Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH - Chương 98: Ngoại truyện “Phần thưởng”

  1. TRANG CHỦ
  2. MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH
  3. Chương 98: Ngoại truyện “Phần thưởng”
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 98: Ngoại truyện “Phần thưởng”

Xuân đi thu đến, thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc An An và Niệm Niệm đã gần hai tuổi. Hai đứa trẻ bắt đầu hiểu được lời người lớn nói và đang tập tành diễn đạt bằng những câu ngắn.

Dù tuổi đời còn nhỏ, nhưng tính cách của hai anh em đã bộc lộ vô cùng rõ rệt.

Chẳng hạn như khi tập đi, mỗi lần ngã, An An đều im lặng, tự mình tìm cách đứng dậy, hệt như một đấng nam nhi dũng cảm và kiên cường.

Niệm Niệm thì hoàn toàn trái ngược, đi hai bước ngã một lần là chuyện cơm bữa. Cứ ngã xuống là con bé lại ngồi bệt dưới đất khóc thút thít đợi Ôn Linh tới bế. Có đôi khi để được mẹ chú ý, con bé còn cố tình ngã rồi ngồi bệt xuống, đôi mắt nhỏ láo liên xoay tròn quan sát xem có ai nhìn thấy mình không. Nếu không có ai thấy thì bắt đầu gào lên, mà có người thấy nhưng không lại dỗ thì cũng khóc.

Tóm lại, đây là một cô bé có nhu cầu được quan tâm cao độ, khiến người lớn phải để mắt tới từng giây từng phút.

Thường ngày của hai anh em là: Anh trai lẳng lặng một mình tập đi hoặc ngồi trên thảm chơi xếp hình, còn em gái thì hiếu kỳ đủ thứ, liếc đông ngó tây, lúc thì ra phòng khách xem xét, lúc lại leo lên bàn nghịch ngợm. Phải cần đến dì Lâm và hai bảo mẫu mới trông chừng nổi, chỉ cần thiếu một người thôi là cô em gái có thể gây ra họa ngay lập tức.

Hôm ấy, Ôn Linh tan làm sớm, vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng Niệm Niệm khóc thét ở phòng khách. Cô vào hỏi bảo mẫu mới biết, hóa ra Niệm Niệm lỡ tay làm hỏng mô hình tích mộc mà An An vừa xếp xong, An An còn chưa kịp lên tiếng thì con bé đã tự làm mình sợ mà khóc trước.

Ôn Linh cúi xuống nhìn An An đang ngồi một bên, cậu bé không hề oán trách, cứ thế tỉ mẩn nhặt từng mảnh gỗ vụn lên, lại còn không quên dùng bàn tay nhỏ mềm mại nhẹ nhàng vuốt ve tay em gái để an ủi. Chứng kiến cảnh tượng ấy, cô cảm thấy vô cùng ấm lòng.

Không ngờ An An còn nhỏ thế này đã hiểu chuyện đến vậy, xem ra những lời Thịnh Gia Ngật nói quả không sai.

Nghĩ tới đây, Ôn Linh tiến lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt An An, dịu dàng xoa đầu cậu bé và khẽ khàng an ủi: “Không sao đâu An An, để mẹ cùng con xếp lại từ đầu nhé?”

An An ngước nhìn mẹ, khẽ gật đầu.

Sau đó, bàn tay nhỏ bé khẽ nắm lấy ngón tay Ôn Linh lay lay, tay kia chỉ về phía Niệm Niệm, nói: “Em.”

Ôn Linh nghiêng đầu nhìn cậu bé, dịu dàng hỏi: “An An muốn bảo mẹ dỗ em nín trước rồi mới cùng con xếp thanh gỗ có đúng không?”

An An dùng sức gật đầu một cái.

Ôn Linh mím môi cười, không nhịn được mà đưa tay nhéo nhẹ cái má phúng phính của con trai: “An An của mẹ đáng yêu quá đi mất. Vậy con tự chơi một lát nhé, mẹ dỗ em nín rồi sẽ quay lại ngay.”

Ở phía bên kia, Niệm Niệm vẫn đang nhắm nghiền mắt gào khóc nức nở.

Có lẽ vì được nuông chiều từ nhỏ nên đến tận bây giờ Niệm Niệm vẫn giữ thói quen nhắm mắt mỗi khi khóc.

Thấy vậy, Ôn Linh hơi nhíu mày, đón lấy Niệm Niệm từ vòng tay bảo mẫu.

Dường như biết người mẹ cứng rắn đã về, tiếng khóc của Niệm Niệm nhỏ đi nhiều, nhưng vẫn cứ nấc lên từng cơn.

Ôn Linh bế Niệm Niệm ngồi xuống sofa, trước tiên cô nhẹ nhàng vỗ về lưng con bé để tránh việc con bị nấc cụt hay nghẹt thở trong lúc khóc. Chờ đến khi tiếng khóc dứt hẳn, cô mới ôn tồn lên tiếng: “Bé cưng, mở mắt ra nghe mẹ nói nào.”

Niệm Niệm bây giờ đã hiểu lời người lớn, con bé ngoan ngoãn phối hợp, mở đôi mắt nhòe lệ nhìn mẹ đầy vẻ tội nghiệp.

Ôn Linh chỉ nhìn một cái là trái tim đã tan chảy vì vẻ đáng yêu của con gái, nhưng việc gì cần phê bình thì vẫn phải phê bình.

Ngừng một lát, cô mím môi, nghiêm giọng nói: “Niệm Niệm của chúng ta đã là một em bé gần hai tuổi rồi, không được hở chút là khóc nhè đâu, con biết chưa?”

Niệm Niệm sụt sịt mũi, gật đầu.

Ôn Linh ôm con vào lòng, xoa đầu cô bé rồi dịu dàng hỏi: “Nói cho mẹ nghe, tại sao con lại khóc?”

Niệm Niệm chớp chớp mắt, quay đầu nhìn anh trai đang xếp lại thang gỗ trên thảm ở phía bên kia, cái miệng nhỏ lại mếu máo, nước mắt lã chã rơi xuống.

Ôn Linh vội vàng dỗ dành: “Ngoan nào, không khóc nữa, anh trai không trách con đâu.”

Nghe vậy, Niệm Niệm ngước đôi mắt to tròn long lanh nhìn mẹ, giọng sữa pha lẫn tiếng nấc: “Thật ạ?”

Ôn Linh kiên nhẫn nói: “Tất nhiên là thật rồi, không tin thì mẹ đưa con lại hỏi anh nhé?”

Niệm Niệm suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.

Ôn Linh nói tiếp: “Nhưng trước khi lại chỗ anh, mẹ muốn thỏa thuận với Niệm Niệm trước, sau này nếu làm sai thì không được dùng tiếng khóc để trốn tránh trách nhiệm, con nhớ chưa?”

Niệm Niệm ngước lên nhìn mẹ với vẻ mặt ngây ngô, rồi chậm rãi gật đầu.

Ôn Linh hỏi: “Vậy bây giờ mẹ đưa con lại chỗ anh, con nên nói gì với anh nhỉ?”

Niệm Niệm chớp mắt, suy nghĩ vài giây rồi bập bẹ nói: “Nói xin lỗi anh… Niệm Niệm sai rồi…”

Ôn Linh gật đầu mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con gái như một phần thưởng: “Vậy giờ mình lại chỗ anh, cùng anh xếp lại thanh gỗ nhé, được không nào?”

“Dạ~”

Khi Ôn Linh dắt tay Niệm Niệm bước tới, An An đã xây xong nền móng cho ngôi nhà bằng thanh gỗ, đang chuẩn bị xếp phần tường phía trên.

Thấy Niệm Niệm đi tới, An An ngước nhìn em một cái rồi không nói gì.

Thấy thế, Niệm Niệm có chút sợ hãi, nắm chặt lấy ngón tay Ôn Linh rồi ngước nhìn mẹ.

Ôn Linh cúi xuống nhìn con, khích lệ: “Đi đi con, nãy con nói với mẹ thế nào thì giờ hãy nói với anh như vậy.”

Niệm Niệm khẽ gật đầu nhưng vẫn còn chút do dự.

Con bé cực kỳ, cực kỳ thích anh trai, nhưng anh trai cứ lầm lì ít nói, trông hơi đáng sợ… Không giống như em trai Tưởng Tưởng, lúc nào cũng chơi búp bê Barbie cùng bé, còn khen búp bê của bé đẹp nữa, nhưng anh trai thì không bao giờ.

Bé vẫn nhớ lần trước mang búp bê Barbie ra khoe, anh trai liếc nhìn một cái rồi chỉ buông đúng một từ đầy vẻ chê bai: “Xấu”.

Do dự vài giây, Niệm Niệm nhấc đôi chân ngắn ngủn chậm rãi tiến về phía An An. Vì đi hơi vội nên khi đến trước mặt anh, con bé suýt nữa thì không phanh kịp, suýt chút nữa là lại đâm sầm vào đống thanh gỗ An An vừa xếp. May mà Ôn Linh nhanh tay lẹ mắt xách con bé lại từ phía sau, nếu không thì công sức của An An lại đổ sông đổ bể.

Sau khi đứng vững, Niệm Niệm mới ướm thử nắm lấy tay anh trai, giọng sữa nũng nịu: “Anh ơi xin lỗi… Niệm Niệm biết… biết lỗi rồi… Niệm Niệm giúp anh xếp lại nhé… có được không ạ ~”

Chân mày An An hơi nhíu lại, dường như đang cân nhắc xem có nên để cô em gái ngốc nghếch này vào giúp để rồi lại hỏng việc hay không.

Mỗi lúc như vậy, Ôn Linh đều thấy bóng dáng của Thịnh Gia Ngật trên người An An, đúng là một bản sao thu nhỏ của anh không sai vào đâu được.

Suy nghĩ vài giây, An An ngước nhìn mẹ, sau đó thu hồi tầm mắt, gật đầu: “Được.”

Nói xong, cậu bé nhặt một khối gỗ đưa cho Niệm Niệm: “Cho em.”

“Hì hì!”

Niệm Niệm cười khanh khách, giơ tay đón lấy khối gỗ từ anh trai rồi cùng anh xếp hình.

Dù Niệm Niệm là quán quân trong khoản quậy phá, nhưng một khi đã nghiêm túc thì con bé cũng rất thông minh. Ôn Linh ở bên cạnh chỉ dạy hai lần là con bé đã học được, tuy tốc độ không nhanh bằng anh trai nhưng cũng xếp đâu ra đấy.

Bình thường con bé không biết chơi chẳng qua là vì An An còn nhỏ, cậu bé có thể tự tìm tòi nghiên cứu để biết xếp nhưng lại chưa đủ khả năng để dạy lại cho em gái.

Dưới sự nỗ lực của ba mẹ con, sau một giờ đồng hồ, tòa lâu đài của An An cuối cùng cũng được khôi phục nguyên trạng.

Chứng kiến thành quả, Niệm Niệm không kìm được mà cười hớn hở vỗ tay: “Anh giỏi quá, mẹ giỏi quá, Niệm Niệm cũng giỏi quá đi ~”

“Đúng rồi!”

Ôn Linh gật đầu thật mạnh: “An An và Niệm Niệm đều là những em bé giỏi nhất, là niềm tự hào của mẹ.”

An An nhìn tòa lâu đài trước mắt, thầm rút lại câu nói trước đó cho rằng em gái là đồ ngốc.

…

Buổi tối, sau khi đã dỗ hai nhóc tì đi ngủ, Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật trở về phòng, cô không kìm được mà kể cho anh nghe chuyện xảy ra lúc chiều.

Thịnh Gia Ngật khẽ nhếch môi cười: “An An vốn thông minh, đã hiểu được nhiều chuyện của người lớn rồi. Còn Niệm Niệm tuy thông minh nhưng ham chơi, lại khá hiếu kỳ, cần chúng ta dẫn dắt nhiều hơn.”

Ôn Linh vừa gật đầu vừa xoay xoay cái cổ mỏi nhừ: “Đúng vậy, cũng may là có bảo mẫu và dì Lâm giúp đỡ, chứ chăm hai cái tàu lượn này thì mệt chết mất. Em chỉ mới ở bên tụi nhỏ mấy tiếng buổi tối thôi mà đã kiệt sức rồi. Nhất là Niệm Niệm ấy, hệt như một em bé hiếu kỳ, cái gì cũng tò mò, cái gì cũng hỏi cho bằng được, lúc thì ‘Mẹ ơi cái này là gì’, lúc lại ‘Mẹ ơi cái kia là cái chi’.”

Thấy vợ như vậy, Thịnh Gia Ngật bật cười dịu dàng, anh đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cô: “Vất vả cho em quá, bà xã.”

“Không vất vả mà.”

Ôn Linh mím môi cười ngọt ngào.

“Đúng rồi.”

Ôn Linh sực nhớ ra một chuyện: “Em có việc này muốn bàn với anh. Hôm qua chị Trương bảo mẫu bảo em là người thân ở quê mất nên phải về chịu tang, cần xin nghỉ ba ngày, em đã đồng ý rồi.”

Thịnh Gia Ngật gật đầu, giọng trầm ấm: “Sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình, chuyện trong nhà em cứ quyết định là được.”

Ôn Linh xoay người lại nhìn anh, nói tiếp: “Nhưng như vậy thì ở nhà chỉ còn dì Lâm và chị Vương bảo mẫu. Mà dạo trước dì Lâm bị đau lưng anh biết rồi đấy, tính ra chỉ còn mình chị Vương trông hai đứa nhỏ, em thấy hơi lo.”

Vốn dĩ cô định tự mình thay vào vị trí của chị Trương, nhưng ngặt nỗi hôm nay đoàn múa lại nhận được một buổi diễn sự kiện lớn, cô thực sự không thể phân thân ra được.

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật suy nghĩ vài giây rồi lên tiếng: “Em cứ làm việc của mình đi, đừng lo lắng quá. Nếu không được thì anh có thể đưa Niệm Niệm đến công ty, An An hiểu chuyện lại biết tự chơi, dì Lâm và chị Vương ở nhà chăm sóc thằng bé là thừa sức rồi.”

Ánh mắt Ôn Linh sáng rực lên: “Cho Niệm Niệm đến công ty cùng anh á?”

Thịnh Gia Ngật gật đầu.

“Có ổn không anh?”

Ôn Linh tỏ vẻ nghi ngờ: “Niệm Niệm có làm phiền anh làm việc không đấy?”

“Không đâu.”

Thịnh Gia Ngật cười, ôn tồn trấn an vợ: “Vả lại công ty đông người như thế, chẳng lẽ lại không trông nổi một cô bé hai tuổi sao?”

Ôn Linh ngẫm nghĩ thấy đúng là không còn cách nào tốt hơn, cô cười bảo: “Cảm ơn chồng nhé, vậy ba ngày tới phải vất vả cho anh rồi ~”

Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu nhìn cô, khẽ nhướng mày, ánh mắt thong thả dừng lại trên gương mặt cô: “Vậy… có phần thưởng gì không đây, thưa bà Thịnh?”

Ôn Linh chớp chớp mắt nhìn anh, giả vờ như không hiểu: “Vậy thì thưởng cho anh Thịnh một cái thơm nhé.”

Nói xong, cô rướn người tới đặt một nụ hôn lên khóe môi anh.

Thịnh Gia Ngật bật cười thấp, đưa tay giữ chặt lấy Ôn Linh khi cô vừa định chuồn đi sau cái hôn chớp nhoáng. Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói đầy vẻ tùy ý: “Em định dỗ anh như dỗ hai nhóc tì An An với Niệm Niệm đấy à? Hửm?”

Ôn Linh: “…”

Cô ngước mắt chạm vào ánh nhìn của anh: “Vậy anh muốn phần thưởng gì nào?”

Bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt người đàn ông dần trở nên rực cháy, sau đó anh cúi xuống, luồn tay qua khoeo chân rồi bế bổng cô lên trước khi cô kịp phản ứng.

Thịnh Gia Ngật bế cô thật chắc, sải bước dài tiến về phía phòng tắm: “Em sẽ biết ngay thôi.”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm