Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH - Chương 101: Ngoại truyện “Tên chính là Chu Diệu, tên mụ là Thịnh Tưởng Tưởng.”

  1. TRANG CHỦ
  2. MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH
  3. Chương 101: Ngoại truyện “Tên chính là Chu Diệu, tên mụ là Thịnh Tưởng Tưởng.”
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 101: Ngoại truyện “Tên chính là Chu Diệu, tên mụ là Thịnh Tưởng Tưởng.”

Ngày đầu tiên An An và Niệm Niệm đi mẫu giáo, đến giờ tan học, Ôn Linh đã đợi sẵn ở cửa từ sớm. Cô lo lắng hai đứa trẻ tan học thấy các bạn khác đều có người đón mà mình thì không sẽ cảm thấy hụt hẫng.

Trước khi đi, cô còn đặc biệt nhắn tin nhắc nhở Phương Lê, sợ nhỡ đâu Tưởng Tưởng tan học mà mẹ không có mặt, sẽ khiến cậu bé sau này nảy sinh tâm lý chán ghét việc đi học.

Trên WeChat, Phương Lê hứa hẹn rất chắc chắn, nhưng đến tận cửa trường mẫu giáo, Ôn Linh đợi hơn mười phút vẫn không thấy bóng dáng bạn đâu, đành phải lấy điện thoại ra gọi.

Ôn Linh: “Lê Lê, cậu đến đâu rồi? Chỉ còn năm phút nữa là các con tan học thôi.”

Đầu dây bên kia, Phương Lê có vẻ đang rất bận rộn, vừa phải đối đáp với ai đó vừa nói với Ôn Linh: “Linh Linh ơi, phiền cậu đón giúp tớ Tưởng Tưởng được không? Sau đó cho thằng bé sang nhà cậu chơi một lát. Bên tớ đột xuất có buổi chụp hình, Chu Dật An thì cũng đang họp mất rồi…”

Từ đầu năm nay, sự nghiệp làm nội dung của Phương Lê thăng tiến như diều gặp gió, cô đã trở thành một Beauty Blogger hàng đầu trên mạng xã hội. Đầu năm lại mới thành lập studio riêng nên bận tối mắt tối mũi, không đi chụp hình thì cũng là bay đây bay đó.

Phương Lê đã mở lời, Ôn Linh không thể không đồng ý. Vả lại ba đứa trẻ học cùng một trường, đón thêm một đứa cũng là việc tiện tay, cô chỉ lo Tưởng Tưởng sẽ tủi thân.

Phương Lê lại tỏ vẻ chẳng sao cả, bảo cô cứ yên tâm vì Tưởng Tưởng sẽ không nghĩ ngợi gì đâu, rồi vội vàng cúp máy.

Thấy vậy, Ôn Linh đành thôi. Dù sao trông hai đứa hay ba đứa cũng không khác biệt là mấy, An An và Tưởng Tưởng đều thông minh lại ngoan ngoãn, chỉ có “tiểu ma đầu” nhà cô là cần phải để tâm nhiều hơn.

Cất điện thoại đi, Ôn Linh nhìn mấy hộp bánh ngọt nhỏ trên tay, thầm thấy may mắn vì mình đã mua tận ba phần, nếu không lúc này thật chẳng biết xoay xở sao.

Chẳng mấy chốc, những đoàn tàu tí hon là các bé mẫu giáo đã xếp hàng ngay ngắn bước ra khỏi lớp. Có những bé vừa thấy bố mẹ ở cổng đã phấn khích chạy ào tới, chẳng màng đến đội hình đội ngũ, khiến các cô giáo ngăn không kịp.

Ôn Linh ngó nghiêng hồi lâu vẫn chưa thấy ba nhóc tì nhà mình đâu. Đang định vào hỏi cô chủ nhiệm thì thấy ba cái bóng nhỏ quen thuộc đang nắm tay nhau bước ra.

“An An, Niệm Niệm, Tưởng Tưởng…”

Vừa nhìn thấy mẹ, Niệm Niệm đã mừng rỡ múa tay múa chân. Nếu không có An An và Tưởng Tưởng mỗi người nắm một tay giữ lại, chắc con bé đã nhảy cẫng lên rồi.

An An và Tưởng Tưởng thấy Ôn Linh cũng vui chẳng kém, chỉ là một đứa tính tình trầm ổn không giỏi biểu đạt, một đứa lại muốn đóng vai “nam tử hán” trước mặt cô bé mình thích, nên cả hai đều cố kìm nén mà thôi.

Ba nhóc tì sà vào lòng Ôn Linh, cô lần lượt xoa đầu từng đứa, mỉm cười hỏi: “Hôm nay ở trường các con chơi có vui không?”

Niệm Niệm vòng tay ôm lấy cổ Ôn Linh, cất giọng sữa nũng nịu: “Vui ạ, mỗi tội con hơi nhớ mẹ. Nhưng anh bảo con là trẻ lớn rồi, không được cứ nhớ mẹ mãi, hu hu hu…”

Càng nói càng thấy tủi thân, cuối cùng con bé òa khóc nức nở.

Ôn Linh xót con vô cùng, bế Niệm Niệm vào lòng dỗ dành mãi mới nín.

Dỗ xong Niệm Niệm, Ôn Linh mới hỏi An An và Tưởng Tưởng: “Còn hai con thì sao?”

An An gật đầu như một “ông cụ non”, lời nói quý như vàng: “Cũng tạm ạ.”

Tưởng Tưởng thì lại cười hớn hở, kể cho Ôn Linh nghe đủ mọi chuyện xảy ra ở trường, cái miệng nhỏ liến thoắng như ngô rang.

Kể một hồi mới sực nhớ ra mà hỏi: “Dì Ôn Linh ơi, mẹ con đâu rồi ạ?”

Ôn Linh nhìn Tưởng Tưởng, dịu dàng nói: “Mẹ định cùng dì đi đón con đấy, nhưng vì có công việc đột xuất nên nhờ dì đón Tưởng Tưởng về nhà dì trước, chơi với Niệm Niệm và An An một lát nhé.”

Nói xong, cô nhìn Niệm Niệm: “Niệm Niệm có hoan nghênh Tưởng Tưởng sang nhà mình chơi không nào?”

Niệm Niệm vỗ tay reo hò: “Hoan nghênh, hoan nghênh ạ!”

Ban đầu Tưởng Tưởng có chút thất vọng vì không thấy bố mẹ, nhưng vừa nghe được sang nhà Niệm Niệm chơi là mọi muộn phiền bay biến hết, cậu bé vui vẻ theo Ôn Linh về nhà.

Về đến nhà, Ôn Linh chia bánh ngọt cho ba đứa nhỏ, mỉm cười bảo: “Hôm nay là ngày đầu tiên các con đi học, mẹ có mua ba phần bánh các con thích nhất đây. Chúc mừng ba em bé đã tiến thêm một bước dài trên con đường đời nhé. Ngày mai cũng phải vui vẻ đi học như vậy nha~”

“Dạ~”

“Con cảm ơn mẹ.”

“on cảm ơn dì Ôn Linh ạ.”

Ôn Linh: “Vậy các con ăn từ từ nhé, ăn xong có thể xem tranh hoặc chơi đồ chơi. An An nhớ chăm sóc em và bạn nhé.”

An An gật đầu.

Ôn Linh vẫn còn một chút việc chưa xử lý xong, cô lên lầu lấy tài liệu rồi ôm máy tính xuống, định tìm một chỗ ở phòng khách để vừa làm việc vừa trông chừng tụi nhỏ.

Lúc đi xuống, cô tình cờ thấy Tưởng Tưởng đang nhặt từng miếng xoài và thanh trà mà Niệm Niệm thích từ phần bánh của mình đưa cho con bé, rồi đổi lại lấy những miếng thanh long mà Niệm Niệm không ưa từ đĩa của con bé sang đĩa mình.

Đôi mắt nhỏ của Niệm Niệm chớp chớp, nhìn Tưởng Tưởng đổi xong mới hỏi: “Tưởng Tưởng ơi, sao cậu lại không thích ăn xoài với thanh trà? Ngon thế này cơ mà.”

Tưởng Tưởng trả lời bằng giọng non nớt: “Không có tại sao cả, cũng giống như cậu không thích thanh long thôi.”

“Vậy thì được rồi.”

Niệm Niệm cúi đầu nhìn miếng xoài và thanh trà trên đĩa mình, nuốt nước miếng ừng ực: “Cảm ơn Tưởng Tưởng nhé, vậy tớ ăn đây~”

Tưởng Tưởng: “Niệm Niệm này, cậu đừng gọi tớ là Tưởng Tưởng em trai nữa được không?”

“Hửm?”

Niệm Niệm ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thắc mắc: “Thế gọi cậu là gì? anh trai Tưởng Tưởng à?”

Chắc là cảm thấy việc em trai biến thành anh trai có chút buồn cười, Niệm Niệm nói xong tự mình cười khanh khách, đến nỗi kem dính cả lên mũi mà chẳng hay biết, trông vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu.

Tưởng Tưởng nhìn Niệm Niệm rồi mỉm cười, để lộ hàng răng trắng nhỏ xíu: “Nếu cậu muốn gọi tớ là anh trai cũng được mà, tớ không kén chọn đâu, gọi thế nào cũng được.”

Nghe vậy, An An nhíu mày ngắt lời: “Tớ mới là anh trai của em ấy.”

Tưởng Tưởng quay sang nhìn, chạm phải ánh mắt tuy trẻ con nhưng đen láy và kiên định của An An thì bỗng thấy hơi sờ sợ. Nhưng cậu bé không muốn mất mặt trước Niệm Niệm, bèn lấy hết can đảm nói: “Ai bảo Niệm Niệm chỉ được có một người anh trai chứ?”

An An: “Cậu đâu có họ Thịnh, lấy tư cách gì làm anh của Niệm Niệm.”

“Thế tớ đổi sang họ Thịnh là được chứ gì.”

Tưởng Tưởng nói: “Sau này tên chính của tớ là Chu Diệu, còn tên mụ sẽ là Thịnh Tưởng Tưởng.”

“?”

An An cạn lời, cậu bé ngước nhìn cô em gái ngốc nghếch đang vùi đầu ăn bánh, lại càng cạn lời hơn.

Thôi bỏ đi, đúng là một cặp ngốc nghếch.

Ăn bánh xong, An An đi chơi bộ Lego mới mua, còn Tưởng Tưởng thì cùng Niệm Niệm chơi búp bê, thay quần áo cho búp bê. Niệm Niệm nói một cậu không bao giờ nói hai, hệt như một người bảo vệ trung thành và một kẻ đi theo bền bỉ.

Có Tưởng Tưởng chơi cùng, Niệm Niệm vui vẻ thấy rõ. Dù sao thì An An cũng chẳng bao giờ chơi mấy trò thay đồ cho búp bê với con bé, mà Niệm Niệm cũng chẳng thích Lego, hai anh em từ khi biết chuyện là ai chơi việc nấy.

Sau bữa tối, Phương Lê và Chu Dật An mới sang đón Tưởng Tưởng. Lúc ra về, cậu bé vẫn còn lưu luyến, ngẩng đầu hỏi mẹ: “Mẹ ơi, ngày mai mẹ cũng nhờ dì Ôn Linh đón con được không?”

Mấy người lớn nhìn nhau đều không nhịn được mà bật cười. Phương Lê đưa tay gõ nhẹ vào đầu con trai: “Mẹ thấy là con muốn tan học được sang chơi với Niệm Niệm thì có.”

Chu Dật An cũng cười nói: “Bác Thịnh của con đang định cho con đi ở rể đấy, hay là sau này con đổi sang họ Thịnh nhé?”

Tưởng Tưởng chẳng cần suy nghĩ mà gật đầu ngay: “Được ạ.”

“Vậy sau này tên chính của con là Chu Diệu, tên mụ là Thịnh Tưởng Tưởng.”

“…”

“…”

“…”

Tố chất thông minh sớm của An An càng bộc lộ rõ rệt hơn sau khi vào mẫu giáo. Khi học lớp Lá, cậu bé đã thành thạo các phép tính cộng trừ nhân chia trong phạm vi một trăm, lại được di truyền thiên phú về máy tính từ Thịnh Gia Ngật nên tuổi còn nhỏ đã bộc lộ tài năng xuất chúng về lập trình.

Càng lớn, ngũ quan và tính cách của An An càng giống hệt Thịnh Gia Ngật, đúng là một phiên bản thu nhỏ của bố. Nhìn An An, Ôn Linh cảm thấy những nuối tiếc vì chưa từng được thấy ảnh hồi nhỏ của chồng đều được bù đắp hết thảy.

Đồng thời, khi đã lớn khôn, An An cũng không còn thích cái tên mụ lặp chữ này nữa. Mỗi khi Ôn Linh ra ngoài gọi cậu là An An, cậu đều nhỏ giọng chấn chỉnh: “Mẹ ơi, ở ngoài đừng gọi con như thế, trẻ con lắm.”

Ôn Linh: “Thế mẹ phải gọi thế nào?”

An An: “Thịnh Cảnh An.”

Lời tự giới thiệu của cậu bé cũng đổi từ “Tên tớ là An An” thành “Tên tớ là Thịnh Cảnh An”.

Khi cả ba đứa trẻ đều lên lớp Lá, chúng dần trở nên trưởng thành và hiểu chuyện hơn.

Cả trường mẫu giáo đều biết, ở lớp Lá 1 có một nàng công chúa tên là Thịnh Cảnh Niệm mà không ai được phép đắc tội. Lý do chẳng có gì khác ngoài việc cô bé có hai vị “hộ pháp” bên trái bên phải, một người là anh trai Thịnh Cảnh An, người kia là Chu Diệu – kẻ suốt ngày lẽo đẽo đi theo sau.

Mọi chuyện bắt đầu từ khi mới lên lớp Lá, Thịnh Cảnh Niệm sáu tuổi tuy trên mặt vẫn còn chút nộn nà trẻ con nhưng đã xinh xắn đáng yêu hơn hẳn các bạn cùng trang lứa. Cộng thêm việc mỗi sáng Ôn Linh đều diện cho con bé những bộ váy lộng lẫy, cô bé nghiễm nhiên trở thành sự tồn tại đặc biệt nhất trong trường.

Đã thế, Niệm Niệm lớn lên lại là một cô bé thân thiện và hay nói, ai cũng có thể trò chuyện được, lại còn rất thích giúp đỡ mọi người, nên các cô giáo và bạn bè trong trường đều rất yêu quý cô bé.

Mỗi lần Ôn Linh đến đón Niệm Niệm tan học, cô đều thấy có những cậu bé khác nhau chào tạm biệt con gái mình. Trong cặp của Niệm Niệm thi thoảng lại xuất hiện vài món đồ chơi mới lạ, ngay cả chính chủ cũng chẳng biết là ai và từ bao giờ đã bỏ vào cặp mình.

Cô hỏi An An mới biết, hàng ngày ở trường có rất nhiều cậu bé muốn chơi cùng Niệm Niệm, những món đồ đó chắc chắn là do tụi nhỏ bỏ vào.

Ôn Linh chỉ nghĩ đơn giản là các con đang kết bạn nên không quá bận tâm, dặn Niệm Niệm hôm sau mang trả lại cho bạn. Nhưng điều kỳ lạ là từ đó về sau, Ôn Linh không bao giờ thấy đồ lạ trong cặp của con gái nữa.

Cho đến một ngày, Ôn Linh nhận được điện thoại từ cô giáo ở trường mẫu giáo báo rằng An An và Tưởng Tưởng đang đánh nhau với bạn khác.

Tim Ôn Linh thắt lại, cô vội vàng chạy đến trường. Thấy Tưởng Tưởng và An An đều không sao, chỉ có cánh tay bị trầy xước một chút cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Hỏi kỹ ra mới biết, hóa ra thời gian qua chính An An là người đã âm thầm vứt hết những món đồ mà các cậu bé khác lén bỏ vào cặp Niệm Niệm. Hôm nay An An cũng đi vứt đồ như thế thì không may bị một bạn bắt quả tang, hai bên nảy sinh tranh chấp.

Nghe vậy, Ôn Linh nhìn sang Tưởng Tưởng cũng đang bị thương ở tay, ôn tồn hỏi: “Thế còn vết thương này của con là sao?”

Tưởng Tưởng đầy vẻ tự hào: “Con vào giúp An An ạ.”

Ôn Linh ngẩn người, rồi dở khóc dở cười: “Con vào giúp An An đánh nhau à?”

“Con sợ cậu ấy một mình đánh không lại.” Tưởng Tưởng nói.

An An nhíu mày liếc cậu một cái, vẻ mặt kiêu ngạo: “Ai cần cậu giúp chứ? Một mình tớ cũng có thể đánh cho cậu ta răng rơi đầy đất.”

“Thế tớ cũng phải giúp, ai bảo cậu là anh vợ tương lai của tớ chứ!”

“…”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm