Kết truyện Editor: Đá bàoBeta: Đá bào — Lạc Vu Lễ chờ ở trong xe gần hai tiếng đồng hồ, xe trực tiếp đậu trước cửa quán rượu nhỏ, nếu Sơ Lâm đến rồi thì không thể nào không nhìn thấy anh được. “Lâm Lâm, anh đang ở cửa quán rượu nhỏ của em.” Đây…
Hạ Hủ x Lạc Vũ; Lạc Vu Lễ x Sơ Lâm Editor: Đá bàoBeta: Đá bào — “Cộc!” Một tiếng, ly nước trên tủ đầu giường lăn xuống đất, lăn ra xa nửa mét. Hai bàn tay của Lạc Vũ bị Hạ Hủ kiềm chế áp ở bên chiếc gối, anh đẩy mở hàm răng…
Nuôi con Editor: Đá bàoBeta: Đá bào — Phản ứng mang thai của Lạc Kỳ không quá mạnh, hơn ba tháng cô vẫn ăn ngon ngủ kỹ, không khó chịu. Điều duy nhất khiến cho Tưởng Thịnh Hòa không thích ứng được là có lần anh đi nước ngoài công tác mấy ngày rồi quay…
Lễ cưới Editor: Đá bàoBeta: Đá bào — Lạc Kỳ bước ba bước thành hai bước đi tới bên cửa sổ, cô kéo rèm cửa sổ màu lam xám tro bằng vải thô ra, cô bảo Tưởng Thịnh Hòa tắt đèn, ánh trăng sáng treo ở màn đêm phía đông, phản chiếu bóng hình xuống…
Trước lễ cưới Editor: NUBeta: Đá bào — Năm nay vẫn như thường lệ, họ đón đêm Giao thừa ở ngôi nhà cũ trong ngõ, Lạc Kỳ nghỉ lễ về nhà mới nghe mẹ cô nói Tưởng Thịnh Hòa đã mua lại căn biệt thự trước kia của gia đình họ. Tưởng Thịnh Hòa không…
Nụ hôn Editor: NUBeta: Đá bào – Một nụ hôn rất nông, môi hai người chạm nhau, cọ xát nhẹ trong giây lát rồi hơi tách ra. Bàn gỗ ở quán rượu rộng hơn so với bàn ăn bình thường, cô khom lưng, đặt hai tay lên bả vai của Tưởng Thịnh Hòa, chống đỡ…
Đến gần anh hơn Editor: NUBeta: Đá bào — Hôm nay Tưởng Thịnh Hòa có vận đỏ trên người, các lá bài trong tay tốt đến mức không cần kỹ năng đánh bài thì cũng có thể giành chiến thắng. Lạc Kỳ nhỏ giọng thì thầm: “Ván này lại có thể thắng rồi.” Tưởng Thịnh…
Ngoại truyện (3) – Lời âu yếm Editor: NUBeta: Đá bào — Hai người nói từ chuyện sushi cho đến việc chuẩn bị những đồ ăn gì, cuối cùng bàn sang việc cần mang theo mấy chai rượu vang. Giản Hàng đang trong thời kỳ thai nghén, chỉ uống nước trái cây, Lạc Kỳ đề…
Ngoại truyện (2) – Muốn cho cô một hôn lễ thật long trọng Editor: NU — Cho dù đã kết hôn được một năm nhưng mỗi khi anh nhìn cô chăm chú, nói những lời nuông chiều như vậy, Lạc Kỳ vẫn không kiểm soát được nhịp tim đập thật nhanh của mình. Cô đứng…
Ngoại truyện (1) – Nguyên tắc của anh chính là em Editor: NU — Vào tháng bảy năm Lạc Kỳ 22 tuổi, sau khi săn được vé máy bay về nước với giá khuyến mãi và thanh toán thành công, túi tiền của cô sạch bách Phòng thuê đã trả, tất cả quần áo được…
Phần cuối (2) Editor: Đá bàoBeta: Đá bào – Vạch trần chuyện yêu đương của sếp cũng không sao, nhưng vạch trần lời nói dối của sếp ngay tại chỗ thì quá lúng túng. Bản thân bọn họ cũng lúng túng, ôm tâm lý không uổng công sếp mời khách, ai ngờ bị sếp bắt…
Phần kết (1) Editor: NUBeta: Đá bào – Vài ngày sau sinh nhật của Lạc Kỳ là kỳ nghỉ lễ quốc khánh dài ngày(*). (*) Nghỉ lễ quốc khánh ở Trung Quốc, thường kéo dài 1 tuần, bắt đầu từ ngày 1/10. Những quả dâu tây mà Tưởng Thịnh Hòa trồng trong thiết bị trồng…
Chúc Lạc Kỳ của anh mãi vui vẻ như tuổi 20 Editor: NUBeta: Đá bào – Buổi hội nghị kéo dài ba tiếng lẻ năm phút, Tiểu Khương lúc này đã không còn tâm trạng. Mặc dù sếp nói không sao, nhưng cậu vẫn lo lắng đề phòng. Làm việc bên cạnh sếp, những lỗi…
Ai bảo anh là chồng em, không thiên vị em thì thiên vị ai Editor: GióBeta: Đá bào — Hôm sau, hai mươi tám tết, họ vẫn thư thả như vậy. Hai người ngủ cho đến khi tự tỉnh dậy. Tưởng Thịnh Hoà lấy giấy chứng nhận kết hôn đưa cho Lạc Kỳ, Lạc Kỳ…
Ôm em thêm chút nữa, đừng buông em xuống Editor: GióBeta: Đá bào — Thôi Nhiễm sợ rằng mình nhìn nhầm, xác định lại một lần nữa, chiếc nhẫn trên ngón áp út ấy rõ mồn một. Người đàn ông như Tưởng Thịnh Hoà, đeo nhẫn có nghĩa là đã xác định kết hôn, thậm…
Cõng cô xuống Editor: GióBeta: Đá bào — Tưởng Thịnh Hoà sớm đã thông báo cho bộ phận hành chính sắp xếp hai tầng lầu cho cô, lần trước khi đến tham gia hội nghị cấp cao bên Duệ Phổ, thấy được khu tiếp đón có nhiều tính năng tích hợp, anh cho Tiểu Khương…

