Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • THỐNG SOÁI XUYÊN THÀNH BẠN TRAI ROBOT CỦA TÔI – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • THỐNG SOÁI XUYÊN THÀNH BẠN TRAI ROBOT CỦA TÔI – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ - Chương 45: "Tâm bệnh phải dùng thuốc mạnh mới chữa được."

  1. TRANG CHỦ
  2. NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ
  3. Chương 45: "Tâm bệnh phải dùng thuốc mạnh mới chữa được."
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 45: “Tâm bệnh phải dùng thuốc mạnh mới chữa được.”

Nhìn dáng vẻ quần áo xộc xệch này của Sở Thiên Thư, Lâm Hy Quang bỗng thoáng chút thẫn thờ hồi tưởng lại, ngày đầu gặp gỡ anh cũng như thế này.

Giữa bóng tối sâu thẳm của công viên cây cối um tùm, anh hiện ra như một pho tượng thiên thần bị bụi gai xanh mướt quấn thân. Cô từng có lúc ngẩn ngơ bị vẻ thần thánh xen lẫn hơi thở bí ẩn ấy thu hút, nhưng khi đến gần, lớp sương mù tan đi, nhận thức hoàn toàn bị đảo lộn: Sở Thiên Thư khi ấy cũng vương máu trên người, nửa lồng ngực bị những giọt nước thấm đẫm lớp vải sơ mi mỏng mảnh, vô tình hay hữu ý để lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc rõ rệt. Kế đó, anh nở nụ cười nhạt với cô: “Tốc độ đông máu của tôi bẩm sinh hơi chậm một chút, nhưng không sao đâu.” Và rồi, cô đã bị cái bẫy đạo đức quân tử ấy bắt giữ.

Lúc này, Lâm Hy Quang chỉ mới thẫn thờ trong vài giây, một bóng đen to lớn đã áp chế bao trùm lấy cô.

Sở Thiên Thư dáng cao chân dài, đã sải bước đến ngay trước mặt. Chiếc sơ mi đen bằng lụa satin mở phanh một nửa, càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc lạnh của anh. Dưới xương quai xanh thanh mảnh, lớp băng gạc trắng quấn từ sáng sớm thấp thoáng hiện ra, có lẽ do biên độ vận động hơi lớn nên lại có thêm vệt máu hồng mới thấm ra dính trên đó. Lâm Hy Quang khẽ cau mày, chẳng hiểu sao càng nhìn cô lại càng thấy không vừa mắt. Anh vẫn chưa lành vết thương.

“Đồng Đồng.” Sở Thiên Thư tiến thêm một bước, gần như đổ dồn cả thân hình cao lớn lên người cô, bóng hai người quấn quýt không rời. Sự kiểm soát cực đoan nơi đáy mắt nhạt màu suýt chút nữa không giấu nổi, may mà bị ánh nắng đầu xuân pha loãng đi, giọng điệu anh nghe vẫn rất bình thường, “Cài hộ anh cái cúc áo được không, anh không muốn để y tá nhìn thấy đâu.”

Đến lúc này mà vẫn còn nhớ kỹ việc phải thủ tiết nam đức, Lâm Hy Quang thầm nghĩ, giọng nói cô rất khẽ, không nghe ra chút cảm xúc dao động nào: “Sao thế? Bị nhìn thấy một cái là tư tưởng phong kiến truyền thống của anh sẽ không chịu nổi mà đi nhảy lầu đấy à?”

Tuy nhiên, những lời này chẳng hề kích động được Sở Thiên Thư. Anh chỉ hy vọng Lâm Hy Quang đừng hờn dỗi trong lòng, cứ như bây giờ, nói thêm với anh vài câu, dù là mỉa mai châm chọc thì cũng chẳng hề hấn gì. Sở Thiên Thư không thèm bắt bẻ lại, chỉ lẳng lặng nhìn sâu vào biểu cảm của cô.

Hồi lâu sau, Lâm Hy Quang mím môi hít sâu vài nhịp mới giơ tay lên. Nhìn thấy máu, trong tiềm thức cô nảy sinh phản ứng tâm lý kích động, đầu ngón tay dưới ánh nắng rạng rỡ trước tiên theo bản năng chạm nhẹ vào mạch đập của anh, sau đó trượt một cách tự nhiên đến những chiếc cúc áo lạnh lẽo, giúp anh cài chặt lại. Sự chạm vào mềm mại ấy khiến dục vọng chiếm hữu trong tim Sở Thiên Thư bỗng chốc tăng điên cuồng. Khả năng nhẫn nại của anh vốn không cao, giây kế tiếp, anh liền đánh mất phong độ quý ông mà hôn nhẹ lên má Lâm Hy Quang: “Cảm ơn em.”

Lâm Hy Quang thở gấp, nhịp tim cũng có chút loạn nhịp. Cô phải kiềm chế cơn bốc đồng muốn trở mặt, chỉ sợ tát anh một cái lại khiến trái tim không khỏe mạnh kia nứt ra thêm mấy vệt máu đầm đìa, lúc đó lại phải nằm lên bàn mổ lần nữa.

Sở Thiên Thư khẽ nhếch môi, nắn bóp đầu ngón tay sạch sẽ của cô đang tì trên chiếc cúc kim cương, rồi tiếp lời: “Anh không lừa em đâu, tim anh thực sự rất đau. Từ lúc tỉnh lại đến giờ, chưa một khắc nào cơn đau ấy dừng lại cả. Bác sĩ bảo đây là di chứng của việc sợ mất Đồng Đồng, vô phương cứu chữa.” Anh nói rất chậm, bao dung dành đủ thời gian cho Lâm Hy Quang tiêu hóa lời tỏ tình ẩn ý này, còn đưa đầu ngón tay cô lên môi hôn một cái, “Bởi vì nó biết rằng, chỉ có đau đớn mới giành được một chút xíu sự chú ý từ Đồng Đồng mà thôi.”

Mà anh, cầu chẳng nhiều. Chỉ muốn mặt trời nhỏ tỏa sáng, và chỉ xoay quanh duy nhất mình anh, chỉ thế mà thôi.

Lâm Hy Quang khẽ ngước mắt, vừa vặn rơi vào đôi đồng tử nhạt màu của anh, trông có vẻ chân thành và thông thấu, không pha tạp bất kỳ thứ gì khác. Yên lặng vài giây, cô mím môi nói: “Anh làm xong thủ tục xuất viện thì về Giang Nam đi, đất Cảng Đảo không nuôi nổi anh đâu.”

“Thứ cho anh không thể nghe theo sắp xếp này nhé.” Sở Thiên Thư mỉm cười, chẳng hề có chút tự giác nào của một kẻ bị đuổi khách phũ phàng. Anh lấy điện thoại ra, mở một đoạn tin nhắn buổi sáng cho Lâm Hy Quang xem: “Em gái em đang thiếu giáo viên dạy tiếng Đức, vừa hay anh cũng biết đôi chút. Lúc em đi gặp Đàm Vũ Bạch, rất xin lỗi, anh đã bị con bé dùng một miếng bánh quy nhỏ thuê mất rồi.”

“……”

Trong lúc Lâm Hy Quang còn chưa hay biết gì, Sở Thiên Thư nằm trên giường bệnh dưỡng thương thấy buồn chán đã đi tìm Lâm Trĩ Thủy giải khuây. Hai người họ đã lén lút sau lưng cô suốt một tuần qua, trò chuyện trên trời dưới biển về đủ mọi lĩnh vực kiến thức uyên thâm. Lâm Trĩ Thủy hỏi gì, anh cũng đều “biết đôi chút” cả.

Sở Thiên Thư nắm thóp điểm yếu của cô, đầu ngón tay thong thả lướt xuống nội dung mới nhất cho cô xem, lại nói: “Em gái nói rồi đấy, con bé đã xin mẹ ứng trước quyền tự do ra ngoài trong ba tháng tới, vất vả tích cóp ròng rã mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng có thể đến bệnh viện thăm anh rồi.”

“Đồng Đồng, nếu anh đi mà không từ biệt, em gái sẽ khóc nhè mất.”

Lâm Trĩ Thủy có ấn tượng định kiến rất sâu sắc về người anh rể này. Cô bé dán lên cái lốt quân tử của anh những cái mác: gia đình học thức có giáo dục, có lòng nhân ái, hòa nhã gần gũi, dịu dàng đáng tin… Tóm lại, là một người biết lý lẽ, không thể xấu đi đâu được.

Lâm Hy Quang im lặng một hồi lâu, buông chữ rất khẽ: “Thật làm khó anh quá, thân mang trọng thương còn phải bổ túc cho em gái em.”

Sở Thiên Thư lại muốn hôn cô, nhưng lần này Lâm Hy Quang đã có sự phòng bị từ trước, cô đột ngột nghiêng mặt tránh đi, chỉ để hơi thở ấm áp lướt qua sợi tóc. Anh khựng lại tận mười giây, trầm giọng nói: “Anh cam tâm tình nguyện.”

…

…

“Vô liêm sỉ quá mức.”

“Anh ta để em gái cô vất vả tích cóp thời gian, chính là đã tính toán kỹ việc cô không nỡ để con bé thất vọng.” Đàm Vũ Bạch ở đầu dây bên kia gõ bàn phím máy tính điên cuồng, nói: “Tôi phải giữ vững ham muốn sáng tạo mãnh liệt này để viết thêm một bài báo về anh ta mới được.”

Cứ viết thế này: Sở Thiên Thư trúng đạn không chết, vì tình mà cưỡng đoạt, thậm chí kích hoạt hệ thống an ninh giam cầm Lâm Hy Quang trong ‘chiếc lồng thông minh’ trị giá nghìn tỷ, đêm đêm mang thương tích rỉ máu triền miên cùng cô trên chiếc giường siêu lớn…

Còn chưa gõ xong đoạn cuối, máy tính tự động đen màn hình, hai giây sau hiện ra hai chữ in đậm: “Độc phụ!”

Đàm Vũ Bạch: “???”

“Tiểu Bạch?” Thấy đầu dây bên kia vừa nãy còn lảm nhảm bỗng nhiên im bặt, Lâm Hy Quang vừa kéo rèm sáo trong văn phòng Ngưỡng Quang tại Cảng Đảo xuống, vừa khẽ hỏi: “Cô có khách à?”

Đang đoán xem có nên cúp máy không, Đàm Vũ Bạch bỗng cười hai tiếng đầy vẻ “chững chạc” một cách kỳ lạ: “Chồng sắp cũ của cậu cái hệ thống thông minh đó tên là gì ấy nhỉ?”

“……” Đây là tìm đến tận cửa trả thù sao?

Cả hai im lặng một lát, Lâm Hy Quang bình thản đi tới ghế da đen ngồi xuống, ngón tay bật màn hình máy tính lên. Cô không cúp máy, tự mình lên tiếng: “Tiểu Nhượng, ta là ai?”

Một lúc sau, trên màn hình máy tính hiện ra một dòng chữ: “Người là chủ nhân, bề ngoài thì gọi người ta là chó ngoan, sau lưng lại gọi là đồ trí tuệ nhân tạo đần độn. Miệng toàn lời nói dối ngọt ngào, giỏi nhất là ra tay tàn độc hành hạ thân thể bố, lừa gạt tình cảm của bố. Người còn thù dai cực kỳ, tâm trạng hay thất thường, khi ngủ thì hay khóc, lúc tỉnh thì lại muốn cùng người ta một mất một còn.”

Nén giận, Lâm Hy Quang lại nhìn vào màn hình. Tiểu Nhượng lạnh lùng, không chút hơi người lại hiện ra dòng chữ: “Đàm Vũ Bạch thân là phóng viên săn tin mà thiếu đạo đức nghề nghiệp, người ta phải dùng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn để giáo huấn cô ta.”

“Tiểu Nhượng.” Giọng Lâm Hy Quang dịu lại, khuyên nhủ nó: “Chúng ta xin lỗi ngươi được không? Bố ngươi có dạy ngươi rằng làm robot cũng phải chừa cho người ta một con đường sống không?”

Đàm Vũ Bạch cũng kịp thời xuống nước: “Tôi sai rồi mà.” Cái đồ trí tuệ nhân tạo đần độn này đừng có mất trí mà làm ra chuyện gì cực đoan.

Một lát sau, màn hình của cả hai đồng thời hiện ra một đoạn chữ: “Người ta sẽ không tha thứ cho hai người đâu, đồ độc phụ đồ độc phụ đồ độc phụ đồ độc phụ đồ độc phụ đồ độc phụ…” Giây kế tiếp lại là: “Mời thưởng thức tin tức đáng đời của chính mình đi.”

Gần như là không kịp trở tay, Lâm Hy Quang đã không thể ngăn cản được trí tuệ nhân tạo đang trong trạng thái điên cuồng này nữa. Nó như một con ác long mạnh mẽ xâm nhập vào hệ thống an ninh của tập đoàn họ Đàm, trong vòng ba phút, tự động cập nhật tin tức lá cải nóng hổi nhất của Nhật báo Hoa Kinh thành: Ảnh giường chiếu lúc say rượu loạn tình của Đàm Vũ Bạch và Nguyễn Du Đồng. Thời điểm chụp: Năm năm trước.

“Á!” Đàm Vũ Bạch ở đầu dây bên kia phát điên: “Tôi phải giết con robot đó!!!”

Lâm Hy Quang: “……”

Cả một ngày trời, Tiểu Nhượng làm đủ chuyện xấu nhưng không quên nhiệt tình nhét đầy điện thoại Lâm Hy Quang những hình ảnh nhật ký hành trình ra ngoài của Sở Thiên Thư.

Anh đã rời khỏi bệnh viện. Diện bộ vest chỉnh tề tham dự một diễn đàn thương mại, dù chỉ xuất hiện trong chốc lát cũng đủ để các phương tiện truyền thông thi nhau đưa tin. Vai anh rất rộng, khi bước đi có lẽ đã kéo rách vết thương, trước mặt người khác thì không lộ ra, nhưng khi ở sau lưng trong xe cởi áo vest sơ mi ra, băng gạc đã sắp bị máu thấm đẫm. Anh vẫn thấy không có gì nghiêm trọng, đến cả thuốc giảm đau cũng lười uống, chỉ ưa sạch sẽ thay miếng băng mới, giấu kín vết thương đi. Anh ăn uống không ngon miệng, buổi trưa chỉ nếm vài ngụm canh, chẳng ăn gì, cũng không uống thuốc.

Anh đi ngang qua một tiệm bánh ngọt lâu đời nổi tiếng ở Cảng Đảo, đích thân xuống xe, không dùng thân phận quyền quý để ép người, đến cả vệ sĩ cũng không mang theo, điềm tĩnh đứng xếp hàng giữa đám đông chen chúc. Kiên nhẫn xếp hàng suốt gần một tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó, không ít người qua đường bị ngoại hình quá xuất sắc thu hút, tiến lên bắt chuyện nhưng đều bị anh từ chối một cách lịch sự. Ánh nắng vàng xuyên qua những cánh hoa hồng rực của cây móng bò, lướt qua đường nét khuôn mặt nghiêng tinh tế của anh, khóe miệng khẽ nhếch lên, khung hình đóng băng ấy đặc biệt rõ nét và đẹp đẽ, rất vừa mắt người xem.

Một phút, hai phút, mười phút. Lâm Hy Quang cụp mắt dùng ánh nhìn phác họa lại ngũ quan của Sở Thiên Thư, rồi lại vô cảm tắt màn hình điện thoại.

Buổi chiều, lễ tân báo có một vị tiên sinh họ Sở đích thân gửi đến một phần bánh ngọt nhỏ. Lâm Hy Quang đang họp không rảnh nếm thử, đến khi quay lại văn phòng, liền thấy một chiếc hộp trong suốt thắt nơ bướm và một bó hoa hồng được thư ký Tưởng cẩn thận đặt trên bàn làm việc. Dáng hình thanh mảnh của cô đứng bên bàn, nhìn thật lâu.

Lúc hoàng hôn, Sở Thiên Thư vẫn không chịu an phận về bệnh viện nằm, mà nhận lời mời tham gia một bữa tiệc tối riêng tư của giới thượng lưu. Lịch trình của anh cứ một tiếng lại cập nhật vào điện thoại Lâm Hy Quang một lần.

Đã đợi cả ngày rồi, Sở Thiên Thư cụp mắt nhìn tin nhắn điện thoại, vẫn không thấy một chữ quan tâm nào.

Trên ban công lộ thiên tại đỉnh núi Thái Bình, Thẩm Thước Ứng ở bên ngoài không uống rượu, những ngón tay dài cầm ly thủy tinh chứa nước lọc, áo vest không cài cúc mở rộng phóng khoáng, gió đêm thổi qua làm vạt sơ mi và cà vạt bay nhẹ, người đẹp mà cảnh cũng đẹp.

Anh ta hơi nghiêng mặt, liếc nhìn Sở Thiên Thư: “Cái đất Cảng Đảo này không phải nơi phong thủy tốt, chuyên khắc mạng anh. Theo ý tôi, Lâm gia chỉ muốn gả một cô con gái, anh cứ cưới cả hai về, Thịnh Minh Anh cũng chẳng làm gì được anh đâu.”

“Thước Ứng.” Khóe môi Sở Thiên Thư khẽ nhếch: “Cậu đừng có phá hỏng mối quan hệ tốt đẹp giữa tôi và mẹ vợ, bà coi tôi như con đẻ, sao tôi có thể cướp đi cả hai báu vật trong lòng bà được?”

Thẩm Thước Ứng cười nhẹ một tiếng: “Anh muốn ở Lâm gia ngoan ngoãn làm con rể hiền một lát, vậy thì Thấu Ngọc nhất định phải để tôi mang đi.”

Trước khi Tông Kỳ Trình về Giang Nam, có ý để em gái lại bên cạnh Sở Thiên Thư là để cầu sự bảo bọc. Nhưng Thẩm Thước Ứng lại dùng giọng điệu đầy lý trí của kẻ bề trên, nói: “Trước kia Thấu Ngọc tiếp quản vị trí gia chủ, cầu hôn anh và tôi là vì Tông Nhan Hồng nghi ngờ cô ấy và Kỳ Trình có tình cảm vượt quá mức anh em ruột thịt bình thường, muốn mượn cớ ép cô ấy liên hôn để thăm dò.”

Trưởng phòng của Tông thị chỉ có hai huyết mạch trực hệ này. Tông Kỳ Trình có thể không kết hôn. Nhưng với tư cách là người nắm quyền mới, Tông Thấu Ngọc vì danh tiếng và hình ảnh bên ngoài, để chặn miệng những kẻ trong tộc, bắt buộc phải chọn một gia tộc môn đăng hộ đối để liên hôn. Vì vậy, ban đầu cô ta đã nhắm vào Sở Thiên Thư hoặc Thẩm Thước Ứng. Kế hoạch là thực hiện một cuộc liên hôn chính trị hư hữu trong ba năm, rồi gỡ bỏ hoàn hảo, đối nội đối ngoại đều có lời giải thích hợp lý. Chẳng ngờ lại bị cặp anh em họ này vô tình từ chối.

Sắc mặt Sở Thiên Thư không đổi, ngón tay thon dài lơ đãng gõ lên lan can: “Tông Nhan Hồng dám vứt cô ta ra biển, chắc hẳn là đã nắm được bằng chứng thép rồi.”

Thẩm Thước Ứng rủ mi, nhìn về phía cảnh đêm rực rỡ ánh đèn của Cảng Đảo, bình tĩnh như đang quan sát một ván cờ: “Kỳ Trình to gan thật, trộm long tráo phụng, đại tiểu thư họ Tông thật sự sớm đã không còn, Thấu Ngọc chỉ là kẻ mạo danh thôi.”

“Tông Nhan Hồng đã kiện lên phòng họp cao nhất của tám đại gia tộc rồi, mời bố anh ra mặt chủ trì công đạo.”

Nhà họ Sở đứng ở trung tâm mạng lưới quyền lực, là người duy trì trật tự tuyệt đối, có vô số danh gia vọng tộc nịnh bợ hoặc phụ thuộc vào địa vị quyền uy của họ. Nếu là chuyện nhỏ không phương hại đến cơ nghiệp tổ tông, đương nhiên là đóng cửa tự xử lý. Nhưng nếu là chuyện lớn, nhất định phải mời nhà họ Sở vốn luôn lấy việc tuân thủ gia huấn làm đầu ra mặt trấn giữ.

Gió lặng đi một hồi. Cho đến khi Sở Thiên Thư cất giọng nhàn nhạt: “Quy tắc không thể đổi. Bảo Kỳ Trình chọn đi, hoặc là Thấu Ngọc bị trục xuất khỏi Giang Nam, hoặc là nhánh của cậu ta từ bỏ vị trí gia chủ, để Tông Nhan Hồng ngồi.”

Khi Lâm Hy Quang đến đón người, Sở Thiên Thư và Thẩm Thước Ứng đã thảo luận xong chuyện của Tông gia. Hai anh em tối nay tâm trạng không tốt, đều thích yên tĩnh. Trong bữa tiệc riêng tư này, những người khác dù muốn đến hỏi thăm cũng không có cơ hội. Đợi đến khi bóng hình Lâm Hy Quang xuất hiện, đường nét khóe miệng thẳng tắp lạnh lùng của Sở Thiên Thư lập tức mềm mại hẳn đi, còn tự động chuyển sang thần sắc dễ gần một cách không tì vết.

Thẩm Thước Ứng cười: “Còn muốn uống nước không?” Sở Thiên Thư quan tâm em họ. Thẩm Thước Ứng chẳng buồn diễn kịch cùng anh, giữ tư thái cao quý lạnh lùng rời khỏi hiện trường.

Lâm Hy Quang tiến lại gần, hơi nghi ngờ liếc nhìn bóng lưng cao lớn của Thẩm Thước Ứng, không thấy mặt, nhưng cô nhạy bén nhận ra dường như bầu không khí giữa anh ta và Sở Thiên Thư không được tốt cho lắm. … Xảy ra mâu thuẫn sao? Kế đó, cô lại quan sát kỹ khuôn mặt vẫn chưa lành vết thương của Sở Thiên Thư, dường như anh đang cố chịu đựng điều gì đó, cô không khỏi nhíu mày hỏi: “Chuyện gì thế này?”

Quả nhiên, câu trả lời của Sở Thiên Thư đã gián tiếp xác nhận suy nghĩ của cô: “Cậu ta muốn đưa Thấu Ngọc về Giang Nam để truy cứu trách nhiệm, bọn anh nảy sinh một chút xung đột về quan điểm.”

Lâm Hy Quang vẫn cau mày: “Tim anh chịu nổi không?” Cứ đi ra ngoài mãi không chịu về bệnh viện nằm, còn lưu luyến không rời bữa tiệc rượu chè linh đình. Thật sự coi mình là người có trái tim khỏe mạnh, không coi mình là bệnh nhân nữa sao?

Vừa hay Sở Thiên Thư được nhắc nhở, lòng bàn tay vô ý hữu ý áp lên ngực trong ba giây: “Cũng tạm, chỉ là chất lượng không khí ở đây tệ quá, không tốt bằng bệnh viện riêng của Lâm gia.”

Lâm Hy Quang: “……”

“Nhưng Đồng Đồng vừa đến.” Sở Thiên Thư mỉm cười nói, vẫn còn lời tiếp theo, anh cố ý hạ thấp giọng, kéo gần khoảng cách, như có như không định hôn lên môi cô, “Mỹ nhân tỏa hương, anh lại thấy dễ chịu cực kỳ.”

Lâm Hy Quang hối hận rồi. Đáng lẽ nên nhẫn tâm để anh ngủ ngoài đường mới đúng.

Một tiếng sau, quay lại phòng bệnh. Sở Thiên Thư quả thực đúng như những gì cô lo lắng khi đến, lồng ngực lại rỉ máu. Cứ theo đà không màng an nguy bản thân mà đi lang thang khắp nơi thế này, vết thương này chắc tám trăm năm cũng chẳng lành nổi.

Lâm Hy Quang kiên nhẫn đợi bác sĩ thay thuốc xong đi ra ngoài, mới lạnh mặt xuống: “Tiểu Bạch hối lỗi rồi, hứa sẽ không viết bừa tin tức xã hội về anh nữa. Từ tối nay, anh phải ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh, dưỡng thương cho đến khi khỏi hẳn thì thôi.”

Sở Thiên Thư tựa vào chiếc gối lớn, sơ mi mở phanh, cà vạt vắt vẻo trên chiếc cổ cao gầy: “Em đến chỗ anh đi, anh đều nghe em cả.”

Lâm Hy Quang vẫn chưa thay bộ váy lụa được bao phủ bởi ánh đèn tông màu ấm, túi xách cũng đặt sang bên cạnh, rõ ràng là muốn về Lâm gia ngủ, không định ở lại chăm bệnh nữa. Sở Thiên Thư làm sao chịu nổi sự trống trải cô đơn này, khuôn mặt lập tức trở nên yếu ớt trong tích tắc, tái nhợt và toát lên vẻ tinh tế dễ vỡ: “Anh ở Cảng Đảo không người thân thích, đến cả người vợ yêu dấu cũng không ở bên cạnh. Nếu đêm đến phát tâm bệnh mà có mệnh hệ gì, e là khó lòng xuống khỏi bàn mổ.”

Dưới cái nhìn bộc trực đầy vẻ lên án của anh, bước chân Lâm Hy Quang khựng lại một lát, mới bước tới nói: “Em đang có ý tốt giúp anh cai nghiện đây. Tâm bệnh thì phải dùng thuốc mạnh mới chữa được, bằng không cả đời này anh cứ hễ mười phút không thấy em là tim lại rỉ máu, thì làm sao mà nhìn đời bằng nửa con mắt, sống cuộc đời đỉnh cao của thái tử gia Giang Nam nữa?”

“Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nhìn đời bằng nửa con mắt cả.” Bàn tay lạnh lẽo của Sở Thiên Thư khóa chặt cổ tay cô, anh cúi đầu, hôn lên mảng da trắng ngần này: “Là Lâm Hy Quang em, nhẫn tâm bỏ rơi anh, còn giam giữ trái tim anh nữa.” Nói đi nói lại, vẫn là oán trách cô không chịu trao cho anh chút tình yêu nào.

Lâm Hy Quang dường như bị nói trúng mà ngẩn ngơ một lúc, tứ chi không hề từ chối khi Sở Thiên Thư kéo cô lại gần. Hai cơ thể dán chặt lấy nhau một hồi, lông mi cô chớp chớp nhanh và loạn, cô hít sâu một hơi rồi nói: “Anh luôn khẳng định chúng ta có tình yêu, vậy anh có sẵn lòng vì yêu mà thường xuyên sống xa nhau không?”

“Em gái em yếu ớt, cả đời này con bé chỉ có thể ở lại Lâm gia sống một cách cẩn trọng, em phải bảo vệ con bé cả đời.”

“Sở Thiên Thư, anh hiểu ý em chứ.”

Đèn phòng bệnh bỗng nhiên tắt phụt. Là trí tuệ nhân tạo giở trò, để Lâm Hy Quang không nhìn thấy sắc mặt không tốt của Sở Thiên Thư. Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, dần dần, anh lấy từ trong túi ra chiếc nhẫn cưới đã giấu suốt cả ngày, im lặng đeo vào ngón áp út của cô. Làn da chạm vào vật bằng đá quý lạnh lẽo cứng cáp còn vương hơi ấm của anh, Lâm Hy Quang trong lòng bỗng thấy uất ức không tên.

Lồng ngực Sở Thiên Thư dường như lại bắt đầu đau nhói, giọng nói và hơi thở đều nghe rõ mồn một: “Anh không muốn dùng quyền thế để ép buộc em, anh có thể ép buộc bất kỳ ai trên thế gian này, duy chỉ không muốn đối xử với em như vậy.”

“Bởi vì Đồng Đồng là một kẻ nhát gan, không chịu nổi dọa dẫm đâu.”

“Nói bậy.” Thái độ Lâm Hy Quang hơi mềm mỏng đi, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng chống chế: “Lòng em sắt đá hơn bất kỳ ai, buổi trưa trí tuệ nhân tạo của anh còn mắng em là tâm xà dạ hiểm đấy.”

Giây tiếp theo, trí tuệ nhân tạo không ngờ mình bị mách lẻo, lập tức bật đèn phòng bệnh sáng trưng. Mọi chuyện xảy ra quá đỗi bất ngờ, đôi đồng tử nhạt màu của Sở Thiên Thư nhìn rõ những giọt nước mắt của Lâm Hy Quang. Cô ngơ ngác nhìn anh, dường như hoàn toàn không nhận ra mình đã khóc. Rõ ràng người đưa ra đề nghị sống xa nhau là cô. Tại sao người khóc buồn bã thế này cũng lại là cô.

Trái tim Sở Thiên Thư chợt cảm nhận được một cơn đau xé lòng, giống như có một bàn tay đao phủ mang tên định mệnh đang dùng lưỡi dao sắc bén nhất cắt vào máu thịt anh một cách tàn nhẫn. Đột nhiên, anh chẳng muốn nghĩ gì nữa, chỉ muốn dỗ dành cho nước mắt Lâm Hy Quang ngừng rơi. Khóe miệng anh khẽ nhếch, nói: “Anh sẽ đi, nhưng có thể để anh dạy xong tiếng Đức cho em gái được không?”

Sở Thiên Thư thỏa hiệp nhanh như vậy khiến Lâm Hy Quang thấy hoang mang. Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt rõ ràng có sự hoảng hốt thoáng qua của anh, không hiểu tại sao thái độ anh lại thay đổi nhanh đến thế, cô mấp máy môi: “Tiếng Đức rất khó học.”

“Em gái trí thông minh cực cao, nói qua là hiểu ngay, sẽ học nhanh thôi.” Sở Thiên Thư lại bắt đầu không màng đến vết thương nơi lồng ngực, cánh tay mạnh mẽ dễ dàng bế cô vào lòng ngồi sát, ôm thật chặt, chân quấn lấy eo, dường như chỉ có sự thân mật thế này mới khiến cả hai thấy an toàn. Và anh, cúi đầu hôn thật nhẹ lên đuôi mắt Lâm Hy Quang, như thể âm thầm liếm sạch những giọt lệ trong suốt, rồi nói tiếp: “Nếu con bé không phải trẻ sinh non, nhất định sẽ là một thiên tài nhỏ.”

Lâm Hy Quang thấy nóng bừng cả người, đầu óc hơi mụ mẫm: “Thiện Thiện từ nhỏ đã nhạy cảm về cảm xúc, nhu cầu về môi trường sống cực cao, phải có người bên cạnh quan tâm sát sao mới được. Điểm này con bé rất giống anh, con bé rất thích náo nhiệt, nhưng vừa sinh ra đã không có bố che chở, mỗi ngày chỉ có thể lầm lũi một mình ở nhà, xem những dữ liệu quý giá bố để lại, nghiên cứu đủ loại sách uyên thâm.”

“Mẹ… đến cả san hô nhỏ cũng không cho con bé nuôi, mèo chó cũng không được.”

“Em bao nhiêu năm ở bên ngoài thường xuyên trêu chọc rất nhiều kẻ giống như anh…” Nói đoạn, Lâm Hy Quang không biết mình đang khóc rất dữ dội, chỉ ma xui quỷ khiến giơ tay lên, áp vào đường nét khuôn mặt Sở Thiên Thư. Lúc ban ngày xem ảnh anh đứng dưới cây móng bò, ngón tay cô đã thấy ngứa ngáy muốn chạm vào rồi: “Anh biết không? Bọn họ thích nhất là lấy em gái ra để đe dọa ép tôi phục tùng.”

Thế nên Lâm Trĩ Thủy không thể ra khỏi cửa. Chính cô đã hại em gái dù báo cáo kiểm tra sức khỏe đã đạt chuẩn khỏe mạnh nhưng vẫn không thể khám phá thế giới bên ngoài một cách bình thường.

Sở Thiên Thư vẫn luôn hôn lên mắt cô: “Anh sẽ đòi lại công đạo cho em.”

Sự tồn tại của bọn chúng đã cản trở phán đoán đúng đắn của cô về tình yêu. Vậy thì, anh sẽ cùng đưa những kẻ quấy rối vô giáo dục đó xuống địa ngục, để chúng chuộc tội cho những hành vi đã phạm phải trước kia.

Cảm xúc căng thẳng trong tâm trí Lâm Hy Quang dịu lại đôi chút. Từ từ, cô áp vầng trán hơi lạnh vào bờ vai rộng của anh, phía trên là nhịp mạch đập khẽ khàng. Cô hận không thể để thời gian lúc này trôi chậm lại, khép đôi mi ướt át, nói: “Con bé học xong tiếng Đức, anh dưỡng tim đến khi không rỉ máu nữa thì đi. Đừng có giở trò với em, là anh đi một mình, về Giang Nam.”

“Còn em sẽ vĩnh viễn ở lại Cảng Đảo.”

…

…

Cái miệng thơm tho mềm mại của Đồng Đồng hôn vào thì thật ngọt ngào, tại sao nước mắt lại đắng thế nhỉ? Giá mà tôi có hai trái tim thì tốt quá. Như vậy có thể tặng cho Đồng Đồng một cái, để cô ấy yêu tôi không giữ lại chút gì. Quân tử nhất ngôn, tôi chỉ hứa với cô ấy là sẽ đi. Chứ chưa hề hứa sẽ để cô ấy vĩnh viễn ở lại Cảng Đảo.

——《Tuyển tập thư tình của Sở Thiên Thư》

[Lời của tác giả]
Trái tim đại ác long đang điên cuồng rỉ máu rỉ máu rỉ máu rỉ máu…

 

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm