NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ - Chương 51: (Hoàn chính văn) Tình yêu của chúng ta cần được đưa ra ánh sáng
- TRANG CHỦ
- NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ
- Chương 51: (Hoàn chính văn) Tình yêu của chúng ta cần được đưa ra ánh sáng
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.
Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.
Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm
–
Chương 51: Tình yêu của chúng ta cần được đưa ra ánh sáng
Ánh sáng mờ ảo hắt lên, Lâm Hy Quang sau khi được tiêm thuốc an thần thì cuộn tròn cơ thể trong lớp chăn màu xanh thẫm. Cô giống như vừa trở về tổ ấm mới của mình, chìm vào giấc ngủ sâu đầy cảm giác an toàn tại nơi tràn ngập hơi thở của Sở Thiên Thư. Tấm lưng cô mỏng manh, mái tóc đen mướt như lụa phủ trên làn da, tựa như những đóa hoa gai nở rộ.
Trong phòng ngủ còn một nhịp thở khác.
Sở Thiên Thư ngồi bên mép giường, nửa thân mình được ánh sáng phác họa đường nét tĩnh lặng. Anh thuần thục tháo chiếc còng tay màu đen cho Lâm Hy Quang, đầu ngón tay đầy vẻ thương xót vuốt ve vết hằn đỏ nhạt, khẽ buông lời trách móc: “Thước Ứng chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, từ nhỏ tính tình nó đã chẳng tốt bằng anh. Lần sau em đừng giãy giụa nữa, nhìn xem, da sắp mòn rách cả rồi này.”
Sau đó, anh lấy lọ thuốc mỡ đã chuẩn bị sẵn trong ngăn kéo ra, đầu ngón tay lấy một ít, dùng nhiệt độ cơ thể cao hơn người thường chậm rãi xoa cho tan thuốc, rồi phủ lên vùng da mỏng manh đang tụ máu bầm. Sợ cô đau, anh còn tỉ mỉ nới lỏng lực tay.
Lâm Hy Quang ngủ rất say, bởi Thẩm Thước Ứng vốn tâm cơ cẩn mật, khi đã hạ cánh xuống đất Giang Nam, vì sợ giữa đường cô tỉnh dậy phát sinh sự cố nên đã bồi thêm một liều nữa.
Cô không thể tỉnh lại ngay được.
Ánh sáng yếu ớt trong phòng theo đó tối dần. Sau khi hành thiện tích đức bôi thuốc xong cho cô, Sở Thiên Thư lại tâm trạng cực tốt mà ban thưởng, anh hơi cúi đầu, để lại vài vết răng trên chiếc cổ thon dài của cô rồi mới nằm xuống. Thân hình cao lớn của anh như tìm được điểm tựa chính xác nhất thế gian này, không còn khoảng cách với cô, giữa vòng tay ôm ấp gần như dán chặt đầy thân mật.
Giữa đêm khuya lúc này, anh đang chiếm hữu Lâm Hy Quang bằng một cảm giác thiếu an toàn tột độ.
Giống như mùa đông giá rét ôm lấy đóa hoa gai trong sương mù dày đặc, linh hồn tìm thấy nhau, vĩnh viễn dây dưa không dứt.
…
…
Gần mười tiếng trôi qua, không gian tĩnh lặng tới mức chỉ còn lại tiếng hít thở đều đặn. Lâm Hy Quang tỉnh dậy khi ánh sáng ngoài cửa sổ vừa ló rạng. Ngay khi cô mở mắt, trí tuệ nhân tạo luôn túc trực đã bắt lấy phản ứng nhỏ nhặt nhất, tự động điều chỉnh độ sáng đèn đầu giường. Ánh sáng tông ấm cũng thắp sáng đôi đồng tử đen láy của cô.
Sau đó, cơ thể Lâm Hy Quang như vẫn chưa tan hết thuốc an thần, cô phản ứng vô cùng chậm chạp nhìn về phía Sở Thiên Thư. Khoảng cách quá gần, gương mặt mà thi thoảng cô vẫn mơ thấy lúc nửa đêm khi ở Hong Kong giờ ngay sát gang tấc. Như bị ma xui quỷ khiến, cô đưa tay vuốt ve hàng lông mi, rồi đến sống mũi cao thẳng kia.
Không có tiếng tát hay sự giận dữ chất vấn như dự tính.
Khi Sở Thiên Thư thức giấc vì sự mơn trớn ấy, Lâm Hy Quang vẫn trân trân nhìn anh không chớp mắt, dường như cảm thấy vô cùng hoang mang, cô khẽ lẩm bẩm tự hỏi: “Em không để kim đồng hồ của chiếc đồng hồ kia chạy, tại sao lại có thể thấy anh?”
Bởi vì tình yêu của chúng ta cần được đưa ra ánh sáng.
Không có em… anh sắp phát điên rồi.
Sở Thiên Thư nhìn cô, trái tim trong lồng ngực bỗng chốc mạnh mẽ hẳn lên. Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho những phản ứng bài xích của cô, thế nhưng, cả hai đều hiểu rõ Lâm Hy Quang không còn lựa chọn nào khác, cô đã bị mẹ ruột lạnh lùng đẩy ra xa, cũng hoàn toàn mất đi quyền giám hộ cuộc đời em gái…
Anh dịu dàng mà tàn nhẫn mặc kệ tất cả những chuyện này xảy ra, nhìn cô bị vận mệnh ép đến nơi mà anh chỉ cần đưa tay ra là chạm tới.
Sở Thiên Thư lại dùng bộ mặt vô cùng giả nhân giả nghĩa nói với cô: “Thẩm Thước Ứng thấy anh ngày ngày u sầu, hành sự của nó vốn dĩ luôn kích động mạnh bạo, nên đã giấu anh bắt cóc em tới đây. Đồng Đồng, giờ anh đưa em về Hong Kong ngay, có oán hận gì cứ trút hết lên anh này. Đứa em hư đốn này, trách anh thiếu dạy bảo.”
Anh chờ đợi cái tát của Lâm Hy Quang giáng xuống.
Thậm chí còn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô — chẳng hiểu sao thân nhiệt cô mãi không tăng lên được, anh chỉ có thể dùng đầu ngón tay kiên nhẫn xoa nắn từng ngón tay cô, vất vả lắm mới khiến những khớp xương trắng nõn hiện lên chút huyết sắc.
Hồi lâu sau, Lâm Hy Quang trước sau vẫn không làm như anh mong muốn. Cô đột nhiên để mái tóc đen rủ xuống vai rồi sát lại gần, trán chạm trán, chóp mũi khẽ cọ vào anh như một con vật nhỏ đang xác định đồng loại, rồi bắt đầu hôn nhẹ dọc theo đường xương hàm rõ rệt, xuống dưới, dừng lại ở yết hầu.
Sở Thiên Thư bị cắn.
Cảm giác nóng ẩm, đi kèm với từng giọt lệ rơi lã chã, đập vào mạch đập đang thổn thức của anh.
Lâm Hy Quang buông yết hầu ra, dùng hàm răng trắng muốt nghiến lên mạch đập. Dù là nỗi đau khát cầu hay tình yêu mãnh liệt đều được cô ban tặng cho anh theo cách này. Đôi môi cô hơi mở, kéo theo sau đó là tiếng khóc nức nở kìm nén.
“Tại sao?” Sở Thiên Thư rũ mắt, đôi đồng tử nhạt màu phản chiếu gương mặt đẫm lệ xinh đẹp quá mức của cô. Anh nâng bàn tay chạm nhẹ vào đường nét ấy, dùng hơi ấm của sự tiếp xúc da thịt để xác định sự hiện diện của cô. Từ khi cô trở về, trong suốt một ngày một đêm này, chỉ đứng nhìn từ xa đối với anh là không đủ, phải chạm vào mới có thể yên lòng.
Mặt trời nhỏ của riêng anh, dù có treo đầu giường cũng phải luôn ấm áp và chói lọi.
Sở Thiên Thư thần sắc rất nhạt hỏi cô: “Tại sao lúc nào cũng thích khóc với anh như vậy? Đồng Đồng, là lòng tốt anh dành cho em vẫn chưa đủ sao?”
Lâm Hy Quang đã khóc rồi, những giọt lệ lạnh lẽo kia chẳng thể chảy ngược vào trong. Cô mấp máy môi, chỉ còn lại tâm trạng uất ức không thể che giấu và giọng nói yếu ớt: “Có lẽ là vì em biết nước mắt có tác dụng với anh.”
Ở chỗ của Sở Thiên Thư, cô có thể nhận được sự dung túng, thế nhưng, đồng thời phải trả một cái giá tương xứng. Quãng đời còn lại không còn tự do, phải bị anh điên cuồng đòi hỏi cảm giác an toàn một cách ích kỷ.
Nhưng nội tâm của cô lại không đủ để khiến anh đồng cảm.
Ánh sáng ngoài cửa sổ đã rạng rỡ, Sở Thiên Thư ôm lấy cơ thể mảnh mai của cô. Khoảnh khắc lồng ngực dán sát, trái tim anh truyền đến dục vọng chiếm hữu u tối và gần như bệnh hoạn, ép chặt các dây thần kinh trong não bộ cô, theo vòng tay dần siết chặt: “Khóc đi, khóc đủ rồi cũng không đời nào anh buông tha em đâu.”
Lâm Hy Quang trở về Sở gia đã gần ba ngày.
Người nhà họ Sở đều tránh mặt cô, sợ bị liên lụy vô tội. Thẩm Chí Nhã đã sớm tìm một cái cớ hoàn hảo là đi xem show ở New York để lánh mặt. Sở Triệu Quyền thì suốt ngày vùi mình trong hầm rượu ngầm, những người đàn ông khác của Sở gia cũng mỗi người một ngả, tóm lại là không ai lai vãng ở nhà cũ.
Lâm Hy Quang cũng không đi đâu được.
Ngay ngày đầu tiên trở về, cô đã thấy con mèo mướp vàng mà ban đầu cô cứ ngỡ là đã “sợ tội bỏ trốn” ở vườn sau rồi. Nó còn hiểu tính người hơn cả chó cảnh, thấy cô mà lại biết cao ngạo và tao nhã… giây tiếp theo đã nhanh chóng tìm một bụi hoa cỏ kín đáo để trốn. Tiếc là nó được nuôi dưỡng quá mỡ màng, bộ lông vàng óng kia sắp không che nổi thân hình béo mầm của nó nữa rồi.
Đối đãi tốt với động vật.
Đây chính là cái gọi là “đối đãi tốt với động vật” trong hồ sơ xem mắt của Sở Thiên Thư. Tâm trạng Lâm Hy Quang cực tệ, đáng lẽ cô phải nghĩ ra từ sớm, làm gì có vị hảo tâm ẩn danh nào lại đi nhận nuôi một con mèo hoang ăn cháo đá bát như thế. Cô đứng chôn chân tại chỗ rất lâu, ánh mặt trời chiếu thẳng khiến mặt cũng đỏ bừng lên.
Phát hiện ra chuyện con mèo Quan Tư được nuôi ở Sở gia, Lâm Hy Quang không hề đi chất vấn lạnh lùng với Sở Thiên Thư. Chẳng có gì để hỏi cả, đến cả cô còn bị “nuôi” ở đây, huống chi là một con mèo. Hơn nữa, cô đột nhiên rời khỏi Hong Kong vào một buổi sáng bình thường mà không có điềm báo gì, đến nay em gái ở nhà vẫn chưa hề gửi tin nhắn hỏi han.
Cô cũng có ý định liên lạc.
Nhưng mỗi khi gọi video cho Lâm Trĩ Thủy, đều ở trạng thái không có người nhấc máy.
Lâm Hy Quang bình tĩnh quy kết rằng đây lại là trò quỷ do trí tuệ nhân tạo âm thầm thực hiện. Cô bị giám sát mọi lúc mọi nơi. Có lẽ Sở Thiên Thư đã nhạy bén nhận ra sự bài xích của cô đối với robot nên không để nó xuất hiện. Chỉ có điều khi cô ngồi đọc sách rồi ngủ quên trên sofa ở góc râm bên cửa sổ, nhiệt độ và ánh sáng trong phòng sẽ tự động điều chỉnh.
Khi cơ thể cô thiếu nước trong thời gian ngắn, quản gia riêng sẽ mang lên đĩa trái cây tinh tế và trà mật ong vào lúc thích hợp.
Cô đã làm gì trong mỗi phút mỗi giây, mỉm cười hay mặt không cảm xúc, Sở Thiên Thư đều có thể nhân danh tình yêu mà kiểm soát từ xa.
Trạng thái của Lâm Hy Quang giống như mặt nước sau khi sôi đã bình lặng trở lại, cô vẫn kìm nén trong lòng không hề bộc phát. Đến đêm, cô ngâm mình trong nước nóng như thường lệ, thay váy ngủ, cả người mềm mại tựa vào lồng ngực rộng lớn rắn chắc của Sở Thiên Thư, hàng mi khẽ rủ xuống.
Sở Thiên Thư kiên nhẫn giải thích với cô: “Anh thấy con Quan Tư đáng thương nên mới đổi hộ khẩu cho nó, không ngờ nó lại sống khá thích nghi ở đây. Nếu em dán thêm một tờ thông báo tìm mèo nữa, anh đã trả nó cho em rồi.”
“Anh trả cho em, em gái cũng không nuôi nó được.” Hàng mi Lâm Hy Quang nâng lên, ánh đèn đã gột rửa sạch cảm xúc trong mắt cô.
Sở Thiên Thư im lặng hồi lâu, bỗng cúi đầu khẽ ngửi khóe môi cô rồi hỏi: “Tha thứ cho anh rồi sao?”
Câu nói này mang hàm ý kép. Anh nhất quyết muốn cùng Lâm Hy Quang làm một đôi vợ chồng ân ái, không muốn mối quan hệ giữa hai người cứ căng thẳng mãi như vậy. Hong Kong là nơi anh không đời nào để cô trở về, dù có thêm một lần hỏa hoạn thiêu rụi Sở gia thì đã sao, anh cũng sẽ bảo Thẩm Thước Ứng đi bắt cô về.
Lâm Hy Quang chỉ có thể chấp nhận sự thật.
Kiếp này cô đã bị anh dùng mọi thủ đoạn cưỡng đoạt vây giữ tại đất Giang Nam, nếu không có sự cho phép, không thể dễ dàng bước ra ngoài nửa bước.
Sở Thiên Thư dù dùng biện pháp mạnh nhưng vẫn hy vọng tốt nhất là cô tự nguyện.
Yên lặng ba giây, đôi môi của Lâm Hy Quang chủ động sát lại, mang theo cảm giác ẩm ướt chạm vào anh: “Sở Thiên Thư, sáng mai em muốn ăn trứng ốp la, em muốn anh tự tay rán, phải là cái đẹp nhất đấy.”
Cô chợt cảm thấy rất buồn, trong lòng vẫn nhớ rõ mồn một.
Bố cô thích mặc sơ mi trắng, mỗi ngày dáng người cao ráo đứng dưới ánh nắng trong bếp rán trứng ốp la cho cô. Cái hình trái tim là dành cho mẹ, cái có tai thỏ nhỏ là dành cho cô.
Mà cô lúc sáng thức dậy rất hay cáu kỉnh, có khi khoanh tay ngồi giữa đống váy công chúa xinh đẹp trong tủ quần áo, đợi bố bưng trứng ốp la và sữa lên lầu, đặt nhẹ chiếc đĩa sứ tinh xảo xuống sàn ngoài cửa phòng ngủ, gập ngón tay gõ cửa: “Bố có thể mời công chúa nhỏ Đồng Đồng ăn sáng được không?”
Không có hồi âm.
Cô khi còn nhỏ có đủ loại lý do để giận dỗi, hôm nay ngủ dậy tình cờ lại đi giận dỗi với cái bóng của chính mình, đi đâu cũng không cho cái bóng ấy theo cùng.
Bố ở ngoài cửa kiên nhẫn dỗ dành hồi lâu.
Lại thì thầm nói trứng ốp la hôm nay đặc biệt đáng yêu, giống hệt biểu cảm của Đồng Đồng vậy.
Tính khí thất thường từ nhỏ của Lâm Hy Quang đều được bố dịu dàng hóa giải.
Tính cách cô là phải dỗ, không phải dỗ dành mù quáng, mà phải dụng tâm và cực kỳ kiên nhẫn dỗ đúng vào trọng tâm.
Trùng hợp thay, trên người Sở Thiên Thư lại có đặc chất này. Môi chạm môi, tông giọng khàn đục gần như không thể nghe thấy: “Đồng Đồng đưa ra thêm nhiều yêu cầu nữa được không? Như vậy anh mới có chút cảm giác an toàn, anh biết là Đồng Đồng cần anh.”
Từ khi Lâm Hy Quang về Sở gia đến nay, trong vài đêm qua, Sở Thiên Thư vẫn giữ đúng giới hạn quân tử, không ép buộc cô phát sinh quan hệ. Anh không muốn khiến trải nghiệm của cô trở nên tồi tệ, để sau này khi nghĩ đến chuyện này cô lại nảy sinh bóng ma tâm lý theo bản năng.
Anh khao khát ngoài việc thực hiện hành vi thân mật như trao đổi dịch thể, còn có những phương diện khác có thể thực sự làm vui lòng tâm hồn và cơ thể của Lâm Hy Quang.
Lâm Hy Quang nghe xong, như sững sờ một lát rồi nói: “Em muốn quyền hạn của Tiểu Nhượng, anh có cho không?”
Sắc mặt và ánh mắt của Sở Thiên Thư không đổi, mặc cho cô nhìn chằm chằm: “Tiểu Nhượng chỉ là một hệ thống quản gia thông minh không hiểu tính người. Em muốn quyền hạn, ông xã cho. Có phải còn muốn ra ngoài đi làm không? Công ty trên tầng thượng của Tông thị luôn để dành cho em, có điều Tông Kỳ Trình dạo này như hung thần, có thể sẽ va chạm với bảo bối Đồng Đồng của anh, ông xã phái Mân Thụy tháp tùng bảo vệ em thấy thế nào?”
Anh bày tỏ thái độ, rộng lượng không hạn chế tự do của cô, chỉ phái người trông nom an toàn.
Lâm Hy Quang khẽ lắc đầu: “Tạm thời em không có sức ra ngoài. Một tháng trước sau khi anh đi, đêm nào em cũng thiếu ngủ, giờ cơ thể mệt mỏi lắm, chỉ muốn ngủ bù thôi.”
Sở Thiên Thư im lặng trong giây lát, lòng bàn tay xoa xoa khuôn mặt hơi lạnh của cô: “Em muốn ra ngoài lúc nào cũng được, anh không nhốt em.”
Lâm Hy Quang rũ mi không nói gì, dường như chẳng đòi hỏi gì thêm, chỉ xin quyền hạn của Tiểu Nhượng.
Ngày hôm sau, cô mãn nguyện ăn món trứng ốp la do chính tay Sở Thiên Thư thức dậy từ năm giờ sáng để rán. Cả hình trái tim và hình thỏ nhỏ đều có đủ. Mà Tiểu Nhượng thì mếu máo bám vào mép bàn ăn, đôi mắt điện tử trong suốt đẫm lệ: “Chủ nhân, người ta là một chú chó ngoan mà, người ta đâu có không nghe lời chủ nhân đâu.”
Lâm Hy Quang giữ thái độ lạnh nhạt với nó, cả ngày chỉ ra lệnh đúng ba việc.
Cô muốn xem giám sát hành tung trong ngày của Sở Thiên Thư.
Cô muốn đối thoại trực tiếp với Sở Thiên Thư.
Cô muốn Sở Thiên Thư về nhà sớm một chút.
Suốt nửa tuần lễ, mối quan hệ giữa hai người dường như vô hình trung đã hoán đổi vị trí cho nhau. Lâm Hy Quang trở thành người đứng trên cao giám sát mọi việc, cô có thể dùng hệ thống thông minh nhắc nhở Sở Thiên Thư đừng mải mê làm việc trong thư phòng, phải quay về phòng ngủ bầu bạn trong vòng mười giây.
Cũng có thể giữa lúc Sở Thiên Thư đang trên đường ra ngoài, cô một mình nằm trên chiếc giường lớn ấm áp lười biếng tỉnh dậy, chợt muốn có một cái ôm của anh, liền ra lệnh cho Tiểu Nhượng truyền đạt tin nhắn.
Lâm Hy Quang đã chấp nhận ở lại Giang Nam sinh sống.
Cô mặc kệ những quy tắc gia quy mà Sở Thiên Thư định ra cho mình, thậm chí khi vô tình thấy trên máy tính trong thư phòng Sở Thiên Thư vẫn còn lưu giữ đủ loại video nhạy cảm và ảnh phân giải cao của hai người, cô cũng có thể bình thản đối mặt.
Lâm Hy Quang ngồi tựa trên chiếc ghế da màu đen rộng lớn, làm nổi bật bóng dáng mảnh mai của cô khi quấn chặt váy ngủ. Ngón tay khẽ cử động, làn da trắng đến chói mắt trong bóng tối, cô lại lướt qua một cái.
Trong thư mục mã hóa mới nhất vừa bị Tiểu Nhượng bẻ khóa, ngày tháng ghi lại là một tháng cô nhất quyết rời xa Sở Thiên Thư.
Mỗi khi mở một thư mục nhỏ, bên trong đều là hàng trăm tấm ảnh và video giám sát cô ra ngoài suốt hai mươi bốn giờ.
Gặp những ai, nói chuyện với ai, ăn thức ăn gì, thậm chí cả lúc cô ngồi một mình trên ghế dài trong công viên cho mèo hoang ăn, và cả những bức ảnh cô ngủ bù trong phòng nghỉ riêng ở công ty, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát đầy dục vọng biến thái của anh.
Thời gian gần đây.
Có vài video quay lại cảnh cô ngủ đêm tại khách sạn, trong đó có bóng dáng quen thuộc của Sở Thiên Thư xuất hiện… Lâm Hy Quang ngẩn ra một giây, bỗng chốc nhận ra tất cả những điều đó không phải là ảo giác do cô say rượu quá mức. Một nỗi đau âm ỉ khó tả nổi lên nơi đầu quả tim, cô mở to mắt, nhìn thấy trong khung hình:
Sở Thiên Thư cực kỳ tận hưởng loại dục vọng chiếm hữu kín đáo không ai hay biết này. Cử chỉ hành động của anh giống như đang chơi đùa với một con búp bê tinh xảo nhỏ bé, rõ ràng biết cô không nghe thấy nhưng vẫn áp sát bên tai thở dốc nói đủ lời tình tự tà ác.
Tiếp đó anh bế cô vào phòng tắm tẩy rửa, rồi lại bế ra, tỉ mỉ bôi thuốc lên vùng da hơi đỏ hồng của cô, cuối cùng thay cho cô bộ váy ngủ bằng cotton mới, nhét cô vào trong lớp chăn mềm mại bồng bềnh.
Video kết thúc hoàn toàn vào ba ngày trước khi cô bị bắt cóc về Giang Nam.
Đầu ngón tay hơi cứng đờ của Lâm Hy Quang lơ lửng giữa không trung hồi lâu, cho đến khi ánh sáng màn hình đột ngột tắt lịm, hàng mi cũng theo đó mà run rẩy vài cái.
Cô cử động, vịn vào mép bàn đứng dậy.
Cánh thư phòng đóng chặt được mở ra, ngước mắt lên, cô không hề có sự chuẩn bị mà nhìn thấy thân hình cao lớn, hiên ngang của Sở Thiên Thư đã đứng trước cửa tự bao giờ. Bàn tay thon dài có lực bưng một chiếc khay pha lê, trên đó là táo và lê do chính tay anh điêu khắc thành hình thỏ nhỏ.
Lâm Hy Quang không để lộ cảm xúc trên mặt.
Ngược lại, Sở Thiên Thư chủ động phá vỡ bầu không khí vi diệu ấy, khẽ cười: “Táo bị oxy hóa một chút rồi, anh ở bên ngoài cũng thấy rồi.”
Điện thoại của anh có thể giám sát mọi ngóc ngách không góc chết trong thư phòng bất cứ lúc nào. Lâm Hy Quang đang xem những thư mục đó, còn anh đang nhìn cô, vậy mà anh vẫn có thể giữ vững phong độ quân tử như không có chuyện gì xảy ra, lại nói: “Đồng Đồng, đây chỉ là một chút phong vị vợ chồng của ông xã em thôi, em cũng từng thấy trước đây rồi mà. Tiếc là căn phòng đó bị thiêu rụi rồi, chắc là không khó để chấp nhận chứ?”
Một lúc sau, Lâm Hy Quang đưa ngón tay ra, cầm một miếng táo chưa bị oxy hóa lắm, thong thả cắn một miếng: “Sau này đừng có cái gì cũng nhét đầy vào miệng em.”
Giọng điệu cô khi nói câu này bình thản và tự nhiên vô cùng, rồi lại nở nụ cười: “Như vậy là rất thiếu giáo dục đấy.”
“Anh xin lỗi.” Sở Thiên Thư rũ mắt nhìn chằm chằm vào đường nét nghiêng xinh đẹp mà mỏng manh của cô, tự nguyện bị thuần hóa, hạ thấp tư thái cao cao tại thượng của mình: “Sở Thiên Thư của một tháng trước chỉ vì muốn vợ mình hôn anh ấy một cái nên mới làm vậy, sau này sẽ cố gắng kiềm chế.”
Chứ không nói là không làm nữa.
Lâm Hy Quang có chút mang tính trả thù mà nhét miếng táo đang ăn dở vào miệng anh, tiếp tục nở một nụ cười: “Anh đúng là một kẻ biến thái.”
Sở Thiên Thư giữ vững phong thái cao sang vốn có của một kẻ biến thái, bị cô mắng mà trái lại tâm hồn và cơ thể vô cùng sảng khoái. Ngón tay thon dài lún sâu vào gò má mềm mại của cô, đợi đến khi Lâm Hy Quang bị ép phải phồng má lên trông thật đáng yêu, anh mới cắn một miếng, bật ra tiếng cười khẽ: “Vậy xin hỏi tiểu thư Hy Quang, họ Sở tôi đây có thể làm chút việc mà kẻ biến thái nên làm không?”
Lâm Hy Quang theo bản năng rũ mi xuống, ánh mắt lẳng lặng rơi vào cánh tay phải của Sở Thiên Thư — nơi anh đã khéo léo xắn tay áo lên khi rửa trái cây. Đúng như anh khát cầu, dưới ánh sáng rực rỡ, những đường gân xanh và mạch lạc đẹp đẽ đang chuyển động theo lực của ngón tay, trông càng thêm phần quyến rũ khôn tả.
Sau đó, đĩa trái cây bất chợt rơi xuống sàn nhà không một hạt bụi.
Còn cô thì bị Sở Thiên Thư dùng lực tay kinh người bế bổng lên. Giọng điệu thong thả bị màn đêm nhuộm màu khàn đục, lại tiết lộ tâm tư được giấu kín rất sâu trong bầu không khí cực kỳ thân mật, anh điên cuồng muốn chiếm cô làm của riêng: “Anh chỉ muốn hôn em thôi, giống như trong video em đã xem ấy, sẽ không làm chuyện gì quá đáng đâu.”
…
…
Đến nửa đêm.
Cả Sở gia bị bóng tối vô tận bao trùm hoàn toàn, chỉ có phòng ngủ là thắp đèn, gượng gạo chống đỡ chút ánh sáng duy nhất của thế giới này. Ngay sau đó, ở phía thư phòng cũng bừng lên một ngọn đèn.
Chính là Lâm Hy Quang nhân lúc Sở Thiên Thư đi tắm, khoác chiếc sơ mi rộng thùng thình của anh, đi chân trần tới đây.
Tòa nhà này nằm ở vị trí có tầm nhìn đẹp nhất trong nhà tổ Sở gia, mỗi một nơi đều thuộc về riêng Sở Thiên Thư. Bên cạnh tủ sách, anh đặt một chiếc két sắt màu đen có hoa văn điêu khắc, lần này không phải khóa võng mạc mà là khóa xoay mật mã tinh vi nhất, ngay cả Tiểu Nhượng cũng không biết.
Nó đúng là đồ vô dụng.
Chỉ quản được những việc trên hệ thống thôi.
Mấy ngày trước Lâm Hy Quang đã tò mò về cái này rồi, bị giám sát hành động nên chưa từng thử mật mã. Lúc này, cô trầm ngâm suy tính một lát, hơi cúi đầu, cổ áo trễ nải vô tình để lộ sau gáy trắng ngần có một vết răng rất sâu, là dấu vết mới để lại.
Cô không bận tâm, càng không bận tâm trí tuệ nhân tạo sẽ truyền cảnh này đến điện thoại của Sở Thiên Thư.
Một phút sau.
Lâm Hy Quang đã đặt cược đúng. Con số mật mã cô đoán là ngày đầu tiên Sở Thiên Thư biết chuyện hai người bị đồn thổi tin hành lang. Khi cánh cửa tủ nặng nề chậm rãi mở ra:
Mùi hương lạnh của sương muối đầu đông như lan tỏa ra từ bên trong, tiếp đó, cô thấy bên trong đặt không ít đồ đạc liên quan đến mình.
Lâm Hy Quang ngước mắt, sững sờ mất hai giây, không ngờ Sở Thiên Thư lại in và thu thập cả mấy bản thỏa thuận ly hôn mà cô từng soạn thảo. Cô tùy ý rút ra một tờ giấy, dòng chữ theo lối gầy mảnh (sấu kim thể) trên đó rõ ràng mà quen thuộc.
Từ chỗ không quen biết đến lúc dần hiểu rõ nhau, đúng là để Sở Thiên Thư nói trúng rồi.
Đây chẳng phải là một loại biểu tượng tình yêu biến tướng khác hay sao.
Đúng là biến thái thật.
Lâm Hy Quang thấy chữ viết của Sở Thiên Thư cũng xuất hiện trên tờ giấy mỏng manh này, nhưng không phải ở ô ký tên, mà là ở ngay bên cạnh dòng chữ cô dùng văn chương để hô hào nhất định phải ly hôn, anh viết:
“Lời thề kết hôn của Đồng Đồng đúng là khiến ông xã mở mang tầm mắt, rất hợp để làm bảo vật gia truyền, lưu truyền cho hậu thế chiêm ngưỡng. Anh yêu em.”
— Sở Thiên Thư kính bút.
Lâm Hy Quang theo bản năng dùng phần da thịt mềm mại nhất của ngón tay đồ lại một lượt ba chữ Sở Thiên Thư này.
Đồ đi đồ lại nhiều lần.
Cho đến khi nơi lồng ngực nổi lên nỗi đau âm ỉ quen thuộc, đầu ngón tay khẽ khựng lại, rồi vứt sang một bên, tiếp tục tìm thứ cô muốn trong két sắt.
Thấy rồi.
Lâm Hy Quang đã liệu định được tính tình của Sở Thiên Thư, một kẻ cực đoan, chiếm hữu mạnh và ham muốn chi phối mãnh liệt như anh, đến cả giấy chứng sinh của cô còn muốn sưu tầm, thì sao có thể không sưu tầm khẩu súng lục Colt Python này cùng viên đạn suýt chút nữa đã bắn trúng tim anh cơ chứ.
Sở Thiên Thư hẳn là coi hai thứ này như vật tượng trưng cho tình yêu của anh.
Gương mặt Lâm Hy Quang không chút biểu cảm, cô lấy chiếc hộp gỗ cực dài màu đỏ thẫm ra, mở ra rồi dùng ngón tay tỉ mỉ lắp súng. Cầm lấy súng, cô khựng lại một lát, đứng yên không nhúc nhích, rồi từ từ nâng tay, họng súng đen ngòm áp sát vào thái dương mình.
Ba mươi giây sau.
Bóng dáng cao lớn của Sở Thiên Thư như một trận tuyết lở xông vào thư phòng. Anh thậm chí không kịp mặc quần áo chỉnh tề, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài, trái tim trong lồng ngực không thể ức chế mà đập loạn xạ, có lẽ ngay giây tiếp theo sẽ bị vận mệnh nhấn nút tạm dừng. Anh nhìn chằm chằm Lâm Hy Quang đang đứng lặng lẽ trước chiếc két sắt đen kịt, giọng nói khàn đặc: “Đồng Đồng, anh sai rồi.”
“Bỏ nó xuống!”
Ngón tay Lâm Hy Quang không hề cử động, trái lại Sở Thiên Thư không dám kích động tâm trạng cô dù chỉ nửa phần, không dám đánh cược rủi ro dù chỉ một phần hai, đôi chân dài quỳ sụp xuống trước: “Đồng Đồng, đừng dùng cách này để trừng phạt anh.”
“Em chỉ cảm thấy ở đây rất đau.” Lâm Hy Quang chỉ chỉ vào thái dương mình, biểu cảm dưới ánh sáng tông lạnh trông thật băng giá. Cô mở môi, tốc độ nói giữa các chữ không nhanh, rơi vào không gian rõ mồn một, đâm thẳng vào đầu gối Sở Thiên Thư: “Khi em gái lên bàn phẫu thuật em ấy sẽ đau, khi anh ngã gục trong vũng máu anh cũng đau dữ dội, sau này chưa từng được thuyên giảm dù chỉ một khắc, đau quá.”
Tâm trạng bị kìm nén lâu ngày khi sụp đổ sẽ bùng phát toàn diện. Lâm Hy Quang đã rất tàn nhẫn khi chọn cách tự nguyện làm hòa và thân mật với anh xong, làn da mỏng manh này vẫn còn vương lại mùi hương của anh, cô đang đứng ở Sở gia, mặc sơ mi của anh.
Giờ đây cô muốn dùng thủ đoạn độc ác để tiễn đưa người phụ nữ anh yêu nhất.
Lâm Hy Quang nhẹ giọng tố: “Sở Thiên Thư, em sắp bị anh ép phát điên rồi.”
Bởi vì yêu, cô mới khó lòng lựa chọn giữa Hong Kong và Giang Nam đến thế. Cô thường xuyên vô cùng hoảng sợ khi bản thân chợt có lúc khao khát được ở lại bên cạnh Sở Thiên Thư, có lúc lưỡng lự không quyết về lại Lâm gia.
Cô cảm thấy hổ thẹn và sợ hãi.
Sợ quá lưu luyến ái ân nam nữ với Sở Thiên Thư mà quên béng mất em gái cần được bảo vệ ở sau đầu.
Tại sao không buông tha cho cô?
Giọng điệu Lâm Hy Quang mang theo chút ngơ ngác: “Rõ ràng anh đã đi rồi, em cũng đã quyết định quên anh rồi. Chỉ cần anh giữ lời hứa không đến Hong Kong nữa, em không tới Giang Nam, kết thúc cuộc hôn nhân này trong hòa bình và hữu nghị như thế không tốt sao?”
Sở Thiên Thư hồi lâu không đáp lại.
Thái dương Lâm Hy Quang đau như muốn nứt ra, nhưng cô vẫn rất kiên cường không rơi một giọt lệ nào. Cô không hiểu, tại sao người cầm súng là mình, mà người bắt đầu rơi lệ lại là anh.
Ngoài cửa sổ sát đất, một trận mưa rào đột ngột trút xuống. Bóng dáng cao lớn cứng đờ như tượng tạc của Sở Thiên Thư giống như bị ngâm trong nước, đôi đồng tử nhạt màu đến mức không chút tạp chất trào ra chất lỏng, lặng lẽ lướt qua nốt ruồi nơi sống mũi.
Cách mười bước chân, Sở Thiên Thư chỉ có thể thúc thủ chịu trói. Cách một khoảng cách xa xăm vô ngần này, những đường gân xanh trên cổ anh căng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào động tác tay phải của Lâm Hy Quang, sợ rằng cô đang nói thì giây tiếp theo sẽ bóp cò. Lúc này, không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng anh: “Anh thả em đi.”
Lâm Hy Quang vẫn không nhúc nhích, tâm cơ muốn hành hạ anh đến chết mới thôi.
Yết hầu Sở Thiên Thư lăn động vì tâm trạng bị kìm nén tột độ: “Lần này là thật. Anh sẽ đích thân viết cho em một bản thỏa thuận ly hôn và bản cam đoan, sẽ không để Thẩm Thước Ứng tới Hong Kong bắt cóc em nữa, sẽ cấm vĩnh viễn người của phe phái Giang Nam xuất hiện trong thế giới của em. Em cứ chĩa súng vào anh này, đừng chỉ vào chính mình. Anh sẽ viết, anh viết ngay đây.”
“Lâm Hy Quang, anh có thể không yêu em.”
Mỗi chữ của anh lúc này dường như rất giống thật. Vì sợ không có được sự tin tưởng mà làm cô kinh động, ngay cả động tác đứng dậy lấy bút và giấy cũng vô cùng thận trọng. Bóng dáng cao lớn đứng trước bàn làm việc, đôi bàn tay được mệnh danh là “bàn tay của Thượng đế” trong giới tài chính hạ bút. Trong khoảnh khắc, đôi đồng tử vốn dĩ luôn đạm bạc kia trào ra chất lỏng trong suốt, “tí tách” rơi xuống.
Rơi thẳng lên chữ ký trên bản thỏa thuận ly hôn —
Lâm Hy Quang bắt đầu cảm thấy mơ hồ, không biết là do đêm mưa bên ngoài quá lớn, hay bị chất lỏng của anh thấm đẫm mà trong mắt dần thấy nóng hổi.
Sở Thiên Thư đã soạn xong, ngón tay dài tựa lên tờ giấy trắng mực đen mỏng manh, men theo mặt bàn đẩy tới tầm mắt của cô. Từ đầu tới cuối, anh đều dùng lời lẽ nghiêm nghị nhấn mạnh một chuyện: “Bỏ nó xuống đi, anh sẽ không ép em nữa, em cũng đừng dùng cách này để trừng phạt anh.”
Muốn để Sở Thiên Thư tâm can tình nguyện thả người rất đơn giản.
Đơn giản đến mức chẳng cần làm gì cả, chỉ cần đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, anh đã thua rồi.
Thái dương Lâm Hy Quang vẫn đau nhức dữ dội, không hề vì sự chủ động nhượng bộ của anh mà thuyên giảm chút nào. Hồi lâu sau, cô mới đặt thứ mà mình đang nắm chặt trong tay phải — thứ được Sở Thiên Thư trân trọng coi như biểu tượng của tình yêu — xuống.
