Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • LÁ XANH – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON – NGÂN BÁT
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
  • TRUYỆN HOÀN
    • HAI BẢN THỂ CỦA ANH – NHẬT NHẬT PHỤC NHẬT NHẬT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • LÁ XANH – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON – NGÂN BÁT
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
  • TRUYỆN HOÀN
    • HAI BẢN THỂ CỦA ANH – NHẬT NHẬT PHỤC NHẬT NHẬT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON - NGÂN BÁT - Chương 6: Biết bố mình là ai rồi nha!!!

  1. Home
  2. SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON - NGÂN BÁT
  3. Chương 6: Biết bố mình là ai rồi nha!!!
Prev
Next
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối. Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 6: Biết bố mình là ai rồi nha!!!

“Công ty Nhựa tổng hợp Thẩm Hợp là một doanh nghiệp sản xuất khuôn mẫu lâu đời, có chỗ đứng rất sâu tại Hải Thành, người đại diện pháp luật hiện tại là Thẩm Duật Qua. Năm năm trước, Trung tâm Khuôn mẫu của tập đoàn đã giao một loạt đơn đặt hàng sản xuất linh kiện cho công ty này chịu trách nhiệm. Trong thời gian hợp tác, năng lượng sản xuất luôn ổn định, tỷ lệ sản phẩm đạt tiêu chuẩn luôn duy trì trên mức 99%. Thế nhưng vào tháng ba năm nay, Trung tâm Khuôn mẫu đột ngột chấm dứt hợp tác với bên họ, chuyển toàn bộ các đơn hàng vốn có sang cho bên Nhựa ép Đỉnh Thành.”

Chưa đầy một tiếng đồng hồ trôi qua, Lâm Hậu đã đem kết quả điều tra này, cùng với toàn bộ hồ sơ cá nhân chi tiết của Thẩm Duật Qua trình lên cho Phó Nghiễn Duẫn.

Thẩm Duật Qua, nam, 32 tuổi, đã kết hôn… Trong tài liệu ghi lại vô cùng tỉ mỉ, đến cả sơ đồ mạng lưới quan hệ thân thích cũng được liệt kê rõ ràng không sót một chi tiết.

Trong khoang xe mờ tối, Phó Nghiễn Duẫn lặng lẽ ngồi đó, chăm chú xem tập tài liệu trên điện thoại. Gương mặt anh tuấn ẩn hiện trong ánh sáng nhập nhòe, chẳng rõ vui buồn.

Chỉ có luồng khí chất trầm ổn mà mạnh mẽ tỏa ra từ anh là điều Lâm Hậu có thể cảm nhận vô cùng rõ rệt.

Lâm Hậu vào tập đoàn họ Phó đã sáu năm, theo sát bên người Phó Nghiễn Duẫn cũng tròn năm năm trời. Đối với vị tổng giám đốc này, ngoài lòng kính trọng tuyệt đối, anh ấy còn có cả sự kiêng dè. Phó Nghiễn Duẫn không phải là một ông chủ khó tính, nhưng tuyệt đối chẳng thể coi là người dễ gần. Anh là người biết trọng dụng nhân tài, hành sự công tư phân minh, không dung thứ cho bất kỳ hành vi tư lợi cá nhân nào.

Sáu năm trước, Lâm Hậu hoàn thành việc du học trở về nước, lập tức vào làm việc tại bộ phận dự án của tập đoàn họ Phó. Khi ấy, đại quyền của tập đoàn vẫn bị nắm giữ chặt chẽ trong tay người chú út của Phó Nghiễn Duẫn là Phó Sĩ Niên, anh vẫn chưa thể toàn quyền quyết định mọi việc. Thế nhưng không một ai ngờ tới, chỉ vỏn vẹn hai năm ngắn ngủi, cục diện đã hoàn toàn bị lật ngược.

Là người từng trải qua giai đoạn đó, Lâm Hậu hiểu rõ hơn ai hết sự tàn khốc của cuộc chiến giành quyền lực này. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Phó Nghiễn Duẫn đứng ở vị trí cao vời vợi, chứ nào biết phía sau ấy ẩn chứa biết bao sóng ngầm của những mưu đồ và toan tính.

Người có thể ngồi vững trên chiếc ghế này, đằng sau vẻ ngoài có vẻ điềm đạm, kỳ thực lại là kẻ sát phạt quyết đoán khi hành sự. Phó Nghiễn Duẫn từng bước bày mưu tính kế, thanh lọc phe cánh đối nghịch trong nội bộ, điều chuyển những vị ban giám đốc ôm lòng dạ khác đi nơi xa để tước bỏ quyền lực, từ đó thuận lợi tiếp quản chiếc ghế tổng giám đốc.

Lâm Hậu tiếp tục báo cáo bằng giọng trầm ấm: “Đào Khuê, trưởng bộ phận kinh doanh của Trung tâm Khuôn mẫu tập đoàn, có mối quan hệ lợi ích mờ ám với bên Nhựa ép Đỉnh Thành. Ban giám đốc bên Đỉnh Thành qua lại rất mật thiết với Đào Khuê, hai bên đã tiếp xúc riêng nhiều lần, thậm chí còn có cả giao dịch bằng tiền mặt. Trong ba tháng tập đoàn hợp tác với Đỉnh Thành, tỷ lệ sản phẩm đạt tiêu chuẩn đã giảm đi hai phần trăm so với trước đây.”

Nói đến đây, nhìn vào những số liệu thực tế kia, chân tướng sự việc đã quá rõ ràng.

Phó Nghiễn Duẫn đặt điện thoại sang một bên, màn hình tắt đi, chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng cũng biến mất, khiến đường nét gương mặt anh càng chìm sâu vào bóng tối.

Lâm Hậu tinh tế quan sát Phó Nghiễn Duẫn, mơ hồ nhận ra tâm trạng của ông chủ hôm nay có phần xao động lạ thường, phảng phất chút bồn chồn, bực dọc.

Hệ thống sản nghiệp của tập đoàn họ Phó vô cùng rộng lớn, trải dài từ công nghệ, y dược cho đến giải trí truyền thông. Những chuyện móc ngoặc lợi ích hay tư lợi cá nhân trong giới kinh doanh vốn dĩ chẳng phải là điều hiếm gặp.

Quy chế của tập đoàn rất hoàn thiện, thưởng phạt phân minh, sớm đã thiết lập sẵn một quy trình xử lý khép kín và chuyên nghiệp. Những vụ việc nội bộ ở tầm này xưa nay chưa từng đến lượt Phó Nghiễn Duẫn phải đích thân bận tâm, càng không đáng để anh hao tổn tâm trí.

“Phó tổng, chuyện này hướng xử lý tiếp theo…”

Lâm Hậu chưa kịp dứt lời, Phó Nghiễn Duẫn đã khẽ nâng mi mắt, giọng điệu lạnh lùng không chút gợn sóng: “Cứ theo đúng quy chế và quy trình của tập đoàn mà xử lý.”

“Tôi hiểu rồi, thưa sếp.”

Chuyện công sở đến đây là chấm dứt, chủ đề cũng khép lại tại đó.

Trong xe rơi vào bầu không khí im lặng như tờ. Phó Nghiễn Duẫn rủ mi mắt, khẽ thốt lên hai tiếng đầy quyến luyến, tựa như đang lẩm nhẩm với chính mình: “Tây Tây…”

Trước đây, anh chưa từng gọi cô như thế bao giờ.

Nhưng dáng vẻ trầm tư của Phó Nghiễn Duẫn lúc này lại khiến Lâm Hậu dâng lên một nỗi cảnh giác khác lạ.

Anh ấy nhạy bén cảm nhận được, chuyện này tuyệt đối không hề đơn giản như những gì hiển hiện ở bề nổi. Bằng kinh nghiệm nhìn người đoán việc tích lũy nhiều năm, Lâm Hậu lập tức quả quyết rằng mình cần phải điều tra kỹ lưỡng về người phụ nữ tên Thẩm Tây kia, để nắm rõ lai lịch và thân thế của cô.

Sau khi vào bệnh viện thăm bà ngoại, Thẩm Tây dẫn con gái chuyển hướng đi về phía ngôi nhà cũ của nhà họ Thẩm, nơi mẹ cô từng sinh sống trước đây.

Nhìn khắp cả Hải Thành rộng lớn này, giờ đây cũng chỉ còn nơi này là giữ được dáng vẻ nguyên bản của ngày xưa. Nằm ở vị trí đất vàng ngay trung tâm thành phố, vốn là nơi vô cùng nhạy cảm, lại thêm việc lưu giữ những nét kiến trúc lịch sử lâu đời nên chính quyền nghiêm cấm cải tạo quy mô lớn. Chính vì thế, tình cảnh của khu phố có phần hơi dở dở ương ương.

Những hộ dân có điều kiện khấm khá ngày trước đều đã dọn đến những khu đô thị mới xây, chỉ còn lại những người già nặng lòng hoài cổ cùng vài người dân bản địa điều kiện bình thường là vẫn bám trụ lại mảnh sân xưa này.

Trong ngõ nhỏ xe hơi không thể đi vào, Thẩm Duật Qua lái xe đưa hai mẹ con Thẩm Tây đến đầu ngõ rồi giúp một tay mang hành lý vào trong.

Bên trong con ngõ là những lối đi lát đá xanh đan xen ngang dọc, mặt đường đã được năm tháng mài nhẵn thín, ánh lên vẻ bóng bẩy.

“Tây Tây, không phải anh nói em đâu, nhưng em cứ nhất quyết dọn đến đây ở làm gì? Nhà anh đâu phải là không có chỗ cho em ở.” Thẩm Duật Qua một tay bế Thẩm Chi Sơ, tay kia đẩy chiếc vali hành lý.

Sự vững chãi và che chở của một người đàn ông vào lúc này hiện lên vô cùng rõ nét. Không thể phủ nhận rằng, dù Thẩm Tây có dành trọn vẹn tình yêu thương cho con gái đến nhường nào, cô cũng chẳng thể thay thế được cảm giác an tâm, vững chãi mà người cha mang lại.

Buổi chiều Thẩm Chi Sơ chơi đùa với Thẩm Lâm Xuyên trong phòng bệnh rất lâu, vừa rồi vừa lên xe là đã ngủ thiếp đi. Thẩm Tây định đánh thức con bé dậy, nhưng Thẩm Duật Qua cứ khăng khăng để nhóc con ngủ thêm một lát, anh nói trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, ngủ đủ giấc mới tốt cho sức khỏe.

Thẩm Tây một tay kéo chiếc vali, bánh xe lăn trên nền đá xanh phát ra những tiếng lộc cộc giòn giã. Cô bước đi bên cạnh Thẩm Duật Qua, khẽ khàng nói: “Anh à, chị dâu hiện giờ đang mang thai tháng thứ tám, đang là giai đoạn nhạy cảm cần kiêng cữ. Em mang theo Sơ Sơ đến ở lâu dài, kiểu gì cũng sẽ gây thêm phiền phức.”

“Nhà em với nhà anh cái gì chứ, em thật sự quá khách sáo rồi đấy. Nói thật cho anh nghe xem nào, có phải em vẫn còn để bụng những lời Lâm Xuyên nói với Sơ Sơ chiều nay không?”

“Làm sao có chuyện đó được ạ. Đứng ở góc độ của Lâm Xuyên, thằng bé nói cũng đâu có gì sai. Chỉ là do em bảo bọc Sơ Sơ kỹ quá, khiến con bé khó lòng chấp nhận sự thật mà thôi.”

Thẩm Duật Qua thở dài: “Cái tính em ấy mà, nhiều lúc cứ bướng bỉnh quá cơ.”

Mấy lời định nói đã lên đến tận đầu môi, cuối cùng Thẩm Tây vẫn nuốt ngược vào trong. Dù cho thuở thiếu thời tình cảm anh em họ hàng có sâu đậm thế nào, thì nay ai nấy đều đã có gia đình riêng, cư xử với nhau cũng cần phải giữ chừng mực. Cô là em họ, thỉnh thoảng ghé qua chơi tạm trú một hai hôm thì không sao, chứ nếu nương nhờ lâu ngày, thật khó tránh khỏi những va chạm, xích mích nảy sinh.

Chẳng nói đâu xa, cứ như chiều nay khi Thẩm Chi Sơ và Thẩm Lâm Xuyên cãi cọ nhau trong bệnh viện, thực ra cả hai đứa trẻ đều chẳng có lỗi gì nghiêm trọng, nhưng nếu ngày nào cũng tranh chấp như thế, thứ mòn mỏi đi không chỉ là tình cảm của bọn trẻ, mà còn là sự hòa khí giữa người lớn hai nhà.

Lòng người ai cũng có phần ích kỷ, ai mà chẳng xót con mình.

Khi cánh cửa gỗ cũ kỹ được đẩy ra, phát ra một tiếng cọt kẹt khe khẽ, ngôi nhà cổ bấy lâu nay vắng bóng người bỗng chốc rũ bỏ vẻ quạnh hiu, khơi dậy hơi thở ấm áp của sự sống.

Đây là một ngôi nhà ba gian mang đậm phong cách kiến trúc Huy Phái truyền thống, những mảng tường trắng đã lốm đốm rêu phong, xà nhà bằng gỗ cùng những món đồ chạm khắc tinh xảo đều mang hơi thở lắng đọng của thời gian, mái ngói màu đen tuyền cong vút nhịp nhàng đầy thanh thoát. Khoảng giếng trời đón ánh sáng chiếu rọi xuống, làm tăng thêm vẻ thanh nhã, tĩnh mịch cho gian nhà.

Ngôi nhà tuy nhìn có vẻ nhuốm màu thời gian nhưng lại có ưu điểm đông ấm hè mát, bên trong được dọn dẹp sạch sẽ, không một hạt bụi.

Nơi này vốn là nhà tổ của họ Thẩm, mỗi lần Thẩm Tây trở về Hải Thành đều chọn nơi này làm chốn dừng chân.

“Nhà cửa sạch sẽ lắm, anh có thuê người định kỳ đến quét dọn, lau chùi.” Thẩm Duật Qua bế Thẩm Chi Sơ vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt nhóc con nằm xuống chiếc giường đã trải sẵn chăn đệm chỉnh tề.

Thẩm Chi Sơ lúc này vẫn đang ngủ say tít thò lò, điệu bộ này đúng kiểu trời có sập xuống cũng chẳng hay biết gì.

Một số đứa trẻ chính là như thế, lúc thức thì nghịch ngợm, hiếu động khôn cùng, nhưng một khi đã chìm vào giấc ngủ thì lại vô cùng ngoan ngoãn, say nồng.

Cổ họng Thẩm Tây khô khốc, cô tìm một chiếc cốc sạch rồi đón nước từ cây nước nóng lạnh, chẳng mấy chốc đã uống cạn một cốc lớn. Vì uống quá vội nên cô bị sặc, ho đến đỏ cả mặt mũi.

Thẩm Duật Qua từ trong phòng bước ra thấy Thẩm Tây đang ho rũ rượi, anh liền bước tới vỗ nhẹ vào lưng cô, bất lực nói: “Uống từ từ thôi chứ, có ai tranh phần của em đâu.”

Nói rồi, anh lại chỉ tay về phía cây đàn dương cầm đặt ở gian chính: “Cách đây ít lâu anh có gọi thợ đến chỉnh dây đàn rồi đấy, em muốn đàn lúc nào cũng được.”

“Em cảm ơn anh trai yêu quý! Anh là tốt nhất đấy!” Thẩm Tây học đàn từ nhỏ, tiếng đàn đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Cô khẽ lướt tay qua phím đàn cũ, rồi quay đầu bảo: “Anh à, thời gian không còn sớm nữa, anh mau về đi thôi.”

“Vừa mới khen anh tốt xong, giờ đã đuổi anh đi rồi đấy à?”

“Chẳng phải anh nói tối nay còn có buổi tiệc xã giao sao?”

“Chậm trễ một hai phút cũng chẳng sao.” Thẩm Duật Qua ngồi xuống ghế, ánh mắt bình thản nhìn về phía Thẩm Tây.

Lúc nãy ở bệnh viện, trước mặt người lớn và trẻ con, anh không tiện nói nhiều.

Giờ đây, anh đã chấp nhận được sự thật ấy, định bụng sẽ nói chuyện rõ ràng với Thẩm Tây.

Hiện tại xung quanh không có ai, cũng là thời điểm thích hợp để bàn đến chuyện này.

“Chuyện Phó Nghiễn Duẫn là bố của Sơ Sơ, em định cứ giấu nhẹm đi mãi thế này sao?” Thẩm Duật Qua hỏi.

“Vâng, em định sẽ giấu mãi như thế.”

Thẩm Duật Qua chau mày: “Giấu thế nào được? Cứ nhìn gương mặt của Sơ Sơ và Phó Nghiễn Duẫn mà xem, hai người họ cứ như đúc từ một khuôn ra vậy, ai nhìn vào mà không nảy sinh nghi ngờ?”

“Thế nên em sẽ nhanh chóng đưa con bé trở về Vân Thành sinh sống.”

“Em trốn được một lúc, chứ trốn được cả đời sao? Sơ Sơ rồi cũng sẽ lớn lên, chẳng lẽ em định bắt con bé cả đời này không được đặt chân tới Hải Thành nữa à?”

“Đến đâu hay đến đó vậy anh.”

“Cái gì mà đến đâu hay đến đó? Em đang trốn tránh hiện thực thì có.” Thẩm Duật Qua nói trúng tim đen, “Bất luận tình cảm giữa em và Phó Nghiễn Duẫn ra sao, Sơ Sơ vẫn cần có một người bố. Dù là Phó Nghiễn Duẫn hay Sơ Sơ, họ đều có quyền được biết sự thật này.”

Thẩm Tây biết rõ mình phải đối mặt với chuyện này, nhưng đúng như những gì Thẩm Duật Qua đã nói, cô vẫn luôn chọn cách trốn tránh.

Năm đó khi phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn, không phải cô chưa từng có ý định đi tìm Phó Nghiễn Duẫn. Đứa trẻ là con của anh, xét về tình hay lý, anh đều phải gánh vác trách nhiệm này.

Thế nhưng vào cái ngày cô vô tình nghe thấy những lời anh nói với người khác, giống như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, cô lập tức tỉnh mộng. Cô chợt nhận ra những kỳ vọng tràn trề trước đây của mình thật nực cười và hoang đường biết bao, chẳng đáng để nhắc tới.

Giữa hai người họ là mối quan hệ gì chứ?

Nói cho cùng, giữa họ cũng chỉ là một cuộc vui chơi qua đường ngắn ngủi mà thôi. Cô lại ngây thơ đến mức mong cầu anh sẽ chịu trách nhiệm sao?

Cho dù cô có mở lời đi chăng nữa, cái gọi là trách nhiệm của anh, cùng lắm cũng chỉ là đưa cô đi giải quyết đứa bé mà thôi, tuyệt đối không có gì hơn.

Khi ấy thai nhi đã được bốn tháng, sớm đã qua thời hạn có thể phá thai bằng thuốc, chỉ có thể tiến hành phẫu thuật nạo hút.

Thẩm Tây quả thực cũng đã đến bệnh viện làm đầy đủ mọi thủ tục giấy tờ, chuẩn bị sẵn sàng để bỏ đi đứa trẻ chào đời không đúng lúc này.

Thế nhưng, khi cô cô độc đứng trước cửa phòng phẫu thuật lạnh lẽo, những ngón tay siết chặt tờ phiếu kết quả khám bệnh mỏng manh, nhìn vào những chỉ số thai kỳ hiển thị rõ mịt mùng trên giấy, trong lòng cô bỗng dâng lên một nỗi xót thương và luyến tiếc mãnh liệt.

Sinh linh bé bỏng trong bụng cô đã có nhịp tim, tứ chi và các cơ quan nội tạng về cơ bản đã hình thành, thậm chí cô còn cảm nhận được những cử động khẽ khàng của con.

Đây là máu mủ của cô, là đứa con thân yêu của cô.

Đã là con của mình, tại sao cô lại không thể sinh nó ra chứ?

Cô không cần bất kỳ ai phải chịu trách nhiệm cho chuyện này, đứa trẻ là của cô, tự cô sẽ có trách nhiệm nuôi nấng con nên người.

Thẩm Tây vẫn nhớ như in, ngay vào khoảnh khắc đưa ra quyết định ấy, lòng cô nhẹ nhõm đến nhường nào. Cô chủ động liên lạc với Phó Nghiễn Duẫn, đề nghị chấm dứt trò chơi hư ảo này.

Cũng may, Phó Nghiễn Duẫn là một người dứt khoát, anh lập tức đồng ý ngay mà không hề có một chút do dự hay dây dưa nào.

“Anh à, anh cứ coi như không biết chuyện này đi, đừng đem chuyện Phó Nghiễn Duẫn là bố của Sơ Sơ nói cho bất kỳ ai biết, có được không anh?”

“Anh…”

“Coi như em xin anh đấy.”

Thẩm Duật Qua thực sự bất lực trước sự bướng bỉnh của Thẩm Tây, anh chỉ biết khẽ thở dài một tiếng đầy cam chịu.

Cùng lúc đó, Thẩm Chi Sơ đang đứng nép sau cánh cửa phòng ngủ đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại không sót một từ. Nhóc con mở to hai mắt, bàn tay nhỏ nhắn vội vàng bịt chặt lấy miệng, gương mặt tràn ngập sự ngạc nhiên và vui sướng tột độ.

Hóa ra nhóc con đã biết bố của mình là ai rồi nha!!!

Hóa ra đó là một người đàn ông tên là Phó Nghiễn Duẫn!

Hai anh em nhà họ Thẩm đang mải miết trò chuyện ở gian ngoài hoàn toàn không hề hay biết Thẩm Chi Sơ đang trốn một góc nghe trộm.

Thẩm Chi Sơ bé bỏng lộ ra vẻ mặt kiểu “mình biết ngay mà”.

Thấy chưa! Nhóc đâu phải là đứa trẻ không có bố đâu chứ!

Sau này ai còn dám bảo nhóc không có bố, nhóc có thể vênh mặt lên mà cãi phăng đi rồi!

Thẩm Chi Sơ vẫn bịt chặt chiếc miệng nhỏ nhắn, không dám thở mạnh, trong lòng biết rõ đây là bí mật của người lớn nên không dám ra ngoài làm phiền.

Con bé nhanh chóng rón rén bước nhẹ chân, leo lên giường nằm ngay ngắn, vờ như vẫn đang ngủ say.

Trong đầu nhóc con không ngừng lẩm nhẩm cái tên ấy: Phó Nghiễn Duẫn, Phó Nghiễn Duẫn, Phó Nghiễn Duẫn.

Hóa ra đây chính là tên của bố sao.

Nghe thật là líu cả lưỡi, cũng chẳng hay gì, phải cố gắng lắm mới nhớ được ấy chứ… Vẫn cứ là tên của mẹ nghe hay nhất thôi nha!

 

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm