NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ - Chương 52: Ngoại truyện: Anh và cô khăng khít không rời, tình yêu tựa thác lũ cuộn trào
- TRANG CHỦ
- NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ
- Chương 52: Ngoại truyện: Anh và cô khăng khít không rời, tình yêu tựa thác lũ cuộn trào
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.
Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.
Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm
—
Chương 52: Anh và cô khăng khít không rời, tình yêu tựa thác lũ cuộn trào.
Cô đã lừa Sở Thiên Thư. Viên đạn vàng từng găm sâu vào lồng ngực anh đã được cô giấu đi, khẩu súng thực chất chỉ là một khối sắt rỗng.
Giây phút Lâm Hy Quang bị cưỡng chế đưa về Giang Nam rồi tỉnh lại, cả hai đều tự hiểu rằng Cảng Đảo là nơi cô chẳng thể quay về được nữa. Còn Sở Thiên Thư, kẻ ban ngày đạo mạo nghiêm trang, đêm xuống lại lộ cốt thú tính, cả đời này sẽ dùng mọi thủ đoạn để giam cầm cô trong địa giới Giang Nam.
Cô không muốn tiếp tục trốn chạy nữa. Ở lại Sở gia cũng được, nhưng trong ván bài hôn nhân vừa ngọt ngào vừa đau đớn này, cô nhất định phải thắng một lần. Lấy mạng sống làm vật cược. Sở Thiên Thư… Thiên Thư, cái tên này mang ngụ ý thật đẹp, sinh ra vốn dĩ là để tâm phục khẩu phục thua dưới tay Lâm Hy Quang.
…
…
Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, sau mỗi cơn bão luôn là những tia nắng ấm áp. Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính sát đất khổng lồ, tựa như những dải lụa vàng mềm mại rải nhẹ trên giường. Lâm Hy Quang mở mắt, hàng mi dài còn vương chút ánh sáng vụn vặt. Đợi đến khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo, cô mới chậm chạp quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.
Chất lượng giấc ngủ đêm qua của Sở Thiên Thư không tốt lắm. Có lẽ vì sợ cô lại biến mất hoặc có hành vi cực đoan, thân hình cao lớn cường tráng của anh luôn áp sát không rời, hai cơ thể dán chặt vào nhau như thể linh hồn cũng được quấn quýt đến mức không còn kẽ hở. Anh đã buộc chiếc cà vạt lụa đen vào cổ tay mình từ lúc nào không hay, đầu còn lại dài dằng dặc nối lấy tay cô.
Lâm Hy Quang nằm yên một lát đầy bất lực, sau đó chủ động tựa vào lòng anh, đặt môi lên mạch đập nơi cổ họng cao gầy, cảm nhận sức sống đang rung động khe khẽ, cô dịu giọng: “Em hứa với anh, chuyện ở thư phòng sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Có những việc chỉ cần làm một lần là đủ, làm đến lần thứ hai khó tránh khỏi tổn thương tình nghĩa vợ chồng. Anh vẫn chưa tỉnh sao?”
Sở Thiên Thư đã tỉnh từ lúc gần sáng, chỉ là không muốn làm phiền giấc ngủ yên bình hiếm hoi của cô nên mới tỏ ra an phận.
Anh không ngờ Lâm Hy Quang lại chủ động hàn gắn rạn nứt giữa hai vợ chồng. Trong lồng ngực anh bỗng chốc được lấp đầy bởi thứ cảm giác gọi là sự an toàn. Những khối cơ lưng săn chắc đang căng cứng dưới ánh mặt trời khẽ thả lỏng, giây tiếp theo, anh mở đôi mắt có đồng tử màu nhạt trong vắt như nước hồ. Nỗi bi thương của đêm mưa trong đó đã tan biến, nhưng vẫn luôn giữ lại thứ tình cảm nồng cháy nhất dành cho cô: “Đồng Đồng, là anh quá tự tin. Trước đây anh đã dày công tính toán rằng em sẽ không dễ dàng bỏ mặc em gái…”
Lâm Trĩ Thủy là lý do khiến cô đầy dã tâm coi Cảng Đảo là chiến trường chính, nhưng Lâm Trĩ Thủy cũng có thể trở thành khát vọng sống giúp cô cam chịu sự ràng buộc tự do, bị nhốt trong bức tường cao xây bằng tình yêu của anh. Sở Thiên Thư đã tính toán kỹ rằng, dù cô có chết cũng phải chết sau khi sự sống của Lâm Trĩ Thủy kết thúc, nên mới dám không kiêng nể gì mà bắt nạt cô như vậy.
Tuy nhiên, Lâm Hy Quang cũng đã dùng hành động tàn nhẫn và bình thản để cho anh biết: Em cũng có thể chết dưới tình yêu của anh.
Nghĩ đến đây, cơ bắp trên tấm lưng trần của Sở Thiên Thư lại căng cứng, anh đã nếm trải mùi vị của việc tự làm tự chịu. Dù lòng dậy sóng nhưng mặt vẫn không lộ tâm tư, anh càng thêm dịu dàng xoa bóp thái dương cho cô vì đêm qua cô kêu đau: “Chỗ này còn khó chịu không?”
Chỉ cần Sở Thiên Thư kiềm chế được nhân cách cực đoan cố chấp đó và cư xử bình thường một chút, thái dương Lâm Hy Quang sẽ không đau nữa. Hơi thở cô chậm lại, một lúc sau, cô hôn nhẹ lên mạch đập của anh: “Một tháng xa nhau đó, em không chỉ đau thái dương mà ngực cũng đau, nội tạng, sau gáy và từng tấc xương cốt đều đau, đêm khuya nhớ anh lại càng đau hơn.” Giọng điệu cô nghe như đang làm nũng, lại rất nhạt nhòa.
Sở Thiên Thư như hiểu được ẩn ý trong lời nói, anh dùng hành động để trả lời. Ngay sau đó, bờ vai rộng lớn của anh đổ xuống một bóng đen khổng lồ dưới ánh mặt trời, bao trùm lấy cô. Những đường gân xanh hơi nổi lên trên mu bàn tay cũng lộ rõ theo từng nhịp cảm xúc phập phồng. Anh và cô khăng khít không rời, giống như hai vết thương trong suốt trên trái tim được khâu lại với nhau. Trong một khoảnh khắc thiêng liêng buổi sớm mai, cơn đau càng lúc càng mãnh liệt, rồi bỗng nhiên vỡ òa thành một dòng thác nóng bỏng.
Cuối cùng Sở Thiên Thư ngay cả lúc đi tắm cũng phải mang theo Lâm Hy Quang. Anh dùng chiếc áo choàng tắm màu trắng rộng thùng thình bọc lấy cô, cẩn thận bế cô đặt lên bệ rửa mặt bằng đá cẩm thạch như đối đãi với một con búp bê lông xù. Anh tắm rửa cách đó không xa, chốc chốc đi ngang qua lại tự nhiên cúi đầu hôn lên má cô.
Lâm Hy Quang cũng không thấy chán, cô lười biếng ngắm nhìn Sở Thiên Thư từ một kẻ bại hoại phong lưu dần biến thành một quý ông chỉnh tề. Ban ngày anh đứng đắn hơn hẳn, bộ vest đen trang trọng và trầm mặc đã che giấu kỹ lưỡng mặt trái ít ai biết của anh.
Chẳng mấy chốc, Sở Thiên Thư lại tới hôn cô. Lâm Hy Quang bị ép sát vào mặt gương, từ nụ hôn dịu dàng chạm nhẹ đầu lưỡi đến sự thô bạo mang tính tấn công, trong vô hình tiết ra cảm giác choáng váng ngọt ngào. Cơ thể vừa mềm nhũn của cô tựa vào lồng ngực anh, đầu ngón tay theo bản năng muốn túm lấy lớp vải trước mặt, lại sợ làm nhăn nhúm áo anh, đánh mất đi vẻ phong độ quân tử.
Cuối cùng, Sở Thiên Thư đại từ đại bi tha cho đôi môi cô, anh không nhịn được mà mỉm cười, đôi mắt nhạt màu dưới ánh nắng trông đặc biệt chân thành: “Anh muốn hôn Đồng Đồng bảo bối mãi thôi.”
Hàng mi Lâm Hy Quang run rẩy, cô không mấy chống đỡ được cách thể hiện tình cảm này của anh. Anh dường như bẩm sinh đã không biết đến hai chữ “nội liễm”, ngày thường cứ phát cơn “nghiện làm chồng”, gọi tên Đồng Đồng thôi cũng đã hàm chứa sự chiếm hữu mập mờ rồi, giờ lại còn gọi cả “bảo bối”. Cô bỗng thấy căng thẳng lạ thường, tim đập loạn nhịp, cô cố nhịn rồi dịu giọng phàn nàn: “Đừng có không dứt thế nữa, xuống lầu ăn sáng thôi.”
Sở Thiên Thư miệng thì nói được, nhưng lại cứ dính lấy cô để trao một nụ hôn ngắn ngủi, chẳng chịu nghe lời chút nào. Vẫn là do thiếu cảm giác an toàn. Nội tâm anh khao khát dùng cách trao đổi dịch vị này để liên tục xác nhận rằng Lâm Hy Quang không phải đang giả vờ lấy lệ, mà là thực lòng muốn ở lại Sở gia. Buổi sáng ăn một bữa điểm tâm mà anh cũng ôm cô vào lòng như ôm một con thỏ bông, hôn hít làm loạn một hồi lâu.
Lâm Hy Quang cuối cùng đau đến mức phải hít một hơi lạnh, đầu lưỡi tê dại, phải ngậm viên kẹo bạc hà mới dịu đi được. Cô vất vả lắm mới tiễn được gã Sở Thiên Thư hừng hực khí thế kia đi, rồi ngồi xuống khu vực sofa sáng sủa mở điện thoại ra. Không còn cái trí tuệ nhân tạo giám sát quyền riêng tư của cô mọi lúc mọi nơi nữa, tâm trạng Lâm Hy Quang tốt lên trông thấy. Cô liền gọi một cuộc video từ xa cho em gái.
Lúc này tại Lâm gia ở Cảng Đảo. Lâm Trĩ Thủy dậy từ sớm, rất ngoan ngoãn và nề nếp, ngay cả bữa ăn dinh dưỡng nhạt nhẽo cũng không hề kén chọn. Ăn xong, cô bé ngồi yên bên bàn ăn đếm từng cánh hoa hồng trong bình. Đợi đến khi Thịnh Minh Anh trang điểm tinh xảo xong và đi xuống lầu, đôi mắt to của cô bé sáng lên, lập tức đứng dậy gọi: “Mẹ.”
Thịnh Minh Anh ngồi xuống ghế. Chỉ một lát sau, Lâm Trĩ Thủy đã rề rà sáp lại gần, ngón tay khẽ kéo tay áo bà: “Mẹ ơi, bao giờ mẹ mới trả điện thoại cho con ạ?”
Lâm Hy Quang ở tận Giang Nam nên không hề biết việc mình không liên lạc được với em gái chẳng phải do Sở Thiên Thư giở trò. Mà là do dạo này Lâm Trĩ Thủy quá đắm chìm vào các video ngắn trên mạng, đêm khuya còn trốn trong chăn nghịch điện thoại không chịu ngủ, bị A Ương bắt gặp mấy lần, thế là Thịnh Minh Anh liền lạnh lùng tịch thu điện thoại của cô bé.
“Mẹ ơi.” Lâm Trĩ Thủy kéo dài tông giọng mềm mại như đang làm nũng, có ý định dựa vào gương mặt ngây thơ bẩm sinh này để làm mềm lòng người mẹ sắt đá: “Con viết bản cam đoan cho mẹ nhé, từ giờ cứ lên giường là con không chạm vào điện thoại nữa, con cũng sẽ không nhắn tin lung tung làm phiền anh rể làm việc đâu, Thiện Thiện xin mẹ đấy.”
Cơ thể nhỏ bé yếu ớt của Lâm Trĩ Thủy lại sở hữu ham muốn chia sẻ mãnh liệt. Trước đây cô bé thích làm phiền Lâm Hy Quang khi cô đang làm việc, chuyện gì cũng hỏi. Giờ thì đổi đối tượng sang Sở Thiên Thư, thường xuyên thỉnh giáo anh về những kiến thức sách vở thâm sâu.
May mắn thay, sau bao nỗ lực nài nỉ, giống như trẻ con tụng kinh khiến Thịnh Minh Anh ăn xong bữa sáng này mới chịu mở lòng từ bi, nhàn nhạt nói: “Gọi một cuộc video cho chị con đi, sau đó trong nửa năm tới phải gỡ bỏ toàn bộ ứng dụng mạng xã hội. Trước khi bỏ được thói quen thức khuya thì không được tải lại.”
Lâm Trĩ Thủy gật đầu, rồi lại gật đầu.
Sau đó, khi hai tay cuối cùng cũng chạm được vào chiếc điện thoại bảo bối, phía Lâm Hy Quang cũng vừa vặn gọi tới. Lâm Trĩ Thủy biết việc thức đêm ảnh hưởng sức khỏe mà để chị biết thì sẽ bị mắng, nên cô bé nói năng ấp úng, không giải thích rõ lý do mà chỉ nén cảm xúc nhỏ trong giọng nói: “Mẹ không cho em chơi điện thoại nữa.”
Đầu dây bên kia dường như im lặng mất vài giây. Lâm Hy Quang theo quán tính cho rằng đó là do Sở Thiên Thư gây áp lực với mẹ, dù sao uy tín của anh cũng đã thâm hụt nghiêm trọng, mà nói trắng ra anh làm gì có uy tín. Một lúc sau, cô dịu giọng trấn an cô em gái đáng thương bị vạ lây: “Chị sẽ viết thư từ Giang Nam cho em.”
“Bằng tiếng Đức ạ?” Khóe môi Lâm Trĩ Thủy khẽ cong lên: “Dạo này em bắt đầu học tiếng Hungary rồi.” Đây là bí mật giữa cô bé và anh rể, vậy mà vẫn không nhịn được, nhỏ giọng tiết lộ với chị gái.
Lâm Hy Quang bỗng nhiên thay đổi ngôn ngữ. Lâm Trĩ Thủy giống như bị mù chữ, nhất thời không hiểu gì. Lâm Hy Quang thử ra được trình độ tiếng Hungary của em gái hiện tại chẳng ra sao, nhưng vẫn giữ chút tự trọng yếu ớt cho trẻ vị thành niên, cô khẽ cười: “Học hành cho tốt, lần tới chị sẽ viết thêm một lá thư nữa cho em.” Đành gửi kèm một bản dịch vậy, kẻo đôi mắt to trong vắt như pha lê kia của em gái lại nhìn mà chẳng hiểu gì.
Lâm Hy Quang vẫn muốn quay về Cảng Đảo. Cô không hề che giấu quyết định này với Sở Thiên Thư — người đang trong giai đoạn thiếu cảm giác an toàn. Cô chủ động đưa lịch trình cho anh xem, khi ngồi vào lòng anh, cô nhận ra anh dường như không hề thả lỏng như vẻ bề ngoài, cơ bắp thậm chí còn hơi căng cứng.
“Em không về Lâm gia.” Lâm Hy Quang nhấn mạnh, hơi ngẩng đầu nhẹ nhàng cọ vào đường xương hàm sắc sảo của anh: “Em về để chuyển trụ sở chính của Ngưỡng Quang sang Giang Nam.”
Sở Thiên Thư dường như rất để tâm đến chuyện này, nhưng lại muốn tỏ ra rộng lượng: “Đồng Đồng, anh không muốn lấy tình yêu để uy hiếp ý muốn tự do của em. Trụ sở Ngưỡng Quang cứ đặt ở Cảng Đảo đi, anh có thể cùng em đi lại giữa hai nơi.” Anh cũng có thể tháp tùng Lâm Hy Quang đi công tác khắp thế giới, mọi lịch trình cá nhân của anh đều sẽ khớp với lịch làm việc của cô.
Lâm Hy Quang thản nhiên nói: “Kế hoạch lâu dài như vậy không phù hợp với đời sống vợ chồng chúng ta. Ở Cảng Đảo cứ lập một chi nhánh đi. Em biết anh không ưa nhóm Tân Tĩnh Đạm, nếu em thường xuyên về đó, lâu dần anh lại đoán già đoán non tâm tư của em, rồi em cũng phải đoán tâm tư của anh, cái nhà này sớm muộn gì cũng loạn cào cào cho xem.”
Sở Thiên Thư vì cuộc hôn nhân này mà ngay cả “hệ thống thông minh” thông thiên triệt địa kia cũng sẵn lòng từ bỏ. Lâm Hy Quang đã đạt được tâm nguyện lấy lại không gian riêng tư để thở nên cô cũng sẵn lòng dành thời gian sẻ chia cùng anh. Điều này nhằm tránh việc ham muốn kiểm soát của Sở Thiên Thư không được thỏa mãn dẫn đến những hành vi biến thái cực đoan khác. Tình yêu của anh tuy không mấy lành mạnh, nhưng thực sự rất nồng nhiệt.
Tuy nhiên, Lâm Hy Quang có điều kiện, cô vô tình hay hữu ý để lại những dấu vết hơi thở ẩm ướt trên cằm và yết hầu của anh: “Em không muốn dùng chung tòa cao ốc với nhà họ Tông. Em cái gì cũng muốn thứ tốt nhất, anh giúp em chọn địa điểm khác đi.”
Lúc đầu Sở Thiên Thư đặt công ty Ngưỡng Quang ở Tông thị là có ý muốn trông chừng cô. Khi đó Lâm Hy Quang không đòi đổi chỗ là vì biết mình chẳng ở lại lâu, nên cứ mặc kệ. Giờ cô định cư lâu dài ở Giang Nam, tuyệt đối không có lý gì lại dùng chung tòa nhà với Tông Kỳ Trình — kẻ suốt ngày trưng ra bộ mặt hung thần ác sát kia. Sở Thiên Thư không thể để vợ mình chịu ấm ức như vậy, nên Lâm Hy Quang đường hoàng đòi hỏi anh, biểu cảm mang chút ý vị làm nũng.
“Anh cho em tòa văn phòng của tập đoàn Sở thị ở Giang Nam.” Sở Thiên Thư gần như không chút do dự. Anh dùng những mối quan hệ và quyền thế này để cưỡng ép xây dựng nền tảng tình cảm vững chắc với Lâm Hy Quang. Ngay sau đó, cánh tay anh siết chặt lấy cô, dường như bị hành động chuyển trụ sở của cô làm cho cảm động. “Đồng Đồng, cảm ơn em vẫn sẵn lòng tin tưởng anh.”
Thế thì anh hẳn phải có siêu nhiều cảm giác an toàn rồi chứ? Lâm Hy Quang thầm nghĩ, lòng bỗng thấy hơi xót xa. Cô cũng không muốn khiến một người kiêu hãnh như Sở Thiên Thư lại trở nên thấp thỏm lo âu như vậy, xem ra chuyện xảy ra ở thư phòng đêm đó đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho anh rồi.
Có thể thấy rõ qua từng chi tiết nhỏ nhặt khi ở bên nhau, thậm chí anh còn có ý kìm nén ham muốn. Ngoại trừ việc không thể ngừng hôn cô ra, thì một hai lần trước đó đều là do cô ám chỉ nên mọi chuyện mới diễn ra tự nhiên. Sở Thiên Thư cảm thấy áy náy vì đã lén lút ghi lại những thước phim không đứng đắn kia, anh tự biết hình ảnh cao thượng của mình đã bị tổn hại, không muốn trong mắt Lâm Hy Quang thực sự biến thành một kẻ ngụy quân tử hạ lưu từ đầu đến chân. Thế nên khi Lâm Hy Quang tình nguyện ở lại bên cạnh, anh trái lại càng thêm giữ gìn nguyên tắc và giới hạn.
Sau khi đã bàn bạc xong lịch trình về Cảng Đảo với tâm thế bình hòa, đêm bên ngoài cửa sổ đã về khuya. Sở Thiên Thư lại hôn cô, ngồi trên chiếc ghế rộng rãi êm ái này, dần dần phát ra những âm thanh mập mờ khe khẽ. Lâm Hy Quang không yêu cầu về phòng ngủ, cho phép anh ở lại thư phòng.
“Vợ chồng bình thường một tuần hai lần sẽ giúp ích cho sức khỏe thể chất và tinh thần, chúng ta cứ thân mật tần suất dày đặc thế này không tốt cho Đồng Đồng.” Tiếng thở dốc của Sở Thiên Thư nén lại nơi cổ họng, cánh tay càng muốn ôm chặt lấy cơ thể mềm mại hơi mát lạnh này lại sợ làm cô đau. Cảm giác an toàn của anh giống hệt như thứ trộm cắp đê tiện mà có được, anh nghiêm túc nói: “Đồng Đồng đã sẵn lòng để tình yêu của anh bước ra ngoài ánh sáng, vậy thì anh sẽ sửa đổi một số hành vi không tốt.”
Lâm Hy Quang đối mặt với anh trong gang tấc, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt nhạt màu trông rất thành khẩn kia. Có vẻ là thật, mấy ngày nay Sở Thiên Thư đều dốc sức kìm nén bản tính kiểm soát, cố gắng cho cô không gian riêng tư và tự do tối đa, thậm chí còn bắt đầu học tập kiểu chung sống tương kính như tân của Lục Di Hành và Dụ Thanh Viên.
Lúc này, Sở Thiên Thư cũng thì thầm chuyện đó: “Lục Di Hành nói, Sở Thanh Viên vẫn luôn bí mật uống thuốc tránh thai, hẳn là cực kỳ không muốn bị chạm vào. Anh không biết Đồng Đồng có uống không, nhưng anh cũng không muốn em uống.”
Lâm Hy Quang có uống, bị đôi mắt như mặt gương của anh soi vào, cảm giác tội lỗi tinh vi chẳng còn chỗ trốn. May mà Sở Thiên Thư không chấp nhặt chuyện này với cô, dù huyết dịch nơi hạ thân đã căng tràn lan sang cả người cô, anh vẫn có thể giữ mặt không đổi sắc mà nói: “Ngày ngày anh đều sám hối vì đã từng có những hành vi cực đoan không tôn trọng nhân cách của em. Đồng Đồng, rạn nứt giữa chúng ta vẫn tồn tại, anh sẽ dùng tâm để tu sửa.”
Anh biết cả đấy. Lâm Hy Quang không thể liên lạc bình thường với em gái, phản ứng đầu tiên là nghĩ do anh giở trò, kiểu tình yêu đầy sự bất tín đó giống như những chiếc gai, khiến trái tim anh lại vỡ vụn dưới đất.
Sở Thiên Thư đã dùng ý chí mạnh mẽ của mình để giả vờ độ lượng. Anh cũng nghiêm cấm Tiểu Nhượng — hệ thống vừa được nâng cấp tính năng với chi phí nghiên cứu trên trời — không được phép xuất hiện trước mặt Lâm Hy Quang khi chưa có sự đồng ý. Anh không thể để bất kỳ con chó hoang mất dạy nào bên ngoài, thậm chí là hệ thống của chính mình, trở thành kẻ thứ ba trong cuộc hôn nhân này. Sở Thiên Thư cực kỳ khao khát trở thành người bạn đời hoàn hảo trong mắt Lâm Hy Quang.
Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, anh ngụy trang thành một chính nhân quân tử tôn trọng tình yêu, dùng lòng bàn tay xoa nhẹ trái tim cô: “Hàng trăm yêu cầu chọn bạn đời trước khi kết hôn của em, anh đều ghi nhớ kỹ trong lòng. Dù yêu cầu ‘không tiếp con một’ anh không thể đáp ứng, nhưng những thứ khác, anh sẽ cố gắng bù đắp cho em.”
Sở Thiên Thư quá giỏi việc nài nỉ làm mềm lòng người khác, điểm này anh và em gái cô có nét tương đồng. Rất nhiều tính khí và giới hạn nghiêm ngặt của Lâm Hy Quang đều bị mài mòn một cách vô tình như thế. Có khoảnh khắc, cô bỗng thấy xót xa khi Sở Thiên Thư hạ thấp tư thế đến mức nhân nhượng cầu toàn, cô nói: “Em sẽ không uống thuốc tránh thai nữa, nhưng… e là em khó có con.”
Sở Thiên Thư khẽ nhướng mày: “Tâm lý Đồng Đồng có vấn đề gì sao?”
Tuy cô từng mang thai giả, nhưng hồ sơ khám sức khỏe từ nhỏ đến lớn của cô luôn được Sở Thiên Thư mang ra ngắm nghía như đồ sưu tầm mỗi khi rảnh rỗi. Mọi chỉ số dữ liệu anh đều nhớ chính xác, không hề thấy cô có khiếm khuyết sinh lý về mặt này. Vậy thì là vấn đề tâm lý rồi.
Lâm Hy Quang như bị lời anh nói đâm trúng điểm yếu, hàng mi chậm chạp rủ xuống. Không muốn nói sao? Sở Thiên Thư trân trọng hôn lên trán và má cô, thể hiện vẻ thấu hiểu: “Nếu chúng ta không có con, anh sẽ nuôi Đồng Đồng như con gái vậy. Vả lại, chúng ta không thể nào không có con được đâu.”
Lâm Hy Quang cũng không phân biệt được là mình chấn kinh vì vế đầu hay vì sự tự tin ở vế sau của anh. Cô không nhịn được mà mở to mắt, hàng mi dày đặc như trẻ nhỏ: “Sở gia nhà anh có phương thuốc bí truyền gì à?”
Sở Thiên Thư khẽ cười, anh thấy phản ứng vô tình này của cô thật đáng yêu. Như để ban thưởng, anh áp lên đôi môi ấy, hôn thật dịu dàng: “Phương thuốc thì không có, nhưng những gia tộc phong kiến truyền thống không thiếu quan niệm mê tín. Lúc anh vừa chào đời, bố anh đã mời một cao tăng đức cao trọng vọng xem mệnh, kiếp này định sẵn là đa tử đa phúc.”
Lâm Hy Quang kìm nén cảm xúc chực trào nước mắt khi bị anh quấn quýt lấy môi lưỡi. Cô không nói nên lời, cũng chẳng muốn nói. Không biết có phải Sở Thiên Thư cố ý thêu dệt một lời nói dối mê tín để giảm bớt gánh nặng tâm lý cho cô đối với cuộc hôn nhân này hay không.
Anh hôn nông sâu một hồi, lại khẽ cười: “Đồng Đồng khó có con, anh vừa hay đa tử đa phúc để hóa giải cho em.”
Lâm Hy Quang lại kìm nén thôi thúc muốn hỏi anh, nếu không hóa giải được, liệu khi đó anh có nói vị cao tăng kia năm xưa già lẩm cẩm nên tính sai bát tự, thực tế anh là mệnh vô tử hay không. Trong khoảnh khắc, hốc mắt mềm mại của cô đỏ hoe, cô cố ý tránh né ánh nhìn quá đỗi thâm tình kia, bàn tay cũng như hoàn toàn không nghe lời mình mà đẩy nhẹ lồng ngực Sở Thiên Thư, nói: “Về phòng ngủ thôi.”
Lịch trình làm việc của Lâm Hy Quang là ngày mai phải về Cảng Đảo. Cô không muốn thức khuya, sau khi lên giường liền tắt đèn nhắm mắt lại. Trong không gian không bóng không hình, cô nhanh chóng rơi vào giấc ngủ sâu. Sở Thiên Thư quay về từ thư phòng lúc nào cô cũng chẳng hay biết.
Thoắt cái đã sang ngày hôm sau, cô không có ý định mang theo bất kỳ hành lý nào. Chẳng biết là định giải quyết nhanh gọn mọi việc rồi về, hay vì đối với cô, về Cảng Đảo cũng giống như về nhà mình, không cần mang theo vật ngoài thân. Sở Thiên Thư đêm qua đã nếm trái đắng “đa ngôn tất thất” về chuyện con cái nên cũng không hỏi, chỉ liên tục cầm tờ lịch trình của cô lên xem. Như thể nhìn thêm một phút thì cô sẽ về sớm hơn được một phút vậy. Sau bữa sáng anh vẫn không nói gì, giờ thời tiết chuyển ấm, anh đến cả cơ hội nịnh nọt cầm áo khoác giúp cũng chẳng có, chỉ mặc bộ vest lịch lãm đi theo sau cô.
Tuy nhiên, không ngờ Lâm Hy Quang lại không định đi máy bay riêng. Cô đã mua hai tấm vé máy bay từ Thượng Hải đi Cảng Đảo, đưa cho Sở Thiên Thư một cách tự nhiên, rồi dùng một cái ôm như thể giữa họ chưa từng có rạn nứt để trấn an anh: “Năm đó là em nhẫn tâm bỏ rơi anh, dùng một tấm vé máy bay muốn cắt đứt tình cảm của chúng ta. Giờ dùng lại một tấm vé máy bay để bù đắp, liệu có còn kịp không?”
Tình yêu của Lâm Hy Quang dành cho anh cũng tương đương như thế, cô cũng cố gắng hết sức muốn hàn gắn những vết nứt từng tồn tại. Nhưng cô lại không nhận ra rằng: Tình cảm lâu dài của cô và Sở Thiên Thư chính là được hình thành từ những vết nứt này, giống như những huân chương rạng rỡ chứng giám cho tình yêu.
Lúc này, hơi thở của Lâm Hy Quang rơi vào cổ áo anh, Sở Thiên Thư chợt thấy trái tim nóng rực. Ánh đèn sân bay phía sau rất sáng, nhưng không sáng bằng đôi mắt anh lúc này: “Luôn luôn kịp.”
Lên máy bay. Sở Thiên Thư trân trọng cất hai tấm vé này đi. Anh thực sự có thói quen sưu tầm kỳ lạ, chỉ cần liên quan đến Lâm Hy Quang là cái gì anh cũng muốn, rồi chất đống như kho báu vô giá trong cái hang rồng của mình. Lâm Hy Quang cũng bắt đầu mặc nhiên chấp nhận, từ lần đầu tiên thấy anh giấu đồ cá nhân trong căn phòng phía sau bức tượng thiên thần, cho đến những thứ trong két sắt ở thư phòng Sở gia, cô đã biết, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, cái thói yêu thích sưu tầm tình yêu của anh… không sửa được đâu.
May mà cái trí tuệ nhân tạo không biết giới hạn kia cuối cùng cũng ch.ế.t rồi!!! Nghĩ đến đây, Lâm Hy Quang lại có thể dung túng cho Sở Thiên Thư chiếm đoạt một chút quyền riêng tư của mình. Cô tựa trán vào vai anh, bỗng khẽ nói: “Em gái em vốn mang tướng yểu mệnh, từ lúc trong bụng mẹ bác sĩ đã chẩn đoán khó lòng sống sót. Trước khi em ấy chào đời, em đã thề với bà nội rằng, nguyện hy sinh hôn nhân, tự do và sức khỏe sau này để đổi lấy mạng sống cho em ấy…”
Sở Thiên Thư lặng lẽ và trầm tĩnh dõi theo cô. Lâm Hy Quang lên tiếng, giọng điệu càng nhẹ hơn như nối tiếp chủ đề còn vướng mắc ở thư phòng đêm qua: “Em thực sự đã làm vậy. Mỗi lần Lâm Trĩ Thủy lên bàn mổ cấp cứu, em đều treo một lá bùa bình an vào gấu áo em ấy. Em lừa trẻ con đấy, đó là bùa đổi mạng.”
“Sở Thiên Thư, bát tự của em anh sớm đã biết rồi đúng không, nó không hề tốt.”
“Sở gia chắc cũng đã sớm tính qua rồi.”
Quả nhiên, Sở Thiên Thư nhìn vào hàng mi cô, im lặng một hồi lâu: “Anh không tin mấy cái đó lắm.”
Lâm Hy Quang cũng nhìn dáng vẻ đặc biệt cao ngạo của anh, không ngạc nhiên trước phản ứng này. Cô dừng lại một chút, ngón tay vô thức siết chặt tấm thảm trên đầu gối, dứt khoát nói thẳng: “Ở Cảng Đảo có một vị đại sư bế quan nhiều năm từng tính mệnh cho em, nói em định sẵn là khắc bố, khắc anh em. Em muốn cưỡng cầu giữ em gái lại, thiên mệnh không thể trái, nên đành lấy chính mình và con cái trong mệnh ra để thế chấp.”
Lâm Trĩ Thủy là do cô và mẹ cùng nhau cưỡng cầu giữ lại. Lâm Hy Quang quyên tiền xây chùa, làm từ thiện công đức mười mấy năm nay chính là để tích đức cho em gái, đem mọi phúc báo của bản thân trao hết cho cô em. Năm nào cô cũng mời đại sư vẽ rất nhiều bùa chú. Tất cả đều là để lấy mệnh đổi mệnh… Cô không biết mệnh đa tử đa phúc mà Sở Thiên Thư buột miệng nói ra có thật hay không, nhưng vì Lâm Trĩ Thủy, cô tình nguyện tin cái của mình là thật, luôn nơm nớp lo sợ nếu một ngày nào đó không tin nữa, sinh mạng yếu ớt của em gái sẽ bị nhẫn tâm tước đi.
Trước đây Lâm Hy Quang không để tâm đến chuyện này vì luôn nghĩ mình không thể bạc đầu giai lão với Sở Thiên Thư. Nhưng giờ tâm cảnh đã khác, cô không thể nhìn nhận vấn đề một cách cực kỳ lý trí nữa, trong mắt không tránh khỏi lộ ra một tia mịt mờ: “Trước đây anh hình như rất khao khát có con, đến cả việc tạo ra robot thông minh cũng phải bắt nó gọi anh là bố.”
“Đồng Đồng, là do nó láo mà gọi bừa đấy, trong chương trình anh thiết lập không hề có xưng hô này.” Yết hầu của Sở Thiên Thư trượt lên xuống, vì lời nói thiếu tự tin của cô mà tâm trạng anh lại trở nên kém tươi sáng. Anh nhấn mạnh: “Nếu em gọi anh là daddy thì anh có thể chấp nhận, đặc biệt là lúc mặn nồng buổi đêm, anh sẽ còn hưng phấn hơn.”
Cảm giác đè nén của Lâm Hy Quang lập tức bị lời nói bất chính của anh làm cho tan biến. Cô theo bản năng nhìn quanh vì sợ có người đi ngang nghe thấy chuyện riêng tư của vợ chồng, cô cố nhịn: “Sở Thiên Thư!”
Sở Thiên Thư chẳng thèm để tâm đến chuyện con cái, chỉ đột nhiên nhận ra ý nghĩ muốn làm “daddy” cô thật sự rất nguy hiểm, suýt chút nữa làm đổ vỡ hình tượng quân tử anh dày công duy trì. Anh bình thản nói tiếp: “Đại sư nhà nào tính cho em thế? Hôm nào anh treo lão lên biển công cộng cho cá mập ăn, dám để vợ yêu xinh đẹp của anh sống trong bất an suốt mười bảy năm trời.”
“…”
“Đại sư xem bói vô lương tâm, lang băm có y đức như chó hoang, và cả đám chó săn tin vui vẻ ngây ngô nữa.” Sau khi đáp xuống mảnh đất Cảng Đảo, Sở Thiên Thư dùng tông giọng hờ hững mổ xẻ những người quanh cô. Đi ra ngoài, anh né tránh ánh nhìn của đám đông, hơi ghé sát tai Lâm Hy Quang: “Xung quanh em còn một lũ chó hoang mất dạy vây quanh, Đồng Đồng thiếu tự tin vào hôn nhân cũng là điều dễ hiểu.”
Chân mày Lâm Hy Quang khẽ giật, cô đứng khựng lại nhìn anh. Bên ngoài sân bay, thân hình cao lớn vạm vỡ của Sở Thiên Thư in trên nền trời bao la, khiến nụ cười của anh trông thật thuần khiết và sạch sẽ: “Cho nên, cảm ơn Đồng Đồng đã sẵn lòng cho anh một cơ hội để nuôi em lại từ đầu.”
Anh có thể làm chồng. Cũng có thể tự tin đảm đương tốt vai trò làm “bố” của Đồng Đồng.
…
…
Bố thật là không biết xấu hổ. Bố khao khát trở thành bạn tình hoàn hảo nhất trong lòng chủ nhân. Đêm khuya thanh vắng, ở thư phòng trông thì như đang nghiêm túc xử lý công việc, thực chất là đang phân tích từng khung hình phản ứng vui vẻ của chủ nhân trong lúc “trải nghiệm” để lần sau cải thiện. Bố còn giám sát chủ nhân chặt chẽ nữa. Chủ nhân giống như chú thỏ trắng ngây thơ đáng yêu bị bịt mắt, còn thấy xót xa cho bố nữa chứ. Bố mới là con chó dữ, matday nhất.
— 《Sổ tay quan sát hôn nhân của Tiểu Nhượng》
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com