Nhẹ nhàng, đè lên bản thỏa thuận ly hôn còn mỏng hơn cả tình nghĩa vợ chồng.
Trái tim Sở Thiên Thư giống như bị nhấn chìm trong nước càng lúc càng sâu, anh rũ hàng mi sắc sảo xuống, lặng lẽ che giấu tâm trạng dưới đáy mắt.
Anh cảm thấy một sự vô vọng chưa từng có.
Thế nhưng, ngay khi Lâm Hy Quang thực sự định cầm lấy những thứ này bước ra khỏi thư phòng, cô lại dừng bước một cách kỳ lạ. Cô ngoái đầu nhìn bóng lưng màu đen vô cùng lạc lõng của Sở Thiên Thư. Ngay phía trước, chiếc két sắt vẫn mở toang, đen kịt một màu, giống như vực sâu muốn kéo cả hồn phách anh xuống địa ngục.
Một phút, mười phút trôi qua.
Lâm Hy Quang cảm nhận rõ rệt tâm trạng đau khổ của anh, vậy mà cô lại không bước ra nổi. Đầu ngón tay trắng bệch siết chặt tờ giấy lạnh lẽo, giọng điệu đột nhiên rất nhẹ: “Muốn em ở lại cũng được, đàm phán điều kiện đi.”
Vì lời nói của cô, những đường nét cơ bắp đang căng cứng khắp người Sở Thiên Thư rõ ràng đã giãn ra. Anh quay người lại, ánh mắt đầy vẻ cố chấp: “Anh đồng ý với em.”
Lâm Hy Quang còn chưa nói điều kiện gì, cô khựng lại một lát, biểu cảm lộ ra tâm trạng bình thản: “Xóa bỏ hoàn toàn hệ thống thông minh đi. Em không thể chấp nhận sự tồn tại của nó trong cuộc sống hôn nhân của chúng ta, em cần sự riêng tư cá nhân.”
Gần như chưa đầy ba giây, ánh đèn trong thư phòng rộng lớn lạnh lẽo chợt tối đi rồi lại bừng sáng.
Giống như hệ thống thông minh đang giám sát mọi thứ đang thực hiện sự giãy giụa cuối cùng.
Ý đồ đánh thức nhân tính.
Sở Thiên Thư nhìn sâu vào mắt cô, và đã đồng ý.
Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt. Anh không muốn Lâm Hy Quang rời khỏi Sở gia trong đêm rồi mới chờ đợi thành ý của mình, thế nên, ngay trước mặt cô, anh dứt khoát mở máy tính trên bàn, thuận lợi tiến vào kho dữ liệu cơ mật của mạng nội bộ hệ thống.
Lâm Hy Quang vẫn đứng nguyên tại chỗ, tận mắt chứng kiến ngón tay thon dài của Sở Thiên Thư sau vài lần do dự — đường nét gương mặt nghiêng của anh bị bóng tối bao phủ nên khó mà nhìn rõ tâm trạng — cuối cùng anh vẫn đem trí tuệ nhân tạo mang tên “Tiểu Nhượng” xóa vĩnh viễn (format) khỏi mạng nội bộ.
Đếm ngược sáu mươi giây.
Sau khi thành công.
Trái tim luôn treo lơ lửng đầy căng thẳng mới dần buông xuống.
Mà tòa nhà anh đang ở bỗng chốc rơi vào một mảnh tối tăm. Ngoài cửa sổ, cơn mưa xối xả lặng lẽ dệt thành một tấm lưới dày đặc, giống như vận mệnh của cuộc đối đầu giữa cặp vợ chồng dã tâm gia này đang tăng tốc thu dây.
Đợi đến khi thị giác cuối cùng cũng khôi phục lại sự rõ ràng, dáng người cao lớn của Sở Thiên Thư đã chậm rãi bước tới ngay trước mắt, lại một giọt chất lỏng lạnh lẽo rơi xuống vầng trán trắng ngần của cô.
Trước đây là nước mắt của em gái rơi trên da thịt thấy rất đau.
Giờ đây Sở Thiên Thư cũng có khả năng gây ra vết thương tương tự cho cô.
Hàng mi như cánh bướm vỗ của Lâm Hy Quang tựa hồ bị thấm ướt, run rẩy một cái. Theo sau đó, giữa đôi môi mềm mại cũng khẽ run, cô cuối cùng đã nếm được vị đắng chát từ nước mắt của anh. Anh thở dài nói: “Anh đã chết hai lần rồi, cầu xin em hãy yêu anh, đừng để anh chết lần thứ ba.”
…
…
Tiếng mưa rơi tí tách từng giọt:
Tí
Tách
Tí—
Một vệt sáng ban mai từ ngoài cửa kính lướt qua màn hình máy tính bị bỏ lại trong thư phòng. Giây tiếp theo, “chứng nào tật nấy”, vẫn là bộ phông chữ hình trái tim đầy nhiệt huyết ấy hiện ra, kèm theo tiếng cười vô cùng ngạo mạn:
“Chủ nhân yêu dấu và bố của con ơi, người ta chính là Siêu Tiểu Nhượng phiên bản cập nhật nâng cấp toàn diện hệ thống đây ạ. Người ta siêu cấp hạnh phúc khi được phục vụ cho cuộc sống hôn nhân mỹ mãn tương lai của hai người, phục vụ hai mươi bốn giờ luôn nhé!”
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha……
Hệ thống Tiểu Nhượng có nhiều chức năng hơn rồi nha.
Cảm ơn ông bố tốt bụng và vĩ đại nhân từ của con!!!
HOÀN CHÍNH VĂN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com