Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ - Chương 69: Ngoại truyện: Anh huyết khí phương cương, cứ hễ thấy vợ đẹp là lại không kìm lòng được

  1. TRANG CHỦ
  2. NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ
  3. Chương 69: Ngoại truyện: Anh huyết khí phương cương, cứ hễ thấy vợ đẹp là lại không kìm lòng được
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 69: Ngoại truyện: Anh huyết khí phương cương, cứ hễ thấy vợ đẹp là lại không kìm lòng được

Năm nay tuyết đầu mùa ở Giang Nam về muộn, những cơn gió lạnh mang theo hơi tuyết mỏng lướt qua. Dưới chân những tòa cao ốc, mặt đất nở rộ một biển ô đen san sát, tựa như những dục vọng đang không ngừng trào dâng.

Trên tầng cao nhất, Lâm Hy Quang đứng ở ban công lộ thiên của Ngưỡng Quang — nơi truyền thông vẫn thường ví von là đỉnh tòa tháp chạm tới trời xanh. Cô khoác lên mình những món trang sức đá quý cao sang, tà váy đỏ rực như ngọn lửa xòe rộng tựa đuôi cá, được tôn vinh bởi quyền thế của Sở Thiên Thư. Nhìn từ xa, khung cảnh ấy mang vẻ đẹp của một tấm áp phích điện ảnh, lộng lẫy đến nghẹt thở, chỉ cần nhìn một lần là đủ khắc sâu vào tâm trí.

Lúc này, Lâm Hy Quang khẽ rủ hàng mi còn vương chút tuyết mỏng, ánh mắt cô dừng lại thật lâu trên một bức thư điện tử trong máy tính bảng. Cho đến khi Sở Thiên Thư xuất hiện, anh khoác lên vai cô chiếc áo vest nam rộng lớn, cơ thể kề sát, vòng tay mạnh mẽ dần siết chặt lấy cô. Hơi thở mang theo hương gỗ tùng thanh lạnh thấm vào xương tủy, dường như lấn át cả cái lạnh của đất trời, vương vít nơi mạch đập bên cổ cô.

“Thiện Thiện, con bé…” Khi Lâm Hy Quang khẽ lên tiếng, nơi mạch đập ấy khẽ nảy lên từng nhịp nhỏ, nhưng lời nói bỗng nhiên ngập ngừng. Cô nhìn trân trân vào bức thư từ hồi lâu, tựa như đang mắc phải chứng ngại đọc chữ.

Sở Thiên Thư nói thay cô: “Lâm Trĩ Thủy đã chuyển một phần ba số tài sản đứng tên mình sang cho em, để em tùy ý sử dụng.”

Dù mỗi người đều đã yên bề gia thất, dù cách trở nghìn trùng, Lâm Trĩ Thủy vẫn luôn tin tưởng tuyệt đối vào người chị gái ruột thịt của mình. Bởi vậy, cô ấy đã đem toàn bộ tài nguyên đỉnh cao và sính lễ mà Ninh Thương Vũ tặng, cất giữ hết chỗ Lâm Hy Quang. Ở cuối thư, cô ấy dùng vốn tiếng Hungary đã khổ công học được để nhắn nhủ: [Em thay mặt chính mình, mãi mãi ủng hộ Đồng Đồng trở thành một người phụ nữ đầy tham vọng và xinh đẹp mang tầm thế giới.]

Đó là giấc mơ thời thiếu nữ của Lâm Hy Quang. Cô khao khát trong thế giới vàng thau lẫn lộn này có thể tự tay gây dựng một đế chế tài chính của riêng mình, để cái tên Ngưỡng Quang được mọi người ghi nhớ. Lâm Trĩ Thủy vẫn luôn nhớ rõ điều đó. Cô ấy cũng mong chị gái mình khi lấy chồng xa tận Giang Nam, giữa vòng vây của những thiên chi kiêu tử trong các gia tộc lớn, có thể cầm chắc thêm nhiều quân bài trong tay để sống một đời nhàn nhã hơn.

“Em gái em đúng là không uổng công nuôi nấng, lớn lên rồi cũng bắt đầu dốc lòng giúp đỡ chị gái.” Sở Thiên Thư nhận xét đầy hờ hững, sau đó, ngón tay thon dài của anh dịu dàng véo nhẹ má Lâm Hy Quang, kéo cô sát về phía mình. Đôi đồng tử vốn nhạt màu của anh trong không gian băng giá này càng trở nên trong vắt, phản chiếu trọn vẹn bóng hình cô: “Dù vậy, anh cũng sẽ không để em chạy mất đâu.”

Mọi người đều cho rằng, Lâm Hy Quang bị ép buộc phải ở lại Sở gia. Rằng Sở Thiên Thư đã dùng quyền thế ngợp trời để tàn nhẫn giam cầm tự do của cô suốt đời. Nhưng những quân bài mà Lâm Trĩ Thủy trao tặng lúc này lại giống như một chiếc chìa khóa vàng, giúp chị gái tháo gỡ từng lớp xiềng xích của quyền lực và dục vọng đang bủa vây.

Một lúc sau, dường như nhớ lại chuyện gì đó, Lâm Hy Quang giữa cơn gió lạnh bỗng chủ động tựa vào lòng Sở Thiên Thư như tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn, cô khẽ lắc đầu: “Em chỉ đột nhiên nhận ra, Thiện Thiện đã không cần chị gái bảo vệ nữa rồi…”

Sở Thiên Thư ôm lấy cô, cảm nhận được khao khát được dựa dẫm yếu ớt của cô, thứ tình cảm chiếm hữu đen tối trong anh lập tức được che giấu không một kẽ hở, nhẹ nhàng chuyển sang vẻ bao dung, anh nói: “Đồng Đồng tự mình chống chọi với phong ba bão tố đã quen, nhất thời chưa thích nghi được cũng là lẽ thường tình. Nếu thực sự không nỡ rời xa em gái, đợi lần sau con bé lại đòi ly hôn với Ninh Thương Vũ, chúng ta có thể ra tay hỗ trợ.”

Trước đây anh đâu có nói như thế này. Lâm Hy Quang nhớ rất rõ khi cuộc hôn nhân thương mại của Lâm Trĩ Thủy và Ninh Thương Vũ rạn nứt, anh còn mang vẻ quân tử cao thượng khuyên cô là người ngoài thì đừng nên can thiệp. Quan điểm về hôn nhân của Sở Thiên Thư thủy chung như một: Khuyên hòa chứ không khuyên giải. Lâm Hy Quang thậm chí còn nghĩ, tòa sen của ông Tơ bà Nguyệt trong chùa Chiêu Minh nên dời chỗ để anh lên ngồi mới đúng.

Im lặng vài giây, cô cũng chẳng buồn bóc trần anh, liền tự nhiên chuyển chủ đề khỏi chuyện hôn nhân của em gái: “Mỗi khi nhìn Tịnh Các, em lại nghĩ đến Thiện Thiện. Trước đây con bé cũng bám em lắm, tuy không nói ra nhưng em nhớ có một lần, em cùng Nguyễn Nghiên Trinh cạnh tranh một dự án, phải lặn lội sang San Francisco để gặp nhà đầu tư. Thiện Thiện thừa lúc người làm ngủ trưa đã chạy ra đài phun nước ngoài trời nghịch nước, kết quả là đêm đó con bé sốt cao, cứ mê sảng gọi chị suốt.”

Sở Thiên Thư chọn cách lắng nghe, qua từng lời nói, anh nhạy bén cảm nhận được nỗi hoài niệm về những năm tháng chị em bên nhau của cô.

“A Ương sợ làm lỡ việc của em nên cứ giấu biệt không báo. Cuối cùng vẫn là cái tính hoạt bát không giấu nổi chuyện của A Mãn tiết lộ ra, lúc đó Thiện Thiện đã sốt đến lú lẫn, chạy vào phòng em hướng về phía mấy bộ váy trong tủ mà gọi chị.” Khi Lâm Hy Quang biết tin, đúng lúc cô đã hẹn được đối tác, chỉ còn bốn mươi phút nữa là gặp mặt. Vậy mà cô đã dứt khoát chọn quay về Cảng Đảo ngay lập tức. Vì thế, cô không chỉ đánh mất dự án đã dày công chuẩn bị bấy lâu mà còn bị Nguyễn Nghiên Trinh đem chuyện đó ra làm trò cười cho khắp giới thượng lưu ở San Francisco. Với tính cách coi trọng thể diện như cô, cô lại chẳng hề hối hận, bởi so với tầm quan trọng của em gái, những thứ kia chỉ là vật ngoài thân phù phiếm.

Lâm Hy Quang ngập ngừng hồi lâu, cô ngước mắt nhìn Sở Thiên Thư, rồi như trút bỏ được gánh nặng mà nở một nụ cười còn nhẹ hơn cả gió tuyết: “Tịnh Các đã có khả năng gắn kết linh hồn em một cách sâu sắc rồi, em sẽ không rời bỏ hai bố con anh đâu.”

“Thế còn anh thì sao?” Giọng Sở Thiên Thư mang theo chút ý vị đòi hỏi, xuyên qua làn da trắng ngần, quấn lấy từng mạch máu nơi con tim cô: “Nếu không có những quân bài mang danh tình yêu này, Đồng Đồng có sẵn lòng vì một mình anh mà bỏ mặc em gái để ở lại không?” Anh hỏi, nhưng thực chất không kỳ vọng sẽ nhận được một câu trả lời vừa ý.

Thế nhưng, Lâm Hy Quang không hề lẩn tránh đôi đồng tử nhạt màu đầy yêu thương cố chấp của Sở Thiên Thư. Cô chủ động kiễng chân, trân trọng dùng đôi môi lành lạnh chạm khẽ vào mắt anh, cảm giác ấy bỗng trở nên nóng bỏng vô ngần: “Em nghĩ, anh cần tình yêu của em hơn cả Thiện Thiện.”

Không ai mong cuộc hôn nhân của Lâm Trĩ Thủy và Ninh Thương Vũ bền vững hơn Sở Thiên Thư. Em gái không có mặt ở Lâm gia, cô mới không nảy sinh ý định quay về Cảng Đảo, dù chỉ là một giây. Sở Thiên Thư nhìn bề ngoài thì khoáng đạt, rộng lượng, nhưng thực chất lại cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, thỉnh thoảng lại nảy sinh khủng hoảng niềm tin. Và những hành vi quân tử của anh cũng thể hiện rõ truyền thống gia phong tốt đẹp: Càng thiếu cái gì thì càng khoe khoang cái đó. Lục Di Hành là người chịu khổ nhiều nhất, nhưng may mắn là cũng học hỏi được tinh túy.

Sau khi buổi họp thường niên của tám đại gia tộc kết thúc vào cuối năm, anh ta nở nụ cười với nhóm những “gã đồ tể mặc vest” bảnh bao, sau đó rút từ trong cặp tài liệu ra một tờ giấy báo hỷ, bảo chú thỏ robot nhỏ nhắn bên cạnh truyền đi cho từng người xem, đồng thời đích thân tóm tắt nội dung: “Xin lỗi mọi người, tôi đã dẫn trước một bước rồi, Thanh Viên đã mang thai được ba tháng.” Vào độ đầu đông, lúc đang bồi bổ cơ thể để chuẩn bị mang thai thì lại “vô tình” có tin vui.

Chú thỏ robot chiều cao khiêm tốn, ngón tay bấu vào mép bàn còn chẳng tới, nó đành phải giật giật tay áo mang cảm giác lạnh lùng của Thẩm Thước Ứng, cố gắng đưa tờ giấy qua. Thẩm Thước Ứng thản nhiên liếc nhìn tờ giấy báo hỷ — Lục Di Hành vẫn đang đắc ý khoe khoang về phôi thai mà không hề nhận ra lúc này chính là con trai cưng của Sở Thiên Thư đang không quản ngại khó khăn đưa giấy cho mình. Dẫu sao đây cũng là chuyện vui đáng chúc mừng, Sở Thiên Thư là người đầu tiên lên tiếng, anh vỗ vai Lục Di Hành: “Có cần tôi giúp đặt tên không?”

“Anh còn chưa có con thì lấy đâu ra kinh nghiệm?” Lục Di Hành lúc này mang tâm thế của người lần đầu làm bố, có chút ý định “qua cầu rút ván”, anh ta từ chối, vờ vịt chỉnh lại chiếc cà vạt sọc đen. Ánh tuyết ngoài cửa sổ hắt vào làm rõ khuôn mặt điển trai của anh ta: “Không cần đâu, tôi và Thanh Viên bàn kỹ rồi, con đầu lòng dù trai hay gái đều mang họ Dụ.”

Lời này vừa thốt ra, cả phòng họp rộng lớn tráng lệ đều cảm thấy chấn động, ngay sau đó, mọi người vô cùng ăn ý dành cho anh ta những ánh mắt đầy vẻ kính nể. Thẩm Thước Ứng khẽ cười, ánh đèn vàng phác họa nên góc nghiêng cực kỳ tinh tế của anh ta: “Họ Dụ là cái họ tốt đến thế sao?”

Dụ Tấn Sóc: “…”

“Thước Ứng này, cốt cách của một dòng dõi thư hương vẫn tốt hơn những kẻ giàu xổi đang thời rực rỡ, cậu nghĩ hẹp hòi quá.” Phong thái của Sở Thiên Thư lúc này thanh khiết gần như tuyết trắng ngoài kia, anh thậm chí còn rộng lượng đến kinh ngạc khi dung túng cho ham muốn khoe khoang tình yêu mãnh liệt của Lục Di Hành. Dừng lại một giây, anh thong thả bồi thêm: “Di Hành đây là yêu con, nên mới tính kế sâu xa cho con như thế.”

Thẩm Thước Ứng rủ mắt, nốt ruồi đỏ rực hiện rõ: “Thụ giáo rồi.”

Lục Di Hành nhìn sang Dụ Tấn Sóc: “…”

“Tôi không vợ không con, chỉ một lòng muốn làm hòa thượng, không thể đồng cảm, cũng không thể thụ giáo.” Dụ Tấn Sóc tuy đang ngồi ở vị trí gia chủ nhưng lúc nào cũng mơ ước được đi tu, ngặt nỗi khắp các chùa chiền ở Giang Nam đều từ chối nhận, nói anh ta không có duyên với cửa Phật. Đúng là nực cười. Dụ Tấn Sóc thuộc làu kinh thánh, tinh thông Phật pháp, lại còn yêu quý cỏ cây, đến cả đánh golf anh ta cũng coi là môn thể thao tàn ác làm hại sinh linh. Đạo hạnh của anh ta thấp chỗ nào chứ???

Lúc này, một chú thỏ nhỏ lông xù kéo theo cái đuôi đi ngang qua dưới chân, sau đó đi đến trước mặt Sở Thiên Thư giơ tay đòi bế. Sở Thiên Thư phong thái thong dong hơi cúi người, nhẹ nhàng bế chú robot đáng yêu trong mắt mọi người lên tay, không muốn nán lại đây lâu. Đợi anh rời đi trước, Dụ Tấn Sóc nói nhỏ với Lục Di Hành: “Hèn gì hai anh em họ lại cùng nhau mỉa mai cậu. Một người thì hôn nhân không hạnh phúc vì cưới người không yêu, một người thì cưới được người mình yêu nhưng cô ấy lại chẳng muốn ở lại Sở gia lâu dài. Chẳng biết đến năm nào tháng nào mới có con đây? Theo tôi thấy, vừa rồi thuần túy là do lòng đố kỵ trỗi dậy thôi.”

“Tấn Sóc.” Thẩm Thước Ứng cũng đứng dậy, gọi anh ta với gương mặt không cảm xúc.

“Hửm?”

“Sau này có ngôi chùa nào chịu nhận cậu, nhất định phải báo trước cho tôi một tiếng.” Giọng Thẩm Thước Ứng hơi lạnh, sau đó anh ta chỉnh lại y phục, sải bước dài ra khỏi cửa phòng họp.

Dụ Tấn Sóc thắc mắc: “Cậu ta có ý gì?”

“Chắc là muốn nhờ anh dùng Phật pháp vô biên siêu độ cho cuộc hôn nhân vô vọng của cậu ta đấy.” Lục Di Hành suy đoán theo lẽ thường, đặt nhiều kỳ vọng vào tương lai của anh rể mình: “Sợ sau khi anh đắc đạo thì nhang khói quá vượng nên phải đặt chỗ trước.”

Tông Kỳ Trình đứng ngoài quan sát hồi lâu, lạnh lùng “phiên dịch”: “Ý của Thước Ứng là, ngôi chùa nào mà ngay cả tiền đen cũng dám nhận, không kiểm tra nghiêm ngặt tố chất đệ tử cửa môn thì cậu ta sẽ có trách nhiệm dỡ luôn tấm biển của ngôi chùa đó.”

Dụ Tấn Sóc: “…”

*

Ban ngày Sở Thiên Thư vừa nghe một tai tin vui mang thai, đến đêm, thật trùng hợp là Lâm Hy Quang cũng nhắc đến với vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Bên nhà họ Ninh có tin, Thiện Thiện mang thai rồi.”

Thần sắc Sở Thiên Thư không đổi, anh quan sát kỹ sự thay đổi nơi chân mày cô, lời nói đầy ẩn ý: “Mới mười chín tuổi, hơi sớm quá. Xem ra Ninh Thương Vũ về mặt đạo đức có khuyết điểm rất lớn, có cần anh đi mắng cho cậu ta một trận không? Bây giờ anh có thể làm thay em.”

“Là Thiện Thiện chủ động muốn đấy.” Lâm Hy Quang liếc nhìn anh một cái.

Thế nhưng, Sở Thiên Thư vẫn giữ nét mặt thản nhiên: “Nếu hai vợ chồng tình nồng ý đượm, sớm đón nhận kết tinh của tình yêu cũng là một hạ sách hay, em gái em đúng là có tầm nhìn xa.”

Lâm Hy Quang vốn đang bực bội, nghe anh nói một hồi đổi trắng thay đen như thế lại không nhịn được mà bật cười.

Biết cười là tốt rồi, Sở Thiên Thư cố ý giúp cô thả lỏng sợi dây thần kinh đang căng thẳng trong lòng, anh ghé sát vào hôn lên vầng trán trắng ngần của cô, nhiệt độ áp sát vừa nóng vừa nặng nề: “Đồng Đồng nghĩ theo hướng khác xem, ông trời cuối cùng vẫn ưu ái Lâm Trĩ Thủy. Một sinh linh nhỏ bé yếu ớt như con bé lại được trao cho khả năng nuôi dưỡng một sinh mạng khác. Sau này con bé cũng sẽ giống như em, có một đứa con thân thiết với máu thịt của mình, đứa trẻ đó sẽ kế thừa toàn bộ tài sản quyền lực của Ninh Thương Vũ, từ đó trung thành với con bé cả đời.”

Lâm Hy Quang không nói gì, chỉ ngồi trên sofa khẽ tựa vào lồng ngực anh. Mà Sở Thiên Thư vẫn luôn đắm đuối nhìn cô, từng chữ thốt ra như khắc vào xương tủy: “Cũng giống như Sở Tịnh Các vậy, nếu anh không còn, máu thịt của anh chảy trong người thằng bé sẽ giúp nó kế thừa hợp pháp tất cả, thay anh trung thành với em.”

Câu nói này dường như đã chạm đến góc khuất trong lòng Lâm Hy Quang. Cô đắn đo một lát, đôi môi mấp máy, cuối cùng vẫn nói ra: “Thiện Thiện đã đích thân nói với em, trên thế giới này, nếu Ninh Thương Vũ không thể cho con bé cảm giác an toàn tuyệt đối, con bé cũng chẳng cần bước chân ra thế giới bên ngoài nữa. Vậy nên, con bé yêu cậu ta, yêu rất nhiều.”

Yêu đến mức sẵn sàng đăng ký kết hôn tại Cảng Đảo năm mười tám tuổi, rồi mười chín tuổi mang thai sinh con… Lâm Hy Quang chợt bàng hoàng nhận ra, có phải cô đối xử với Sở Thiên Thư chưa tốt chút nào không? Cô chỉ muốn hỏi thẳng ra nhưng lại chẳng biết phải hỏi thế nào.

Những ngón tay trắng nõn của Lâm Hy Quang bám lên yết hầu anh, xoa nắn một lát, khẽ khàng thốt lên: “Em không cần sự trung thành của Sở Tịnh Các, em chỉ cần sự trung thành của anh thôi.”

Ánh mắt Sở Thiên Thư lộ rõ vẻ ý cười, anh cam tâm tình nguyện hạ mình: “Anh lúc nào cũng thuộc về Đồng Đồng cả. Hoan nghênh em bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu cũng có thể đến kiểm tra lòng trung thành của anh.”

Lâm Hy Quang hôn anh, dần dần, bàn tay chuyển sang bám vào bờ vai rộng và thẳng của anh. Tầm mắt Sở Thiên Thư lướt qua bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xổm dưới gốc cây đắp người tuyết ngoài cửa sổ sát đất, ngay sau đó, anh đưa tay kéo rèm lại che đi quá nửa. Nguồn sáng biến mất, không gian tối mờ bao phủ lấy bóng hình hai người, anh thấp giọng nói: “Em đẹp quá Đồng Đồng ạ, em có cho phép anh làm vài chuyện mang tính ‘ngụy quân tử’ không?”

Ngón tay Lâm Hy Quang hạ xuống, lướt qua những đường cơ bắp săn chắc trên cánh tay anh qua lớp vải sơ mi, hơi thở cô dồn dập: “Bé con đắp xong người tuyết, chắc chắn sẽ mời bố mẹ xuống xem đấy.”

“Không sao, anh sẽ hành động nhã nhặn một chút.” Sở Thiên Thư bế cô đặt lên chiếc sofa rộng rãi và êm ái, đổi một tư thế khác, cứ như đang nâng niu một nàng búp bê sứ tinh xảo. Cuối cùng, hai chữ thốt ra với tông giọng trầm xuống, gần như dán sát vào cánh môi cô: “Yêu em.”

…

Thân hình nhỏ bé của Tịnh Các gần như chìm trong đống tuyết tích tụ. May mà có chú robot bên cạnh nhiệt tình hỗ trợ, cậu bé mới miễn cưỡng đắp xong những người tuyết tượng trưng cho cả nhà ba người cộng thêm cả Tiểu Nhượng. Cậu bé ngồi dưới đất thong dong ngắm nhìn một hồi, chợt quay đầu nhìn về hướng cửa sổ sát đất sáng đèn ở tầng hai.

Lâm Hy Quang khoác chiếc áo ngủ bằng lụa đỏ đang lười biếng nằm bò trên lưng sofa, ngón tay cầm một tờ giấy trắng như thể là một tập tài liệu, không rõ đang chăm chú xem cái gì. Tịnh Các cứ ngỡ mẹ đang làm việc. Ngay sau đó, đôi mắt to tròn di chuyển, nhìn sang bóng hình cao lớn đang bao phủ lên vai mẹ.

Bất chợt, tầm mắt cậu bé đối diện thẳng với ánh mắt của Sở Thiên Thư. Tịnh Các hơi nghiêng đầu, chỉ tay vào đám người tuyết, cứ ngỡ sau khi đắp xong thì đôi phụ mẫu này sẽ ôm ánh mắt đầy tán thưởng mà đi xuống lầu. Thế nhưng, giữa khoảng cách xa xôi ấy, bề ngoài dường như chẳng có chút dấu vết bất thường nào.

Thực chất, lòng bàn tay của Sở Thiên Thư đã âm thầm luồn xuống dưới lớp áo ngủ lỏng lẻo của Lâm Hy Quang. Vòng eo quá đỗi thanh mảnh, dùng ngón tay để đo đạc, để chạm vào, dường như có thể cảm nhận rõ ràng qua một lớp da thịt mỏng manh quý giá những đường gân xanh đang căng lên của anh. Đây chính là biểu hiện rõ rệt nhất việc anh đã hoàn toàn có được Lâm Hy Quang.

Sở Thiên Thư thấy đứa trẻ ngồi dưới tuyết một hồi lâu, mãi không đợi được người liền bắt đầu đứng dậy phủi bụi tuyết trên quần áo, chuẩn bị vào nhà. Anh cũng không có ý định dừng lại, thậm chí dường như bị mê hoặc bởi vẻ quyến rũ tỏa ra từ Lâm Hy Quang, mạch máu đập rộn rã đều vì cô mà sinh ra: “Đồng Đồng cứ gọi đi, không ai nghe thấy đâu.”

Lâm Hy Quang vì sức mạnh đột ngột của anh mà suýt nữa thì kêu lên, nhưng lại bị bàn tay rộng lớn đầy ác ý của Sở Thiên Thư bịt miệng lại. Anh cười khẽ, lộ ra bộ mặt ngụy quân tử: “Anh không chịu nổi tiếng gọi của em đâu, anh còn muốn yêu vợ đẹp thêm lúc nữa.”

Anh không cho cô gọi nhưng lại cố ý lấn tới, đến cả chân ghế sofa nặng nề cũng dần dịch chuyển trên sàn nhà. Lâm Hy Quang đáng thương đến mức những âm thanh vụn vặt nhất đều phải nuốt ngược vào trong, nghẹn lại nơi lồng ngực. Hàng mi vương sương mờ, những lọn tóc đen nhánh rủ xuống vai cũng dính bết vào xương quai xanh và bờ vai. Cô không biết thời gian trôi qua bao lâu, trong đầu dần cảm thấy một cơn choáng váng mạnh mẽ ập đến.

Cho đến khi Sở Thiên Thư đột nhiên rời bỏ sự áp bức, với bản lĩnh tâm lý vô cùng vững vàng, anh đặt cô nằm xuống sofa, còn ân cần đắp thêm chiếc chăn len rộng để bên cạnh. Lâm Hy Quang vẫn chưa hoàn toàn khôi phục ý thức, chân tay bủn rủn vô lực, thấp thoáng nghe thấy có tiếng bước chân nhỏ bé bước vào phòng khách.

“Mẹ ra mồ hôi rồi này.” Tịnh Các muốn lấy chiếc khăn lau tình yêu của Tiểu Nhượng để lau trán cho cô. Chiếc áo sơ mi thường ngày vốn phẳng phiu của Sở Thiên Thư giờ hơi nhăn, quần tây dường như còn có những dấu vết mờ ám, nhưng tất cả những điều đó anh dường như chẳng hề bận tâm. Anh chỉ giơ tay ngăn Tịnh Các tiến lại quá gần mép sofa, thản nhiên nói: “Mẹ con hơi buồn ngủ rồi, con tự đi tìm Quan Ti chơi đi.”

Cứ đến mùa đông, phạm vi hoạt động của Quan Ti sẽ di chuyển từ bụi cỏ sau vườn vào trong nhà, Tịnh Các thường hay chơi trốn tìm với nó. Sở Thiên Thư chỉ dùng vài ba câu đã tạm thời dỗ dành được đứa trẻ rời đi. Khi Lâm Hy Quang tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc thì không ngờ anh lại lật tấm chăn ra, dứt khoát và nhanh chóng áp sát. Anh cúi đầu, cực kỳ kiên nhẫn hôn lên vành tai đang nóng lên dữ dội của cô: “Chúng ta tiếp tục.”

Đến cả địa điểm cũng chẳng thèm đổi, bất cứ lúc nào đứa trẻ cũng có nguy cơ quay lại. Lâm Hy Quang gác đôi cổ chân trắng ngần lên cánh tay anh, quên cả vùng vẫy, cũng chẳng thể phản kháng. Hàng mi dường như quá nặng, hơi che khuất tầm mắt, cô chớp chớp mắt nói: “Anh làm ngụy quân tử thế đủ rồi, có thể khôi phục lại bình thường chút không?”

Sở Thiên Thư còn dám nói em rể mình có khuyết điểm đạo đức, anh cũng chẳng nhìn lại xem phẩm chất của mình ra sao. Rõ ràng có thể về phòng ngủ đóng cửa lại kia mà. Vậy mà anh lại cố tình muốn ở phòng khách làm chuyện táo bạo này. Sau đó, anh hôn lên giữa chân mày đang nhíu lại của cô: “Biết làm sao đây, anh chỉ thích cái vẻ đẹp vừa không thể chịu đựng được lại vừa phải chịu đựng này của Đồng Đồng thôi. Chỉ có anh mới có thể khiến em như thế này.”

Trong mắt Sở Thiên Thư, mức độ nhẫn nhịn của Lâm Hy Quang tương đương với nồng độ mãnh liệt của tình yêu. Từ việc trước khi kết hôn cô luôn có ranh giới xã giao rất mạnh mẽ cho đến khi bị để lại dấu vết, rồi từ việc không thích lập gia đình với người lạ cho đến khi lấy chồng xa tận Giang Nam, mỗi một lần Sở Thiên Thư đều ép sát giới hạn của cô để chứng minh tình cảm của cô dành cho mình. Nếu Lâm Hy Quang không yêu anh, cô không đời nào dung túng cho những hành vi này. Với những kẻ theo đuổi điên cuồng ngoài kia, cô đâu có cho họ sắc mặt tốt như vậy, chỉ có Sở Thiên Thư là được cô mặc định cho phép lấn lướt quá nhiều…

Một lát sau, Tịnh Các lại lạch bạch quay trở lại. Lần này trong lòng cậu bé còn ôm theo con mèo Quan Ti béo múp. Sức cậu bé có hạn nên bàn tay máy của Tiểu Nhượng phải đi theo phía sau để đỡ một tay.

“Bố ơi.”

Sở Thiên Thư lúc này đang ngồi với tư thế thư thả trên sofa dưới ánh sáng ngược chiều, nhưng điểm khác biệt so với lúc trước là Lâm Hy Quang đang được anh ôm trong lòng. Cô đã tỉnh, khẽ rủ hàng mi che đi làn nước vương trong đáy mắt. Áo ngủ của cô ngay ngắn chỉnh tề, cổ áo không để lộ một phân da thịt nào ra ngoài không khí. Thế nhưng dưới tấm chăn len đang phủ lên hõm eo thanh mảnh, rõ ràng là cô đang kề sát vào lớp vải tây trang đắt tiền của Sở Thiên Thư. Một thứ nền tảng vững chắc thầm kín đang ẩn giấu nơi cô, khiến cô trong thoáng chốc hoàn toàn không thể cử động.

Sở Thiên Thư nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, vừa che chở vừa hỏi với giọng đầy ẩn ý: “Em thấy ổn chứ?”

Lâm Hy Quang vừa định lên tiếng, anh liền cố tình lấn tới. Vài giây sau, cô hít sâu một hơi rồi nói: “Ăn Tết xong, anh cùng Tịnh Các vào chùa Chiêu Minh ở đi. Em thấy anh mới là người cần thanh lọc ác niệm hơn bất cứ ai đấy.” Đôi mắt Tịnh Các bỗng mở to: “Bé cũng phải đi ạ?”

“Phải đi đấy.” Lâm Hy Quang không còn dễ nói chuyện như bình thường nữa. Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của cậu bé đến mức làm rơi cả con mèo trong tay xuống đất, cô cũng chẳng còn thấy mủi lòng, bởi vì Sở Thiên Thư cứ liên tục khêu khích dưới tấm chăn len, mà cô vì sợ bị phát hiện nên chỉ có thể nhẫn nhịn hết mức. Cô cố ý học theo anh, lên tiếng đuổi khéo đứa trẻ: “Mẹ khát nước rồi, con xuống lầu lấy bình sữa của con lên đây cho mẹ được không?”

Tịnh Các vốn dĩ định làm vẻ yếu đuối mong manh để thuận thế ngã xuống sofa, rồi chui tọt vào lòng mẹ trong tấm chăn len kia. Nghe thấy lời này, vẻ mặt cậu bé đắn đo vài giây, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Đợi đứa trẻ vừa quay lưng đi, Lâm Hy Quang tì gối vào sofa định ngồi dậy để trút giận, cho Sở Thiên Thư một bạt tai. Ngờ đâu, Tịnh Các lại bất thình lình quay đầu lại. Cô vừa mới nhấc người lên đã phải ngồi thụp xuống, khiến Sở Thiên Thư bật cười đầy sảng khoái, yết hầu sắc lẹm lên xuống nhịp nhàng: “Cảm ơn Đồng Đồng đã thưởng cho anh.”

Khí thế của Lâm Hy Quang giảm đi phân nửa, nhưng vẫn muốn tát cái bản mặt này của anh.

“Mẹ ơi, nước dưới lầu có lẽ lạnh rồi, để con pha lại cho mẹ nhé, dùng bình sữa của bé ấy.” Tịnh Các tỏ ra vô cùng hiếu thảo, chỉ có mẹ mới có thể khiến cậu bé tự nguyện chia sẻ đồ dùng cá nhân, lại còn lo nước lạnh làm mẹ đau miệng. Lâm Hy Quang lần này đã rút kinh nghiệm, dịu dàng và kiên nhẫn đợi cậu bé dắt theo Tiểu Nhượng — vốn đã tự giác tắt màn hình để bảo toàn tính mạng — rời khỏi phòng khách. Cho đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân, cô mới lạnh mặt “xử lý” Sở Thiên Thư: “Anh lo mà trân trọng lần cuối cùng của năm nay đi. Từ giờ đến trước đêm giao thừa, đừng hòng chạm vào người em.”

“Anh huyết khí phương cương, cứ hễ thấy gương mặt này của Đồng Đồng là lại không kìm lòng được.” Sở Thiên Thư đem toàn bộ yêu thương truyền tải hết cho cô. Ánh trăng ngoài cửa sổ dần lộ ra hắt xuống giữa hai người. Anh thong thả lật tấm chăn len ra, mượn ánh trăng nhìn rõ bên dưới, khẽ mỉm cười nói với cô năm chữ: “Thứ cho anh khó tuân lệnh vợ.”

Dường như đã dự đoán trước được suy nghĩ của Lâm Hy Quang, Sở Thiên Thư nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình của cô, áp lên một bên mặt mình: “Muốn đánh không?”

“…” Đầu ngón tay chạm vào khung xương gương mặt tinh tế của anh, chẳng hiểu sao lại trở nên mềm nhũn. Hồi lâu sau cô vẫn không xuống tay nặng được.

“Không đánh, vậy đổi sang một cách trừng phạt tàn nhẫn khác nhé?” Đôi đồng tử nhạt màu của Sở Thiên Thư ngay lập tức nhìn ra Lâm Hy Quang làm sao nỡ làm anh đau dù chỉ một chút. Cô là người giỏi nhất trong việc khẩu xà tâm Phật, hết lần này đến lần khác đều bị những phản ứng chân thành nhất của cơ thể vô tình tiết lộ tình cảm trong lòng. Anh sẽ không để cánh bướm đang đậu trong vòng xoáy bão tố bay đi, sẽ không để cô bay đến bất cứ nơi nào trên thế giới này.

Ngay giây phút này, tiếng thở dốc kìm nén tình cảm hòa cùng nụ hôn rơi xuống. Lâm Hy Quang cảm thấy mình sắp chẳng còn thấy được ánh sáng nào nữa, trái tim cô dường như bị anh hoàn toàn nắm thóp trong vô hình, linh hồn gần như không thể kiểm soát mà bay bổng lên, rồi lại bị anh mạnh mẽ kéo trở về. Bám chặt lấy linh hồn mạnh mẽ tựa như núi lửa băng thiên sắp bùng nổ của anh. Trong khoảnh khắc đối mắt giữa bóng tối, Sở Thiên Thư dùng cánh tay mạnh mẽ ôm lấy tấm lưng đang không tự chủ mà run rẩy nhẹ của cô. Nhiệt độ quá cao in hằn lên, giọng nói cố ý trầm xuống vang lên lần nữa: “Đồng Đồng, cầu xin em, hãy để anh c.h.ết dưới hoa mẫu đơn của em.”

Đây cũng là cách chết hoàn mỹ nhất mà anh hằng khao khát kể từ khi kết hôn đến nay.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm