Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
  • TRUYỆN HOÀN
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

THÁNG TƯ THANH HOÀ - MỘNG TIÊU NHỊ - Chương 32: Ghen

  1. Home
  2. THÁNG TƯ THANH HOÀ - MỘNG TIÊU NHỊ
  3. Chương 32: Ghen
Prev
Next
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối. Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 32: Ghen

Sau khi đăng dòng trạng thái đó, Thời Ôn Lễ đặt điện thoại xuống rồi đi tắm.

Chuyện ngoài dự đoán của tất cả mọi người, người chủ động lại chính là anh.

Khương Dương lướt thấy vòng bạn bè này, sợ rằng bài tiếp theo Thời Ôn Lễ sẽ tag thẳng Hứa Thanh Hòa.

Anh ta vội vã nhắn tin riêng: [Anh Thời, anh nhất định phải giữ vững vàng nhé!]

Thời Ôn Lễ không trả lời.

Anh ta quay sang tìm Hứa Thanh Hòa: [Chị, chị quản anh Thời đi.]

Hứa Thanh Hòa cũng không ngờ tới, Thời Ôn Lễ lại đăng liền hai bài trong một ngày.

Vừa rồi trong nhóm nhỏ của khoa Gây mê, có người trêu chọc rằng Thời Ôn Lễ có thể cân nhắc phát triển nghề tay trái, đăng truyện ngôn tình dài kỳ trên vòng bạn bè, chắc chắn sẽ có người chịu bao tháng để theo dõi.

Có người lại nói: Độ dài không cần nhiều, mỗi ngày cập nhật ba năm mươi chữ, nói qua diễn biến là được (cười trộm).

Hứa Thanh Hòa nhắn lại cho Khương Dương: [Chị về sẽ nói anh ấy, bảo anh ấy không cần giải thích thêm nữa.]

Khương Dương nhìn thấy câu “Chị về sẽ nói anh ấy”, buột miệng nhắn: [Hai người đã dọn về ở cùng nhau rồi sao?] Gửi đi rồi mới sực tỉnh, đầu óc mình chắc bị cửa kẹp rồi, sao có thể hỏi ra câu ngu ngốc như vậy.

Anh ta thu hồi trong một giây, chỉnh sửa rồi gửi lại: [Chị, chị vẫn đang ăn cơm với bạn từ nhỏ chứ? Vậy em không làm phiền nữa.]

Hứa Thanh Hòa coi như không nhìn thấy dòng đã thu hồi: [OK]

Trong nhóm hóng hớt đang trò chuyện sôi nổi, cô khóa màn hình điện thoại không nhìn nữa.

Từ trưa đến giờ, các nhóm nhỏ không hề ngơi nghỉ, sợ rằng lịch sử trò chuyện cả năm cũng không nhiều bằng hôm nay.

Có thể khiến Thời Ôn Lễ chủ động tìm người khác để xem mắt, mọi người càng thêm tò mò, người kia rốt cuộc là ai.

[Tôi thay mọi người loại trừ một người, bất kể là ai, dù sao cũng không thể là bác sĩ Hứa.]

[Việc này còn cần cậu nói sao, ảnh bạn trai bác sĩ Hứa tôi đều thấy rồi.]

Không biết tin đồn truyền ra từ nhóm nào, Tống Tân Đàm cứ thế từ bạn từ nhỏ của Hứa Thanh Hòa biến thành bạn trai cô.

Thời gian Thời Ôn Lễ tắm, điện thoại có hai mươi hai cuộc gọi nhỡ, trong đó có hai cuộc từ bạn học đại học.

Bạn học đại học chờ mãi, không gọi được cũng không thấy hồi âm, họ mất kiên nhẫn, lập một nhóm mới, điên cuồng @ anh:

[Hóa ra cậu và Ngu Giai Ninh là do cậu chủ động!]

[Lúc đó tôi còn thắc mắc, sao Viện trưởng Lưu đột nhiên lại nghĩ đến chuyện tác hợp hai người. Hóa ra là do cậu tự mình chủ động tìm tới cửa!]

[Đã bảo mà, hai người hồi đó quan hệ tốt như vậy, sao có thể trong sáng được (cười trộm) (cười trộm)]

[Ngày hai người kết hôn, chúng tôi nhất định phải có mặt đầy đủ!]

Trong nhóm lớp tạm thời này không có Ngu Giai Ninh.

Nói đúng ra không phải nhóm lớp, mà là nhóm nhỏ.

Khóa đó của họ tổng cộng 87 người, chia làm bốn nhóm học tập.

Nhóm của họ có 22 người, cuối cùng 4 người chọn Ngoại tổng quát, 3 người chọn Chỉnh hình, 2 người Ngoại lồng ngực, 2 người Ngoại tim mạch, khoa Ngoại thần kinh cũng chỉ có 2 người, một là Thời Ôn Lễ, người kia chính là Ngu Giai Ninh.

Còn 4 người ra nước ngoài.

Số còn lại sau khi tốt nghiệp đều chuyển nghề.

Tình cảm nhóm họ từ trước đến nay rất tốt, dù là vài người định cư ở nước ngoài, mỗi khi có bạn học qua đó học tập, dù bận đến mấy cũng sẽ tụ tập.

Ngoài 4 người định cư nước ngoài, số còn lại đều ở Bắc Kinh, phần lớn ở lại bệnh viện của trường, Viện trưởng là Viện trưởng Lưu. Thời Ôn Lễ vì em gái mà chọn bệnh viện bên cạnh, Viện trưởng Khương vì chuyện này mà không ít lần âm thầm khoe khoang trước mặt Viện trưởng Lưu.

Ban đầu nghe tin Viện trưởng Lưu muốn tác hợp hai người này, mọi người đều rất bất ngờ, sao Viện trưởng Lưu lại đột nhiên làm bà mai, hơn nữa còn là bắc cầu giữa hai bệnh viện.

Cho đến hôm nay Thời Ôn Lễ tự mình nói rõ nguyên do, họ mới hiểu ra. Viện trưởng Khương bắc cầu thất bại, Viện trưởng Lưu cuối cùng cũng gỡ gạc được một ván.

[Viện trưởng Lưu nói muốn làm mai, kết quả hai tuần trôi qua không động tĩnh gì, chúng tôi cũng không dám hỏi Ngu Giai Ninh rốt cuộc tình hình thế nào. Hóa ra hai người đã lén lút ở bên nhau. Hai người tính cách này đúng là trời sinh một cặp, không tiếng động làm nên chuyện lớn.]

Ngay khi họ đang bàn tán xôn xao, điện thoại Thời Ôn Lễ lại có thêm năm cuộc gọi.

Bốn năm mươi nhóm chat thay phiên nhau hiện lên, vị trí liên tục thay đổi.

Thời Ôn Lễ không chỉ có nhiều bạn trong danh bạ Wechat, mà nhóm chat cũng nhiều.

Anh chỉ ghim những nhóm công việc quan trọng nhất, như những nhóm lập tạm thời này, thành viên không gửi tin nhắn liên tục, sớm đã bị những nhóm hoạt động tích cực đẩy ra góc khuất nào đó không hay biết.

Gọi không nghe, nhắn không trả lời, kiểu gì cũng không liên lạc được với người, họ đành phải gọi cho Ngô Hiểu Phong.

Ngô Hiểu Phong là sư huynh của họ, lại có quan hệ cá nhân tốt với Thời Ôn Lễ.

Ngô Hiểu Phong nghe xong ý đồ, không nhịn được cười mắng: “Gọi điện thoại chỉ để tìm Thời Ôn Lễ? Các cậu đúng là rảnh rỗi thật đấy, nên để Viện trưởng Lưu xếp các cậu vào trực đêm ở cấp cứu hết đi!”

Đối phương cười ha hả: “Đây không phải hiếm lắm cuối năm mới được nghỉ ngơi chút sao. Đổi lại đợt nhiệt độ giảm sâu tuần trước, phẫu thuật còn làm không xuể, cậu bảo tôi gọi điện thoại thì tôi cũng không có thời gian đâu.”

Ngô Hiểu Phong: “Điện thoại cậu ta hôm nay sợ là đã nổ rồi. Trưa còn liên lạc được, sau đó nhắn tin cũng không thấy trả lời tôi.”

Đối phương: “Vậy cậu biết đối tượng đó là ai không?”

Ngô Hiểu Phong: “Tôi không hỏi cậu ấy.” Nếu không công khai, thì đương nhiên có lý do.

Cậu ta và Thời Ôn Lễ có thể chơi với nhau nhiều năm như vậy, là vì ai cũng có chừng mực.

“Chắc không phải người ở viện chúng ta đâu.” Ngô Hiểu Phong nói thêm một câu.

Đối phương khẳng định: “Chắc chắn không thể là người ở viện các cậu.”

Ngô Hiểu Phong nghe ra ẩn ý: “Sao, chẳng lẽ là người ở viện các cậu?”

Đối phương: “Viện trưởng Lưu làm mai, cậu nói xem?”

Phản ứng đầu tiên của Ngô Hiểu Phong: “Vậy Viện trưởng Khương mà biết thì chẳng tức chết.”

Nói xong, cậu ta cũng không nhịn được nảy sinh tâm tư hóng hớt: “Giới thiệu là ai ở viện các cậu? Tôi có quen không?” Bỗng nhiên lại nhớ tới Thời Ôn Lễ nhắc trên vòng bạn bè, là anh chủ động muốn xem mắt với đối phương.

“Người khoa Ngoại thần kinh viện các cậu à?” Ngô Hiểu Phong đoán.

Cùng một lĩnh vực, dù khác bệnh viện, cũng có rất nhiều cơ hội để quen biết.

Đối phương chỉ nói: “Cậu quen.”

Ngô Hiểu Phong nhanh chóng điểm qua trong đầu tất cả những người mình quen, nhiều năm không liên lạc, người ta có độc thân hay không, cậu ta cũng không chắc.

Cậu ta thử đoán vài người, kết quả đều không đúng.

Đối phương: “Người đáng đoán thì cậu không đoán.”

Ngô Hiểu Phong bỗng chốc nghĩ tới một người: “Ngu… Ngu Giai…” Rõ ràng là quen rất rõ, kết quả đến miệng lại tắc tịt.

Đối phương dứt khoát nói luôn: “Ngu Giai Ninh.”

“Đúng đúng đúng, Ngu Giai Ninh. Thật sự là cô ấy?”

“Ừm. Có thể khiến Thời Ôn Lễ chủ động xem mắt, ngoài Ngu Giai Ninh ra còn ai vào đây? Năm đó không phải cậu còn từng trêu chọc hai người họ, nói nếu họ kết hôn, xe không cần mua, cậu tặng.”

Được đối phương nhắc nhở, Ngô Hiểu Phong lập tức nhớ lại tất cả.

Lời khoác lác năm đó, mười năm sau lại ứng nghiệm lên đầu mình.

Ngô Hiểu Phong nằm mơ cũng không ngờ, mình lại là người đầu tiên ở viện biết thực hư. Trò chuyện thêm vài câu, cậu ta kết thúc cuộc gọi.

Ngô Hiểu Phong vừa ăn cơm xong và chia tay với đồng nghiệp nhờ anh ta hỏi thăm kia, thật may là cuộc điện thoại này đến trễ vài phút, nếu không cô đồng nghiệp kia mà có mặt ở đó, nghe tin Thời Ôn Lễ đang quen Ngu Giai Ninh bệnh viện bên cạnh, trong lòng sợ là sẽ càng khó chịu hơn.

Ngô Hiểu Phong đặt điện thoại xuống, khởi động xe rời đi.

Vừa nãy còn chê đám bạn học của Thời Ôn Lễ rảnh rỗi, kết quả bản thân cũng bắt đầu rảnh đến phát ngán. Từ bãi đỗ xe nhà hàng rẽ ra, cậu ta không rẽ phải về nhà, mà ma xui quỷ khiến thế nào lại đánh tay lái sang trái, lái về hướng khu chung cư Thời Ôn Lễ thuê.

Người khác không liên lạc được với Thời Ôn Lễ, cậu ta thì có thể.

Mấy năm nay, cậu ta đã đến nhà Thời Ôn Lễ không dưới một lần.

Tám giờ năm mươi, xe đỗ dưới tòa nhà Thời Ôn Lễ thuê.

Vẫn chưa đến chín giờ, không tính là quá muộn.

Ngô Hiểu Phong khóa xe lên lầu, trước khi vào thang máy lại gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ: [Đến dưới lầu nhà cậu rồi. Có ở nhà không?]

Tin nhắn vẫn như đá chìm đáy biển.

Thời Ôn Lễ vừa tắm xong, đang trải chăn, chuông cửa reo.

Hứa Thanh Hòa có chìa khóa, về nhà không thể nào bấm chuông.

Em gái và em rể cũng không thể nào đột ngột ghé thăm vào giờ này.

Người duy nhất anh nghĩ tới, là mẹ.

Hồi trước mẹ tới gửi đồ, hai mẹ con không gặp được nhau. Anh vừa công khai đã có đối tượng, mẹ chắc là tới để hỏi cho rõ.

Khi anh nhìn người đứng ngoài cửa qua mắt mèo, ít nhiều có chút bất ngờ.

Ngô Hiểu Phong trước nay không thích hóng chuyện, hôm nay lại tìm tới cửa.

Cửa mở, Ngô Hiểu Phong cười gượng vài tiếng.

Thời Ôn Lễ nghiêng người tránh đường: “Vào ngồi đi.”

“Không cần.” Ngô Hiểu Phong vội xua tay, “Tôi nói hai câu rồi đi.” Anh ta lấy cớ, “Xe chưa tắt máy.”

“Chúc mừng, có người yêu rồi cuối cùng cũng có nơi. Thế nào, năm đó tôi nói không sai chứ, hai người sớm muộn gì cũng ở bên nhau.”

Thời Ôn Lễ: “?” Nghe mà mơ hồ.

Anh thậm chí suy nghĩ kỹ lại một chút, Ngô Hiểu Phong đã bao giờ nói anh và Hứa Thanh Hòa sớm muộn gì cũng ở bên nhau chưa?

“Hai người tính khí giống nhau như vậy, làm việc lại ăn ý, không ở bên nhau thì đúng là không nói nổi.”

Nghe đến đây, Thời Ôn Lễ hiểu ra, người được nói đến không phải Hứa Thanh Hòa.

Trong mắt Ngô Hiểu Phong, Hứa Thanh Hòa còn đáng sợ hơn cả ma quỷ. Anh nhớ lại, Ngô Hiểu Phong trước đây từng nói anh và Ngu Giai Ninh xứng đôi.

“Cậu nghe ai nói tôi và Ngu Giai Ninh ở bên nhau rồi?”

Ngô Hiểu Phong: “Người trong lớp cậu. Tìm lật tung cả lên không thấy cậu đâu, gọi điện thoại tới chỗ tôi. Trước đó tôi còn không hiểu, cậu đã công khai có đối tượng, tại sao không nói thẳng là ai. Giờ hiểu rồi, nếu Viện trưởng Khương biết là do Viện trưởng Lưu tác hợp, chẳng tức giận đến mức nhảy cẫng lên ở nhà.”

“…”

Thời Ôn Lễ nhíu mày, bỗng nhận ra điều gì đó: “Viện trưởng Lưu muốn giới thiệu cho tôi là Ngu Giai Ninh?”

Ngô Hiểu Phong ngẩn người: “Ý gì? Ý là người hiện tại này của cậu không phải Ngu Giai Ninh, hay là cậu và Ngu Giai Ninh căn bản không phải do Viện trưởng Lưu tác hợp?”

Thời Ôn Lễ nói: “Không phải Ngu Giai Ninh. Cũng không phải do Viện trưởng Lưu tác hợp.”

“!!”

Ngô Hiểu Phong nhất thời nghẹn lời.

Thời Ôn Lễ tối đó đến nhà Viện trưởng Lưu ăn cơm, Viện trưởng Lưu vừa hỏi tới chuyện đại sự hôn nhân của anh, còn chưa kịp nói cụ thể giới thiệu ai, anh đã khéo léo từ chối, nói Viện trưởng Khương và phó viện trưởng cũng từng giới thiệu giúp anh, anh không gặp ai cả, tạm thời không cân nhắc chuyện này.

Viện trưởng Lưu biết anh lớn lên trong một gia đình tan vỡ từ nhỏ, nên cũng không cưỡng ép.

Nhưng ông cũng không ngờ tới, người mà Viện trưởng Lưu muốn giới thiệu cho anh, lại là bạn học cùng lớp đại học của anh, hơn nữa anh và Ngu Giai Ninh quan hệ vẫn luôn rất tốt.

Ngô Hiểu Phong cuối cùng cũng hiểu ra: “Nói cách khác, cậu ngay cả xem mắt với ai còn không biết, đã trực tiếp từ chối người ta rồi? Cậu nói xem, ít nhất cũng đợi Viện trưởng Lưu nói xong là ai rồi hãy từ chối chứ. Hối hận đến ruột gan bầm tím rồi đúng không!”

Cậu ta dừng một chút, lại bắt đầu tò mò: “Đối tượng xem mắt hiện tại của cậu rốt cuộc là ai? Nếu không tiện nói cũng không sao.”

Lời còn chưa dứt, cửa thang máy truyền đến tiếng bước chân.

Ngô Hiểu Phong quay sang nhìn, người rẽ qua chính là Hứa Thanh Hòa.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều sững sờ.

Hứa Thanh Hòa: “…”

Thế mà lại bị bắt quả tang.

Thời Ôn Lễ không ngờ cô lại về nhanh như vậy.

Nửa tiếng trước món ăn của cô còn chưa lên đủ, tính cả thời gian trên đường, thế nào cũng phải chín giờ rưỡi mới về đến nhà, cũng có thể là mười giờ. 

Hứa Thanh Hòa tối nay ăn ở nhà hàng đối diện khu chung cư, lúc gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ xong thì món cuối cùng cũng được bưng lên. Gặp Tống Tân Đàm mới biết cậu ấy dạo này bị đau đầu, buổi trưa uống thuốc đã dịu đi không ít, nhưng buổi tối thuốc hết tác dụng, lúc ăn cơm lại đau lên.

Ăn xong cô bảo anh ấy về nghỉ ngơi trước.

Trên đường về cô có gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ, nhưng anh không trả lời.

Không ngờ, lại đụng mặt Ngô Hiểu Phong ở cửa nhà.

Thời Ôn Lễ khá bình tĩnh, đã đụng mặt thì cứ hào phóng thừa nhận.

Chưa đợi anh mở lời, Hứa Thanh Hòa đã nói trước một bước: “Chủ nhiệm Thời chúc mừng nhé. Tiện đường đi ngang qua dưới lầu nhà anh, ghé lên xin viên kẹo mừng.”

Ngô Hiểu Phong trong lòng “hừ” một tiếng, rõ ràng là tới hóng chuyện, mà nói nghe thanh tao thoát tục quá nhỉ.

Thời Ôn Lễ dứt khoát mở cửa: “Cả hai vào ngồi đi, trong nhà vừa đúng có kẹo, ăn một viên rồi đi.”

Hứa Thanh Hòa: “Vậy không khách sáo nữa. Xin chút vía hỷ của Chủ nhiệm Thời.”

Thời Ôn Lễ nhìn bộ dạng nghiêm túc của cô, không nhịn được cười.

Anh cúi người, lấy dép của cô từ tủ giày ra, đặt cạnh chân cô. Rồi tiện tay rút một đôi bọc giày đưa cho Ngô Hiểu Phong.

Ngô Hiểu Phong không câu nệ, nhận lấy rồi xỏ thẳng vào.

Tâm tư anh ta căn bản không đặt vào mấy chi tiết vụn vặt này, vẫn đang nghĩ đến chuyện Ngu Giai Ninh.

Cạnh ghế sofa xếp mấy quả bóng yoga nhỏ màu hồng, bàn trà bày đầy đồ ăn vặt con gái thích, trên tay vịn ghế sofa còn có một chiếc chun buộc tóc.

Ngô Hiểu Phong lặng lẽ liếc mắt nhìn, trông như đã dọn về ở cùng nhau rồi. Mới có mấy ngày chứ, Thời Ôn Lễ và đối tượng xem mắt kia tiến triển nhanh quá mức rồi.

Thời Ôn Lễ lấy sô-cô-la, đưa cho Ngô Hiểu Phong trước: “Đây đúng là kẹo mừng của tôi đấy.”

Ngô Hiểu Phong nhận lấy: “Bạn gái cậu mua?”

“Tôi tự mua.”

Thời Ôn Lễ đưa miếng còn lại cho Hứa Thanh Hòa.

Ngô Hiểu Phong bóc ra ăn một miếng, cũng không tránh mặt Hứa Thanh Hòa, ra hiệu cho Thời Ôn Lễ: “Mau xem nhóm lớp cậu đi. Đừng để họ quay sang chúc mừng Ngu Giai Ninh, thế thì ngạilắm.”

Cậu ta thay họ cảm thấy đáng tiếc: “Cậu và Ngu Giai Ninh đúng là không có duyên, thế mà còn có thể bỏ lỡ. Viện trưởng Lưu lúc đó nên nói thêm một câu, nói người giới thiệu cho cậu là Ngu Giai Ninh, cậu chắc chắn sẽ không từ chối ngay cả gặp cũng không gặp.”

Đáng tiếc là đã quá muộn.

Đã ở chung với người hiện tại rồi.

Hứa Thanh Hòa không nhìn Thời Ôn Lễ, cúi đầu lặng lẽ cắn một miếng sô-cô-la.

Cô biết Ngu Giai Ninh, khóa của Thời Ôn Lễ chỉ có hai người họ chọn Ngoại thần kinh, hơn nữa quan hệ của Thời Ôn Lễ và cô ấy rất tốt.

Hóa ra Viện trưởng Lưu mời anh qua ăn cơm, thật sự là một bữa tiệc xem mắt.

Về phần tại sao Viện trưởng Lưu không nói thẳng là Ngu Giai Ninh, cô có thể hiểu được nỗi lo của Viện trưởng Lưu.

Chính vì đôi bên là bạn học, quen biết nhiều năm, trong điều kiện biết rõ một bên bài trừ hôn nhân, Viện trưởng Lưu chắc chắn sẽ vô cùng cẩn trọng.

Không làm được người yêu, ít nhất vẫn có thể tiếp tục làm bạn học.

Vẫn tốt hơn là, người yêu không thành, bạn học cũng thành người dưng. Huống hồ hai người cùng lĩnh vực, lại đều là người dẫn đầu trong lĩnh vực này, sau này dịp cần chạm mặt còn nhiều nhiều lắm.

Thật ra trong lòng cô cũng không nhịn được nghĩ, nếu lúc đó anh biết đối tượng xem mắt là Ngu Giai Ninh, là sẽ đồng ý hay sẽ từ chối?

Dù sao anh và Ngu Giai Ninh quan hệ cũng rất tốt.

Từ lúc Ngô Hiểu Phong nói xong những lời đó, chẳng qua chỉ ngắn ngủi một hai giây, trong lòng Hứa Thanh Hòa lại thấy dài đằng đẵng như một hai tiếng đồng hồ vậy.

Thời Ôn Lễ vừa mở nhóm bạn học, vừa trả lời Ngô Hiểu Phong: “Lúc đó tôi vốn dĩ không định cân nhắc đến hôn nhân, Viện trưởng Lưu có nói là ai hay không, kết quả đều như nhau thôi.”

Hứa Thanh Hòa lúc này mới nhìn anh.

Dù có phải cố tình an ủi cô hay không, cũng đều khiến người ta cảm thấy ấm lòng.

Ngô Hiểu Phong: “Cậu nói chuyện này như phát biểu chính thức vậy, có người ngoài đâu. Cậu là vì bỏ lỡ rồi, mới cảm thấy kết quả đều như nhau. Nếu như lúc đó cậu biết là Ngu Giai Ninh, thì thật sự khó mà nói kết quả là gì.”

Thời Ôn Lễ đột nhiên ngước mắt nhìn Ngô Hiểu Phong: “Kết quả có thể là gì? Cậu là giun trong bụng tôi à?”

Ngô Hiểu Phong: “… Không phải, cậu kích động cái gì? Đối tượng của cậu đâu có ở đây.”

Hứa Thanh Hòa: “…”

Ngô Hiểu Phong uất ức: “Tôi không phải thuận miệng nói sao. Bình thường trêu chọc cũng đâu thấy cậu nghiêm trọng hóa vấn đề. Trong phòng này chỉ có ba người chúng ta, bác sĩ Hứa lại không đi nói lung tung, cậu còn sợ những lời này truyền đến tai người thứ tư à?”

Thời Ôn Lễ không quan tâm truyền đến tai người thứ mấy, nhưng anh không muốn những lời này khiến Hứa Thanh Hòa khó chịu.

Ngô Hiểu Phong: “Yên tâm, ra khỏi cửa này, tôi tuyệt đối không nói nửa lời trước mặt người thứ ba.” Dừng một chút, “Nếu người ở đây hôm nay không phải bác sĩ Hứa, dù có đổi thành Khương Dương, tôi cũng sẽ không nói lung tung đâu.”

Thời Ôn Lễ: “Vậy tôi còn phải cảm ơn cậu rồi?”

Ngô Hiểu Phong: “… Cậu sao lại giọng điệu khó chịu thế này.” Quen biết mười mấy năm, đây là lần đầu tiên cậu ta thấy Thời Ôn Lễ nghiêm túc.

Đúng là quái gở thật.

Rõ ràng cậu ta đâu có nói gì.

Mấy câu vừa rồi chẳng phải là lẽ thường tình sao?

Hứa Thanh Hòa đúng lúc lên tiếng: “Chủ nhiệm Ngô nói cũng không có gì, chẳng phải đều là giả định thôi sao.” Nhìn như đang giảng hòa, thực chất là đang nói với Thời Ôn Lễ, bản thân cô không để bụng.

Ngô Hiểu Phong liếc nhìn Hứa Thanh Hòa.

Khoảnh khắc này, anh ta thấy Hứa Thanh Hòa thuận mắt hơn Thời Ôn Lễ.

Anh ta không so đo với Thời Ôn Lễ, nhắc nhở lần nữa: “Đừng quên trả lời nhóm bạn học của cậu, mau chóng giải thích cho rõ, đừng để hiểu lầm càng làm càng lớn.”

Giọng Thời Ôn Lễ khôi phục bình thường: “Giải thích rồi.”

Anh lấy mấy túi từ đĩa đồ ăn vặt ném cho Ngô Hiểu Phong, lại hỏi: “Uống nước trái cây hay nước lọc?”

Ngô Hiểu Phong xin tha: “Đừng bày vẽ ăn uống gì nữa, tôi bớt nói mấy câu không được à?” Lời vừa dứt, điện thoại có tin nhắn tới, là bạn học đại học của Thời Ôn Lễ: [Thời Ôn Lễ trả lời chúng tôi rồi! Cậu đoán xem sao nào?]

Ngô Hiểu Phong thầm nghĩ, sao nào được, không phải Ngu Giai Ninh chứ gì.

Đối phương: [Mừng hụt một trận, không phải Ngu Giai Ninh! Thời Ôn Lễ tự miệng nói, là bác sĩ ở viện các cậu.]

Ngô Hiểu Phong đang vô tư nhai sô-cô-la, vừa thấy bốn chữ “viện các cậu”, một thoáng không chú ý cắn phải đầu lưỡi, đau đến mức hít một hơi lạnh, nửa ngày không dám động đậy.

Đợi cơn đau nhói đó dịu đi, cậu ta nhìn Thời Ôn Lễ đang bưng hai ly nước từ bếp ra: “Đối tượng của cậu là người ở viện chúng ta?”

Thời Ôn Lễ thản nhiên đáp: “Ừ.”

Hứa Thanh Hòa nhận lấy ly nước của Thời Ôn Lễ, thật sự lo anh giây tiếp theo sẽ nói: Người ngay bên cạnh cậu đó.

Ngô Hiểu Phong vốn không muốn thể hiện mình hóng hớt như vậy, nhưng đã tới rồi, lại còn bị nói với giọng ẩm ương hai lần, không hỏi thì thấy thiệt thòi quá: “Tiện tiết lộ một chút, là khoa nào không?”

Thời Ôn Lễ: “Bác sĩ Hứa biết, cậu hỏi cô ấy đi.”

Ngô Hiểu Phong: “…”

Đây là cố tình làm khó anh ta.

Biết rõ anh ta không ưa gì Hứa Thanh Hòa, mà cứ nhất định bắt cậu ta phải hạ mặt chủ động tìm cô nói chuyện. Không hỏi nữa thì không được à.

Dù sao sớm muộn gì cũng biết.

“Tôi không tò mò nữa. Biết rồi lại phiền não, đến lúc đó người khác hỏi tôi, tôi lại phải đi nói dối theo. Đợi cậu tự công khai đi.”

Anh ta vơ lấy mấy gói đồ ăn vặt đứng dậy: “Tôi về đây, không làm phiền cậu nghỉ ngơi.”

Hứa Thanh Hòa cũng đứng dậy theo, cô định về nhà xem bố mẹ trước, rồi mới quay lại đây.

Thời Ôn Lễ tiễn hai người ra cửa, anh vốn muốn gọi Hứa Thanh Hòa lại nói mấy câu riêng, đợi Ngô Hiểu Phong xuống lầu rời đi, cô liền không cần phải chạy lên chạy xuống nhiều lần.

Vừa định mở lời, lại nghĩ tới cô có thể là về nhà thăm bố mẹ vợ, thế là thôi.

Hứa Thanh Hòa vẫy tay: “Chủ nhiệm Thời, chúc mừng lần nữa.”

Thời Ôn Lễ cười cười: “Cảm ơn.”

Đóng cửa lại, anh quay người về phòng ngủ tiếp tục trải chăn.

Không biết Hứa Thanh Hòa nghe thấy những lời đó của Ngô Hiểu Phong, có suy nghĩ lung tung gì không.

Ngày thường cô tranh luận với khoa ngoại, bị khiếu nại, thậm chí mâu thuẫn với Ngô Hiểu Phong đến nay chưa giải quyết xong, anh chưa bao giờ lo lắng. Đó là công việc, sẽ không thực sự làm tổn thương cô.

Nhưng tình cảm thì khác.

Anh không hy vọng trong lòng cô có dù chỉ một chút không thoải mái.

Từ trưa đến khoảnh khắc này, chuyện này nối tiếp chuyện kia.

Cái dự liệu được, cái ngoài ý muốn, tất cả đều ập đến cùng một lúc. Anh nhất thời quên mất hôm nay đã đặt bánh kem cho cô, cũng quên hỏi cô, có thích hương vị đó không. Nếu thích, lần sau tiếp tục mua hương vị này cho cô.

Hứa Thanh Hòa từ lúc về nhà đến khi quay lại, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên cái tên Ngu Giai Ninh.

Không muốn thừa nhận cũng không được, cô quả thực vì chuyện này mà phân tâm.

Vừa rồi lúc trò chuyện với bố mẹ, cô không nhịn được nghĩ, nếu Thời Ôn Lễ lúc đó biết đối tượng xem mắt là Ngu Giai Ninh, còn từ chối gặp mặt không?

Có khi nào cũng sẽ nghiêm túc cân nhắc một chút?

Giống như cách đối đãi với cô vậy.

Thật ra dù anh có thật sự cân nhắc, cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng lý lẽ là một chuyện, cô vẫn cứ lặp đi lặp lại nghĩ về chuyện này. Có lẽ hôm nay lượng phẫu thuật không đủ nhiều, quá rảnh rỗi.

Chín giờ bốn mươi hai, cô vào nhà.

“Chồng ơi, em về rồi.”

Thời Ôn Lễ tháo tạp dề từ trong bếp ra, chuẩn bị sẵn nguyên liệu sáng mai làm bánh hành cho cô.

“Có mệt không?” Anh đón cô.

Hứa Thanh Hòa giọng điệu nhẹ nhàng: “Cũng bình thường, trưa đó có hơi bận chút.” Cô cởi áo khoác treo vào tủ lối vào, quay người ôm lấy anh: “Cả ngày không gặp anh rồi.”

Vừa nãy gặp cũng không tính, lời còn chưa nói được mấy câu.

Nếu không phải tối nay bị mấy lời của Ngô Hiểu Phong ảnh hưởng, cô còn chẳng thể tự nhiên mà ôm anh như vậy.

Thời Ôn Lễ cúi đầu, hôn cô.

Sáng nay thời gian hai người hôn nhau quá ngắn, Hứa Thanh Hòa thả lỏng bản thân, không nghĩ tới chuyện khác, chuyên tâm đáp lại anh.

Đầu lưỡi anh thâm nhập vào, nhiệt độ nóng rực.

Hứa Thanh Hòa lúc đầu có chút ngượng ngùng, không biết đón lấy đầu lưỡi của anh đáp lại thế nào, hôn một hồi lâu mới dần tìm được nhịp điệu.

Thời Ôn Lễ thu chặt cánh tay, siết chặt eo cô, bao cô vào lòng.

Hứa Thanh Hòa tham lam, luôn cảm thấy hai người có thể gần nhau hơn nữa.

Hai tay cô siết chặt lấy gáy anh, gắng sức kiễng chân lên, ngậm lấy môi anh hôn cuốn lấy lưỡi anh.

Thời Ôn Lễ cảm nhận được cô ngửa cổ hôn như vậy sẽ rất mỏi, hơi cúi người, bế cô rời khỏi mặt đất.

Hứa Thanh Hòa lập tức lơ lửng, cả người treo trong lòng anh.

Dép từ từ tuột khỏi chân, rơi xuống sàn nhà, mũi chân cô dường như có dường như không cọ qua bề mặt đôi dép.

Thời Ôn Lễ vào lúc hơi thở cô sắp không tiếp kịp, rời khỏi miệng cô.

Một nụ hôn kết thúc, Hứa Thanh Hòa vùi mặt vào cổ anh, bình ổn lại nhịp thở.

Thời Ôn Lễ cũng không thả cô xuống, cứ thế ôm cô.

“Em với Tống Tân Đàm tối nay ăn ở đâu? Sao về nhà nhanh vậy.”

Hứa Thanh Hòa đang ấp ủ một nụ hôn sâu nữa với anh, bất ngờ nghe anh nhắc đến Tống Tân Đàm, chợt ngẩng đầu lên: “Anh biết bạn từ nhỏ của em tên gì? Phương Vũ nói à?”

Thời Ôn Lễ nói không phải: “Tống Tân Đàm là bệnh nhân của anh, buổi sáng đến khám phòng khám của anh.”

“A? Cậu ấy lấy số của anh?” Hứa Thanh Hòa dở khóc dở cười, “Cậu ấy không nói với em chuyện này. Lúc ăn cơm đầu cậu ấy lại đau, em còn định về nói với anh chuyện này.”

Ai ngờ, hai người đã gặp mặt rồi.

“Gặp mặt rồi thì dễ thôi, ngày mai anh vừa đúng lúc nghỉ, đưa cậu ấy đến văn phòng anh lấy số chuyên gia.”

“… Được.”

Cô ngửa cổ nói chuyện với anh, Thời Ôn Lễ cúi đầu, hôn lên bên cổ cô.

Hứa Thanh Hòa bị hôn đến trở tay không kịp, toàn thân cứng lại, lúc vô thức chui vào lòng anh, khóe miệng không nhịn được tràn ra một tiếng rên nhẹ.

Không để bản thân xấu hổ, cô thuận thế hôn lên cằm anh.

Hai người đều đã có cảm giác.

Mặt cô nóng bừng, hỏi: “Ngày mai anh có mấy ca phẫu thuật?”

Thời Ôn Lễ nói: “Ngày mai không có phẫu thuật. Cho dù có, cũng không ảnh hưởng đến việc chúng ta sinh hoạt vợ chồng.”

 

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm