Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Hai người đang trò chuyện thì phát hiện không thấy đứa bé đâu nữa. Dưới ghế sofa không thể giấu người, Chu Túc Tấn quay đầu liếc ra sau sofa, cũng không thấy, lại cúi người nhìn dưới bàn ăn trong phòng khách. “Thần Thần về phòng rồi.”…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Giang Tĩnh Uyên nghe ra từ giọng điệu châm chọc của vợ mình dường như có chút bất mãn với con rể, tối nay lúc họ gặp nhau, ông không có mặt tại hiện trường nên cũng không rõ tình hình cụ thể. Ngồi vào xe con rể,…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chung Chước Hoa vừa mới khỏi cảm cúm, chỉ nhấp một ngụm rượu vang như lấy lệ. Thấy con rể một mình đến dự tiệc, bà không khỏi nhớ tới con gái, lần gần nhất gặp con là hai tháng trước, nhưng dạo này vì chạy tiến độ…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chung Ức vẫn không quay người lại. Cô có trách anh không? Khó nói rõ được. Người đề nghị chia tay là cô, nhưng người rời đi trước lại là anh. Ngoại trừ lần cãi vã kịch liệt ấy, nửa năm sau họ chưa từng cãi nhau thêm…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Anh ngỏ ý muốn đưa cô đến Giang Thành, Chung Ức không từ chối. Anh không muốn quay lại thị trấn nhỏ, điều đó cô hiểu rõ hơn ai hết. Còn về quãng đường ấy, không ai nhắc lại nữa. Nhắc đến chỉ khiến khoảng cách giữa hai…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Trong suốt bữa tiệc, Chung Ức và Chu Thời Diệc không hề trò chuyện lấy một câu. Mọi người cũng chẳng lấy làm lạ, liên hôn mà, chắc chắn chẳng có tình cảm gì, huống hồ hai người mới quen không bao lâu, lại đều là kiểu người…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lúc này Chung Ức hoàn toàn lạc lõng, chỉ mơ hồ nghe thấy giọng nói của người đàn ông đang nói điều gì đó, nhưng cô không chú ý nghe xem anh đang nói gì. Chẳng mấy chốc, xe dừng lại trước một quán cà phê, Chu Thời…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chung Ức liếc nhìn vị trí ngón áp út vẫn còn trống trơn của mình, gật đầu đáp một tiếng “được”. Nếu không đeo nhẫn cưới, cô khó mà giải thích với bố. Đĩa cá vược chiên thơm ngon được mang lên, cô khẽ dịch chuyển đĩa salad…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Tầng một toà nhà Khôn Thần tấp nập người qua lại, ai nấy đều bận rộn với công việc của mình. Ban đầu chẳng ai để ý đến sự xuất hiện của sếp, mãi đến khi ánh mắt của lễ tân vô tình lướt qua lần thứ hai,…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Đêm trước ngày đi đăng ký kết hôn, Chung Ức đang tập plank trong phòng yoga, điện thoại đặt cạnh thảm tập, chín giờ năm phút, tiếng nhạc chuông vang lên bất chợt. Cô nghiêng đầu liếc nhìn màn hình, là lời nhắc trong ghi chú, nhắc cô…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chung Ức đắn đo hồi lâu, không biết nên chọn ngày nào để đi đăng ký kết hôn. Hai bên gia đình đã thống nhất tổ chức hôn lễ vào tháng năm, trước đó thì không có ngày nào khiến cô thực sự thấy ưng ý. Giữa việc…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chu Thời Diệc quay lại sảnh tiệc, còn chưa đến bàn chính đã bị gọi lại. “Này này này, đợi đã!” Quý Phồn Tinh xách túi tay, sải bước đuổi theo. “Cuối cùng cũng bắt được anh rồi.” Vừa nãy người đứng quanh anh từng nhóm, từng nhóm…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chung Ức chăm chú nhìn khung trò chuyện, dòng chữ “Đối phương đang nhập…” hiện lên trên màn hình. Thế nhưng hai phút trôi qua, dòng chữ nhỏ phía trên màn hình biến mất, ô trò chuyện vẫn trống trơn. Cuộc trò chuyện giữa cô và Chu Thời…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chương 3. Chung Ức chưa nhận được tin nhắn từ đối phương thì điện thoại của bố đã có tin nhắn thoại gửi đến. Giang Tĩnh Uyên lập tức mở ra. “Chú ba, cháu có cuộc họp đột xuất nên chắc sẽ đến muộn, khoảng sáu rưỡi mới…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Ở trước mặt bố, Chung Ức không cần phải giữ ý giữ tứ, cô ngả hẳn người xuống ghế sofa, đầu tựa vào lưng ghế, nét mặt đầy vẻ mệt mỏi. Lúc này cô chỉ muốn uống gì đó ngọt ngọt, nghiêng đầu nói: “Bố cho thêm nhiều…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Vừa ăn mì cá, Chung Ức vừa đắn đo không biết tối nay có nên về thăm ông nội hay không. Ông nội đã khéo léo nhắc nhở cô hai, ba lần, nói rằng đã lâu rồi không gặp cháu gái. Tính từ khi có kí ức, cô…

