Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG - Chương 30: Mộng du dưới nước

  1. TRANG CHỦ
  2. TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ - KIM DẠNG
  3. Chương 30: Mộng du dưới nước
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 30: Mộng du dưới nước

Dưới lớp chăn, màn hình điện thoại cứ sáng lên rồi lại tắt, ánh sáng trắng lạnh lẽo liên tục rọi vào gương mặt Lương Kính Mạt.

Mấy ngày trôi qua, hai dòng tin nhắn cô gửi đi vẫn nằm trơ trọi bên phía khung xanh bên phải.

Biểu tượng chiếc bánh kem ba tầng ghép bằng những ký tự đặc biệt, giờ đây chẳng còn vẻ tinh nghịch như lúc mới gửi, nhìn thế nào cũng chỉ thấy toát lên vẻ ngây ngô, vụng về đến ngốc nghếch.

Ký ức của cô ngược dòng về khoảnh khắc sau giờ tự học tối, lúc lén trốn ra quán net.

Năm ấy Weibo đang rầm rộ, từ ngôi sao đến người bình thường đều mở tài khoản, tiện tay chia sẻ chuyện thường ngày, không khí vô cùng náo nhiệt.

Lương Kính Mạt vừa gõ dòng chữ “Đội đua Bắc Trục”, kết quả tìm kiếm đã tự động hiện ra cái tên Cao Mãnh.

Bài đăng đầu tiên cũng là bài hot nhất của anh ta. Trong một phòng bao mang phong cách cổ xưa, mọi người trong đội đua đang quây quần bên bàn tiệc, trò chuyện rôm rả. Giữa bốn năm người lọt vào ống kính, ánh mắt cô bị thu hút đầu tiên bởi Lý Chấn – người đang đứng dậy mời rượu.

Ngồi bên tay trái Lý Chấn là một người phụ nữ thanh tú, mái tóc dài suôn mượt xõa trên vai, đôi khuyên tai ngọc trai tròn trịa nhỏ xinh, ngũ quan hài hòa. Chiếc áo len dệt kim màu nhã nhặn càng làm tôn lên khí chất dịu dàng, tĩnh lặng.

Ngay bên cạnh cô ấy.

Yến Hàn Trì mặc một chiếc áo len đen, áo khoác tùy ý vắt trên lưng ghế, hơi tựa ra sau. Trước mặt anh đặt một chiếc bánh sinh nhật lớn, nhưng chỉ lọt vào khung hình một nửa.

Bàn tay Lương Kính Mạt đặt trên chuột máy tính khẽ run lên.

Cô thoát khỏi tấm ảnh, nhìn vào thời gian đăng bài.

Ngày 21 tháng 12, lúc 21:01.

Khu vực bình luận rộn ràng hơn bao giờ hết.

“Trì thần!”

“Happy birthday!”

“Quả nhiên, cái người vạn năm không đăng gì như anh ấy chỉ có thể xuất hiện trong Weibo của người khác thôi.”

“Chúc anh Trì sinh nhật vui vẻ!”

“Người phụ nữ bên cạnh Trì thần là ai thế, quản lý mới của đội đua à?”

Cao Mãnh phản hồi bình luận này: “Nonono.” Kèm theo đó là biểu tượng đeo kính râm đầy ẩn ý.

“Chị dâu đâu rồi? Anh Cao này, anh cưới được người ta rồi là giấu nhẹm đi không cho lộ mặt luôn à, chê nhé.”

Dưới bình luận này, có một tài khoản tên là “Tiểu Khổng Thành Yến” trả lời: “Đừng nhắc nữa, đàn ông trước và sau khi cưới đúng là hai mặt khác hẳn, ây dà.”

Cao Mãnh đáp lại cô ấy bằng ba biểu tượng lau mồ hôi: “Lãnh đạo ơi đừng hại tôi, chẳng phải ảnh này do cô chụp sao?”

Lương Kính Mạt nhấn vào tài khoản đó, bài đăng ghim ngay đầu trang chính là ảnh cưới của cô ấy và Cao Mãnh.

Cô ấy đăng Weibo rất thường xuyên, khoe hoa cỏ, mấy con cá vàng nhỏ, và trong những tấm ảnh đi du lịch, hầu như luôn có bóng dáng một người phụ nữ khác.

Chính là người phụ nữ đeo khuyên tai ngọc trai, ngồi cạnh Yến Hàn Trì trong ảnh của Cao Mãnh.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như có một bàn tay vô hình nhặt những mảnh ghép rơi vãi dưới đất lên và ráp lại hoàn chỉnh.

Bên tai cô bỗng hiện lên những lời Cao Mãnh nói trên đỉnh núi hồi tháng năm:

“Đến lúc đó tôi với Khổng Yến một xe, cậu lái thêm một chiếc nữa.”

“Chủ yếu là cô em họ của cô ấy cũng đi. Khổng Yến ấy mà, cậu biết rồi đấy, mấy chuyện làm mối làm manh là cô ấy nhiệt tình nhất.”

…

Lúc đó, vì dáng vẻ chẳng mảy may bận tâm của Yến Hàn Trì mà đoạn hội thoại này cũng nhanh chóng bị cô quên lãng.

Thế nhưng chẳng ngờ được, đó lại là những manh mối mà định mệnh đã sớm an bài.

Người đàn ông trong ảnh có đôi lông mày giãn ra, trông tuấn tú hào hoa, chẳng còn vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày. Lương Kính Mạt gần như có thể hình dung ra cảnh anh tùy ý lướt qua những tin nhắn chúc mừng ngập tràn, rồi sau đó quay sang trò chuyện cùng người phụ nữ bên cạnh.

Lồng ngực nặng nề đến mức không thở nổi, cô dời mắt đi như muốn chạy trốn, mặc cho ánh nhìn rơi xuống bất cứ đâu.

Trên màn hình máy tính của bàn bên cạnh đang chiếu phim.

Là bộ phim thảm họa “2012”, nước biển đang tràn vào khoang tàu với sức mạnh hủy diệt, tiếng nước chảy xiết và tiếng la hét hòa lẫn vào nhau, trong mắt mỗi người đều tràn ngập sự kinh hãi và tuyệt vọng.

Cánh cửa ngăn nước từ từ hạ xuống, trong làn nước biển lạnh lẽo ngập quá mũi, một cô gái run rẩy nâng chú chó nhỏ của mình hướng về phía sự sống bên kia.

Cái cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng và không lối thoát ấy bủa vây lấy cô như sóng nước.

“Này, cô bé ơi, sao lại khóc rồi? Gan bé thế cơ à?” Người đàn ông trung niên béo mập ngồi bàn bên chợt nhận ra điều gì, quay đầu nhìn lại rồi giật mình: “Đóng phim thôi mà, giả đấy! Cháu xem, qua ngày 21 lâu rồi, có thấy tận thế đâu.”

…

Lương Kính Mạt cúi đầu bước ra khỏi quán net, cố gắng kìm nén nhưng nước mắt vẫn cứ chực trào ra.

Vào khoảnh khắc tồi tệ này, cô nhận ra mình đã bỏ quên một thực tế vô cùng quan trọng.

Cô giấu kín tình cảm không thể nói thành lời vào sâu trong tim, khao khát được lớn thật nhanh.

Thế nhưng thế giới ở phía bên kia của anh lại chẳng hề dừng lại để đợi cô.

Lương Kính Mạt không nhớ nổi mình đã về nhà bằng cách nào, cơn gió tháng Chạp ở Kinh Bắc lạnh thấu xương, thổi đến mức hai bên thái dương cô đau nhức như muốn nổ tung.

Vừa đến cửa nhà, cô tình cờ gặp Khâu Huy.

“Ơ kìa, sắc mặt em sao thế này, có sao không?”

Cô bé đeo ba lô, mặc chiếc áo phao đen dáng dài, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay trắng bệch như tờ giấy, phảng phất vẻ ốm yếu.

Khâu Huy nhìn thêm vài lượt: “Có phải đi đâu để trúng gió rồi không? Gần đây bên ngoài cúm dữ lắm, mấy đồng nghiệp của anh cũng dính chưởng hết rồi, để anh pha cho hai gói thuốc cảm nhé?”

Lương Kính Mạt mím đôi môi nhợt nhạt: “Không cần đâu ạ, em cảm ơn anh Khâu Huy, lát nữa em tự pha.”

“Vậy được rồi, thuốc ở dưới tủ tivi nhé, nhớ pha đấy,” Khâu Huy cũng không miễn cưỡng, anh đeo bịt tai vào chuẩn bị ra ngoài, chân đã bước đi nhưng vẫn thấy không yên tâm nên quay lại: “Tối nay ngủ sớm đi, đừng tạo áp lực cho mình quá. Cậu nhỏ của em năm xưa vừa chơi vừa học, lại còn hay trốn đi đua xe, thế mà lúc có kết quả đại học cũng chẳng thua kém ai đâu.”

Vào lúc này, nghe thấy tên anh giống như bị một vật nóng bỏng chạm vào mắt, Lương Kính Mạt cụp mi xuống, không đáp lời.

Hậu quả của việc tự học tối không tập trung rồi lại trốn ra quán net là đêm nay cô phải thức đêm để học bù.

Lương Kính Mạt trải tờ đề ra, hít sâu một hơi, cố ép mình phải tập trung cao độ. Cô vùi đầu vào viết không biết bao lâu, nhìn lại thời gian thì đã hơn một giờ sáng.

Vội vàng ra ngoài rửa mặt, lúc mở cửa không phòng bị, cô bị cơn gió lạnh ập vào làm hắt hơi một cái rõ to.

Chẳng biết là do cái miệng của Khâu Huy quá linh hay do tâm trí cô xao nhãng khiến virus có cơ hội thừa cơ xâm nhập, sáng hôm sau khi mở mắt ra, Lương Kính Mạt cảm thấy cổ họng đau rát như bị dao cắt.

Cô lấy mấy gói thuốc cảm, vừa đến trường đã pha uống ngay nhưng vẫn không ngăn được các triệu chứng trở nặng.

Trán nóng hầm hập nhưng người lại phát lạnh, cô gồng mình đến giờ tự học tối thì không chịu nổi nữa, đành gục xuống bàn, lịm đi trong cơn mê mệt.

Bạn học thấy tình hình không ổn liền giúp cô báo với giáo viên.

“Dạo này dịch cúm ác thật, đấy, lại thêm một đứa nữa,” Trong phòng bảo vệ, bác bảo vệ nhận lấy tờ đơn xin nghỉ của cô, kẹp vào tập hồ sơ rồi chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi đây đợi đi, nhà ai đến đón thế?”

Lương Kính Mạt sốt đến mức hơi mụ mị, bị hỏi như vậy cô mới nhớ ra dường như lúc nãy giáo viên chủ nhiệm có bảo Khâu Huy phải tăng ca nên đã gọi bạn đến đón.

… Bạn ư?

Ngay lập tức, một cái tên hiện lên trong đầu cô.

Như để hưởng ứng cho suy đoán ấy, phía ngoài phòng bảo vệ, tiếng động cơ ô tô vọng lại từ xa đến gần.

Nhìn thấy chiếc Land Cruiser màu xám bạc, lồng ngực Lương Kính Mạt bỗng thắt lại.

Giây tiếp theo, cửa xe hạ xuống, nhưng người lộ diện lại là Vương Đạt Khai.

Lương Kính Mạt sững sờ, sự bất ngờ quá lớn khiến cô đứng chôn chân tại chỗ, quên mất cả việc đơn giản nhất là mở cửa lên xe.

“Sao thế, không phải cậu nhỏ đến đón nên thất vọng à?” Vương Đạt Khai như nhìn thấu tâm tư, anh gác một tay lên vô lăng cười nói.

Lúc này Lương Kính Mạt mới sực tỉnh, mím môi: “Không có ạ.”

“Xe chú hỏng mấy hôm nay nên mượn tạm chiếc này của cậu nhỏ cháu mà đi, dù sao cậu ấy đang đắm mình trong cái chốn dịu dàng kia, nhất thời cũng chẳng về đâu,” Vương Đạt Khai ra hiệu cho cô thắt dây an toàn, thản nhiên nói tiếp rồi lại nhìn kỹ sắc mặt cô: “Chà, bệnh không nhẹ đâu nhé, có sốt không đấy?”

Những lời anh nói sau đó thực ra Lương Kính Mạt nghe không rõ lắm. Ba chữ “chốn dịu dàng” thốt ra bất thình lình giống như một tảng đá nặng trịch rơi thẳng xuống lòng cô.

Tin nhắn sinh nhật không được hồi đáp, bức ảnh trên Weibo, biểu cảm đầy ẩn ý của Cao Mãnh… tất cả lướt qua trước mắt cô như một cuốn phim đèn kéo quân.

Mọi suy đoán dường như đều đã được xác thực.

Đầu óc cô nặng trĩu như nghìn cân, nhưng ý thức lại vô cùng chao đảo, tựa như có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào.

Chẳng biết có phải do cơn cảm lạnh quá khó chịu hay không mà lồng ngực cô như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, không sao thở nổi.

Vương Đạt Khai liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ thở dài trong lòng, thầm nghĩ cái chuyện này là thế nào không biết.

Tháng trước, Cao Mãnh đến cửa hàng của anh chọn vòng tay, bảo là tặng vợ món quà kỷ niệm 5 năm ngày cưới, sẵn tiện muốn mua một miếng ngọc phỉ thúy loại tốt.

Đi dạo quanh quất một hồi, bỗng nhiên anh ta chỉ vào tủ kính: “Sao ở đây lại có loại trong suốt thế này, cái đồ gian thương nhà ông, định bán nhựa à?”

Vương Đạt Khai khinh bỉ bảo anh ta mắt mù không thấy Thái Sơn, đây gọi là Tuyết Hoa Miên.

“Nghe qua ‘Phong Tuyết Dạ Quy Nhân’ chưa? Tác phẩm nghệ thuật bán được tám triệu tệ ở nhà đấu giá Sotheby’s chính là điêu khắc từ loại phôi này đấy.”

Cao Mãnh bán tín bán nghi, nhìn thêm cái nữa: “Thế à, sao tôi trông cái hạt nhựa con bé Mạt Mạt đeo lại giống cái này thế nhỉ?”

Vương Đạt Khai lăn lộn giang hồ bao năm, ngay cả lúc Myanmar loạn lạc nhất cũng có thể rút lui an toàn, tất cả là nhờ vào trực giác nhạy bén hơn người.

Lúc đó anh không tiếp lời, đợi người đi rồi mới vẫy tay gọi nhân viên cửa hàng lại hỏi về dáng vẻ của cô bé hôm nọ.

Nhân viên giơ tay ra hiệu: “Cao tầm này, hoạt bát lắm ạ, còn mặc cả với em nữa, cứ một câu chị hai câu chị, miệng ngọt xớt.”

Nghe thì có vẻ không giống Lương Kính Mạt, nhưng nhân viên đó lại nói, lúc xong việc ra ngoài đổ trà cũ có thấy cô bé đó đi cùng một cô bé khác.
…

Nếu Lương Kính Mạt chỉ mua một mặt dây chuyền thì chẳng có gì to tát, nhưng nếu phải vòng vo nhờ người mua hộ, lại còn bỏ qua cả chiết khấu người quen, không muốn cho anh biết… thì chuyện này không ổn rồi.

Nhìn lại dáng vẻ thất thần của cô hôm nay, còn gì mà không hiểu nữa chứ.

Bản tính Vương Đạt Khai vốn thích tìm tòi, cũng muốn xem mình đoán có chuẩn không. Không thể phủ nhận, cách nói lúc nãy đúng là do chút thói xấu trêu chọc trong lòng mà ra.

Thế nhưng, khi sự thật thực sự được phơi bày qua phép thử, anh lại thấy mủi lòng.

Nhất là khi thấy vành mắt cô bé hơi đỏ lên mà chính cô cũng không biết, vẫn tưởng mình đang che giấu rất tốt, khẽ hỏi như không có chuyện gì: “Cậu nhỏ của cháu có bạn gái rồi ạ?”

“Vẫn chưa phải,” Không còn trêu đùa quá trớn như lúc nãy, Vương Đạt Khai nắm vô lăng, thành thật nói: “Nhưng mà, nghe nói hai người là bạn cấp ba, còn học cùng lớp nữa.”

Lương Kính Mạt quên mất mình có nói thêm gì nữa không.

Cơn sốt mang đến những tiếng ù tai khiến cô cảm thấy như mình đang bị chìm nghỉm dưới nước, âm thanh vang vọng bên tai thỉnh thoảng lại chấn động vào lồng ngực, hốc mắt nóng hổi. Có lẽ nhiệt độ lại tăng lên rồi, cô tựa vào ghế xe, từng tấc cơ bắp trên người đều đau nhức rã rời.

Phía trước, ánh đèn hậu của xe cộ đỏ rực, cứ lớn dần rồi mờ đi trong mắt cô, hóa thành từng mảng hào quang loang lổ.

Cô cắn chặt răng, nhắm mắt lại, quay mặt sang hướng khác.

“39 độ 2, sốt cao thế này, nhưng chỉ số máu vẫn ổn, truyền dịch đi cho nhanh khỏi,” Bác sĩ cấp cứu liếc nhìn tờ xét nghiệm máu, nhanh chóng gõ phím lạch cạch trên máy tính: “Xong rồi, ra quầy đóng tiền đi.”

Vương Đạt Khai như một người phụ huynh đáng tin cậy, chạy đôn chạy đáo lo liệu mọi việc, đợi đến khi thuốc bắt đầu truyền mới chạy ra ngoài gọi điện về cửa hàng.

Giờ này phòng truyền dịch không đông người lắm.

Lương Kính Mạt tay trái đang cắm kim truyền, tay phải lấy quyển sách Chính trị từ trong ba lô ra xem.

Cô y tá bên cạnh thấy vậy thì khen ngợi không ngớt, quay sang đồng nghiệp đầy ngưỡng mộ: “Nhìn con nhà người ta kìa, con gái chị mà học hành chăm chỉ được thế này thì chị có trực đêm mỗi ngày cũng thấy vui!”

Thực tế, Lương Kính Mạt đã lật qua mấy trang nhưng khó mà nói là đã vào đầu được chữ nào.

Suy nghĩ mông lung hỗn độn, cô tựa hồ như đang mộng du trong làn nước lạnh giá.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên một trận ồn ào, dường như có xe đẩy cấp cứu vừa lướt qua.

Khoảng hai mươi phút sau, cửa phòng truyền dịch được đẩy ra.

“Vậy anh ngồi đây nghỉ một lát, nếu cảm thấy không khỏe thì báo cho chúng tôi bất cứ lúc nào.”

Mạnh Thành Phi xua tay ra hiệu cho y tá có thể đi, còn mình thì tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống gần cửa.

“Đại ca, để em đi mua chút gì cho anh ăn nhé?” Một tên đàn em nịnh nọt tiến lại gần: “Mất nhiều máu thế này, hay là làm bát cháo gan lợn tẩm bổ nhé?”

Mạnh Thành Phi bảo sao cũng được.

Hôm nay anh ta cũng đen đủi, đi mô tô không để ý nên lao xuống mương. Lúc đó hơi choáng, kiểm tra thì đầu không sao nhưng lòng bàn tay bị một vết cắt dài, giờ đã được băng bó kỹ càng trông như cái chân gấu.

Anh ta có gương mặt khá ổn, ngũ quan đoan chính, có chút nét giống các nam minh tinh Hàn Quốc, thế nên cũng có “gánh nặng thần tượng”, chê cái băng bó này xấu quá, định hỏi y tá xem bao lâu thì được tháo.

Vừa ngẩng đầu lên như thế, anh ta phát hiện ra đối diện có một cô bé rất xinh đẹp đang ngồi.

Thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, mái tóc đen dài mềm mại xõa trên vai, tôn lên khuôn mặt trắng trẻo thanh tú. Có lẽ vì đang sốt nên đôi mắt càng thêm long lanh như chứa đựng làn mưa mỏng, vừa u sầu, tiều tụy lại vừa xinh đẹp động lòng người.

Y tá đang lấy ven cho người bên cạnh, cô chắc là hơi sợ không dám nhìn, nghiêng đầu sang một bên thì đúng lúc chạm vào ánh mắt của anh ta.

“Đại ca, quên mất chưa hỏi anh ngoài cháo gan lợn thì…” Tên đàn em đi rồi quay lại, lời chưa nói hết đã thấy Mạnh Thành Phi giơ tay lên, ánh mắt đầy hứng thú, ra hiệu cho hắn ghé tai lại gần.

“Cô bé kia kìa, dò hỏi giúp anh xem ở trường nào.”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm