Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH - Chương 85: Ngoại truyện - “Ăn em... làm bánh quy”

  1. TRANG CHỦ
  2. MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH
  3. Chương 85: Ngoại truyện - “Ăn em... làm bánh quy”
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 85: Ngoại truyện – “Ăn em… làm bánh quy”

Tiết trời đương lúc chính hạ, tiếng ve kêu râm ran không ngớt.

Thoắt cái ba tháng đã trôi qua, vết thương của Ôn Linh về cơ bản đã bình phục, cô đã có thể tự mình đi lại được. Kết quả tái khám tuần trước bác sĩ nói cô hồi phục rất tốt, chỉ là chưa được vận động mạnh và tránh đứng quá lâu.

Tất nhiên, có được kết quả này đều nhờ sự chăm sóc tỉ mỉ của Thịnh Gia Ngật. Trong suốt ba tháng qua, ngoài thời gian dành cho công việc, hầu như toàn bộ thì giờ còn lại anh đều dùng để chăm nom và ở bên Ôn Linh, tựa như muốn bù đắp hết những yêu thương đã đánh mất trong mấy năm xa cách.

Vì bác sĩ khuyên nên tĩnh dưỡng nửa năm mới được tiếp tục các công việc liên quan đến vũ đạo, nên Thịnh Gia Ngật đã khéo léo từ chối yêu cầu quay lại đoàn múa cũng như việc mở trung tâm đào tạo của Ôn Linh.

Ôn Linh chẳng có việc gì làm, mỗi ngày nếu không ở nhà học làm bánh với dì giúp việc thì cũng ra ngoài đi mua sắm, uống trà chiều cùng Phương Lê.

Chiều hôm ấy, Ôn Linh cùng Phương Lê đến một quán cà phê mới nổi trên đường Hồ Binh để chụp ảnh check-in.

Hai người gọi món không lâu thì đồ ngọt và cà phê đều được bưng lên. Phương Lê chụp lại những đĩa bánh tinh xảo trên bàn, sau đó đặt điện thoại xuống, đưa chiếc nĩa cho cô rồi bảo: “Mau nếm thử đi, quán này dạo này hot trên Weibo lắm, bao nhiêu người nổi tiếng đều đến đây check-in chụp ảnh đấy. Nghe nói món pudding dâu tây với bánh phô mai ở đây ngon xỉu.”

Ôn Linh đưa tay đón lấy chiếc nĩa từ Phương Lê, nhìn đĩa đồ ngọt được trang trí cầu kỳ trên bàn mà có chút không nỡ đặt nĩa xuống.

Thấy vậy, Phương Lê ngẩng lên nhìn cô: “Sao thế?”

Ôn Linh: “Đẹp quá nên tớ không nỡ ăn.”

“…”

Phương Lê có chút cạn lời, khẽ đảo mắt: “Có gì đâu chứ, mau nếm thử đi. Cậu không thấy là khi ăn những thứ xinh đẹp thế này thì tâm trạng cũng sẽ tốt lên sao?”

Ôn Linh mỉm cười: “Cũng đúng nhỉ.”

Chưa nói đến chuyện ăn, chỉ nhìn thôi tâm trạng đã thấy vui vẻ hẳn lên rồi.

Cô nếm thử một miếng pudding dâu tây trước.

Cảm giác vừa chạm vào đầu lưỡi đã thấy mềm mịn như lụa, pudding dai mềm vừa miệng, độ ngọt rất thanh chứ không hề khé cổ. Vị dâu chua chua ngọt ngọt rất tự nhiên, rõ ràng không phải loại hương liệu công nghiệp, mà giống như được ép từ nước dâu thật, dư vị còn đọng lại chút hương sữa nhè nhẹ, hòa quyện vô cùng hài hòa.

Phương Lê mỉm cười nhìn cô: “Thế nào? Ngon chứ?”

“Ngon lắm.”

Ôn Linh gật đầu tán thưởng: “Đáng đồng tiền bát gạo với cái giá 198 tệ này.”

Phương Lê chỉ tay vào đĩa phô mai bán tử: “Nếm thử cái này nữa đi, vị cũng ổn lắm. Tớ gọi hai loại là việt quất với matcha, xem cậu thích cái nào.”

Ôn Linh gật đầu.

Nói xong, Phương Lê nhấp một ngụm cà phê rồi mở điện thoại bắt đầu chỉnh sửa những bức ảnh vừa chụp.

Vừa chỉnh cô vừa đưa cho Ôn Linh xem để xin ý kiến, Ôn Linh cười bảo: “Đúng là tốc độ xuất ảnh thần sầu, không hổ danh là cậu.”

Phương Lê đắc ý khẽ nhướn mày: “Tất nhiên rồi.”

Ôn Linh híp mắt cười với cô: “Chúc cậu sớm nổi đình nổi đám, mau chóng trở thành đại blogger sở hữu hàng chục triệu fan nhé.”

Sau khi tốt nghiệp, Phương Lê vốn định tìm việc ở một trung tâm dạy múa, nhưng có lần ngẫu hứng đăng một đoạn video biến hình khi đang nhảy lên mạng, không ngờ lại lập tức gây sốt với hàng triệu lượt yêu thích. Mấy năm gần đây, Phương Lê tập trung quản lý tài khoản trên các nền tảng, hiện đã là một blogger thời trang có tiếng trên Weibo, mỗi bài đăng sương sương cũng được vài chục đến cả triệu lượt tương tác, sự nghiệp đang lên như diều gặp gió.

“Mượn lời chúc của cậu nhé.”

Phương Lê cười rồi lại cúi đầu tiếp tục chỉnh ảnh.

Ôn Linh vừa thong thả nhâm nhi cà phê và bánh ngọt, vừa xem tin nhắn trên WeChat.

Cô nhấn vào khung chát của người được ghim đầu tiên, tin nhắn cuối cùng giữa cô và Thịnh Gia Ngật dừng lại ở lúc mười giờ tối qua khi cả hai chúc nhau ngủ ngon.

Ôn Linh chống cằm, thẩn thơ lướt xem lại lịch sử trò chuyện của hai người. Tuần trước Thịnh Gia Ngật đi Giang Thành công tác, chưa định ngày về chính xác, lúc đi anh nói có thể sẽ mất khoảng nửa tháng.

Có lẽ vì mấy tháng qua đã quen với việc có Thịnh Gia Ngật ở bên cạnh, nên khi anh đi công tác, tuần lễ này trôi qua thật dài đằng đẵng, nhất là lúc này khi ngồi xem lại tin nhắn, cô thực sự có chút nhớ anh.

Phương Lê vừa đăng xong bài lên Weibo, ngẩng lên đã thấy Ôn Linh đang chống cằm nhìn điện thoại với vẻ mặt rầu rĩ: “Sao thế, mặt mày ủ rũ thế kia?”

Nói rồi, cô nàng liếc nhìn màn hình điện thoại của Ôn Linh, thấy cái ảnh đại diện quen thuộc liền cười trêu chọc: “Bạn trai cậu mới đi công tác có một tuần thôi mà, có đến mức ấy không? Lỡ sau này anh ấy đi cả tháng trời chắc cậu mắc bệnh tương tư mất thôi.”

Đôi má Ôn Linh nhanh chóng ửng hồng, cô vội tắt màn hình điện thoại, cúi đầu uống cà phê: “Tớ làm gì có.”

“Có gì mà phải ngại, hai người mới làm hòa, giờ đang là giai đoạn mặn nồng, thế này cũng là bình thường.”

Phương Lê ngẫm nghĩ một lát rồi hiến kế: “Hay là cậu bay tới đó tìm anh ấy đi?”

“Hả?”

Ôn Linh ngẩn người, cô chưa từng nghĩ đến việc này.

Chần chừ một lát, cô mím môi nói: “Tớ sợ làm phiền anh ấy làm việc, thôi thì hơn.”

Phương Lê: “Anh ấy còn mong cậu đến làm phiền còn không được ấy chứ!”

“…”

“Thịnh Gia Ngật đi công tác chuyến này bao lâu?” Phương Lê hỏi.

Ôn Linh nhớ lại: “Lúc đi anh ấy bảo tớ chắc khoảng nửa tháng.”

“Thế thì mới được một nửa thôi.”

Phương Lê bày ra bộ dạng người từng trải, nói: “Tớ bảo này, giờ cậu không đi thì mấy ngày nữa chắc chắn sẽ càng nhớ anh ấy hơn, mà cứ chần chừ thêm vài ngày nữa là thế nào cậu cũng hối hận cho xem. Đến lúc đó vừa muốn đi, vừa lại tiếc mấy nghìn tệ tiền vé máy bay chỉ để gặp nhau có một hai ngày.”

Ôn Linh thấy Phương Lê nói cũng có lý, cô nghiêng đầu suy nghĩ vài giây rồi cầm điện thoại lên: “Vậy để tớ nhắn cho Thịnh Gia Ngật một tiếng, sẵn tiện hỏi xem anh ấy ở khách sạn nào.”

“Đợi đã, đừng nhắn—”

Phương Lê vội vàng ngăn lại.

Ôn Linh ngẩng lên, đôi mắt hạnh xinh đẹp thoáng vẻ ngơ ngác: “Sao thế?”

Phương Lê: “Nói ra rồi thì còn gì là bất ngờ nữa.”

“Nhưng tớ không biết anh ấy ở khách sạn nào mà.”

Phương Lê lắc lắc điện thoại: “Để tớ hỏi Chu Dật An cho, dạo này công ty anh ấy đang có dự án hợp tác với Thịnh Hoa.”

Ôn Linh khẽ nở nụ cười: “Thế thì cảm ơn Lê Lê nhé!”

Sau khi dùng xong trà chiều với Phương Lê, phía Chu Dật An cũng đã gửi thông tin khách sạn của Thịnh Gia Ngật tới. Có được địa chỉ, Ôn Linh liền về nhà thu dọn đồ đạc đơn giản, đặt ngay chuyến bay cuối cùng trong buổi chiều đến Giang Thành.

Trước khi ra khỏi cửa, Ôn Linh không quên mang theo túi bánh quy nhỏ mà mình vừa nướng xong hôm qua. Đây là lần đầu tiên cô nướng thành công, định bụng sẽ mang cho Thịnh Gia Ngật nếm thử.

Từ Kinh Bắc đến Giang Thành mất tổng cộng ba tiếng rưỡi bay. Khi hạ cánh xuống sân bay quốc tế Giang Thành đã là tám giờ rưỡi tối.

Đang là giữa hè, Giang Thành lại là thành phố ven biển, lúc này mặt trời vừa lặn không lâu, Ôn Linh vừa bước ra khỏi sảnh sân bay đã thấy cả bầu trời rực rỡ sắc mây tím hồng.

Làn gió biển mặn mòi thổi tới, hai bên đường rặng dừa xanh mướt, phóng tầm mắt ra xa là ráng chiều đẹp không sao tả xiết.

Đây là lần đầu tiên Ôn Linh đến Giang Thành, trước đây cô đã nghe nói nơi này là thành phố du lịch lớn nhất cả nước, quả nhiên danh bất hư truyền.

Trước khi lên máy bay Ôn Linh đã đặt xe trước, lúc này vừa ra khỏi sảnh sân bay đã thấy xe đang đỗ ở phía đối diện chờ mình.

Từ sân bay đến khách sạn Thịnh Gia Ngật ở tại trung tâm thành phố nếu không tắc đường thì mất khoảng ba mươi đến bốn mươi phút lái xe.

Lên xe rồi Ôn Linh mới mở điện thoại để xử lý các tin nhắn chưa đọc. Điện thoại tắt máy hơn ba tiếng đồng hồ, vừa mở ra đã thấy hàng loạt thông báo WeChat hiện lên.

Đầu tiên là tin nhắn của Phương Lê: [Sao rồi, đã gặp được người ta chưa?]

Ôn Linh cúi đầu cười, nhắn lại: [Chưa đâu, tớ vừa hạ cánh, đang ngồi trên xe đây.]

Phương Lê gửi tới một sticker mặt cười gian xảo: [Hạ cánh an toàn là tớ yên tâm rồi, không làm phiền cậu nữa, chúc cậu có một đêm tuyệt vời nhé.]

Ôn Linh không nhịn được mà mỉm cười.

Không biết lát nữa Thịnh Gia Ngật thấy cô sẽ có phản ứng gì nhỉ.

Cô mở khung chat với Thịnh Gia Ngật, thấy nửa tiếng trước anh có gọi video cho cô, nhưng lúc đó cô đang trên máy bay nên không bắt máy được.

Thịnh Gia Ngật: [Bảo bối đang làm gì vậy?]

Thấy Thịnh Gia Ngật dùng cách xưng hô thân mật như vậy, gò má Ôn Linh hơi nóng lên. Dù đây không phải lần đầu anh gọi cô như thế, nhưng cô vẫn không khỏi thấy ngượng ngùng.

Ôn Linh cúi đầu trả lời: [Em vừa đi học làm bánh với dì giúp việc xong.]

Thịnh Gia Ngật trả lời rất nhanh: [Hôm nay em làm món gì?]

Ôn Linh nghĩ một lát rồi nhắn: [Bánh quy nhỏ.]

Thịnh Gia Ngật: [Muốn ăn quá.]

Ôn Linh: [Anh muốn ăn cái gì?]

Thịnh Gia Ngật: [Em.]

Mặt Ôn Linh đỏ bừng, ngay sau đó khung chat lại hiện lên một tin nhắn mới.

Thịnh Gia Ngật: [… làm bánh quy nhỏ.]

Ôn Linh: “…”

Ôn Linh: [Anh không thể đánh máy hết một lượt trong một câu được à, làm thế dễ khiến người ta hiểu lầm lắm.]

Thịnh Gia Ngật: [Hiểu lầm cái gì?]

Thịnh Gia Ngật: [Thì ý anh chính là như thế mà.]

Ôn Linh: […]

Cứ đợi đấy, bánh quy nhỏ của anh sắp đến nơi rồi.

Cô khẽ cắn môi thầm nghĩ như vậy, chỉ là không đủ can đảm để nhắn đi.

Ở phía bên kia, Thịnh Gia Ngật sau khi đặt điện thoại xuống thì tiếp tục họp với các cấp quản lý cao tầng của chi nhánh Giang Thành. Anh dự định sẽ về sớm vài ngày, nên hôm nay bảo người của chi nhánh tăng ca, đến phòng khách sạn của anh để họp tạm thời.

Mục đích chính của anh trong chuyến đi này là để cải tổ chi nhánh Giang Thành. Kể từ sau sự việc lần trước, anh đã triệt để chỉnh đốn lại đám lão già trong hội đồng quản trị Thịnh Hoa. Sau khi Trần Đổng vào tù, những kẻ khác đều sợ hãi run rẩy, lo mình cũng sẽ nhận kết cục tương tự, nên dù là thật lòng hay giả vờ thì cũng chẳng ai dám can thiệp vào các quyết định của Thịnh Gia Ngật nữa.

“Tôi thấy đề xuất của Thịnh tổng có thể thử triển khai được.”

“Tôi cũng tán thành, có thể thử áp dụng tại một bộ phận trước để xem hiệu quả ra sao.”

Đang thảo luận thì chuông cửa phòng đột nhiên vang lên.

Thịnh Gia Ngật đứng dậy ra mở cửa. Cửa vừa mở, anh đã thấy Ôn Linh tươi cười cất tiếng: “Surprise!”

Thấy cô, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt Thịnh Gia Ngật: “Sao em lại đột nhiên tới đây?”

Ôn Linh giơ tay theo thói quen vòng qua ôm lấy cổ anh, cười ngọt ngào: “Em nhớ anh.”

Thịnh Gia Ngật nhướng mày, hiếm khi thấy cô nhiệt tình thế này nên anh cũng mặc cho cô ôm.

Anh một tay vòng qua ôm eo Ôn Linh, lùi lại hai bước.

Thấy vậy, Ôn Linh nhíu mày: “Sao anh chẳng nhiệt tình với em chút nào thế?”

Thịnh Gia Ngật khẽ cười, cụp mắt nhìn cô rồi ra hiệu vào phía trong phòng: “Em chắc chứ?”

Ôn Linh đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô nhìn theo ánh mắt của Thịnh Gia Ngật, thì thấy trong phòng khách của căn hộ cao cấp đang có cả một phòng đầy người ngồi đó.

“…”

Ôn Linh đứng hình, cảm giác như muốn nổ tung tại chỗ.

Theo bản năng, cô nép sâu vào lòng Thịnh Gia Ngật như một chú chim nhỏ, lí nhí nói: “Sao anh không bảo sớm là trong phòng có người… chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa rồi.”

Thấy bộ dạng ấy, Thịnh Gia Ngật khẽ cười rồi xoa đầu cô, sau đó quay sang nói với những người bên trong: “Xin lỗi mọi người, vị hôn thê của tôi đến tìm, cuộc họp hôm nay tạm dừng ở đây.”

Các vị lãnh đạo cao tầng đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều vô cùng hiểu chuyện.

“Tình cảm của Thịnh tổng với vị hôn thê tốt quá nhỉ.”

“Đúng vậy, đúng vậy, thế thì chúng tôi không làm phiền nữa.”

Sau vài câu chào hỏi xã giao, những người trong phòng nhanh chóng rút lui không còn một bóng người.

Đợi mọi người đi hết, Ôn Linh mới định rời khỏi vòng tay của Thịnh Gia Ngật, nhưng cô vừa định buông tay thì đã bị anh ôm chặt eo kéo ngược trở lại.

Ôn Linh theo bản năng ngẩng lên, bất thình lình va vào ánh mắt đen sâu thẳm của anh.

Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, anh hơi dùng lực nhấc bổng cô lên đặt ngồi trên bàn đảo ở lối vào. Hơi thở ấm nóng phả xuống từ đỉnh đầu: “Định đi đâu?”

Tim Ôn Linh đập thình thịch, cô khẽ túm lấy cổ áo Thịnh Gia Ngật: “Vào trong đã…”

Thịnh Gia Ngật một tay giữ chặt eo cô, những ngón tay thon dài rõ đốt khẽ lướt qua gò má rồi nâng cằm cô lên, anh chậm rãi lên tiếng: “Chẳng phải lúc nãy em bảo anh không nhiệt tình sao?”

Vừa nói, anh vừa cúi đầu, môi chạm hờ vào làn môi cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ phong tình: “Vậy giờ anh nhiệt tình hơn nhé?”

Lời vừa dứt, chưa kịp để Ôn Linh lên tiếng, nụ hôn nồng cháy đã lấp đầy mọi khoảng không.

Ôn Linh theo bản năng vòng tay ôm chặt cổ anh để đáp lại, như muốn trút hết mọi nỗi nhớ nhung trong những ngày qua.

Họ trao nhau một nụ hôn dài đằng đẵng chứa chan tình cảm ngay tại lối vào, đến khi kết thúc Ôn Linh gần như không thở nổi.

Thịnh Gia Ngật rũ mắt, nhìn chăm chú vào làn môi còn vương hơi nước của cô, khẽ nhếch môi: “Ăn được rồi.”

Ôn Linh khẽ thở dốc, đôi mắt hạnh xinh đẹp mờ mịt lớp sương mờ: “…Cái gì cơ?”

Thịnh Gia Ngật cúi người áp sát, hơi thở nóng hổi lại phả tới, giọng nói trầm thấp khàn khàn: “Bánh quy nhỏ… của anh.”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm