mang theo vẻ mỉa mai: “Tâm lý của cô Bùi đúng là mạnh mẽ, không ai bì được.”

Bùi Quan Nhược khẽ thở dài: “Anh hiểu lầm rồi.”

“…”

“Tôi chưa bao giờ coi hôn nhân như một vụ giao dịch.” Cô đứng sau bàn làm việc, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, từng chữ rõ ràng, chân thành: “Bởi vì ngay từ đầu, tôi đã không nghĩ sẽ cho anh một danh phận.”

Ninh Duy Vũ đứng yên lặng hồi lâu: “…”

Cái giá phải trả cho câu nói ấy không hề nhỏ.

Tối đó, khi trở về căn hộ, phản ứng của Ninh Duy Vũ trên giường khiến Bùi Quan Nhược gần như hồn vía lên mây. Từ cửa ra vào tối om, tới ghế sofa, phòng tắm, rồi trước cửa sổ sát đất — không chỗ nào anh bỏ qua…

Ga trải giường bị thay đến ba lần.

Khi tất cả kết thúc, trời đã sáng bừng.

Bùi Quan Nhược quỳ gối trên giường, đầu gối đỏ lên, từ từ trượt xuống khỏi gối, quay lưng lại với anh. Ánh nắng mỏng manh hắt lên lưng cô, phản chiếu làn da trắng ngần như phủ một lớp sáng dịu.

Ninh Duy Vũ khôi phục dáng vẻ nhã nhặn. Ban đầu còn giả vờ giúp cô mặc áo ngủ, chưa đến vài giây đã lại cởi ra, thay bằng chiếc sơ mi nam mang mùi hương lạnh lẽo của anh.

Chỉ có điều, khuy áo cố ý không cài, trước ngực cô phập phồng nhẹ, rõ ràng như muốn trêu chọc.

Một lúc sau, cô nghiêng người tựa sát vào ngực anh, giọng nhỏ khẽ: “Anh hận tôi không?”

Yết hầu anh khẽ trượt: “Hận.”

Hận cô ở khoảnh khắc anh yêu cô nhất, lại không chút do dự vứt bỏ rồi lợi dụng anh.

Cuộc đời của Bùi Quan Nhược, tâm niệm duy nhất chỉ có Trần Bảo Thuý.

Trần Bảo Thuý chết rồi, cô cũng như chẳng còn gì để níu giữ.

Ninh Duy Vũ hiểu rõ hơn ai hết — nếu không có đứa bé ấy, cô đã sớm rời bỏ anh từ lâu.

Trong bóng tối, Bùi Quan Nhược cảm nhận rất rõ hơi ấm từ lồng ngực anh truyền sang, như thể trong khoảnh khắc này, trái tim cô vẫn còn sống. Cô khẽ nhắm mắt: “Có hận là tốt.”

…

Hai con người tàn nhẫn, cần rất nhiều rất nhiều hận thù mới có thể đối mặt với sự khốc liệt của thế giới này.

Không rõ từ khi nào —

Khi Bùi Quan Nhược một lần nữa mang tranh tới chỗ ở của Lâm Trĩ Thuỷ, cô bỗng nghe thấy đối phương nói: “Quan Nhược, dạo này cô sống rất hạnh phúc.”

“Hạnh phúc?” Từ ấy dường như xa lạ với cô đã lâu. Bùi Quan Nhược sững người một lát. Trước mặt Lâm Trĩ Thuỷ, cô không dùng những cách xã giao khéo léo trên thương trường, khẽ mím môi: “Vì sao cô lại hỏi vậy?”

Lâm Trĩ Thuỷ ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ sát đất, ánh sáng vàng kim phủ khắp người cô. Khi cô cười, khuôn mặt rạng rỡ, trong trẻo đến thánh thiện: “Ừm, vì ánh mắt cô không còn như trước nữa.”

Trước đây, dù Bùi Quan Nhược có ra sức vận hành phòng tranh, dù có đeo chiếc mặt nạ dịu dàng làm vỏ bọc, nhưng trong ánh mắt cô vẫn luôn ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng mơ hồ, như thể chưa bao giờ thoát khỏi cú sốc mất mẹ năm ấy.

Bây giờ, trong ánh mắt ấy đã có tình cảm.

Lâm Trĩ Thuỷ chống khuỷu tay lên tay vịn ghế sofa, cằm cũng tựa lên đó, đôi mắt sáng long lanh chăm chú quan sát từng biến đổi nhỏ trên gương mặt cô: “Quan Nhược, đừng bao giờ từ bỏ khả năng yêu một người, cũng đừng từ bỏ quyền được yêu.”

Trong quan niệm sống của Lâm Trĩ Thuỷ, thân thể con người cần được tình yêu nuôi dưỡng, nếu không, rất dễ héo úa mà chết đi.

Bình thường, cô cũng luôn dạy bọn trẻ như thế.

Bùi Quan Nhược không có gương soi, dù có cũng chẳng thể nhận ra ánh mắt mình đã khác đi thế nào.

Đối diện với câu hỏi của Lâm Trĩ Thuỷ, Bùi Quan Nhược theo phản xạ liền muốn đổi sang chuyện khác: “À đúng rồi, sao không thấy Tư Nguy đâu?”

“Em bé nhà tôi á?” Thấy cô không có ý định đi sâu vào chủ đề vừa rồi, Lâm Trĩ Thuỷ cũng thuận theo, ngả người vào sofa, tìm một tư thế thoải mái hơn rồi nói: “Chạy xuống Giang Nam chơi rồi.”

“Tư Nguy rất hợp với nhà họ Sở.” Bùi Quan Nhược đáp.

Câu này cũng không sai, lần trước bọn họ xuống Giang Nam, khi một vài vị trưởng bối bên nhà họ Sở biết thằng bé là người nhà họ Ninh, ai nấy đều tò mò hỏi thăm tình hình gần đây của nó.

Lâm Trĩ Thuỷ uể oải tựa người vào chiếc đệm mềm rộng, khẽ nói: “Từ bé nó đã rất thân thiết với chị gái và anh rể tôi, dù sao cũng là người một nhà, sự gần gũi đó là thứ khắc sâu trong máu mủ.”

Nói tới đây, cô khẽ thêm một câu: “Anh rể tôi tính cách ôn hoà, trước nay luôn là người rất dễ sống chung.”

“…” 

Bùi Quan Nhược hơi khựng lại — thật vậy sao?

Cô nhớ lần trước nghe Ninh Tư Nguy kể…

Sở Thiên Thư rất thích lật gia phả nhà người khác.

Đôi mắt thủy tinh trong trẻo của Lâm Trĩ Thuỷ rõ ràng đang nhìn anh rể mình qua một lớp “bộ lọc người nhà” dày đặc. Không thể trách cô ấy được, bởi ấn tượng đầu tiên mà Sở Thiên Thư để lại cho cô quả thực quá tốt.

Tư Nguy, Tư Nguy…

Lâm Trĩ Thuỷ chỉ mong sư tử nhỏ nhà mình cũng có thể yêu hoà bình như thế.

…

Gần đến hoàng hôn, Bùi Quan Nhược rời khỏi biệt thự, lái xe thong thả hướng về phòng tranh. Phía trước, bầu trời bao la rực rỡ ánh chiều tà, những tầng mây như được nhuộm đỏ rực, khiến cả thành phố như khoác lên mình một niềm hy vọng mới.

Những cánh chim bồ câu trắng muốt, tung cánh bay về phía một tình yêu mới.

Chẳng bao lâu sau, Bùi Quan Nhược rốt cuộc cũng nhìn thấy Ninh Duy Vũ đang đứng lặng dưới tầng, ánh mắt bình tĩnh nhìn cánh cửa phòng tranh đang khép chặt.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm