Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH - Chương 96: Ngoại truyện “Anh chỉ hôn thôi, không làm gì khác”

  1. TRANG CHỦ
  2. MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH
  3. Chương 96: Ngoại truyện “Anh chỉ hôn thôi, không làm gì khác”
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 96: Ngoại truyện “Anh chỉ hôn thôi, không làm gì khác”

Dù hai bé chào đời khi chưa đủ tháng, nhưng các chỉ số phát triển vẫn vô cùng khỏe mạnh. Sau một tuần theo dõi trong lồng kính, hai thiên thần nhỏ đã được bế về ở cùng mẹ.

Ôn Linh xuất viện sau đó một tuần. Dưới sự sắp xếp chu đáo của Thịnh Gia Ngật, cô trực tiếp chuyển vào trung tâm ở cữ cao cấp nhất thành phố Kinh Bắc. Với mức giá 250.000 tệ một tháng, cơ sở hạ tầng và đội ngũ nhân viên ở đây đều thuộc hàng bậc nhất.

Tại đây có đầy đủ các chuyên gia chuyên nghiệp nhất trong ngành: từ điều dưỡng, chuyên gia dinh dưỡng, chuyên gia phục hồi sau sinh, cho đến chuyên gia thông tắc tia sữa và bác sĩ tư vấn tâm lý. Đội ngũ chuyên môn túc trực 24/24 để chăm sóc hai bé, Ôn Linh chẳng cần phải bận lòng nửa chút, cô chỉ việc điều dưỡng thân tâm, mỗi ngày cho con bú để vun đắp tình cảm mẹ con.

Nửa tháng trôi qua, hai nhóc tì đã bắt đầu trổ mã, gương mặt không còn nhăn nheo như lúc mới sinh, làn da ngày càng mịn màng, trắng trẻo, trông đáng yêu khôn xiết.

Đặc biệt, cả hai đều thừa hưởng những nét ưu tú của Ôn Linh: làn da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn đen lánh như hai quả nho chín, hàng mi dày dài cong vút, mỗi khi chớp mắt lại như hai chiếc quạt nhỏ, khiến ai nhìn cũng thấy mến tay mến chân.

Cái tên của hai bé cũng đã được Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật bàn bạc kỹ lưỡng.

Anh cả tên là Thịnh Cảnh An, tên mụ là An An; em gái tên là Thịnh Cảnh Niệm, tên mụ là Niệm Niệm.

Anh cả đúng như cái tên, từ nhỏ đã rất trầm tính, ngoan ngoãn. Mỗi ngày sau khi ăn no, bé sẽ tự nằm trên nôi nghịch ngón tay hoặc nhìn lên trần nhà, mệt rồi thì lăn ra ngủ khò khò.

Cô em gái thì hoàn toàn khác biệt, từ bé đã là một “em bé nhu cầu cao”. Mỗi khi uống sữa, Niệm Niệm đều bắt Ôn Linh phải vừa hát ru vừa vỗ nhẹ vào mông xinh; trừ lúc ngủ ra, lúc nào bé cũng cần người khác chú ý cao độ, phải có người chơi cùng mới chịu vui, bằng không sẽ quấy khóc không thôi.

Nhưng may mắn là nhờ có sự hỗ trợ của các điều dưỡng chuyên nghiệp, dù Niệm Niệm không dễ dỗ như An An, Ôn Linh cũng không cảm thấy quá tốn sức. Ban đêm cô cũng không cần phải thức dậy cho bú, vì sữa mẹ đã được dùng máy hút sẵn vào bình, đêm đến nếu Niệm Niệm đói, điều dưỡng sẽ tự tay xử lý.

Có lẽ vì tính cách Ôn Linh vốn trầm mặc, khiến Thịnh Gia Ngật ít khi cảm nhận được cảm giác “được cần đến”, nên đối với sự bám người của con gái, anh lại vô cùng hưởng thụ. Mỗi ngày sau khi tan làm, việc đầu tiên anh làm là tới dỗ con gái ngủ, có khi dỗ liền mấy tiếng đồng hồ mà chẳng thấy mệt mỏi chút nào.

Càng ngày càng quen hơi, Niệm Niệm lại càng ỷ lại vào Thịnh Gia Ngật, thậm chí còn bám bố hơn cả bám mẹ.

Tối hôm đó, Thịnh Gia Ngật có một cuộc họp qua điện thoại đột xuất nên phải tới muộn hơn thường lệ. Đến giờ đi ngủ, An An đã nằm ngoan trên nôi ngủ say sưa, nhưng Niệm Niệm thì nhất quyết không chịu nhắm mắt.

Ban đầu, Ôn Linh ở bên cạnh cầm cái trống lắc chơi cùng bé một lúc, mắt thấy bé sắp ngủ thiếp đi thì Niệm Niệm lại như sực nhớ ra điều gì đó, cứ cố thức bằng được, giống như đang chờ đợi ai đó xuất hiện.

Cứ lặp đi lặp lại như thế ba bốn lần, không biết là vì quá buồn ngủ hay vì đợi lâu quá mà phát bực, bé con bỗng nhíu mày, mếu máo rồi òa lên khóc nức nở.

Tiếng khóc này làm Ôn Linh có chút cuống cuồng. Vừa nãy cô còn đang nghĩ bụng, đợi Niệm Niệm ngủ rồi sẽ chụp một tấm ảnh gửi cho Thịnh Gia Ngật, để anh thấy rằng dù không có anh thì một mình cô cũng có thể dỗ con ngủ ngon lành. Ai ngờ cái đồ nhỏ xíu này lại chẳng nể mặt mẹ chút nào, dỗ dành thế nào cũng không ngủ, cuối cùng còn lăn ra khóc.

Có lẽ do vừa mới bú xong nên Niệm Niệm khóc rất to, tiếng khóc vang dội đầy sức lực. Nếu không nhờ chuyên gia giáo dục sớm phản ứng nhanh, bế An An sang phòng bên cạnh thì chắc chắn An An cũng bị tiếng khóc của em gái làm cho giật mình tỉnh giấc.

Ôn Linh và một điều dưỡng khác thay phiên nhau dỗ dành gần nửa tiếng đồng hồ mà Niệm Niệm vẫn không ngừng lại, thậm chí còn nhắm tịt mắt mà gào, dáng vẻ đúng kiểu không thể nào dỗ được.

Thấy vậy, Ôn Linh thật sự hết cách, cô cầm điện thoại cúi đầu nhắn tin cho Thịnh Gia Ngật: [Anh đã xong việc chưa, khi nào thì qua đây?]

Thịnh Gia Ngật: [Anh đang trên đường rồi, sao thế bảo bối?]

Ôn Linh gửi một nhãn dán “thở dài” qua: [Niệm Niệm hình như đang chờ anh về dỗ mới chịu ngủ. Lúc nãy em dỗ mãi, con bé đã buồn ngủ đến mức díp cả mắt vào rồi mà vẫn nhất quyết không chịu ngủ.]

Sau đó, Ôn Linh lại gửi thêm một đoạn video Niệm Niệm đang quấy khóc sang: [Chắc phải đợi anh tới thì mới dỗ được thôi.]

Thịnh Gia Ngật lúc này đang lái xe đến trung tâm ở cữ, vừa mở đoạn video Ôn Linh gửi, tim anh như tan chảy, chỉ muốn mọc thêm đôi cánh để bay ngay đến dỗ dành con gái rượu của mình.

Về đêm đường vắng, quãng đường vốn mất hai mươi phút được Thịnh Gia Ngật rút ngắn lại còn gần một nửa, chỉ mười mấy phút sau anh đã có mặt.

Người đàn ông phong trần mệt mỏi bước ra khỏi thang máy, rảo bước về phía phòng bệnh. Vừa đi đến cửa, anh đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ thơ bên trong, khóc đến là kinh thiên động địa, khiến lòng anh như thắt lại.

Thấy Thịnh Gia Ngật đẩy cửa bước vào, mọi người trong phòng đều như được đại xá.

Mắt Ôn Linh sáng lên: “Anh đã về rồi.”

“Để anh.”

Thịnh Gia Ngật trao cho Ôn Linh một ánh mắt trấn an, cởi áo khoác rồi vào phòng vệ sinh rửa sạch tay, sau đó sải bước tới bế lấy cô con gái đang quấy khóc vào lòng, kiên nhẫn dỗ dành.

Cũng thật lạ lùng, bé Niệm Niệm vốn đang khóc không ngừng, vừa nghe thấy giọng của Thịnh Gia Ngật là lập tức mở to đôi mắt, còn tượng trưng hừ hừ vài tiếng, giống như đang bày tỏ sự bất mãn vì hôm nay anh đến quá muộn.

Khóe môi Thịnh Gia Ngật không tự chủ được mà khẽ nhếch lên, giọng điệu dịu dàng vỗ về: “Niệm Niệm ngoan nào~ Ngày mai bố sẽ về sớm hơn để dỗ con ngủ nhé~”

Niệm Niệm giống như nghe hiểu lời anh nói, thu lại cái miệng nhỏ đang mếu máo, đôi mắt chậm chạp và mệt mỏi chớp vài cái, cuối cùng mới yên tâm nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Thấy vậy, Ôn Linh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đợi đến khi hơi thở của “cục bột nhỏ” trong lòng trở nên đều đặn, Thịnh Gia Ngật mới rón rén đặt Niệm Niệm vào trong nôi.

Ôn Linh nghiêng người nhìn con gái đã ngủ say, không kìm được mà giơ ngón tay cái về phía Thịnh Gia Ngật: “Anh đúng là số một.”

Chủ nhân của căn phòng đã về, các chuyên gia chăm sóc trẻ cũng rất biết ý mà rời đi, không quên khép lại cánh cửa.

Trên giường, Ôn Linh cúi đầu nhìn con gái ngủ say mà trăm phương ngàn kế cũng không hiểu nổi, cuối cùng mới nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc anh dùng cách gì thế, cái đồ tiểu yêu quái này sao lại nghe lời anh đến vậy?”

Thịnh Gia Ngật nghe vậy thì khẽ nhướng mày, khóe môi đắc ý nhếch lên một độ cong nhạt, anh thong thả đáp: “Có lẽ đây chính là huyết mạch tương liên, cha con liền tâm.”

“…”

Ôn Linh không tin: “Thế theo lời anh nói thì con bé cũng là từ bụng em chui ra mà, đáng lẽ phải có huyết mạch tương liên, mẹ con liền tâm với em hơn mới đúng chứ.”

Thịnh Gia Ngật khẽ cười, nghiêng đầu nhìn con gái đang ngủ say, sau đó thu hồi tầm mắt nhìn Ôn Linh bằng giọng điệu dịu dàng cưng chiều: “Anh cũng không ngờ tính cách như em mà lại sinh ra một đứa nhỏ bám người thế này.”

Ôn Linh rủ mắt, nhìn xuống em bé đang ngủ ngon lành trong nôi, mỉm cười nói: “Có lẽ tính cách của Niệm Niệm giống anh, còn An An thì giống em.”

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật nhướng mày, suy nghĩ vài giây rồi bật cười: “Hình như đúng là thế thật, nhưng cũng may là An An không quấy, nếu không em còn vất vả hơn nhiều.”

Ôn Linh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, tò mò hỏi: “Anh bảo hồi trước trong bụng, có phải cũng là do cái đồ tiểu yêu quái Niệm Niệm này quậy phá suốt nên em mới bị nghén đến khổ sở như thế không?”

“Cũng không hẳn đâu.”

Thịnh Gia Ngật cười, giọng nói trầm ấm: “Cũng có thể là do An An biết lúc trong bụng mình đã làm mẹ vất vả, nên sau khi ra ngoài mới trở nên ngoan ngoãn để bù đắp cho em đấy.”

Ôn Linh cười rộ lên, vẻ mặt không mấy tin tưởng: “Thật hay đùa thế, cái đầu nhỏ xíu của nó mà nghĩ được chuyện phức tạp thế sao?”

Thịnh Gia Ngật rủ mắt cười: “Nhỡ đâu An An của chúng ta lại thông minh như thế thì sao? Thằng bé chẳng phải chưa bao giờ khóc lóc quấy nhiễu, cũng không làm phiền em chút nào đó thôi?”

Ôn Linh nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Hình như đúng là vậy, chưa bao giờ quấy khóc, chỉ khi nào đói mới lên tiếng thôi.”

Cứ ngậm núm vú giả vào là im bặt ngay.

“Thấy chưa.”

Thịnh Gia Ngật cười nói: “Trẻ con lớn nhanh lắm, mỗi ngày một khác. Mỗi tối tan làm qua đây, anh đều cảm thấy các con như lớn thêm một chút so với ngày hôm trước.”

“Thật không, rõ ràng thế sao? Hay là do ngày nào em cũng ở cạnh các con nên không nhận ra nhỉ?”

Thịnh Gia Ngật gật đầu: “Có lẽ vậy.”

Ôn Linh nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt Thịnh Gia Ngật, không khỏi xót xa: “Thời gian qua vất vả cho anh quá, chồng à.”

Kể từ khi Ôn Linh mang thai, mọi sự chú ý của Thịnh Gia Ngật đều dồn hết lên người cô. Giai đoạn giữa và cuối thai kỳ, hai bé trong bụng nghịch ngợm dữ dội, Ôn Linh gần như chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn, và Thịnh Gia Ngật đương nhiên cũng thức cùng cô.

Ôn Linh cũng từng đề nghị muốn ngủ riêng phòng với Thịnh Gia Ngật, dù sao ngày hôm sau anh còn phải đến công ty, cả tập đoàn mấy ngàn con người đều trông chờ vào anh, công việc không thể lơ là. Nhưng Thịnh Gia Ngật không đồng ý, anh nói để cô ngủ một mình anh không yên tâm.

Vốn tưởng rằng sau khi bé con chào đời, có điều dưỡng chăm sóc thì họ sẽ nhàn hạ hơn một chút, nào ngờ Thịnh Gia Ngật vẫn không yên tâm để Ôn Linh một mình ở trung tâm ở cữ. Mỗi ngày tan làm anh đều phải qua đây mới thấy an lòng. Ôn Linh ở lại trung tâm bao lâu thì Thịnh Gia Ngật cũng bấy nhiêu ngày kề cạnh, mỗi tối về còn phải giúp dỗ Niệm Niệm đi ngủ.

Thịnh Gia Ngật cong môi cười, giọng nói ôn hòa trong trẻo: “Không vất vả đâu, đây là việc mà một người chồng và một người cha nên làm. Chẳng lẽ lại khoanh tay đứng nhìn, quẳng hai đứa nhỏ cho em và điều dưỡng lo liệu, thế thì anh còn ra thể thống gì nữa.”

Ôn Linh mím môi cười, nhỏ giọng trêu chọc: “Không ngờ giác ngộ của anh lại cao thế đấy.”

“Đương nhiên rồi.”

Thịnh Gia Ngật khá tự hào mà nhướng mày.

Ngừng một lát, anh lên tiếng hỏi: “Điều dưỡng có nói sức khỏe em hồi phục thế nào chưa?”

“Hôm qua kiểm tra họ bảo sức khỏe em hồi phục khá tốt, nhưng vì sinh đôi nên cần thời gian phục hồi dài hơn sinh một, cộng thêm thể trạng em vốn yếu, chắc phải sau 42 ngày mới có thể về nhà tĩnh dưỡng. Có chuyện gì sao?”

Yết hầu Thịnh Gia Ngật khẽ lăn nhẹ, anh lắc đầu: “Không có gì, vất vả cho em rồi, bà xã.”

Nói đoạn, anh nghiêng người, thân hình cao lớn bao phủ lấy cô, cúi đầu khẽ lại gần Ôn Linh. Hơi thở anh hơi trầm xuống, giọng nói trầm ấm mang theo vài phần cười cợt lười nhác: “Thưởng cho em một cái hôn này.”

Ôn Linh bị anh chọc cười: “Rốt cuộc là đang thưởng cho em hay là thưởng cho anh đây?”

Người đàn ông rủ mắt khẽ cười, ánh mắt chậm rãi di chuyển từ trên xuống dưới, dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô, yết hầu khẽ chuyển động.

Từ khi Ôn Linh mang thai, vì sợ không kiềm chế được sẽ làm tổn thương cô và các con trong bụng, Thịnh Gia Ngật đã gần một năm nay không chạm vào Ôn Linh rồi. Sự tiếp xúc thân mật nhất cũng chỉ là hôn môi hoặc hôn má, mà lần nào cũng chỉ chạm nhẹ rồi rời ra ngay.

Ôn Linh chậm rãi ngước nhìn anh, nhịp tim dần tăng nhanh.

Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở ấm nóng quấn quýt lấy nhau.

Thịnh Gia Ngật từng chút một tiến gần sát môi Ôn Linh, cẩn thận thăm dò, giọng nói trầm thấp khàn khàn: “Thưởng cho anh cũng được.”

Ôn Linh vẫn còn giữ được lý trí, cô nhẹ nhàng đẩy Thịnh Gia Ngật ra, nhỏ giọng nhắc nhở: “Bác sĩ nói lúc này không được đâu.”

Nghe vậy, nhịp thở của Thịnh Gia Ngật khựng lại một thoáng, ngay sau đó đuôi mắt hiện lên ý cười: “Em nghĩ đi đâu thế, anh chỉ hôn thôi, không làm gì khác đâu.”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm