Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ - Chương 70: Ngoại truyện: Chiếc cà vạt này chẳng khác nào sợi xích cổ

  1. TRANG CHỦ
  2. NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ
  3. Chương 70: Ngoại truyện: Chiếc cà vạt này chẳng khác nào sợi xích cổ
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 70: Ngoại truyện: Chiếc cà vạt này chẳng khác nào sợi xích cổ

Cổ của Sở Thiên Thư đang thiếu một sợi xích.

Lâm Hy Quang đã dùng đủ mọi kiểu dáng cà vạt để bù đắp cho những tiếc nuối trong cuộc hôn nhân này. Đó đều là những món đồ do chính tay cô thiết kế, chất liệu vải đen cao cấp mang lại vẻ sang trọng đầy huyền bí, bên trên khảm những viên kim cương nhỏ tinh xảo được khai thác từ quặng mỏ Kashmir, dưới ánh sáng tự nhiên lấp lánh như những chiếc vảy rắn tuyệt đẹp.

Để tôn vinh những chiếc cà vạt đó, cách ăn mặc của Sở Thiên Thư bắt đầu trở nên khiêm tốn hơn, bộ vest ba mảnh không còn đi kèm với đồng hồ bỏ túi hay ghim cài áo nữa. Anh vốn có thói quen của một quý công tử danh gia vọng tộc, đồ dùng đều vô cùng đắt đỏ và quý hiếm, những món đồ thủ công độc bản từ các bậc thầy thế giới anh có thể thay đổi mỗi ngày không trùng lặp, hiếm khi thấy anh đeo lại một kiểu dáng tương tự.

Ngoại trừ những chiếc do Lâm Hy Quang độc quyền cung cấp, ngay cả đá quý trên đó cũng luôn chỉ có hai màu: một loại như màu lục bảo của bậc đế vương giữa ban ngày, một loại là đá lựu đỏ rực giữa đêm đen.

Trái ngược với anh, phong thái diện vest của Thẩm Thước Ứng dạo này lại bắt đầu có vẻ phong lưu hơn hẳn. Thỉnh thoảng anh ta không thắt cà vạt, cổ áo sơ mi để mở hờ, lộ ra những vết đỏ mờ ám trên yết hầu.

Có người tốt bụng nhắc nhở. Thẩm Thước Ứng đè tay lên tập tài liệu, trầm ngâm giây lát rồi đáp: “Quên trên xe rồi.”

Dụ Tấn Sóc cười khẩy một tiếng, quay sang tiết lộ sự thật với người bạn thân phong thái phi phàm bên cạnh: “Quên trên xe cái nỗi gì, hôm nay anh ta lại bị tiểu thư nhà họ Phù lái xe đâ.m trúng đấy.”

Ôn Nam Chúc thuộc phe bảo thủ, tâm nguyện cả đời là muốn “đâ.m chết” người ta ngay trên bàn hội nghị, lúc này lên tiếng đầy khiêm nhường: “Phù Doanh rất thân với em gái tôi, tính tình cô ấy hiền lành dễ nói chuyện, chỉ thuần túy là kỹ năng lái xe không tốt, mà Thước Ứng sáng sớm lại cứ thích chặn đầu xe cô ấy ở hầm gửi xe cơ.”

“Thước Ứng nổi danh khắp Giang Nam bằng bàn tay sắt và quyền lực thép, dăm ba cú đâm thế này anh ta chẳng sợ đâu.” Trình Tuế Duật thuộc phe cấp tiến, chân mày thường mang nét ưu tư, nhân lúc thích hợp liền xen vào cảm thán: “Chỉ tiếc cho dàn xe cổ mà anh ta sưu tầm, giá mà chia cho tôi vài chiếc thì tốt biết mấy.”

“Thiên Thư trước đó đã giúp cậu giành lại toàn bộ di sản rồi, còn chưa đủ cho cậu chơi xe à?” Dụ Tấn Sóc khinh bỉ việc bọn họ quá để tâm đến những vật ngoài thân phù phiếm, sau đó cầm điện thoại thong thả quyên một khoản công đức cho chùa Thần Đàm.

“Tiền bạc sao có thể đặt lên bàn cân với đam mê được.” Trình Tuế Duật gần đây cũng bước chân vào con đường không lối thoát là liên hôn gia tộc, đi xem mắt đến mức mắt mũi lờ đờ, vô cùng thấu hiểu cho nỗi bất hạnh trong hôn nhân của Thẩm Thước Ứng, nên phải bàn chuyện tình cảm cho khuây khỏa: “Vẫn là Lục Di Hành khá nhất, suốt ngày được tình yêu nuôi dưỡng nên chẳng còn vẻ hung hãn, gắt gỏng như trước nữa.”

“Anh ta giờ tối ngày đam mê mấy lớp học nuôi dạy con cái, suốt ngày tụ tập với đám chồng người ta gương mẫu rỗi việc. Nhật ký mạng ngày nào cũng đăng thực đơn ba bữa cho bà bầu không trùng món nào, đến cả việc Thanh Viên uống ngụm nước cũng phải viết thành bài văn ngắn, chẳng biết là cố ý khoe khoang cho ai xem.” Dụ Tấn Sóc tiếp tục lướt màn hình, lơ đãng nói: “Đúng là môi trường tạo nên nhân cách, anh ta còn mời cả Thiên Thư và Thước Ứng tham gia cùng đấy.”

“Hai người đó mà cũng đi sao?”

“Làm gì có, đều bảo Lục Di Hành cút xéo cho rảnh nợ cả rồi.”

Lục Di Hành đã chìm đắm vào việc học nuôi con đến mức thường xuyên vắng mặt trong các buổi họp lệ của tám đại gia tộc, thỉnh thoảng có đến thì giữa chừng cũng đòi về, còn hỏi mượn Sở Thiên Thư chú robot thỏ bản nhỏ một thời gian. Đợi sang năm sinh con xong sẽ trả lại.

Sở Thiên Thư phong thái vô cùng nhã nhặn, bảo anh ta mang cái đầu đó của mình biến ra ngoài.

Kể từ ngày hôm sau, trong phòng họp không còn thấy bóng dáng chú robot nhỏ đâu nữa.

Lục Di Hành và Dụ Tấn Sóc có quan hệ thông gia, tư gia qua lại đương nhiên rất thường xuyên, thỉnh thoảng lại tụ tập về nhà cũ ăn bữa cơm gia đình. Nhắc đến chuyện này, ánh mắt hai bên ăn ý đến mức như đã đạt thành một thỏa thuận ngầm nào đó. Nhưng Sở Thiên Thư đã dự đoán trước được một bước, ban đầu là hỏi mượn không thành nên định trực tiếp trộm đi.

Dụ Tấn Sóc nhìn về phía em gái mình đã lộ rõ dáng vẻ mang thai, đang yên lặng ngồi bên bàn ăn đợi bọn họ, rồi quay đầu nói với Lục Di Hành đang bước đi trầm ổn: “Đừng tìm cách mượn nữa, Thiên Thư đến cả cái cà vạt còn chẳng thèm cho em họ mượn, huống chi là người chẳng có chút huyết thống nào như anh.”

Hôm nay Thẩm Thước Ứng lại không đeo cà vạt, có lẽ buổi chiều còn phải đi dự sự kiện chính thức nào đó, anh ta gần như cướp cạn, lấy luôn chiếc cà vạt mà Sở Thiên Thư đang đặt trên tập hồ sơ đi mất. Đợi đến khi Sở Thiên Thư hỏi đến, qua lời nhắc nhở của người khác, anh mới thấy món đồ cá nhân quen thuộc của mình xuất hiện trên bản tin báo chí.

…

…

“Bao giờ thì cậu trả cà vạt cho tôi?”

Năm mới đến, Sở Thiên Thư thấy Thẩm Thước Ứng một mình đến thăm hỏi bề trên, câu đầu tiên thốt ra là lời hỏi thăm chẳng mấy tình nghĩa anh em. Trên cổ anh đang đeo một chiếc cà vạt mẫu mới khác, đá quý mang sắc xanh nhạt như màu sương muối, tôn lên thần thái cực kỳ cuốn hút.

Thẩm Thước Ứng thản nhiên bảo làm mất rồi, sau đó giơ tay định lấy chén trà, kết quả là Sở Thiên Thư chẳng có ý định cho anh ta uống lấy một ngụm nước, ngoài mặt vẫn phải ra vẻ quan tâm: “Em dâu có ý định ly thân với cậu không? Anh vừa hay có một bất động sản bỏ trống ở Thượng Hải đấy.”

Phù Doanh không tham gia vào việc kinh doanh của gia tộc, cô ấy là một chuyên gia phục chế cổ vật, thanh đạm như thể sắp tan vào màn mưa phùn mùa xuân của Giang Nam. Thịnh Minh Anh đánh giá cô ấy rất cao, ngay lần đầu gặp đã về nhà nhắc tới, rằng cô gái này có một luồng tĩnh khí mà mưa gió chẳng thể đánh tan, cực kỳ bù trừ cho Thẩm Thước Ứng.

Thế nên khi Sở Thiên Thư định tặng em dâu món quà năm mới như vậy, ngay lập tức chuyện này đã được Thẩm Thước Ứng “vô tình” nhắc đến trước mặt Thẩm Chí Nhã. Sau đó, anh ta với phong thái cao sang tựa mình trên ghế sofa, lấy điện thoại ra, đọc hết những tin nhắn công việc chồng chất rồi phản hồi cho hai trợ lý đặc biệt, tĩnh lặng một lát, anh ta kín đáo bấm vào mục tin nhắn ghim đầu trong WeChat, không có tin nhắn mới, liền thoát ra.

Ánh mắt quét qua, vừa hay thấy bóng lưng nhỏ của Tịnh Các đang ngồi trên thảm. Bên cạnh cậu bé là một đống đồ ăn vặt mà trẻ con yêu thích, nó vừa gặm bánh quy vừa gọi video cho thiền sư Huyền Tố, dùng giọng nói sữa nồng nặc nài nỉ sư phụ nhớ tưới nước cho cây lựu nhỏ trong viện của mình.

Ba bốn giây sau, một quả quýt nhỏ không báo trước đã đập trúng lưng Tịnh Các. Cậu bé ngơ ngác quay đầu lại. Thẩm Thước Ứng thản nhiên: “Nhặt quả quýt qua đây cho chú.”

Tịnh Các vẫn rất hiếu khách, đầu tiên là tắt cuộc gọi trên máy tính bảng, tiện tay dụi mắt, rồi nhặt đồ mang qua thật. Chỉ là Thẩm Thước Ứng lại trực tiếp bóc quả quýt đó ra, đưa đến tận miệng cậu bé: “Cho cháu chơi điện thoại của chú nhé?”

Hai cái má trắng nõn của Tịnh Các bị quả quýt nhét cho căng phồng, cậu bé chớp mắt ngơ ngác, thầm nghĩ có gì hay mà chơi đâu nhỉ? Thế nhưng, anh ta lại nhét thêm một miếng nữa vào, cậu bé chẳng có cơ hội để hỏi hay từ chối. Thẩm Thước Ứng lơ đãng chuyển điện thoại sang chế độ quay phim, rồi nói: “Biết chụp ảnh chơi thế nào không?”

Tịnh Các mím môi, khó khăn lắm mới nuốt hết thức ăn xuống, biểu cảm mang vẻ ngây thơ đang cố gắng tiêu hóa lời nói vừa rồi. Thẩm Thước Ứng mặt không cảm xúc dùng chiêu “đạo đức giả”, bảo rằng đã ăn đồ của người khác thì phải ngoan ngoãn nghe theo lệnh mà làm việc.

“Không đúng đâu ạ.” Tịnh Các tuy đang cầm điện thoại nhưng đạo lý thì vẫn phải phân định rõ ràng: “Quýt là bà nội chuẩn bị, bé đang ăn đồ của nhà mình mà. Chú ơi, điện thoại của chú chẳng hay ho tí nào.”

Thẩm Thước Ứng muốn cậu bé dùng góc nhìn của trẻ con để chụp lén. Cái hành vi lén lút không quân tử này rất trái với lương tâm của Tịnh Các, nhưng dưới sức ép của người lớn, ngón tay nhỏ xíu của cậu bé chỉ đành bấm vài cái. Khung hình lệch lạc, chẳng bắt được cả gương mặt chính diện của Thẩm Thước Ứng, chỉ thấy mờ ảo một nửa thân hình anh ta đang ngồi thư thả trên sofa, bộ vest lụa tôn lên khí chất cao sang, tay phải đặt lên tay trái, vô tình để lộ chiếc nhẫn cưới vô cùng khiêm tốn.

Ngay sau đó, tấm ảnh này trong lúc bé Tịnh Các “chơi điện thoại” đã vô tình được gửi cho người liên hệ ghim đầu trong WeChat.

Khoảng hơn mười phút sau. Thẩm Thước Ứng ôm Tịnh Các đang không cam lòng vào lòng, ngón tay thon dài vân vê chiếc điện thoại mỏng, cho đến khi màn hình hiện lên một thông báo mới, là Phù Doanh gửi đến: “?”

Thẩm Thước Ứng rủ mắt, nhưng vẫn không vội trả lời.

“Bé muốn bố cơ.” Tịnh Các muốn trèo xuống khỏi sofa, nhưng sức lực nhỏ bé không thể vùng vẫy thoát ra được, cuối cùng cậu bé đành tự bỏ cuộc, tựa vầng trán trắng ngần vào lớp áo vest cứng cáp của Thẩm Thước Ứng, như thể đang cầu nguyện cho trái tim anh ta: “Bố nói, phúc khí của bé không đủ để làm chuyện xấu đâu, chú đừng làm hỏng căn lành của bé.”

“Bố cháu bình thường chẳng dạy cháu được điều gì tốt đẹp cả.” Thẩm Thước Ứng nể tình trong người cậu bé cũng chảy chung một dòng máu với mình, liền dạy bảo một câu: “Chúng ta ở bên nào, bên đó chính là chính nghĩa.”

Hàng lông mi dài và cong của Tịnh Các chớp chớp, cậu bé nằm bò trước ngực, ngẩng đầu quan sát Thẩm Thước Ứng. Nghe một lời của anh ta, có lẽ sau này mức độ gây họa của cậu bé đối với Giang Nam sẽ tăng lên đáng kể.

Khoảng nửa tiếng trôi qua, Thẩm Thước Ứng mới thả cậu bé xuống đi tìm bình sữa uống nước, nụ cười trên khóe môi dần thu lại, cuối cùng cũng nhớ ra phải đáp lại dòng tin nhắn đã đọc đang nằm chỏng chơ trên WeChat. Anh ta dùng giọng điệu lý trí và lạnh lùng như mọi khi để phản hồi: “Điện thoại vừa mới lấy lại từ tay đứa trẻ trong nhà, có việc gì sao?”

Tin nhắn từ phía Phù Doanh phản hồi không hề chậm, dường như với tư cách là người vợ liên hôn, cô ấy vô cùng thấu hiểu việc Thẩm Thước Ứng không muốn nói nhiều lời thừa thãi, nên cũng không hỏi tấm ảnh gửi đến có ý gì, chỉ nói: “Không có gì.”

“Ừ.” Màn hình điện thoại phản chiếu gương mặt không chút cảm xúc của Thẩm Thước Ứng: “Tôi đang bận.”

Phù Doanh bên kia im lặng ba giây, tận dụng cơ hội anh ta đang bận rộn trăm công nghìn việc đêm giao thừa mà vẫn hạ mình trả lời vài câu, liền gửi một ảnh chụp màn hình hóa đơn tranh chấp tài chính qua: “Đây là hóa đơn sửa xe của tôi, phiền anh thanh toán cho.” Vì lo Thẩm Thước Ứng đi họp muộn, tuần trước cô ấy đã tốt bụng cho anh ta mượn xe đi một đoạn. Ngờ đâu đến tối nhìn thấy thì chiếc xe đã biến dạng đến mức không nhận ra nổi nữa rồi.

Thẩm Thước Ứng đề nghị mua cho cô ấy một chiếc mới, hoặc trong gara được cải tạo từ một tòa cao ốc dưới tên anh ta, nơi sưu tầm vô số xe cổ hạng sang phiên bản giới hạn, cô ấy có thể tùy ý chọn lấy. Phù Doanh vì giữ lễ phép nên không nhận, chỉ đem chiếc xe gần như đã hỏng nát đó đi tiệm sửa.

Một lát sau. Thẩm Thước Ứng trực tiếp chuyển khoản cho cô ấy một số tiền lớn.

Cứ ngỡ cuộc trò chuyện của hai người sẽ kết thúc tại đây, Phù Doanh lặng lẽ ngồi bên cửa sổ dưới ánh trăng mờ ảo, dáng hình thanh mảnh lạnh lùng trong vầng sáng lung linh tựa như chiếc bình ngọc cắm nhành liễu. Ngón tay cô ấy vừa soạn xong bốn chữ “Chúc mừng năm mới” còn chưa gửi đi, thì giây tiếp theo, phía trên màn hình điện thoại lại hiện lên từng dòng thông báo nhận tiền.

Tiền đổ vào tài khoản cá nhân của cô ấy, người gửi là Thẩm Thước Ứng, kèm theo lời nhắn:

“Phí sửa cửa phòng ngủ chính: 1 triệu.”

“Phí giặt sofa: 1 triệu.”

“Phí làm rách một chiếc váy ngủ: 1 triệu.”

“Một bữa sáng mì sợi sữa đậu nành: 1 triệu.”

“Một tách trà hoa hồng: 1 triệu.”

“Một hộp bao cao su: 1 triệu.”

Thẩm Thước Ứng đem những thứ đã dùng hoặc đã ăn ở nhà cô ấy thanh toán sạch sành sanh, đến cả tiền nước cũng trả. Ngay sau đó, có lẽ là dự đoán được Phù Doanh sẽ không trả lời, anh ta lại gửi tiếp tin nhắn WeChat qua: “Có tính cả tiền nước tắm không?”

Phù Doanh nhìn trân trân, cuối cùng bấm “đã đọc” từng tin nhắn nhận tiền một, sau đó gạt hết đi, rủ mắt như đang trầm tư giây lát, rồi trả lời một cách không kiêu ngạo cũng không tự ti: “Không cần đâu, chúng ta tắm chung trong bồn tắm mà.”

Ba giây sau, Thẩm Thước Ứng phát hiện tin nhắn của mình đã không thể gửi đi được nữa, màn hình hiển thị anh ta đã bị chặn…

*

Thẩm Thước Ứng suốt cả buổi tối lầm lì ít nói, đến cả một nụ cười tối thiểu cũng không có. Thẩm Chí Nhã trực tiếp kết luận là do những lời nói của Sở Thiên Thư gây ra. Đợi bữa cơm đoàn viên đêm giao thừa kết thúc, bà không ít lần phàn nàn riêng với con trai mình: “Con thì hận không thể xích luôn Đồng Đồng bên mình để canh chừng, vậy mà lại muốn thấy Thước Ứng ly thân, có ai làm anh kiểu đấy không chứ.”

Sở Thiên Thư quả thật là bị oan, anh chỉ thuận miệng nói vậy để đòi Thẩm Thước Ứng trả lại cà vạt thôi. Nhưng Thẩm Chí Nhã lại bảo: “Có cái cà vạt cho em nó thì đã làm sao, nó đeo lên đẹp, Phù Doanh nhìn vào cũng thấy đẹp mắt, như vậy hôn nhân mới hòa hợp ấm êm được chứ.”

Sở Thiên Thư cười, trước khi lên lầu liền nói với mẹ: “Cái miệng đó của Thước Ứng mà không đắc tội người ta thì mẹ đã phải thắp nhang cầu xin tổ tiên nhà họ Thẩm phù hộ cho cái thằng con bất hiếu đó rồi, những chuyện khác, mẹ đừng mơ mộng nhiều quá.”

Thẩm Chí Nhã: “…”

Trở về phòng, đêm giao thừa Tịnh Các lớn thêm một tuổi, đòi ngủ cùng bố mẹ. Tiểu Nhượng thì ngồi sạc pin ngủ đông ở góc tường. Cậu bé đã thay bộ đồ ngủ thỏ con lông xù từ lâu, rúc trong lòng Lâm Hy Quang, rồi lại thò cổ ra mách tội với Sở Thiên Thư. Từ chuyện Thẩm Thước Ứng nhét quýt vào miệng nó, đến việc sai bảo nó làm việc, rồi ôm nó vào lòng coi như búp bê cầu may để trêu đùa.

Lâm Hy Quang nghe qua một hồi, đại khái cũng đoán được ba phần là Thẩm Thước Ứng lấy đứa trẻ làm cái cớ để tìm vợ, chắc là kết quả không mấy khả quan nên trong bữa tối mới không cho ai sắc mặt tốt.

Sở Thiên Thư cũng đoán ra, anh rất rộng lượng và bao dung an ủi tâm trạng của Tịnh Các: “Chú ấy không có lễ phép, tối nay chắc chắn là đã bị vấp váp bên chỗ thím của con rồi, chúng ta cứ coi như là thương hại cho kẻ cô độc như chú ấy vậy.”

Tịnh Các từ trong chăn dùng cả tay cả chân bò lên trước ngực bố, gương mặt được ánh đèn màu cam sưởi ấm càng thêm mềm mại đầy vẻ uất ức, lại nói: “Bé suýt chút nữa là không gặp được bố rồi.”

Sở Thiên Thư đối mắt với Lâm Hy Quang một giây, giọng điệu thản nhiên: “Không đến mức đó đâu.”

Tịnh Các bồi thêm câu tiếp theo: “Bé có thể không ở chùa Chiêu Minh được không ạ? Sư phụ đã hứa sẽ giúp bé tưới nước rồi.”

Sở Thiên Thư mỉm cười từ chối: “Không được.”

Lâm Hy Quang lặng lẽ xoay người, quay lưng lại, giao hoàn toàn nhiệm vụ dỗ dành đứa trẻ cho Sở Thiên Thư. Cô nhắm mắt lại, bên tai là giọng nói quen thuộc của hai bố con đang hỏi đáp nhau, dường như có tác dụng giúp ngủ ngon, khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm.

Bóng đêm bên ngoài cửa sổ dần đậm đặc, Tịnh Các được vỗ lưng dỗ ngủ say, rồi được đặt nhẹ nhàng trở lại nôi em bé bên cạnh.

Một lát sau, thân hình cao lớn của Sở Thiên Thư tựa như một bông tuyết đêm rơi xuống, phủ lên tấm lưng mỏng manh của Lâm Hy Quang. Theo sau hơi thở mang tính áp bức từ từ len lỏi vào, anh vô cùng mạnh mẽ đánh thức linh hồn cô. Lâm Hy Quang cảm thấy nóng, cô mở mắt, đầu ngón tay theo bản năng bấu vào những đường cơ bắp trên cánh tay anh.

Chút đau đớn này đối với Sở Thiên Thư chẳng thấm tháp gì, anh còn đưa cái cổ thon dài lại gần một chút, dỗ dành cô há miệng cắn một miếng.

“Đồng Đồng, anh không đòi lại được cà vạt rồi.” Thấy cô không mấy hợp tác, Sở Thiên Thư bắt đầu diễn vai nạn nhân, dù chẳng có chút yếu đuối hay bất lực nào cũng phải diễn cho ra. Những giọt mồ hôi trên trán anh từng giọt từng giọt rơi trên làn da trắng ngần không tì vết của cô, tựa như chất liệu lụa thượng hạng nhất, không giữ lại được mà cứ thế lăn dài theo đường cong tuyệt mỹ.

Sở Thiên Thư dõi theo một lúc, bất chợt quay lại nhìn vào đôi mắt cô, nở nụ cười mãn nguyện: “Thôi bỏ đi, anh cũng nên tha thứ cho cậu ta, dù sao thì Đồng Đồng cũng bị anh chiếm trọn rồi, anh còn gì mà không hài lòng nữa chứ?”

Dẫu miệng nói vậy, nhưng tối nay anh lại chẳng thiếu lần giày vò giấc ngủ của Lâm Hy Quang cho đến tận bình minh. Trong lòng cô khao khát có được một sự dứt khoát, nhưng giọng nói của Sở Thiên Thư lại nhẹ hẫng, vẫn còn lầm bầm bên tai: “Cà vạt của anh bị cướp mất rồi.”

“…”

Sau năm mới. Lâm Hy Quang phải làm hai việc: một là đưa thằng con trai có ý định giả bệnh để không phải rời nhà quay lại chùa Chiêu Minh để cảm ngộ Phật pháp; hai là giải quyết chuyện Sở Thiên Thư nhất thời sơ ý bị cướp mất cà vạt.

Cô đã bù đắp cho Sở Thiên Thư tận mười chiếc cà vạt, mới có thể xích lại được con “chó điên” vốn bề ngoài thì bình thản nhưng thực chất đã phát cuồng này.

Chẳng biết Phù Doanh có thực sự thích Thẩm Thước Ứng đeo kiểu cà vạt này không, hay có lẽ, việc đeo nó có thể giúp anh ta giành được một ánh nhìn từ cô ấy. Sự thật chẳng ai hay biết. Nhưng Thẩm Thước Ứng sau khi nếm trải được vị ngọt, từ đó đã mắc luôn thói quen cướp cạn đồ dùng cá nhân của Sở Thiên Thư, chẳng có lấy một chút tố chất quân tử nào. Anh ta thỉnh thoảng thấy món gì là đường hoàng lấy đi món đó, mà bản thân thì lại có một tinh thần đạo đức vô cùng bền bỉ trước mọi lời chỉ trích.

Lại chẳng biết tin đồn từ đâu ra, nói rằng đồ của Sở Thiên Thư có công năng bảo vệ hôn nhân và tình yêu…

“Vị trí Thần Tài ở trụ sở chính của Ngưỡng Quang đều để Thiên Thư ngồi rồi, các đại tướng dưới trướng Lâm Hy Quang ngày nào cũng dẫn theo một đám quân lính xếp hàng thắp nhang cầu nguyện với anh. Nghe nói linh nghiệm đến mức nhà ai nuôi chuột hamster cũng đẻ hết đàn này đến đàn khác, anh gặp ai cũng tặng thú cưng.”

Dụ Tấn Sóc nói trong phòng họp như thể chính mắt nhìn thấy, còn thong thả bổ sung thêm một câu để tăng độ tin cậy: “Lục Di Hành thay Thanh Viên đến Ngưỡng Quang bàn giao công việc dự án, còn được nhiệt tình tặng cho hai con đấy.”

“Hai con mà cậu nói chính là hai con đang bị nhốt như chim trong cái lồng vàng dưới cửa sổ kia đấy à?” Trình Tuế Duật chỉ tay về phía đó.

Sáng sớm Lục Di Hành đã đem chúng đến, bảo là để thêm chút hơi thở sinh linh cho cái nơi lạnh lẽo không tình người này, làm Tiểu Nhượng sợ đến mức tại chỗ bịt mặt nhảy dựng lên, cứ như gặp phải ma vậy. Tiểu Ứng vì lo đồng nghiệp gặp vấn đề tâm lý nên vội vàng tìm một tấm vải trắng rộng phủ lên.

Trình Tuế Duật bị hai cái robot này làm cho nhức hết cả đầu. Con đường liên hôn gia tộc của anh ta luôn gặp trở ngại, giờ nghe nói đồ dùng cá nhân của Sở Thiên Thư có công năng như vậy, ngoài sự kinh ngạc thì cũng khó tránh khỏi muốn mê tín một lần. Huống hồ, Dụ Tấn Sóc đã từng xem chỉ tay cho anh ta, dựa vào chút đạo hạnh tu hành đó mà khẳng định chắc nịch: “Năm nay chắc chắn sẽ có duyên trời định.”

“Tôi có nên tìm Thiên Thư mượn chút đồ không nhỉ?” Trình Tuế Duật muốn mua thêm bảo hiểm kép cho tình yêu của mình. Khi lời vừa thốt ra, anh ta đã thong thả khoác lên mình chiếc áo vest mà Sở Thiên Thư tùy ý để lại trên ghế chủ tọa do thời tiết chuyển ấm. Tuy hơi rộng một chút nhưng trông cũng ổn.

Dụ Tấn Sóc vốn vô dục vô cầu nên không thể đồng cảm với nỗi khổ của anh ta: “Lục Di Hành có muốn không? Hôn nhân viên mãn lại sắp có con, đồ của anh ta cũng chẳng tệ đâu.”

Trình Tuế Duật khéo léo từ chối: “Tôi không muốn giống như anh ta, liên hôn ba năm rồi chẳng biết phải mất bao nhiêu năm nữa mới có được trái tim của vợ. Vẫn là tình yêu của Thiên Thư hơn, mặc vào thấy thật vừa vặn ấm áp.”

Tông Kỳ Trình đứng bên cạnh đã không ít lần chứng kiến Sở Thiên Thư bị cướp cạn: “!”

Trình Tuế Duật cũng chẳng quên anh ta: “Tôi mặc hai ngày trước, rồi cho cậu mượn hai ngày nhé?”

“Không cần đâu.” Tông Kỳ Trình cũng giữ vẻ cao ngạo mà khước từ.

Lâm Hy Quang không hề biết mức độ đồn thổi của đám quý công tử phái Giang Nam này chẳng kém gì Đàm Vũ Bạch. Cô đã ký một hợp đồng làm ăn với Thẩm Thước Ứng, trong đó có một điều khoản bổ sung: những món trang sức đá quý chưa ra mắt của cô có thể để Thẩm Thước Ứng độc quyền mua đứt trước, nhưng yêu cầu là anh ta phải trả lại cà vạt cho Sở Thiên Thư.

Thẩm Thước Ứng thực ra cũng chẳng yêu thích gì cái cà vạt đó, chẳng qua thấy Sở Thiên Thư để ý nên mới cố ý lấy đi. Ngoại trừ việc đeo một lần ra, anh ta đều ném trong ngăn kéo phòng thay đồ ở nhà tân hôn. Anh ta không có ý định giữ lại, sau đó liền tùy ý chọn mười mẫu vòng cổ đá quý có màu sắc trầm ổn nhưng vẫn toát lên gu thẩm mỹ cao cấp, yêu cầu phía Lâm Hy Quang không được ra mắt rộng rãi nữa, rồi cứ thế coi như món đồ bình thường mà ném trên bàn ăn tại nhà Phù Doanh.

Đến cả cái hộp thắt nơ tinh xảo cũng không có, ngoại trừ độ tinh khiết của đá quý và những viên kim cương vụn cực kỳ rực rỡ ra, chẳng thể nhận thấy đây là thương hiệu cao cấp nào. Phù Doanh cũng chẳng có cơ hội để hỏi han gì, bởi Thẩm Thước Ứng còn để lại một tờ giấy chú thích.

Nét chữ trên đó là do thư ký viết hộ, cứ như thể anh ta chẳng mấy quan tâm: “Đồ người ta không thèm đấu giá trong buổi từ thiện, cô cứ tùy ý chọn vài món mà đeo, không thích thì đem tặng đồng nghiệp cũng được.”

Nếu Lâm Hy Quang mà biết nội dung tờ giấy, nhất định sẽ mỉa mai cái thói khẩu thị tâm phi này của Thẩm Thước Ứng. Đồ do Ngưỡng Quang của cô sản xuất, làm gì có chuyện người ta không thèm nhìn tới chứ?

“Đồ do chính tay Đồng Đồng của anh thiết kế chính là báu vật quý giá nhất trên đời này.” Sở Thiên Thư đã nói hộ lòng cô, anh thong thả đưa cho cô một ly nước trái cây, rồi nói tiếp: “Thước Ứng dám tùy tiện lấy đi để lấp liếm cho Phù Doanh, xem ra thái độ của cậu ta đối với cuộc hôn nhân này có chút vấn đề. Lần này về Giang Nam, anh nhất định phải chấn chỉnh lại đạo đức của cậu ta mới được.”

Lâm Trĩ Thủy sắp đến ngày dự sinh. Lâm Hy Quang ở tận Giang Nam nên không thể ở bên em gái suốt thời gian dưỡng thai, nhưng vào thời khắc quan trọng này, cả mẹ cô và cô đều ăn ý gác lại công việc bận rộn thường ngày để ra nước ngoài cùng em gái vượt cạn.

Sở Thiên Thư không muốn xa vợ ít nhất mười ngày, nên cũng đi theo. Chỉ vài tiếng nữa thôi máy bay sẽ đáp xuống bãi đỗ của bệnh viện tư nhân gia tộc họ Ninh.

Cô nhấp một ngụm nước trái cây, không nói gì, chỉ nâng hàng mi thon dài lên, ánh mắt bình thản đến lạ thường nhìn những đám mây trôi qua ngoài cửa sổ. Những đám mây ấy mang sắc đỏ rực như muốn nuốt chửng bầu trời xanh thẳm. Hơi thở cô khẽ khựng lại, trong đầu không tự chủ được mà nhớ về những đám mây rực lửa thời thơ ấu… đó không phải là một ký ức đẹp đẽ gì cho cam.

Vài giây sau, bàn tay ấm áp đầy cảm giác an toàn của Sở Thiên Thư phủ lên tấm lưng đang cố tỏ ra cứng cỏi của cô. Qua lớp áo mỏng nhẹ như nước, anh chậm rãi xoa nhẹ: “Em gái sẽ bình an vượt qua thử thách này thôi, đừng sợ, Đồng Đồng hãy tựa vào anh đi.”

“Anh chính là chỗ dựa lớn nhất của em.”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm