Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ - Chương 71: Ngoại truyện: Ninh Thương Vũ luôn rất sùng bái người anh rể là tôi đây.

  1. TRANG CHỦ
  2. NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ
  3. Chương 71: Ngoại truyện: Ninh Thương Vũ luôn rất sùng bái người anh rể là tôi đây.
Prev
Novel Info

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 71: Ngoại truyện: Ninh Thương Vũ luôn rất sùng bái người anh rể là tôi đây.

New York, bệnh viện tư nhân của gia tộc họ Ninh.

“Đôi chân dài của bé con nhà em siêu dài luôn nhé.” Lâm Trĩ Thủy cầm tấm ảnh siêu âm thai nhi, nhiệt tình chia sẻ với từng người đang có mặt trong phòng bệnh. Cô đưa cho chị gái xem trước, đầu ngón tay miêu tả tỉ mỉ đâu là đôi chân dài, đâu là mắt, mũi, miệng, không quên khoe khoang trước: “Trông giống Thương Vũ lắm, sau này chắc chắn sẽ là một cậu bé cực kỳ điển trai.”

Với những gia tộc hào môn như họ, ngay từ giai đoạn dưỡng thai đã sớm biết trước giới tính rồi.

Lâm Trĩ Thủy còn nghĩ sẵn nhũ danh là “Tiểu Thụ Miêu”, hy vọng đứa trẻ trong bụng có thể giống như Ninh Thương Vũ đầu đội trời chân đạp đất, cũng có thể giống như cánh rừng bách tán rực rỡ sức sống bên cạnh nơi ở của hai người, dưới sự che chở đầy yêu thương của bố mẹ mà dần dần trưởng thành cao lớn.

Lâm Hy Quang rủ mi mắt, trông như đang rất chú tâm lắng nghe, lại như đang dồn hết sự chú ý vào trạng thái cơ thể của em gái. Bộ đồ bệnh nhân trắng muốt rộng thùng thình khiến Lâm Trĩ Thủy trông vẫn như một đứa trẻ cần được bảo vệ quá mức. Trong đôi mắt màu lưu ly của cô luôn đong đầy những cảm xúc thuần khiết và nồng nhiệt nhất, vô cùng trong sáng.

“Anh rể, cà vạt của anh đẹp thật đấy.”

Trong vài giây Lâm Hy Quang hơi lơ đãng, Lâm Trĩ Thủy đã bắt đầu không bên trọng bên khinh mà tiếp đón Sở Thiên Thư ở bên cạnh. Anh ngồi tựa bên cửa sổ, phòng bệnh trắng tinh khôi khá tương xứng với khí chất của anh, hòa quyện hoàn hảo vào bầu không khí ấm áp trong phòng.

Sở Thiên Thư tựa như có thể đọc hiểu tờ phiếu kết quả kiểm tra thai kỳ cuối của cô vậy, anh xem một lúc rồi ngước mắt, giọng điệu thong dong: “Chị em tặng anh đấy.”

Tiếp đó, anh lại hỏi Lâm Trĩ Thủy: “Anh khá có kinh nghiệm trong việc đặt tên, có cần anh rể giúp một tay không?”

Vài phút trước, Lâm Trĩ Thủy vừa tình cờ nhắc đến việc Ninh Thương Vũ đã nhường quyền đặt tên cho cô quyết định, không có ý định tham gia vào.

Vì vậy, Sở Thiên Thư còn đặc biệt liếc nhìn cô một cái.

“Không cần đâu anh rể, để em từ từ nghĩ ạ.” Lâm Trĩ Thủy khéo léo từ chối, vẫn là dáng vẻ hiền lành ấy, khóe môi khẽ nở nụ cười, rồi tiếp tục tựa vào vai Lâm Hy Quang, vầng trán trắng ngần cọ cọ, nói nhỏ đầy bí mật: “Em nghĩ xong hết cả rồi.”

Cô đem cái tên ấy, từng nét từng nét một, viết vào lòng bàn tay Lâm Hy Quang, như một bí mật chỉ riêng hai chị em mới có.

Sở Thiên Thư nhướng mày, không đưa ra nhận xét gì về hành động phân biệt thân sơ rõ rệt này, thế nhưng anh lại thấp giọng hỏi: “Ninh Thương Vũ đâu?”

Tấm ảnh siêu âm thai nhi sắp được bàn luận từ di truyền học sang đến tướng số rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng cậu em rể này đâu.

Ngờ đâu Lâm Trĩ Thủy đáp lại: “Trước khi anh chị đến, anh ấy vẫn luôn túc trực bên cạnh em không rời nửa bước. Có điều chiều nay mẹ đến New York sớm để tham gia diễn đàn thương mại, anh ấy đi đón người rồi.”

Ánh mắt Sở Thiên Thư thay đổi đầy vi diệu, sau một tiếng cười khẽ, vẻ mặt anh không còn chút ý cười nào nữa: “Mẹ vợ không nói với anh.”

“Lịch trình của chúng ta tới sau mẹ mà.” Lâm Hy Quang quá hiểu rõ cái bản tính âm ám dưới lớp mặt nạ quân tử này của anh, cô vừa xoa nắn những ngón tay hơi lạnh của em gái, vừa lên tiếng giải thích giúp anh: “Đây là địa bàn của nhà họ Ninh, Ninh Thương Vũ đột ngột nhận được tin rồi đi đón cũng là lẽ đương nhiên thôi.”

“Thương Vũ rất tôn trọng mẹ đấy ạ.” Lâm Trĩ Thủy hơi nghiêng đầu, vài lọn tóc đen mềm mại xõa xuống gương mặt thanh tú, giọng điệu rất chân thành nhấn mạnh: “Anh ấy không hề ngạo mạn đâu.”

Sở Thiên Thư lại cười khẽ một tiếng.

—

Bản đồ lĩnh vực công nghệ y dược của Lâm gia vốn dĩ gắn kết chặt chẽ với bản đồ quyền lực của Ninh Thương Vũ như những mảnh ghép hoàn chỉnh. Cho đến nay, bên ngoài vẫn luôn râm ran tin đồn rằng Thịnh Minh Anh vì ham mê danh lợi mà gả con gái, mới đạp đổ đối thủ cạnh tranh là nhà họ Tần để có được cơ hội liên kết sâu sắc này.

Chỉ tính riêng trên thương trường, bà và Ninh Thương Vũ đã có rất nhiều chủ đề tâm đầu ý hợp, quan hệ đi lại cũng mật thiết hơn.

Còn về phần Sở Thiên Thư.

Thịnh Minh Anh không có nghĩa vụ phải dành tình mẹ con cho anh, khi đối mặt với anh tại bệnh viện, thái độ của bà duy trì ở mức không nóng không lạnh.

“Lần sau mẹ vợ hãy gửi cho con một bản lịch trình, cùng là con rể của mẹ, con cũng nên tận hiếu một chút mới phải.” Giọng điệu Sở Thiên Thư vẫn nhẹ nhàng, trong khoảng thời gian cực ngắn, anh đã coi trong ngoài bệnh viện như địa bàn nhà mình vậy. Anh bày ra tư thế dè dặt nhưng đầy kính trọng để tiếp đón Thịnh Minh Anh, rồi lại nói với Ninh Thương Vũ: “Ngồi đi.”

Bên ngoài cửa sổ là mặt hồ, ánh sóng xanh thẳm tựa như nương theo ánh trăng phủ lên hàng lông mày sắc sảo tuấn tú của Ninh Thương Vũ. Anh khựng lại một giây rồi đi đến bên giường, thấp giọng hỏi thăm tình hình cái bụng của Lâm Trĩ Thủy.

Dù vẫn còn người khác ở đó, Lâm Trĩ Thủy vẫn cứ thế giơ tay ôm cổ Ninh Thương Vũ, giọng nói rất mềm mại: “Bé con tỉnh dậy vận động một lát rồi, bé thích anh rể lắm nhé, nghe thấy tiếng anh rể nói chuyện là chân tay múa máy không thôi, mãi sau em mới dỗ dành cho bé yên lặng được đấy. Bác sĩ bảo bé hưng phấn quá, dễ bị sinh sớm lắm.”

Thịnh Minh Anh bình thản nói: “Chắc là nhận nhầm người rồi.”

Lòng bàn tay Ninh Thương Vũ đã phủ lên cái bụng tròn trịa của cô, ngay sau đó, chưa đầy ba giây, “chú sư tử nhỏ” qua lớp quần áo dường như đã dự cảm được tiếng gọi từ huyết quản của người bố mà nhiệt tình đáp lại.

Sở Thiên Thư đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát.

Thấy bé con đã tỉnh, đuôi mắt Lâm Trĩ Thủy cong lên ngập tràn ý cười, cô quay đầu phát ra lời mời với Sở Thiên Thư đang ngồi trên ghế sofa đơn: “Anh rể, anh có muốn trò chuyện với bé không?”

“Mẹ vợ bảo nhận nhầm người rồi cơ mà.” Sở Thiên Thư khéo léo từ chối, ai mà chẳng có một đứa con cưng luôn dựa dẫm vào người bố mạnh mẽ cơ chứ.

Trong một khoảnh khắc nào đó, anh chợt nhớ đến bóng hình nhỏ bé đang ở tận chùa Chiêu Minh phương nam, dẫn đến việc anh ít nói hẳn đi. Anh mang thần sắc đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm New York cực kỳ đẹp, gió lướt qua mặt hồ và thảm cỏ, thổi bay những lá cây xanh non trông như những chú bướm mới chào đời đang rụng xuống.

Thịnh Minh Anh ngồi một lát rồi định rời đi, hẹn mai lại đến.

Sở Thiên Thư với tư cách là con rể đương nhiên phải tiễn bà, vừa hay Ninh Thương Vũ cũng tiễn. Từ thang máy xuống dưới lầu, đi dọc theo dãy hành lang dài ra ngoài, suốt dọc đường đều là Thịnh Minh Anh đang thâm trầm dặn dò Ninh Thương Vũ phải chăm sóc con gái bà như thế nào.

Tài xế dừng xe ở cách đó không xa.

Thịnh Minh Anh dừng bước, nghiêng người nhìn Sở Thiên Thư đang diện vest thắt cà vạt vô cùng ung dung, bà đối diện với đôi mắt bình thản của anh, như muốn nhìn thấu điều gì đó từ đôi đồng tử nhạt màu gần như không cảm xúc ấy.

Sở Thiên Thư cười khẽ: “Mẹ vợ có gì chỉ bảo ạ?”

“Con và Đồng Đồng tính ra cũng kết hôn hơn ba năm rồi.” Theo việc số lần Lâm Hy Quang rời Giang Nam quay về Cảng Đảo ngày càng ít đi, Thịnh Minh Anh tọa trấn Lâm gia cũng lờ mờ đoán được Sở Thiên Thư ngày càng có khả năng giữ chân con gái lớn của bà. Nếu trước đó bà vẫn thầm hy vọng Lâm Hy Quang về nhà, thì giờ đây nhìn Lâm Trĩ Thủy đã có con, Thịnh Minh Anh cũng muốn thấy Lâm Hy Quang có gia đình viên mãn. Cho dù bà vẫn còn chút oán thán về hành động mang vẻ quân tử đến tận cửa nhưng lại làm chuyện ép cưới năm xưa của anh, bà im lặng một lát, chọn cách kìm nén cảm xúc này nhưng lời lẽ lại nhắc nhở trực diện: “Cũng đến lúc nên có một đứa con rồi, bên phía Sở gia, bố mẹ con không hối thúc sao?”

“Bố mẹ con tư tưởng cởi mở, không để tâm đến chuyện nối dõi tông đường trong nhà.” Sở Thiên Thư nghe xong, lập tức hiểu ra ý giục sinh của mẹ vợ, sau đó anh thản nhiên tìm một lý do: “Con và Đồng Đồng tình cảm hòa thuận, vẫn luôn chưa chuẩn bị về phương diện này là vì trước đây con từng bị trúng đạn, còn cần phải tinh tâm điều dưỡng.”

Cụm từ “không được chịu uất ức” còn chưa nói hết, Ninh Thương Vũ đứng bên cạnh nhắc nhở: “Anh bị thương ở tim.”

Không ảnh hưởng gì đến chuyện nối dõi cả.

Thịnh Minh Anh liếc nhìn Sở Thiên Thư một cái.

“Bốn năm nữa mới tính tiếp cũng không muộn.” Trên người Sở Thiên Thư dường như không hề có gánh nặng sứ mệnh của người kế thừa, anh thong thả nói xong sáu chữ này, sau đó giơ tay mở cửa xe, mời mẹ vợ ngồi vào băng ghế sau sang trọng và rộng rãi.

Thịnh Minh Anh tự nhận mình không có tư cách cao cao tại thượng để quản chủ nhân của Giang Nam. Anh có con nối dõi hay không đã có một dàn trưởng bối tôn quý nhà họ Sở lo liệu, thân phận mẹ vợ như bà còn nhẹ, vừa nãy chỉ thuần túy xuất phát từ sự cân nhắc cho tương lai của con gái mà thôi.

Một lát sau, bà ngồi vào trong với tư thế lạnh lùng rồi rời đi.

Xung quanh không có người ngoài, Sở Thiên Thư và Ninh Thương Vũ ở riêng với nhau nhưng anh vẫn luôn giữ vững sự khoan dung độ lượng cần có của một người anh rể. Hai người đi ngược trở lại, không lâu sau, trên thảm cỏ nơi vườn hoa bệnh viện thấp thoáng bóng dáng hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ, khí thế hừng hực và vô cùng nổi bật.

Cách một lớp cửa kính khổng lồ.

Đôi mắt lưu ly của Lâm Trĩ Thủy ngay lập tức nhận ra đâu là Ninh Thương Vũ, đầu ngón tay cô vẫn nắm chặt tấm ảnh thai nhi, nói với Lâm Hy Quang: “Đồng Đồng, đêm qua em mơ thấy bố đấy.”

Lâm Hy Quang đang gọt táo cho cô ăn, nghe vậy, ngón tay hơi khựng lại, hàng mi rủ xuống.

Lâm Trĩ Thủy giống hệt như lúc chưa lấy chồng hay hồi còn nhỏ, đầu tiên là rất thả lỏng mà mềm mại dựa người vào, rồi ngẩng đầu hít hà mùi hương trên người chị gái. Cô nhẹ nhàng thuật lại giấc mơ: “Em mơ thấy bố ở trên thiên đường, mặc áo choàng trắng, sau lưng mọc một đôi cánh lông vũ trắng tinh, bố bế một thiên thần nhỏ đưa cho em, hỏi em có thích không.”

Lâm Hy Quang chớp mắt, đôi con ngươi đen láy phản chiếu ánh sáng, hơi ươn ướt: “Ừ.”

“Bố còn bảo chị cũng có một cái đấy.” Lâm Trĩ Thủy cố ý bắt chước giọng điệu của người bố vốn nổi tiếng là nhà từ thiện trên thương trường lúc sinh thời, rồi chớp mắt lại khôi phục tông giọng trong trẻo của mình, nói: “Sau khi tỉnh dậy, việc đầu tiên em làm là viết danh sách di ngôn cho năm nay, hy vọng Đồng Đồng và anh rể hôn nhân viên mãn, sớm sinh quý tử.”

Lâm Hy Quang bật cười, nhét miếng táo vào cái miệng nhỏ khéo ăn khéo nói của cô: “Bố thiên vị quá, chẳng thèm vào giấc mơ của chị gì cả.”

Khoảng thời gian quanh ngày dự sinh, cô chưa từng mơ thấy bóng dáng Lâm Nghiễn Đường. Bao nhiêu năm nay rồi, chỉ khi nghe thấy tiếng sóng thần xa xăm kia, tâm trí cô mới hoảng hốt như thể bố đang ở bên cạnh.

Lâm Trĩ Thủy nhai kỹ miếng táo ngọt lịm mọng nước, vừa định nói gì đó thì chợt phát hiện ra một điểm thú vị: chị gái sau khi kết hôn ngày càng chu đáo hơn, đến miếng táo cũng cắt nhỏ thế này, cứ như đút cho em bé ăn vậy. Cô chậm rãi nuốt xuống, mới trôi qua chừng mười giây, tâm trí vốn đang bắt gặp điều gì đó đột ngột bị động tĩnh ngoài cửa sổ làm gián đoạn, đôi mắt to tròn dần dần mở lớn.

Lâm Hy Quang cũng nhìn thấy rồi.

Sở Thiên Thư đang mưu sát Ninh Thương Vũ.

…

…

“Hồ nước đó mới sâu đến đầu gối thôi, không đến mức làm chết đuối em rể anh đâu.” Trong phòng bệnh ánh sáng rạng rỡ, Sở Thiên Thư thấy rõ biểu cảm của hai chị em này rõ ràng là đang tự diễn một vở kịch lớn trong đầu. Anh giống như vừa bị sỉ nhục về nhân cách, nhưng vẫn giữ phong thái, bèn ngồi ngay ngắn trên sofa.

Anh vô cùng hiền hòa, khoan dung mà biện minh cho mình: “Là cậu ấy trượt chân, anh có lòng tốt đỡ một tay thôi.”

“Anh rể!” Lâm Trĩ Thủy có chút giận rồi, trên đầu như bốc hỏa cao ba mét, lòng bàn tay trắng trẻo còn vỗ xuống bàn một cái, suýt chút nữa thì đè lên tấm ảnh siêu âm của bé con: “Thế sao anh lại buông tay hả?”

Lâm Hy Quang đang lặng lẽ nhìn anh chăm chú.

“Anh không muốn xuống nước cùng, mất thể diện lắm.” Sở Thiên Thư cứu người không thành, bước tiếp theo liền dự đoán hoàn hảo kết cục, anh tự nhiên chọn cách hy sinh Ninh Thương Vũ để bảo toàn phong độ hoàn mỹ của chính mình. Tiếc là gấu quần bị bắn lên vài giọt nước, cái vẻ không đúng mực này của anh khi bước vào phòng mà Đồng Đồng lại không nhận ra nhỉ.

Sở Thiên Thư vị cao quyền trọng mà còn phải chịu sự suy đoán ác độc như thế này, quân tử có miệng khó trả lời, anh cảm thấy rất thất vọng mà dựa vào lưng ghế sofa đơn, rủ mắt, lộ ra thần tình bất lực đầy bi thiên mẫn nhân.

Lâm Hy Quang: “…”

Trong mắt Lâm Trĩ Thủy toàn là những gợn sóng xót xa, có điều là hướng về phía Ninh Thương Vũ vừa mới thay bộ đồ sạch sẽ. Bản thân cô đi lại còn bất tiện nhưng đã vội vã bò xuống giường, lại gần rồi vẫn chê chưa đủ gần, đầu cứ thế dựa vào lồng ngực anh đầy lệ thuộc mà cọ cọ: “Anh làm em sợ chết khiếp.”

Ban ngày, cô còn tình cờ nghe thấy mấy y tá ngoài cửa tán chuyện rằng cái hồ đó một trăm năm trước từng làm chết đuối một bệnh nhân mù lòa. Trong rất nhiều phim kinh dị nước ngoài đều có cảnh ác quỷ tìm người chết thay như thế này. Lâm Trĩ Thủy vì cảm xúc nhất thời lên xuống, tâm tư nặng nề, những giọt nước mắt cố kìm nén sắp không giữ nổi nữa.

“Anh không sao, chỉ là cùng…” Ninh Thương Vũ dùng đầu ngón tay lướt qua đuôi mắt cô, lau đi giọt nước mắt, lời nói khựng lại một chút. Mái tóc đen nhánh hơi ẩm đều được vuốt hết ra sau, lộ rõ xương mày sắc sảo vững vàng không chút nhíu lại. Sau đó anh nhìn Sở Thiên Thư ba giây rồi nói: “Cùng anh rể trò chuyện vui vẻ, quên mất dưới chân thôi.”

“Cẩn thận nhìn đường.” Nửa tiếng trước, Sở Thiên Thư nhìn mặt hồ sâu thẳm kia, bỗng nhiên lơ đãng hỏi anh: “Cậu có biết dùng mệnh cách đổi mệnh cách không?”

Ninh Thương Vũ thoát ra khỏi hồi ức ngắn ngủi, lại nhìn Lâm Trĩ Thủy đang đỏ hoe mắt trong lòng, cánh tay ôm chặt lấy cô. Khí thế của anh dần trở nên giống như chúa sơn lâm đứng đầu chuỗi thức ăn, muốn dùng cơ chế bảo vệ bản năng kiên cố nhất để vĩnh viễn nuôi nhốt cô trong lãnh địa quyền lực của mình, chăm sóc một cách nâng niu tỉ mỉ. Đồng thời anh cũng sẽ cho cô rất nhiều cảm giác an toàn, bàn tay xoa xoa tấm lưng cô: “Anh không dễ chết thế đâu.”

“Em thì dễ chết lắm đấy.” Lâm Trĩ Thủy nói rất nghiêm túc, tuy thường ngày cô luôn nhấn mạnh sức sống của mình kiên cường và khỏe mạnh, là điển hình của chủ nghĩa lạc quan, nhưng điều đó không ngăn cản việc cô dùng chuyện này để uy hiếp người mình yêu: “Anh nhất định phải trông chừng em cho tốt vào, em dễ chết lắm đấy.”

Ngay giây tiếp theo khi lời nói dứt hẳn, cô cũng nói với Lâm Hy Quang đang bàng quan im lặng: “Đồng Đồng cũng vậy.”

Để tâm trạng của thai phụ sắp đến ngày sinh này rơi vào trạng thái kích động, Lâm Hy Quang lo lắng Lâm Trĩ Thủy sẽ chuyển dạ sớm, bèn quyết định gọi bác sĩ đến kiểm tra một lượt. Vì thế, cô không tránh khỏi việc trút giận lên đầu Sở Thiên Thư: “Anh và Ninh Thương Vũ nói chuyện gì thế?”

“Cậu ấy đã chủ động gọi anh là anh rể rồi, chúng ta có thể nói chuyện gì chứ?” Sở Thiên Thư thấy nét mặt xinh đẹp của Lâm Hy Quang thấp thoáng cơn giận, giọng điệu tự động mang theo công hiệu trấn an lòng người, khóe miệng khẽ nhếch: “Thương Vũ sớm đã nghe danh sự tích của anh, luôn rất sùng bái người anh rể này.”

Không thể nào. Con em nhà họ Ninh luôn nổi tiếng ngạo mạn, Ninh Thương Vũ lại càng là kẻ ngạo mạn và thuộc phái cứng rắn, cấp tiến nhất. Nếu nói Sở Thiên Thư là vị chủ nhân giữ vững cơ nghiệp của Giang Nam, thì anh chính là vị quân chủ độc đoán ngang ngược trên địa bàn Tứ Thành. Giữa hai người họ chỉ có chuyện ai không phục ai mà thôi. Làm gì có lúc nào hòa hợp yêu thương thế này?

Đối mặt với sự nghi ngờ trong ánh mắt đen láy của Lâm Hy Quang, Sở Thiên Thư vặn hỏi lại đầy thâm ý: “Cậu ấy sùng bái anh rể không phải là chuyện nên làm sao? Anh phẩm đức tốt đẹp, yêu thương em gái, lại không tranh phong ghen tuông với cậu ấy trước mặt mẹ vợ, nhiều lần chủ động khiêm nhường, có lẽ cái dáng vẻ đại độ khoan dung này đã làm cậu ấy cảm động từ lâu rồi.”

“…”

“Đồng Đồng lại không tin anh?” Sở Thiên Thư nhấc ngón tay thon dài như ngọc, chạm nhẹ vào hàng lông mi dài và mềm mại của cô: “Trong này viết đầy chữ ‘anh là kẻ xấu xa làm nhiều việc ác’, bị anh nhìn thấy rồi nhé.”

Lý trí trong đầu Lâm Hy Quang bị vài câu nói của anh xoay cho vòng vòng, theo bản năng nắm lấy tay anh, chậm rãi cảm nhận sự an toàn từ nhiệt độ cơ thể mang lại. Một hồi sau, cô thở dài: “Bỏ đi.”

“Hửm?”

“Ninh Thương Vũ rơi xuống nước vẫn tốt hơn là anh rơi xuống.” Cô muốn nói lại thôi, đối diện với ánh mắt Sở Thiên Thư đang nhìn xuống, cuối cùng giọng nói khẽ đi vài phần: “Ai mà chẳng biết xót chồng mình cơ chứ?”

*

Một câu nói vô tình thốt ra, dù giây sau đã không thừa nhận nữa, cũng đủ khiến Sở Thiên Thư sướng rơn cả người.

Ngày hôm sau, từ sáng sớm anh đã từ khách sạn bên cạnh đến bệnh viện túc trực, sớm hơn bất kỳ ai, khá có nhã hứng mà cùng Lâm Trĩ Thủy đang tràn đầy tinh thần ngồi đánh cờ.

Thua liên tiếp mấy ván, Lâm Trĩ Thủy cuối cùng cũng thấy bóng dáng chị gái xuất hiện, bèn cầu cứu đầy nũng nịu: “Đồng Đồng mau đến giúp em với.”

Đêm qua Lâm Hy Quang bị Sở Thiên Thư nhốt trong phòng tắm đến tận nửa đêm mới được tự do, sáng nay thức dậy cảm thấy mệt mỏi rã rời, vì thế mới đến hơi muộn. Đợi cơ thể thoải mái hơn một chút cô mới tới, cô mặc chiếc váy lụa dài màu như nước hồ đi tới, hơi cúi người, lười nhác tựa vào tấm lưng rộng lớn của Sở Thiên Thư. Tầm mắt quét qua bàn cờ pha lê một lượt, cô lắc đầu tỏ ý mình lực bất tòng tâm: “Thiện Thiện, chị cũng không đánh thắng được anh ấy đâu.”

Chỉ có thể đợi Ninh Thương Vũ bàn bạc với bác sĩ xong rồi tới thôi. Sở Thiên Thư nắm tay Lâm Hy Quang, rất tự nhiên hôn lên cổ tay trắng ngần của cô, rồi lại thắng em gái không chút nhường nhịn. Đúng là quá đáng vô cùng, Lâm Hy Quang thấy vậy bèn dịu dàng lên tiếng thiên vị, đề nghị anh nhường ba chiêu. Sở Thiên Thư nhường mười chiêu, Lâm Trĩ Thủy vẫn cứ là bên thua cuộc.

Có lẽ tiếng trò chuyện đã làm em bé đang ngủ say tỉnh giấc, lớp vải đồ bệnh nhân phập phồng mạnh mẽ, Lâm Trĩ Thủy nhíu mày nói: “Chắc là lại nghe thấy tiếng anh rể rồi.”

“Xem ra đứa trẻ này có duyên với anh đấy.” Sở Thiên Thư thong thả ăn quân Hậu của cô, giọng điệu theo đó hạ xuống: “Sau này lớn lên, nhớ gửi đến Giang Nam chơi nhé.”

Dưới sự túc trực chu đáo không quản mưa nắng suốt nhiều ngày, đứa trẻ trong bụng Lâm Trĩ Thủy tuy chưa chào đời nhưng dường như đã thực sự bồi đắp được chút tình thân cách không với người bác rể không có quan hệ huyết thống là Sở Thiên Thư. Còn Ninh Thương Vũ lấy lý do bận rộn công vụ, còn từng “biến mất” tạm thời suốt một ngày một đêm. Lâm Trĩ Thủy biết rõ anh trăm công nghìn việc thế nào, dù sao cũng phải chấp chưởng sự vụ của cả một gia tộc lớn thịnh vượng, cô có thể lượng thứ cho việc anh không ở bên cạnh vào lúc quan trọng này. May mà ban ngày mẹ đều tranh thủ ghé qua bồi nửa buổi, chị gái thì ở cả ngày, từ sáng sớm đến tối mịt, đợi cô sắp ngủ rồi mới rời đi. Anh rể lại càng ngày nào cũng đến, lúc nào cũng mang theo thứ gì đó mới mẻ cho cô giải khuây. Thậm chí anh còn hào phóng chia sẻ cho cô rất nhiều sách về phương diện nuôi dạy trẻ, trông cứ như có kinh nghiệm lắm vậy.

Mọi người đều ngầm hiểu là muốn xoa dịu tâm trạng lo lắng sắp sinh con của cô. Thế nhưng Lâm Trĩ Thủy chẳng thấy lo lắng chút nào, cô đặt tấm ảnh thai nhi ngay ngắn ở đầu giường, lúc nào cũng muốn ngắm nhìn, vô cùng mong đợi sự xuất hiện của sinh linh nhỏ bé này. Lâm Trĩ Thủy còn phát hiện ra mẹ bắt đầu dịu giọng với anh rể, có chút thay đổi cách nhìn rồi. Việc gì anh cũng biết một chút, thậm chí còn biết cả cách chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của phụ nữ mang thai.

Nhưng cô không phát hiện ra Thịnh Minh Anh trong lòng đã nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn suốt hai ngày, bà bí mật tìm Ninh Thương Vũ nói chuyện, bảo anh âm thầm điều tra xem Sở Thiên Thư ở bên ngoài có con riêng hay không.

“Cậu ta còn hiểu tình hình của Thiện Thiện hơn cả con đấy.” Giọng Thịnh Minh Anh vô cùng lạnh lùng: “Con là người lần đầu làm bố, không hiểu là lẽ thường tình, còn cậu ta ở ngoài đã làm bố của ai rồi mà nhìn qua là thấy kinh nghiệm đầy mình.”

“Gia phong họ Sở đoan chính, hiếm khi xảy ra những vụ bê bối khiến người ta phải tặc lưỡi.” Ninh Thương Vũ ánh mắt trầm xuống, giọng điệu như đang kêu oan giúp Sở Thiên Thư, nhưng giây tiếp theo, lời nói lại xoay chuyển: “Có điều anh ta khẩu Phật tâm xà, lại thích chơi trội, đúng là dễ vướng phải nợ đào hoa ở bên ngoài thật.”

Không khí im lặng một lát, Thịnh Minh Anh nói: “Nếu thực sự có con riêng, Đồng Đồng ly hôn…”

“Thiện Thiện để tâm đến chị gái nhất, vì Thiện Thiện, con nhất định sẽ dốc lòng giúp đỡ.” Ninh Thương Vũ đôi mắt màu hổ phách nhạy bén quan sát sắc mặt mẹ vợ mà hành sự, cuối cùng lại nói một câu gần như nhỏ đến mức không tồn tại: “Là con nên bù đắp cho cô ấy.”

Thịnh Minh Anh vẫn còn chìm đắm trong thế giới nghi ngờ Sở Thiên Thư nuôi con riêng ở ngoài, tâm trí rối bời, không nghe lọt tai. Bà quá hiểu tính cách con gái mình. Vì vậy tuy nghi ngờ, bà cũng chưa từng nhắc đến nửa chữ trước mặt Lâm Hy Quang.

Thời gian nhanh chóng trôi đến ngày Lâm Trĩ Thủy sinh con, cả trong lẫn ngoài bệnh viện tư nhân đều canh phòng cẩn mật, hệ thống an ninh trực tiếp được nâng cấp. Những thành viên cốt cán của cả gia tộc họ Ninh long trọng sang Mỹ, đến cả ông cụ nhà họ Ninh đang dưỡng già ở nhà cũ cũng đến tọa trấn.

Trước khi Lâm Trĩ Thủy vào phòng hộ sinh. Ninh Thương Vũ không còn vẻ cao ngạo phô trương nữa, anh quỳ một gối trước xe lăn của cô, từ trong túi quần lấy ra một chiếc bùa bình an màu đỏ kim, dùng dây đỏ, động tác chậm rãi buộc lên cổ tay cô.

*Nguyện vợ bình an, lấy mệnh đổi mệnh, cam tâm tình nguyện —*

Lâm Trĩ Thủy bị bọc trong lớp màn bí mật, không hề biết bên trong bùa bình an có viết dòng chữ này, đó là thứ đã được cao tăng đắc đạo chùa Chiêu Minh ở Giang Nam trì chú để phù hộ cho cô. Trước đây cô lên bàn phẫu thuật cũng thường xuyên được chị gái buộc cho những lá bùa tương tự, trong lòng sớm đã quen, cô nở nụ cười trấn an với Ninh Thương Vũ.

Tiếp đó, cô cũng hơi nghiêng mặt nở nụ cười với Lâm Hy Quang vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh, tựa như chồng lấp lên khung cảnh từng lần một lấy hết can đảm nằm lên bàn phẫu thuật lúc nhỏ, đang âm thầm nói: đợi em ra ngoài.

…

…

Trải qua vài tiếng đồng hồ. Sớm hơn một chút. Lá bùa bình an trông có vẻ bình thường kia dường như thực sự có hiệu nghiệm Phật pháp, quá trình sinh con diễn ra vô cùng thuận lợi, nhanh hơn dự kiến nhiều. Tin vui Lâm Trĩ Thủy tuy kiệt sức nhưng bình an vô sự cũng khiến mọi người có mặt đều lập tức thở phào nhẹ nhõm. Suốt dọc đường đưa vào phòng bệnh cao cấp, biểu cảm của Ninh Thương Vũ và Lâm Hy Quang căng thẳng đến mức chẳng màng đến chuyện gì khác, luôn dõi theo bóng hình yếu ớt trên giường bệnh kia.

Chỉ có Sở Thiên Thư. Anh khá có kinh nghiệm, không vội rời đi, tận mắt nhìn y tá dùng chiếc nôi chuyên dụng của bệnh viện cẩn thận đẩy bé trai quấn trong tã lót ra ngoài, hỏi ai là bố. Dù sao đây cũng là cái bế đầu tiên, ý nghĩa vô cùng trọng đại.

Xung quanh vốn dĩ sắp giải tán, không gian rộng rãi sáng sủa bỗng chốc lặng ngắt như tờ, dường như không ai ngờ đứa trẻ lại ở đây, đều theo bản năng nghĩ rằng một phút trước bé đã được đẩy đi cùng với giường bệnh của Lâm Trĩ Thủy rồi.

Vài giây sau. Sở Thiên Thư đứng dậy khỏi chiếc ghế duy nhất, thân hình cao lớn diện vest phẳng phiu vượt qua đám con cháu gia tộc họ Ninh, vô cùng thản nhiên, anh giơ tay chỉnh lại ống tay áo một chút, mi mắt rủ xuống mang theo khí thế bi thiên mẫn nhân từ nơi núi xa, nhìn thẳng vào đứa trẻ vừa mới chào đời này, đúng là nên để bé cảm nhận một chút nhiệt độ quyền thế ngợp trời của bậc bề trên.

“Đưa cho tôi đi.” Anh thở dài nói.

Prev
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm