Editor: GióBeta: Bảo Trân — Trần Dương và Cao Tiểu Khôn nhìn nhau, ngập ngừng vài giây. Cuối cùng, Trần Dương không nhịn được mà hỏi: “Anh Dã, anh với chị Tưởng Nam Thư… có quan hệ thế nào thế?” “Còn không nhìn ra à?” Tống Dã nhìn họ như nhìn hai kẻ ngốc, “Cô…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Vài ngày sau, dự án A bắt đầu đợt thử nghiệm xóa dữ liệu lần đầu, thời gian là tám ngày. Vào ngày mở thử nghiệm, toàn bộ nhóm dự án đều phải đến công ty trước tám giờ sáng. Tưởng Nam Thư đã lâu không dậy sớm như vậy,…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Bốn người ngồi xuống một quán nướng gần đó, cũng là quán mà Lý Ý thường ăn và vừa nãy xuống lầu định ghé. Lý Ý gọi rất nhiều món, khiến Trình Gia Gia không nhịn được phải hỏi: “Cậu ăn hết được không đấy?” “Ăn hết chứ, tôi còn…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Ai đánh nhau? Lý Ý và Tề Hoằng Vũ? Hai người đều kinh ngạc mà cùng nhìn về phía Tống Dã. Vẻ mặt Trình Gia Gia ngơ ngác: “Lý Ý gọi điện cho cậu à?” “Ừm” Tống Dã đáp một tiếng. “Vậy tại sao bọn họ lại gặp nhau?…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Trên đường về nhà, Tưởng Nam Thư ngồi trên ghế lái phụ, tay cầm nửa ly trà sữa nhìn ra ngoài cửa sổ, vành tai vẫn nóng bừng, cô vẫn cảm thấy ngại vì câu nói kia. Bỏ lỡ và tiếc nuối suốt ba nghìn ngày đêm, dù Tống Dã…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Trần Thanh Việt bị đánh đến xây xẩm mặt mày, mùi máu tanh tràn ngập khoang miệng, anh ta tựa vào chiếc xe phía sau, vất vả lắm mới đứng thẳng được lên. Trước tiên, anh ta nhìn về phía Tưởng Nam Thư đang được Tống Dã che chắn…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư đeo tai nghe lên, nghe xong đoạn tin nhắn thoại thì không nhịn được mà bật cười. Dù chưa thấy Tống Dã đánh nhau bao giờ nhưng cô đã từng xem anh đấu kiếm, tấn công và phòng thủ đều vô cùng nhịp nhàng. Nếu đánh nhau,…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Nhận được câu trả lời khẳng định Tưởng Nam Thư trầm mặc mấy giây, sau đó nhấc chân nằm đè lên người anh, tóc dài khẽ quét nhẹ mặt và cổ anh. Một cơn ngứa nhẹ lướt qua trên da, Tống Da ngước mắt nhìn cô. Một tay Tưởng…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư cảm thấy bản thân không có say, chỉ hơi chuếnh choáng một chút thôi. Khi nghe Lâm Diệu nói lời xin lỗi, trong lòng cô đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn cũng uống thêm một ly nữa. Sau đó, cô hoàn toàn buông thả bản thân,…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Giang Dục chưa từng gặp Tống Dã trực tiếp chỉ thấy qua ảnh, nhưng vì cậu thiếu niên trong bức ảnh đẹp đến mức khiến bà có ấn tượng sâu sắc. Người đàn ông trẻ tuổi trước mặt so với hồi trong ảnh đã trưởng thành hơn nhiều nhưng…
Editor: Đá bào — Thật ra không cần hỏi nhiều, lần đó Tống Dã đến trường cô là vì tìm cô nhưng trường học rộng lớn như vậy, mà người lại đông đúc, rốt cuộc anh tìm được cô bằng cách nào? “Ngày đó đến trường em chỉ là hành động bộc phát, thật ra…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Tống Dã đi thay quần áo, Tưởng Nam Thư đứng trước cửa phòng thay đồ nhắn tin cho Giang Dục, nói rằng mình không đi lấy hành lý nữa. Sau khi nhét điện thoại vào túi, cô ngẩng lên thì thấy Tống Dã mặc đồ đấu kiếm bước ra. Bộ…
Editor: Gió Beta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư đẩy cửa bước vào, ba người trong phòng bệnh đồng loạt nhìn qua. Trình Gia Gia đang ngồi trên giường bệnh, nhìn cô: “Nam Thư, cậu đến rồi à?” Tề Hoằng Vũ, người đã gặp Tưởng Nam Thư vài lần trước đó, quay đầu mỉm cười…
Editor: Đá bào — Tống Dã sững sờ nhìn cô, đầu óc trống rỗng. Những lời này đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của anh về quá khứ đau khổ, kìm nén nhưng xen lẫn chút ngọt ngào ấy. Anh cúi đầu nhìn Tưởng Nam Thư với đôi mắt đỏ hoe, nhớ lại mỗi…
Editor: Đá bào — Tưởng Nam Thư cũng không ngờ lại gặp Trần Thanh Việt lần nữa, và lại là ở bệnh viện. Cô chỉ sững người lại một chút, khuôn mặt bình tĩnh nhưng đã trở nên lạnh lùng xa cách, ánh mắt từ mặt anh ta chuyển sang người phụ nữ trung niên…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Nghe anh nói chuyện, tim của Tưởng Nam Thư đập nhanh hơn, cô đã đoán được đại khái nội dung cuộc điện thoại này, có lẽ là một công ty nào đó muốn mua bản quyền phát triển game mobile của “Thời Không Hồi Âm”, khả năng cao là…

