Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

THÁNG TƯ THANH HOÀ - MỘNG TIÊU NHỊ - Chương 33: (H+) Vậy có phải anh cũng có chút thích em không?

  1. Home
  2. THÁNG TƯ THANH HOÀ - MỘNG TIÊU NHỊ
  3. Chương 33: (H+) Vậy có phải anh cũng có chút thích em không?
Prev
Next
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối. Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 33: (H+) Vậy có phải anh cũng có chút thích em không? 

Hứa Thanh Hòa nhận ra cô và Thời Ôn Lễ đều có chung một đặc điểm. Dù ngay khoảnh khắc đó cả hai đang rơi vào tình cảnh ngượng ngùng, họ vẫn sẽ nói thẳng thắn mọi chuyện liên quan đến tình cảm ra ngoài sáng, không để đối phương phải hiểu lầm dù chỉ là một chút.

Chẳng hạn như việc hôn nhau mỗi ngày.

Hay như việc sau khi kết hôn, hai người phải ngủ chung giường chứ không sống riêng.

Và cả chuyện khi nào thì làm tình nữa.

Thậm chí những lúc cảm thấy chưa đủ, muốn thêm mấy lần, họ cũng sẽ trực tiếp nói cho đối phương biết.

Lần nào giữa cô và Thời Ôn Lễ cũng là sự giao tiếp hiệu quả. Chẳng biết đây có được coi là sự hòa hợp về mặt tình cảm hay không.

Tối qua là lần đầu tiên hai người ở bên nhau, dùng hết hai bao.

Cô có thể cảm nhận được Thời Ôn Lễ vẫn chưa thỏa mãn. Hôm nay giữa hai người lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, có lẽ hai bao là chưa đủ.

Hứa Thanh Hòa không ngửa đầu nhìn anh nữa, cô tì trán vào bên môi anh: “Hai hộp em mua đều là loại ba cái, ngày mai phải mua thêm ít để dự phòng.” Giọng điệu thì rụt rè, nhưng cô lại đang nói ra những lời táo bạo nhất.

Thời Ôn Lễ đặt một nụ hôn lên trán cô, bảo: “Hôm nay nhiều việc quá nên anh không để ý, ngày mai tan làm anh sẽ tiện đường ghé mua.” Ngay cổng khu chung cư có một hiệu thuốc, nằm ngay cạnh trạm chuyển phát nhanh. “Mua loại có hương thơm giống như em mua, hay loại nào cũng được?”

“… Loại nào cũng được. Lúc dùng thì đằng nào chẳng như nhau.” Điều duy nhất khác biệt là mùi hương vương lại trên tay cô không giống nhau mà thôi.

Hôm qua lúc đeo chiếc đầu tiên, mùi hương trên tay cô là đậm nhất, vì không biết đeo nên hương thơm dính đầy ra tay. Thời Ôn Lễ có lẽ lo lắng cô không hẳn đã thích làm chuyện này, nên sau khi nhìn cô loay hoay thử đeo một hồi lâu, anh mới khàn giọng bảo: “Để anh tự làm.”

Cô đỏ mặt lắc đầu, khăng khăng đòi tự đeo cho anh. Sau khi đeo xong, hai má cô nóng bừng lên như một tấm vải đỏ.

Vào khoảnh khắc anh và cô hòa làm một, cô vừa thẹn thùng vừa xấu hổ, thực sự không tài nào nhìn thẳng vào anh được, thế nên sau đó cô cứ nghiêng mặt nhìn ra phía cửa sổ.

Dừng một chút, cô lại nói: “Mua nhiều vị táo với vị cam một chút nhé.”

“Được.” Đôi môi của Thời Ôn Lễ trượt từ trán cô dọc theo sống mũi đi xuống, khi lướt đến chóp mũi, cánh môi anh áp vào đó, phả ra hơi thở nóng rực lên mặt cô.

Hứa Thanh Hòa thích nụ hôn tỉ mỉ như thế này của anh.

Chỉ có những người yêu nhau mới thân mật đến mức này.

Thời Ôn Lễ lại một lần nữa phủ lên môi cô, khẽ hôn vài cái, dường như hơi khựng lại một nhịp rồi mới lên tiếng: “Nếu giữa chừng mà đau thì em cứ nói thẳng với anh nhé, anh sẽ chậm lại.”

Vành tai Hứa Thanh Hòa bỗng chốc đỏ ửng lên, đôi môi bị anh hôn lấy nên nói năng không được thuận tiện cho lắm, cô chỉ khẽ “vâng” một tiếng nhỏ.

Hai người lại chìm vào một nụ hôn sâu.

Cô nép sát vào lồng ngực anh, cảm nhận được rõ mồn một sự thay đổi của anh.

Thời Ôn Lễ ôm lấy cô, đi từ phòng khách vào phòng ngủ. Anh vừa đi vừa hôn, hôn mãi cho đến khi đặt cô xuống giường.

Hứa Thanh Hòa được anh ôm trong lòng lâu như vậy, cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Thời Ôn Lễ lấy ba chiếc khăn choàng mới mua hôm nay đưa cho cô: “Xem thử có thích không.”

Hứa Thanh Hòa mở từng chiếc ra, chúng cùng một thương hiệu với những chiếc khăn quàng cổ cô thường quàng vào mùa đông, tông màu được chọn cũng na ná nhau.

Khẽ gật đầu, cô bảo mình thích: “Tối mai đi dạo phố, vốn dĩ em cũng tính mua chăn nhỏ hoặc khăn choàng.” Không ngờ anh lại tinh tế đến vậy, đã mua sẵn giúp cô rồi.

Thời Ôn Lễ nói: “Vốn còn có một mẫu khác hợp với em hơn, nhưng lại hết hàng mất rồi. Anh đã đặt trước, chắc là qua năm mới sẽ điều được hàng về.”

“Không cần mua nhiều thế đâu, mấy chiếc này đủ để thay đổi rồi, mua nhiều quá lãng phí lắm.”

“Không lãng phí đâu, đẹp anh mới mua mà.” Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Tối nay dùng chiếc nào?” Hai chiếc còn lại anh định cất vào tủ quần áo.

Hứa Thanh Hòa chọn chiếc màu kaki cổ điển.

Cô cầm chiếc khăn choàng, đi thẳng vào phòng tắm để tắm rửa.

Thời Ôn Lễ cất hai chiếc khăn choàng kia đi, ra ngoài lấy điện thoại rồi ngồi xuống cạnh giường mở lên xem.

Cuộc trò chuyện trong nhóm vẫn đang tiếp tục, nhưng không còn dồn dập như hai tiếng trước nữa.

Hôm nay có tổng cộng hơn một trăm hai mươi cuộc gọi lỡ, tin nhắn chưa trả lời thì nhiều không đếm xuể. Để không làm ảnh hưởng đến những tin nhắn công việc bình thường sau này, anh đã tự tay bấm đánh dấu đã đọc từng tin nhắn liên quan đến chuyện hóng hớt ngày hôm nay.

Hàng nghìn tin nhắn chưa đọc, lúc bấm đánh dấu anh thậm chí còn chẳng kịp nhìn rõ ảnh đại diện của đối phương là ai, cứ thế lướt xuống thật nhanh từng dòng một.

Đến khi anh đánh dấu xong xuôi, tiếng nước trong phòng tắm cũng vừa vặn ngắt hẳn.

Thời Ôn Lễ suy nghĩ một lát, rồi đăng bài viết thứ ba trong ngày lên dòng thời gian:

[Một lần nữa xin cảm ơn sự quan tâm của mọi người dành cho tôi. Không biết trong số rất nhiều cuộc gọi lỡ ngày hôm nay có cuộc gọi công việc nào quan trọng hay không. Nếu có, xin mọi người để lại lời nhắn, tôi sẽ phản hồi lại trong thời gian sớm nhất.]

Rất nhanh sau đó đã có đồng nghiệp để lại bình luận: [Đúng là có đấy, cuộc gọi của tôi chính là việc công đây. Muộn thế này rồi, sáng mai tôi gọi lại cho anh nhé.]

Thời Ôn Lễ trả lời: [OK]

Trưởng khoa Vũ của khoa Tổng hợp thiết bị y tế lập tức nối gót kêu gọi: [Mọi người đừng nhắn tin riêng hay gọi điện cho Chủ nhiệm Thời nữa, cậu ấy chắc chắn không trả lời xuể đâu, lại còn dễ bỏ lỡ những tin nhắn và cuộc gọi công việc bình thường. Có gì muốn nói thì cứ nói ở phần bình luận là được rồi.]

Trưởng khoa Vũ lại bình luận tiếp: [Chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến Chủ nhiệm Thời đâu, điện thoại của bác sĩ Hứa bên khoa Gây mê chắc chắn cũng bị hỏi đến nổ máy rồi, tôi nhắn tin cho cô ấy mà cô ấy còn chẳng nhìn thấy nữa là.]

Thời Ôn Lễ trả lời Trưởng khoa Vũ bằng một câu hỏi đầy vẻ quan tâm: [Bác sĩ Hứa lại bị khiếu nại ạ?]

Trưởng khoa Vũ: [Cái đó thì không có.]

Thời Ôn Lễ: [Nếu anh có việc gì khẩn cấp, tôi sẽ chuyển lời giúp cô ấy.]

Trưởng khoa Vũ hồi đáp Thời Ôn Lễ: [Cũng không gấp đến thế đâu. Cứ đợi ngày mai cô ấy nhìn thấy rồi trả lời sau, không vội.]

Thời Ôn Lễ: [Sau này nếu anh không liên lạc được với cô ấy, cứ trực tiếp tìm tôi.]

Khương Dương vội vàng nhảy vào xen một câu: [Trưởng khoa Vũ, hai người họ ở cùng một khu chung cư, sát ngay cạnh nhau, đi bộ một phút là tới, không chừng cũng bằng khoảng cách từ văn phòng của anh đến phòng của bố em thôi.]

Anh Thời đây là muốn làm gì thế nhỉ?

Hận không thể thông báo cho cả thế giới biết rằng anh ấy đã dọn về sống chung với chị Thanh Hòa rồi hay sao?

Qua năm mới chị Thanh Hòa còn phải đi luân khoa ở các khoa lâm sàng cơ bản, nhỡ đâu xảy ra tranh chấp với khoa nào đó, mọi người không biết mối quan hệ giữa cô và Thời Ôn Lễ thì thôi, cùng lắm là bàn tán sau lưng vài câu rồi chuyện cũng qua đi.

Nhưng nếu như đã biết mối quan hệ này, chỉ cần Hứa Thanh Hòa có một chút động tĩnh gì, chuyện đó sẽ bị thêm mắm dặm muối, những ngày tháng ở phòng mổ sẽ chẳng còn lấy một phút bình yên.

Anh ta phải trông chừng anh Thời cho thật tốt trước khi Hứa Thanh Hòa gom đủ số ca mổ và hoàn thành việc báo cáo xét duyệt học hàm Phó giáo sư chính thức.

Khương Dương nhắn tin riêng cho Thời Ôn Lễ: [Anh Thời ơi, phải tém tém lại, vững vàng lên anh!]

Thời Ôn Lễ: [Tôi tự biết chừng mực.]

Khương Dương: [Cuối cùng cũng chịu trả lời em rồi! Anh là người trong cuộc nên không biết tin nhắn đó của mình mập mờ đến mức nào đâu. Ngoài những cặp đôi yêu nhau ra thì anh xem có ai nói năng kiểu đó không?]

Thời Ôn Lễ ghim cuộc trò chuyện với Khương Dương lên đầu trang.

Ngoại trừ Hứa Thanh Hòa, em gái và em rể ra thì Khương Dương là người thứ tư được anh ghim lên đầu.

Anh lướt ngược lại phần bình luận để nhìn lại câu nói kia một cái, đúng là có hơi thân mật thật, nhưng chắc là mọi người sẽ không suy nghĩ nhiều đâu.

Khương Dương: [Anh Thời, không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa.]

Lại bổ sung thêm một câu: [Mải mê kích động lung tung suýt nữa thì quên gửi lời chúc. Chúc anh và chị Thanh Hòa bách niên giai lão, sớm sinh quý tử nhé.]

Thời Ôn Lễ: “…”

Tám phần mười là anh ta cũng chẳng biết lời chúc nào khác nữa, hôm đám cưới Thời Miểu, anh ta cũng chúc Thời Miểu và Mẫn Đình y hệt như thế này.

Không xem trò chuyện nhóm nữa, anh thoát khỏi WeChat, khóa màn hình rồi đặt điện thoại lên chiếc tủ đầu giường.

Lúc quay mặt đi, anh vô tình thoáng nhìn thấy chiếc váy ngủ hai dây của Hứa Thanh Hòa ở ngay bên cạnh gối, là cô quên mang vào phòng tắm sao?

Thời Ôn Lễ đưa tay cầm lấy chiếc váy ngủ, đang định mang vào cho cô thì đúng lúc này, chiếc máy sấy tóc trong phòng tắm vừa vặn tắt đi.

Ngay sau đó, tiếng cửa kính mờ kéo ra rồi đóng lại truyền tới.

Xem ra không cần mang vào nữa rồi, anh lại đặt chiếc váy ngủ về chỗ cũ.

Hứa Thanh Hòa lẹt quẹt đi dép lê bước vào, Thời Ôn Lễ xoay người nhìn sang. Mái tóc dài của cô xõa trên vai, chiếc khăn choàng được cô dùng như khăn tắm quấn trên người, bao bọc vừa vặn từ trước ngực cho đến bắp đùi.

Anh còn chưa kịp chạm mắt với cô thì đèn phòng ngủ bỗng nhiên phụt tắt, Hứa Thanh Hòa thuận tay đóng cửa phòng lại.

Trong phòng tức khắc rơi vào một mảnh tối tăm.

Tối hôm qua là Thời Ôn Lễ lần mò bước đến trước giường, hôm nay đổi thành cô.

Chiếc khăn choàng anh đặc biệt mua cho cô, tự nhiên phải tận dụng triệt để rồi.

Đôi mắt của Thời Ôn Lễ rất nhanh đã thích nghi với ánh sáng mờ ảo, sau khi nhìn rõ đường nét của cô, anh đưa tay ra dắt cô: “Cẩn thận một chút.”

Khăn choàng dễ bị tuột xuống dưới, Hứa Thanh Hòa lấy tay giữ chặt trước ngực.

Thời Ôn Lễ bảo: “Cái này chắc là quấn không được chắc chắn như khăn tắm đâu.”

Hứa Thanh Hòa bảo không sao.

Bước một bước đến trước mặt anh, hai tay cô vòng qua ôm lấy tấm lưng anh.

Hai người dính sát vào nhau không một kẽ hở, vừa vặn ép chặt chiếc khăn choàng ở giữa.

Cánh tay dài của Thời Ôn Lễ ôm trọn cô vào lòng, một lòng bàn tay áp xuống phía dưới xương bả vai cô, giữ chặt mép trên của khăn choàng, một bàn tay khác xoa lên vòng ba của cô, giữ lấy nửa phần dưới của chiếc khăn.

Khăn choàng không hề mỏng, không hiểu sao Hứa Thanh Hòa luôn cảm thấy sau khi lòng bàn tay anh áp lên, nhiệt độ nơi lòng bàn tay ấy như xuyên qua lớp khăn choàng, thấm đượm vào da thịt cô.

Đôi môi của Thời Ôn Lễ đặt lên làn môi cô, còn bỏng cháy hơn cả nhiệt độ nơi lòng bàn tay anh.

Đêm nay anh hôn thật chậm rãi và dịu dàng.

Hứa Thanh Hòa sợ nhất là anh hôn lên cổ cô, thế mà, anh lại thích hôn chỗ đó nhất.

Mái tóc dài xõa xuống không thuận tiện cho việc hôn hít, Thời Ôn Lễ bàn bạc với cô: “Buộc tóc lên được không em?” Vừa nói, anh vừa hôn lên môi cô.

Vừa như dỗ dành, vừa như thương lượng.

Hứa Thanh Hòa căn bản không thể chống đỡ nổi nụ hôn dịu dàng đến nhường này của anh.

Cô gật gật đầu, khẽ “vâng” một tiếng trong cổ họng.

Trên cổ tay đang đeo sẵn một chiếc chun buộc tóc màu đen, cô nhấc cánh tay lên, những ngón tay đơn giản gom mớ tóc dài lại vài cái, búi thành một búi tóc cao ngay trên đỉnh đầu. Như vậy thì lát nữa dù có nằm xuống cũng sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào, không bị cấn vào sau gáy.

Thời Ôn Lễ cúi đầu, hôn lên chiếc cổ thon dài mịn màng của cô.

Hai người ngã xuống lớp chăn đệm như thế nào, Hứa Thanh Hòa không có mấy ấn tượng.

Cô chỉ nhớ rõ khi bản thân bị anh hôn đến mức khẽ run lên một cái, cô đã đưa tay ôm chặt lấy anh.

Thời Ôn Lễ vùi đầu bên cổ cô, hôn từng chút từng chút một.

Sợ cô vì chuyện tối ngày hôm nay mà trong lòng cảm thấy không thoải mái, anh chuẩn bị nói với cô vài câu.

“Bà xã.” Anh gọi một tiếng.

Hứa Thanh Hòa khựng lại, hơi thở còn chưa ổn định nhưng đã vội vàng đáp lại anh: “Dạ?”

Thời Ôn Lễ nói: “Cho dù Chủ nhiệm Triệu có tác hợp sớm hơn một hai năm, thậm chí là sớm hơn ba năm đi chăng nữa, anh cũng sẽ không từ chối. Nếu người được giới thiệu là em, chuyện đó không liên quan gì đến thời gian cả. Sớm một năm, hay muộn một năm, anh đều sẽ đồng ý.”

“Không phải vì chúng ta đã lĩnh chứng rồi nên anh mới nói thế này để em được vui lòng đâu.”

“Ngoại trừ người nhà ra, những năm qua anh cũng chỉ dịch tài liệu giúp một mình em, hơn nữa chúng ta còn không cùng một lĩnh vực, chỉ có một phần phương hướng nghiên cứu là trùng lặp thôi.”

Chuyện anh chỉ giúp một mình cô dịch tài liệu, Hứa Thanh Hòa hoàn toàn không hề biết.

Năm đó khi cô bận đến mức phân thân không xuể, sứt đầu mẻ trán, anh đã chủ động hỏi cô xem có cần giúp dịch tài liệu hay không.

Cô cứ ngỡ anh chỉ là thuận tay, thường xuyên giúp những người khác trong nhóm dịch tài liệu thôi.

Thế nên cô chưa từng nghĩ bản thân lại có điều gì đặc biệt đối với anh.

Thời Ôn Lễ nói tiếp: “Sự tử tế của anh đối với tất cả mọi người là đối xử bình đẳng như nhau. Sẽ không đơn độc làm một việc gì đó vì riêng một ai, sẽ không mời riêng một ai cả, nếu mời thì sẽ mời cả nhóm, nếu giúp thì sẽ giúp bất kỳ ai trong nhóm đang cần sự trợ giúp.”

Hứa Thanh Hòa nhìn thẳng vào mắt anh, lồng ngực cô vẫn còn khẽ phập phồng, ấy là vì tiếng “bà xã” khi nãy của anh.

Vào lúc này, cô chẳng muốn bận tâm đến điều gì nữa, khẽ hỏi: “Vậy có phải anh cũng có chút thích em không?”

Thời Ôn Lễ: “Bây giờ nhìn nhận lại, đúng là có thích một chút thật.”

Chỉ là vào thời điểm đó, anh hoàn toàn thích cô với tư cách một người bạn hòa hợp với mình.

Nhưng ngay cả khi chỉ coi là bạn bè, cô cũng là người bạn đặc biệt nhất trong lòng anh, một người bạn mà anh sẽ chủ động gọi một cuộc điện thoại vào ngày sinh nhật của đối phương.

Hứa Thanh Hòa vòng tay qua cổ anh: “Em nhận ra bản thân mình rất tham lam. Trước khi lĩnh chứng còn nghĩ, chỉ cần có chút thích là được rồi. Bây giờ lại hy vọng chúng ta có thể giống như những cặp đôi yêu nhau nồng nhiệt rồi kết hôn, rất yêu đối phương.”

Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Sẽ như vậy mà.”

Dứt lời, hai người gần như cùng một lúc đi tìm bờ môi của đối phương.

Hứa Thanh Hòa áp sát vào môi anh nói: “Lát nữa anh đừng cứ nhìn chằm chằm vào em nhé.”

Thời Ôn Lễ bật cười: “Không nhìn em thì anh biết nhìn đi đâu?”

Hứa Thanh Hòa bảo: “Đợi qua vài ngày nữa quen rồi hãy nhìn.” Cô khựng lại một chút.

Cuối cùng cô vẫn hỏi thành lời: “Cứ khách sáo với nhau bao nhiêu năm nay, đột nhiên làm chuyện thân mật thế này, lúc làm anh có cảm thấy hơi ngượng ngùng không? Hay là do vấn đề của chính em vậy?” Tối hôm qua lúc anh liên tục ra vào, mặt cô nóng đến mức có thể hấp chín cả quả trứng gà được rồi.

Thời Ôn Lễ tiếp tục hôn cô: “Không phải vấn đề của em đâu, là vấn đề của anh.”

Sự thân mật của hai người quá ít ỏi, đến mức phản ứng đầu tiên của cô luôn là bạn bè, chứ không phải là vợ chồng.

Anh khẽ liếm môi cô.

Hứa Thanh Hòa ngưng thở một nhịp.

Trước đây hai người chưa từng hôn nhau như thế này bao giờ.

Có lẽ là do chiếc khăn choàng quá dày dặn, cô cảm thấy một luồng khí nóng bức rạo rực cuộn trào lên.

Thời Ôn Lễ giúp cô nới lỏng ra một chút.

Chiếc khăn choàng trượt khỏi trước ngực, đột nhiên mất đi lớp che chắn, có một cảm giác mát rượi ùa về.

Thời Ôn Lễ cúi người ôm trọn cô vào lòng, cúi đầu dọc theo xương quai xanh của cô mà hôn xuống dưới.

Tối nay chiếc máy giặt ngoài ban công không giặt quần áo, cô không thể đợi được tiếng nhạc nhắc nhở để che đi những âm thanh bật ra từ trong cổ họng mình.

Hứa Thanh Hòa tự cho là mình có thể khống chế được âm lượng của bản thân, có thể giữ chặt mọi âm thanh trong cổ họng.

Nhưng khi Thời Ôn Lễ mới chỉ hôn vào phần rìa của đôi gò bồng đảo kia, giây tiếp theo, khi anh ngậm mút lấy bên trái, mọi âm thanh đã không còn do cô tự quyết định được nữa rồi.

Hứa Thanh Hòa đưa tay nắm lấy tay anh, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Thời Ôn Lễ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, lại đi hôn lên môi cô, vỗ về cô: “Tiếng có lớn một chút cũng không sao đâu, đừng có gánh nặng tâm lý. Vợ chồng ai cũng thế.”

Hứa Thanh Hòa thích ôm cổ anh, cô lại một lần nữa vòng tay lên, dùng lực hôn đáp trả anh.

Bị cô ôm cổ như thế này, Thời Ôn Lễ không thể cúi đầu xuống để hôn lên trước ngực cô được nữa.

Vừa rồi đã cho bên trái “ăn” rồi, phần thịt đầu ngón tay cái của anh khẽ phủ lên bên phải, gần như cùng lúc đó, anh tách hàm răng cô ra, nụ hôn ấy cuốn ngược toàn bộ âm thanh của cô trở về.

Hứa Thanh Hòa co rúm người lại theo phản xạ có điều kiện, nhưng lưng đã tì sát vào giường, căn bản chẳng còn chỗ nào để mà lui nữa.

Theo bản năng, khi không thể trốn tránh được thì cô lại muốn rướn người về phía trước để nép vào lòng anh.

Vào khoảnh khắc này, Hứa Thanh Hòa cuối cùng cũng hiểu được câu nói “vấn đề của anh” mà anh từng nói rốt cuộc có nghĩa là gì. Anh khiến cô trốn không thể trốn, lúc cô đẩy anh ra, anh không những bất động thanh sắc mà đầu ngón tay lại càng trở nên dịu dàng hơn. Khi cô đã hoàn toàn bại trận, làm sao còn tâm trí đâu mà quản xem tiếng của mình lớn hay nhỏ nữa.

Tối hôm qua trên tay cô tràn ngập hương thơm thanh mát của táo.

Hôm nay trên đầu ngón tay lại là hương vị ngọt ngào hòa quyện giữa cam và táo.

Cô vẫn ngượng ngùng không dám nhìn, chỉ có thể nương theo cảm giác để đeo vào cho anh.

Cổ họng Thời Ôn Lễ khẽ chuyển động.

Chốc chốc lại hít vào một hơi thật sâu.

Đêm nay đã bóc một hộp khác, hai hộp dùng lẫn lộn với nhau.

Chiếc đầu tiên là vị táo, chiếc thứ hai là vị hương cam. Mùi hương hết lần này đến lần khác thảy đều hòa làm một với cô.

……

Lúc tắm rửa, Hứa Thanh Hòa lại gội đầu một cách cẩn thận.

Vừa rồi tóc đã bị mồ hôi thấm ướt sũng, nếu không gội sạch sẽ cô sẽ khó chịu đến mức không ngủ ngon được.

Mái tóc ướt sũng dưới làn gió nóng của máy sấy tóc, dần dần trở nên khô ráo và bồng bềnh.

Cô nhìn bản thân mình trong gương, không quay đầu lại nhìn người đang đứng dưới vòi hoa sen. Nếu như cứ đợi cô sấy xong tóc, bôi xong kem dưỡng thể rồi anh mới vào thì phải hai mươi phút nữa.

Làm thế này thì tiết kiệm thời gian, anh có thể đi ngủ sớm hơn một chút.

“Ngày mai anh ở khu bệnh xá hay ở phòng thí nghiệm ạ?” Lúc hỏi, cô vẫn không quay đầu lại nhìn anh.

Thời Ôn Lễ nói: “Đều ở khu bệnh xá cả.”

“Vậy buổi trưa em dẫn Tống Tân Đàm đến tìm anh nhé, không làm lỡ việc của anh chứ.”

Thời Ôn Lễ hỏi: “Trưa mai có muốn ăn cơm cùng anh không?”

“Thôi ạ, người trong khoa của em đều biết ngày mai em được nghỉ.” Nghỉ làm mà còn chạy đến căng tin phòng mổ ăn cơm, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này hay sao.

Thời Ôn Lễ tắt vòi hoa sen, lấy chiếc khăn khô lau tóc.

Động tác trên tay thong thả, khoan thai, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, anh lại hỏi thêm một câu: “Vậy em ăn cùng Tống Tân Đàm à?”

“Để xem đã ạ. Cậu ấy đau đầu, cũng chẳng nuốt nổi đâu.”

Hứa Thanh Hòa thuận miệng trò chuyện về bệnh tình của Tống Tân Đàm, cảm thấy tội nghiệp thay cho anh ta: “Sao phản ứng cai thuốc của cậu ấy lại nghiêm trọng đến mức này nhỉ.”

Thời Ôn Lễ: “Tùy từng người thôi, có những người còn nghiêm trọng hơn cậu ấy. Năm nào cũng có những ca vì phản ứng cai thuốc lá, cai rượu quá lớn mà phải đến nhập viện đấy.” Thực ra tình trạng như của Tống Tân Đàm không cần thiết phải tìm đến anh để khám.

Trong bệnh viện có mấy khoa chuyên khám loại bệnh này.

Cũng có thể là do Tống Tân Đàm cứ khăng khăng đòi tìm anh khám, Hứa Thanh Hòa cũng khó lòng từ chối.

“Tống Tân Đàm kết hôn chưa?” Anh hỏi với giọng điệu như đang trò chuyện phiếm.

Hứa Thanh Hòa: “Chưa ạ. Sắp khiến bố cậu ấy sầu chết rồi, có khi một ngày gọi tận hai cuộc điện thoại cho bố em để trút bầu tâm sự ấy chứ.”

Thời Ôn Lễ: “…”

Tóc đã sấy khô, Hứa Thanh Hòa tắt máy sấy tóc đi.

Thời Ôn Lễ thấy cô ngáp ngắn ngáp dài liên tục, có những lời muốn hỏi cũng nuốt ngược trở vào.

Hứa Thanh Hòa vừa buồn ngủ vừa mệt, vừa chạm vào gối là đã ngủ thiếp đi ngay.

Mệt đến mức chẳng buồn lật người, cô còn mơ thấy một giấc mơ, trong mơ Phương Vũ đang nhắc nhở cô mau nhận điện thoại cấp cứu đi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.

Hứa Thanh Hòa ngủ quá say, vẫn chưa bị đánh thức.

Thời Ôn Lễ tỉnh dậy trước cô, anh nửa chống người ngồi dậy, lấy chiếc điện thoại ở bên gối cô.

“Thanh Hòa?”

“Thanh Hòa, điện thoại của phòng cấp cứu.” Anh khẽ lay cô.

Hứa Thanh Hòa mở mắt ra, ngơ ngác mất vài giây. Hóa ra không phải là nằm mơ, mà là có điện thoại gọi đến thật.

Tỉnh táo lại trong tích tắc.

Thời Ôn Lễ đã gạt nút nghe, trực tiếp bật loa ngoài.

“Bác sĩ Hứa, vừa mới chuyển đến một ca phình tách động mạch chủ tuýp A, tình trạng bệnh nhân không được tốt lắm, nhưng người nhà vẫn kiên quyết yêu cầu phẫu thuật.”

“Dạ được. Tôi đến ngay đây.”

Hứa Thanh Hòa cúp điện thoại, Thời Ôn Lễ đã mặc xong quần áo, bước vài bước đến trước tủ quần áo lấy ra chiếc quần và chiếc áo len đưa cho cô.

“Không cần anh đưa đi đâu ạ, em bắt taxi được rồi.”

“Nửa đêm hai giờ sáng, em bắt taxi chưa chắc đã bắt được ngay đâu.”

Hứa Thanh Hòa không màng nghĩ ngợi nhiều nữa.

Nếu có bị đồng nghiệp bắt gặp thì tất cả đều là số mệnh vậy.

Hai người cầm lấy áo khoác rồi vội vã rời khỏi cửa.

Hai giờ mười phút sáng, trên đường không có mấy xe cộ.

Chiếc ô tô lao vun vút trong đêm tối.

Sợ làm anh phân tâm, sau khi lên xe Hứa Thanh Hòa không nói thêm lời nào nữa.

Trong phòng cấp cứu hồi sức, sau khi tiến hành cấp cứu, nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân đã dần dần xuất hiện trở lại.

Có khi mấy ngày liền không gặp phải một ca phình tách động mạch chủ nào, có khi một đêm lại nhận liền mấy ca.

Hứa Thanh Hòa ở gần đây, bản thân cô đã từng đánh tiếng trước với phòng cấp cứu, hai người đồng nghiệp trong nhóm phẫu thuật tim mạch mới sinh con chưa đầy nửa năm, sức khỏe vẫn chưa hồi phục, nếu ngày nào đó phẫu thuật cấp cứu thiếu nhân lực thì cứ gọi điện cho cô trước.

Nhịp tim của bệnh nhân tạm thời ổn định.

Y tá trực ca đêm của phòng cấp cứu từ lúc giao ca đến giờ chưa được nghỉ ngơi lấy một phút nào.

Tiếng còi xe cứu thương hết chiếc này đến chiếc khác truyền lại.

Khi Hứa Thanh Hòa xuất hiện ở phòng cấp cứu, cô y tá lộ rõ vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt: “Bác sĩ Hứa, sao chị đến nhanh thế?”

“Ừm.” Hứa Thanh Hòa trả lời lấp liếm cho qua chuyện, “Đường xá giờ này không bị tắc. Bệnh nhân hiện tại tình trạng thế nào rồi?”

Bác sĩ cấp cứu: “Chèn ép tim cấp. Vừa mới tiến hành chọc hút dẫn lưu tại giường xong.”

Hứa Thanh Hòa lướt mắt nhìn qua màn hình theo dõi, nhịp tim, huyết áp đều không được lý tưởng cho lắm.

Cô xem bệnh án của bệnh nhân, một đống bệnh nền nghiêm trọng, lại thêm tuổi cao đã 76 tuổi, cửa ải này sẽ rất khó vượt qua.

Cô đi tìm người nhà bệnh nhân trước để chuyện trò trước phẫu thuật, thông báo về những nguy cơ của việc gây mê.

Người phụ trách ca trực cấp cứu đêm nay là Chủ nhiệm Tô, ông đang trò chuyện với người nhà của bệnh nhân phình tách động mạch chủ tuýp A này.

Nhìn thấy Hứa Thanh Hòa, Chủ nhiệm Tô khẽ gật đầu chào một tiếng, rồi nói với con trai của bệnh nhân: “Đây là bác sĩ gây mê Hứa.” Sau đó quay sang nói với Hứa Thanh Hòa, “Cô đến đúng lúc lắm, tôi đang giảng giải cho họ hiểu, phẫu thuật không giống như những gì họ nghĩ đâu, không phải cứ làm là nhất định sẽ cứu được người về.”

Nói đoạn, Chủ nhiệm Tô lại quay sang con trai bệnh nhân: “Tình trạng của mẹ anh thực sự không mấy lạc quan. Hơn nữa ca phẫu thuật này phải sử dụng đến rất nhiều vật tư tiêu hao có giá trị cao, giá cả đắt đỏ, tỷ lệ bảo hiểm chi trả lại thấp. Mọi người nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ.” Ông khựng lại một chút, “Có những lời tương đối khó nghe, người nhà các anh chắc chắn không thích nghe, nhưng điều cần nói tôi vẫn phải nói, ca phẫu thuật nguy hiểm như thế này, thường là tiền mất tật mang.”

Con trai bệnh nhân bảo: “Không thể nói là tiền mất tật mang được, mà là cái duyên mẹ con một đời.”

Bản thân anh ta lại tự lặp lại một lần nữa: “Là cái duyên mẹ con một đời. Nếu người đổ bệnh là tôi, mẹ tôi tuyệt đối không thể nào không cứu tôi được.” Anh ta quệt đi giọt nước mắt, “Các bác sĩ có những giấy tờ gì cần ký cứ đưa hết cho tôi, tôi ký ngay bây giờ.”

Lúc ký anh ta cũng không quên gửi lời cảm ơn đến Hứa Thanh Hòa: “Cảm ơn bác sĩ nhiều nhé, nửa đêm nửa hôm còn phải lặn lội chạy đến đây.”

“Không có gì, đây là công việc của chúng tôi mà.”

Sau khi ký tên xong, Hứa Thanh Hòa hỏi han chi tiết xem bệnh nhân có tiền sử dị ứng gì không.

Nắm rõ mọi tình trạng của bệnh nhân, cô quay trở lại phòng mổ, bắt đầu tiến hành công tác chuẩn bị gây mê trước phẫu thuật.

Ở một phương diện khác, sau khi Thời Ôn Lễ đưa cô đến nơi, anh không nán lại lâu mà trực tiếp quay đầu xe đi về nhà.

Sáng ngày hôm sau, anh bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.

Anh làm hai phần bánh hành, một phần mang cho người trong nhóm của mình, một phần gửi cho khoa Gây mê.

Đến bệnh viện, việc đầu tiên anh làm là mang bữa sáng đến văn phòng khoa Gây mê.

Phương Vũ vừa mới mở phần ăn sáng ra còn chưa kịp ăn, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Thời Ôn Lễ bước vào.

“Chủ nhiệm Thời, chào anh buổi sáng.” Cô ấy vội vàng đứng dậy, “Chúc mừng, chúc mừng nhé!”

Thấy trên tay anh xách theo đồ đạc, cô hỏi: “Đây là đến phát kẹo mừng cho chúng tôi đấy à?”

Thời Ôn Lễ nói: “Tôi mang bữa sáng đến cho bác sĩ Hứa. Có mang dư ra một ít, đủ cho mọi người ăn đấy.”

“Cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều nhé!”

Sau cơn kích động, Phương Vũ chợt nhớ ra: “Hôm nay bác sĩ Hứa được nghỉ mà anh.”

Thời Ôn Lễ: “Đêm qua cô ấy nhận một ca cấp cứu, hiện tại vẫn chưa xuống khỏi bàn mổ.”

“Dạ được rồi, tôi sẽ giữ phần của chị ấy lại cho chị ấy.”

Phương Vũ thực sự muốn kéo Thời Ôn Lễ lại để hỏi cho ra nhẽ xem, đối tượng nhà anh rốt cuộc là ai thế, có phải người trong bệnh viện mình không? Cô ấy không tham lam đâu, chỉ cần biết là ở khoa nào là được rồi.

Thời Ôn Lễ đặt bữa sáng xuống liền cáo từ, bảo phải quay về làm việc.

Phương Vũ: “Chủ nhiệm Thời, để tôi tiễn anh.”

Thời Ôn Lễ mỉm cười bảo: “Không cần khách sáo đâu, cô mau ăn cơm đi.”

Phương Vũ khăng khăng đòi tiễn: “Anh đã mang bữa sáng đến cho chúng tôi hai lần rồi, tiễn anh ra đến cửa thang máy chẳng phải là điều nên làm sao.”

Thời Ôn Lễ mỉm cười, đáp một tiếng: “Được.”

Phương Vũ tiễn người vào tận trong thang máy, đợi cho cửa thang máy đóng lại mới quay trở về văn phòng.

Trong văn phòng, mấy người đến sớm đã bắt đầu chia nhau bánh hành.

“Sao Chủ nhiệm Thời lại biết bác sĩ Hứa đêm qua nhận một ca phẫu thuật cấp cứu nhỉ?” Lúc này mới có người sực nhận ra điểm bất thường.

Phương Vũ đoán mò: “Có khi lúc đó bác sĩ Hứa đang nhắn tin riêng với Chủ nhiệm Thời, hỏi anh ấy về chuyện đối tượng xem mắt chăng.” Nếu Thời Ôn Lễ là bạn của cô ấy, cô ấy chắc chắn cũng sẽ trực tiếp hỏi chính chủ như vậy.

Mười giờ năm phút sáng, phòng mổ số 12.

Tim của bệnh nhân đã đập lại một cách thuận lợi.

Hứa Thanh Hòa bắt đầu chậm rãi tiêm protamine để trung hòa heparin.

“Không thể nói là tiền mất tật mang được, mà là cái duyên mẹ con một đời.” Trong đầu cô cứ nghĩ mãi về câu nói này của con trai bệnh nhân.

Huyết áp, nhịp tim đều ổn định.

Bên khoa Ngoại tim mạch bắt đầu cầm máu và đóng lồng ngực.

Ca phẫu thuật này kéo dài hơn chín tiếng đồng hồ, đến mười hai giờ trưa, ca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp. Bệnh nhân được chuyển đến phòng hồi sức tích cực ICU, các dấu hiệu sinh tồn hiện tại đều bình ổn.

Phần bánh hành kia, từ bữa sáng đã biến thành bữa trưa của cô.

Hứa Thanh Hòa quay trở lại văn phòng, việc đầu tiên cô làm là bỏ bánh hành vào lò vi sóng để hâm nóng, rồi lại pha một cốc cà phê. Không uống cà phê thì thực sự cô không thể nào trụ vững nổi nữa.

Phương Vũ lúc này cũng đã quay trở lại, cô ấy vừa mới xuống khỏi bàn mổ, một ca cấp cứu của khoa Chấn thương chỉnh hình, làm hai tiếng là kết thúc rồi.

Cô ấy nghe nói Hứa Thanh Hòa nhận được điện thoại cấp cứu lúc hai giờ sáng, khuôn mặt kinh ngạc đến mức mồm há hốc ra thật to: “Hả? Hai giờ sáng á?”

Hứa Thanh Hòa thấy cô ấy làm quá lên: “Bệnh phình tách động mạch chủ chẳng phải toàn phát tác vào nửa đêm đó sao?”

Phương Vũ nhấp một ngụm nước ấm nuốt xuống: “Chủ nhiệm Thời bảo, anh ấy biết chị nửa đêm nhận một ca cấp cứu đấy.”

Mười một, mười hai giờ đêm thì còn tạm chấp nhận được, nhưng đây là hai giờ sáng cơ mà!

Hai giờ sáng đó nha!

Người bình thường ai lại không ngủ vào cái giờ đó chứ.

Cho dù là Hứa Thanh Hòa nói cho Chủ nhiệm Thời biết vào buổi sáng rằng nửa đêm mình nhận ca cấp cứu — không đúng, lúc đó Hứa Thanh Hòa đang bận tối tăm mặt mũi, làm sao có thể có thời gian rảnh rỗi để nhắn tin riêng cho một người đồng nghiệp chỉ có mối quan hệ tốt để nói rằng: Tôi nhận một ca cấp cứu lúc hai giờ sáng được chứ.

Tuyệt đối không thể nào!

Cô ấy hiểu rõ Hứa Thanh Hòa, không đời nào cô lại cầm điện thoại nhắn tin tán gẫu khi đang làm ca phẫu thuật phình tách động mạch chủ cả.

Buổi sáng mải mê ăn bánh hành, cô ấy vậy mà lại không nghĩ đến một điểm, Thời Ôn Lễ là một người có chừng mực đến như vậy, mới vừa công khai có đối tượng xong, sao có thể đến ngày hôm sau đã mất đi ranh giới đến mức đặc biệt mang bữa sáng đến cho một người bạn khác giới như thế được.

Hơn nữa, đây lại còn là món do chính tay anh làm nữa chứ.

Cô ấy lại đột nhiên nghĩ đến việc tối hôm qua ở phần bình luận, Chủ nhiệm Thời có trả lời Trưởng khoa Vũ rằng, sau này nếu không liên lạc được với bác sĩ Hứa thì cứ trực tiếp tìm anh ấy.

Ngay cả ông chồng đã kết hôn được hai năm của cô ấy, chưa từng có một lần nào dám vỗ ngực bảo đảm với người khác như vậy cả.

Trong phút chốc, những tiếng trống hóng hớt từ bốn phương tám hướng trong lòng Phương Vũ dồn dập nổi lên.

“Bác sĩ Hứa,” cô ấy cười một cách đầy gian tà, cố tình lặp lại, “Hai giờ sáng cơ đấy nhé.”

Hứa Thanh Hòa cả đêm không ngủ, đầu óc lơ mơ mông lung, có muốn ứng biến nhanh trí cũng chẳng còn tâm sức đâu nữa rồi.

Cô từ bỏ việc tìm lý do, lẳng lặng cúi đầu ăn bánh hành, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.

Phương Vũ kích động đến mức còn phấn khích hơn cả hồi ông xã cầu hôn cô ấy năm xưa nữa.

Cô ấy ngó nghiêng nhìn quanh văn phòng, chỉ có một nam đồng nghiệp đang ngồi trước máy tính, đang vừa cười vừa cúi đầu nhìn điện thoại, căn bản chẳng mảy may chú ý xem hai người bọn họ đang trò chuyện cái gì.

Cô ấy đặt cốc nước xuống, rảo bước hai ba bước lao đến bên cạnh Hứa Thanh Hòa, lấy cùi chỏ ra sức huých cô, hạ thấp giọng: “Nói năng gì đi chứ!”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười, quyết không chịu lên tiếng.

“Không nói chứ gì?” Phương Vũ đưa tay ra định cù lét cô.

Hứa Thanh Hòa bật cười thành tiếng, chịu đầu hàng: “Thì đúng như những gì em đang nghĩ đấy.”

Sau một hồi cười đùa, Phương Vũ tìm một góc để tự trấn tĩnh lại bản thân. Trong lòng đang ôm một quả dưa hấu siêu to khổng lồ thế này, cô ấy thèm đi khoe khoang khắp nơi lắm rồi, ngặt nỗi lại không thể đi khoe được.

Hứa Thanh Hòa đang ăn bánh hành thì tin nhắn của Thời Ôn Lễ gửi đến: [Rời khỏi bàn mổ chưa em?]

Cô vừa ăn vừa dùng một tay gõ chữ: [Vừa mới xong ạ.]

Thời Ôn Lễ: [Anh đang ở căng tin, em qua đây đi.]

Đầu ngón tay Hứa Thanh Hòa gõ chữ: [Em đang ăn rồi. Không qua đó nữa đâu.]

Thời Ôn Lễ: [Ăn cùng với Tống Tân Đàm à?]

Hứa Thanh Hòa: [Không phải.]

Cô cầm điện thoại lên chụp một bức ảnh chiếc bánh hành trên bàn gửi qua cho anh: [Ngon hơn cơm hộp ở căng tin nhiều.]

Vừa mới trả lời Thời Ôn Lễ xong thì cuộc gọi của Tống Tân Đàm liền gọi tới.

Hứa Thanh Hòa bắt máy: “Đầu óc thế nào rồi?”

Tống Tân Đàm: “Vẫn đau. Tôi cũng không thể cứ phụ thuộc mãi vào thuốc được. Cậu ngủ dậy chưa đấy?”

“Mấy giờ rồi mà còn chưa dậy hả?”

“Mấy lần cậu được nghỉ trước đây, có lần nào cậu dậy trước mười hai giờ trưa đâu?”

Hứa Thanh Hòa bảo: “Nửa đêm nhận một ca cấp cứu, vừa mới phẫu thuật xong, đang ăn trưa đây.”

Tống Tân Đàm: “Thế thì bây giờ tôi đến bệnh viện tìm cậu luôn đây. Thời Ôn Lễ giờ này chắc cũng không bận lắm đâu nhỉ?”

Hứa Thanh Hòa: “Hôm nay anh ấy không có ca mổ, buổi trưa không bận. Hóa ra hôm qua cậu đăng ký số khám bệnh của anh ấy à?” Tối hôm qua lúc ăn cơm, anh ta cứ khăng khăng chỉ định bắt cô phải dẫn anh ta đến tìm Thời Ôn Lễ để khám bệnh bằng được.

“Ừm.” Tống Tân Đàm xoa xoa đầu, cơn đau khiến anh ta cả đêm ngủ không ngon giấc, “Mấy trăm tệ một số khám bệnh đó, tôi nhất định phải tìm cậu ta khám cho khỏi mới được.”

Hứa Thanh Hòa: “…”

 

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm