Editor: GióBeta: Bảo Trân — Người đàn ông khẽ rên một tiếng ngửa đầu ra sau một chút, yết hầu khẽ chuyển động, khóe môi giật giật đầy bất lực. Sau đó, anh đưa tay ôm lấy sau gáy cô, mặc kệ cô để lại dấu vết trên cổ mình. Rõ ràng là khá đau…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Lúc này đã gần 1 giờ sáng. Ngày 14 tháng 2, Valentine. Tưởng Nam Thư rửa mặt trong nhà tắm, nhìn mình trong gương, đôi mắt cô vẫn còn hơi đỏ, rõ ràng là dấu hiệu của việc đã khóc. Cô lấy khăn lạnh đắp lên vài phút nhưng chẳng…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư sững sờ nhìn biểu tượng trò chơi trên màn hình, lòng đầy nghi hoặc. Đây là Tống Dã cài đặt giúp cô sao? Anh biết cô muốn chơi trò này nên tiện tay cài đặt luôn? Thời Không Hồi Âm được cài từ lúc nào vậy? Cô…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Chẳng bao lâu, các đồng nghiệp khác lần lượt đến. Chu Giai Lạc nhìn quanh một lượt rồi quay sang hỏi Tưởng Nam Thư: “Nam Thư, qua Tết mọi người ai cũng tăng cân thấy rõ, sao chị lại gầy đi thế?” Tưởng Nam Thư đáp: “Bị sốt rồi…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Tống Dã sững người trong giây lát. Một giây trước anh còn tự nhủ với bản thân rằng có lẽ họ chỉ tình cờ gặp lại và anh không nên để tâm đến chuyện này.Nhưng không ngờ Tưởng Nam Thư lại đột nhiên ôm lấy anh ngay trước mặt…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Hai người quen biết từ năm mười hai, mười ba tuổi, học cùng lớp suốt cả cấp hai và cấp ba. Mọi người xung quanh đều cho rằng họ rất xứng đôi, có thể nói họ là thanh mai trúc mã. Trần Thanh Việt vừa đẹp trai lại học giỏi,…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Chuyện này thật sự không phải do Tống Dã làm, anh không cần thiết phải làm vậy trong buổi tiệc cuối năm. Như vậy dù có giành được giải thưởng, Tưởng Nam Thư cũng sẽ không cảm thấy vui vẻ. Anh cởi cúc áo vest, lười biếng dựa lưng…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Không khí trong phòng đông cứng lại, mặc dù gió lạnh tràn vào căn phòng nhưng bầu không khí lại nặng nề đến khó tả. Tưởng Nam Thư lạnh run, không nhịn được rùng mình một cái. Không chịu được nữa, cô lại hắt hơi. Tống Dã nhắm mắt…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Đây là tầng 26, cửa sổ sát đất mở rộng, những cơn gió lạnh liên tục lùa vào. Tống Dã vừa tắm xong, hơi nước trên người vẫn chưa khô, gió lạnh xuyên qua chiếc áo len anh đang mặc, nhưng dường như anh không cảm nhận được cái lạnh….
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Trước khi biết bố ngoại tình, Tưởng Nam Thư luôn nghĩ rằng bố cô rất yêu mẹ cô, ngay cả Giang Dục cũng nghĩ như vậy. Sau khi biết sự thật, Tưởng Nam Thư từng nghi ngờ về tình yêu và hôn nhân, cảm thấy trên đời khó có tình…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Một ngày sau, ban lãnh đạo cấp cao của công ty đều bay đến đảo nghỉ dưỡng để họp thường niên, bỏ lại một đàn “trâu bò” tiếp tục tăng ca. Trước khi đi, Tống Dã đã sắp xếp công việc ổn thỏa, trong thời gian anh vắng mặt,…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư vô thức ngẩng đầu thấy Tống Dã và Lý Ý đang đứng ở cửa văn phòng, ánh mắt cũng nhìn về phía cô. Cô nhìn lại anh, khẽ gật đầu. Nhóm nghiên cứu phát triển cũng vừa tan ca, một đám người hào hứng đi về…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Ai giết ai cơ? Anh ra tay trước mà còn dám đổ tội cho cô! Tưởng Nam Thư lấy tay che cổ mình, mắt đỏ hoe đẩy anh ra. Tống Dã hơi khựng lại, thả lỏng bàn tay đang giữ gáy cô, chậm rãi đứng thẳng người, cúi đầu…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư cảm thấy cơ thể người đàn ông có chút căng cứng, không biết có phải ảo giác của cô hay không. Cô cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nép vào lòng anh, cẩn thận hỏi: “Ai vậy?” Tống Dã im lặng vài giây, thấp giọng…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Bề ngoài Tưởng Nam Thư tỏ vẻ chột dạ nhưng trong lòng lại rất thành thật, cô có một sự yêu thích đặc biệt với chiếc cổ của Tống Dã. Giống như có người mê bàn tay, mê đôi chân hay vòng eo, cô lại thấy đường nét từ xương…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Một ngày nghỉ kết thúc, mọi người trở lại công ty đều trông rất mệt mỏi. Hôm nay Lộc Hiểu Vi xin nghỉ ốm nên không đến công ty, để lại đống công việc cho mọi người. Nhóm marketing hôm nay rất bận rộn, báo cáo thử nghiệm cần cho…

