Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH - Chương 90: Ngoại truyện “Hợp pháp rồi, gọi chồng đi”

  1. TRANG CHỦ
  2. MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH
  3. Chương 90: Ngoại truyện “Hợp pháp rồi, gọi chồng đi”
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 90: Ngoại truyện “Hợp pháp rồi, gọi chồng đi”

Ánh mắt Ôn Linh khựng lại, đôi môi mỏng đỏ hồng bất giác hơi hé mở, trong đôi mắt trong veo hiện rõ vẻ khó tin. Hiển nhiên, mấy chữ “Office play” đã khiến cô bị chấn động không hề nhẹ.

Phải mất một lúc lâu, Ôn Linh mới hoàn hồn trở lại.

Hàng mi dài như cánh vũ của cô khẽ run rẩy, cô rủ mắt nhìn Thịnh Gia Ngật với vẻ đầy kinh ngạc, nhịn nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Em chưa nghe bao giờ.”

“Chưa nghe bao giờ cũng không sao.”

Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu nhướng mày, khóe môi nở nụ cười mỏng manh: “Lát nữa em sẽ được đích thân cảm nhận ngay thôi.”

“?”

Sắc mặt Ôn Linh thay đổi trong nháy mắt, cô trừng mắt nhìn Thịnh Gia Ngật với tư thế phòng thủ và cảnh cáo: “Anh đừng có mà làm càn, đây là công ty của anh đấy. Nhỡ bị người ta phát hiện thì cái mặt mũi vị tổng giám đốc này của anh còn để đi đâu nữa?”

Thịnh Gia Ngật thản nhiên cười, vẻ mặt đầy bất cần: “Em cũng nói rồi đấy, đây là công ty của anh, anh còn chẳng sợ thì em sợ cái gì?”

“…”

Ôn Linh lườm anh một cái: “Anh không cần mặt mũi nhưng em cần.”

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật cúi đầu cười khẽ, lòng bàn tay đặt bên eo cô dần trở nên nóng bỏng, anh khẽ nhào nặn vài cái như có như không, nhưng cuối cùng cũng không thực sự làm gì quá đáng.

“Được rồi.”

Người đàn ông kéo dài giọng đáp một tiếng, ánh mắt mang theo chút oán hờn dừng trên gương mặt cô. Anh bày ra vẻ mặt ấm ức, giọng thấp xuống: “Thế thì hôn một lát chắc là được chứ?”

“…”

Ôn Linh thấy có chút bất lực, cái người này có phải là đã tính toán kỹ rằng cô luôn “ưa mềm không ưa cứng” hay không?

Không được nuông chiều anh quá.

Ôn Linh cố tình nghiêm mặt lại: “Không được.”

“Tại sao?” Thịnh Gia Ngật nhíu mày.

Ôn Linh nghiêm giọng: “Đây là văn phòng của anh, nhỡ có người vào nhìn thấy thì không hay, em là đang muốn tốt cho anh thôi.”

Thịnh Gia Ngật: “Văn phòng thì sao? Chẳng lẽ chưa từng hôn nhau ở văn phòng à?”

“?”

Ôn Linh định phản bác, nhưng chợt nhớ ra cảnh tượng lần trước khi cô đến văn phòng của Thịnh Gia Ngật.

Lúc đó bọn họ vẫn còn đang hiểu lầm và che giấu lẫn nhau, những lời thốt ra đều là trái lòng và đầy gai góc.

Hồi tưởng lại việc bị Thịnh Gia Ngật bắt nạt ở đây lần trước, Ôn Linh không nhịn được mà lên tiếng tố cáo: “Đó mà là hôn à?”

Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi nửa cười nửa không: “Thế thì gọi là gì?”

“Là cưỡng hôn.”

Ôn Linh nhỏ giọng nói, đôi gò má ửng hồng nhàn nhạt.

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật khẽ ngước mắt, tầm mắt chậm rãi dời lên dừng lại trên mặt cô vài giây, sau đó anh thong thả “À” một tiếng như thể vừa mới nhớ ra chuyện gì đó. Anh mỉm cười nói: “Thế cũng được.”

“Vậy anh cũng để em cưỡng hôn lại, được chưa?”

Ôn Linh: “…?”

Anh khẽ hếch cằm, ngả người ra sau tựa vào sofa một cách nhàn hạ, dáng vẻ như thể sẵn sàng mặc người định đoạt, giọng nói trầm thấp đầy quyến rũ: “Anh hứa sẽ không phản kháng đâu.”

“…”

Ở một diễn biến khác, trong nhóm chat nội bộ của tập đoàn Thịnh Hoa, tin tức Trợ lý Hứa đưa một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp lên thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, cũng như việc Thịnh Gia Ngật đích thân đứng đợi ở cửa thang máy đã lan truyền nhanh chóng.

[Mọi người ơi!! Tin gầm giường cực sốc!!!]

[?]

[?]

[?]

[Tin gì thì nói cho hết đi, đừng có nói nửa vời thế chứ.]

[Nói mau đi, tôi đang ngồi lì trong nhà vệ sinh để hóng đây này, chân sắp tê cứng cả rồi.]

[Lót dép hóng.]

[Vừa xong, Trợ lý Hứa dẫn một người đẹp như tiên giáng trần lên tầng thượng, lại còn đi thang máy riêng của boss nữa.]

[Cái này tôi biết! Để tôi nói cho! Chính mắt tôi thấy boss ra tận nơi đón đấy.]

[Theo nguồn tin đáng tin cậy thì đây chính là bà chủ tương lai.]

[??? Thật hay đùa đấy, tin vịt à?]

[Tôi thấy phần lớn là thật, nhìn ghi chú trong nhóm kìa, cô ấy là người của phòng thư ký tầng thượng đấy.]

[Phen này trong công ty không biết có bao nhiêu chị em tan nát cõi lòng rồi.]

[Mấy cái đó không quan trọng, có ai thấy bà chủ tương lai trông thế nào không? @Lễ tân @Lễ tân, gọi lễ tân trả lời.]

[Tôi thấy rồi!!!!! Đẹp đúng kiểu tiên nữ luôn.]

[Lễ tân đây, đúng là đẹp như tiên thật, vừa cao vừa trắng lại còn xinh, vóc dáng và khí chất đều không có chỗ nào để chê.]

[Hóa ra sáng nay lúc họp boss cứ lơ đãng, sau đó lại dán mắt vào điện thoại là vì đang yêu, bận nhắn tin cho bạn gái à?]

[Có khả năng, nếu không thì không giải thích nổi tại sao lúc báo cáo giám đốc dự án bộ phận 2 phạm sai lầm mà vẫn được bảo toàn tính mạng.]

[Chẳng trách lúc Thịnh tổng rời văn phòng tâm trạng lại tốt thế, không lẽ Thịnh tổng nhà mình lại là kiểu người lụy tình (si tình) à?]

[…… Cái này không được nói bừa đâu nhé.]

[Mọi người không thấy sự tương phản này rất đáng yêu sao? Bình thường ra ngoài thì sấm rền gió cuốn, sát phạt quyết đoán, ấy thế mà lúc ở riêng trước mặt bạn gái lại là một kẻ si tình hay bám người.]

[Đệch, nghe bạn nói xong tự nhiên thấy hai người họ đẹp đôi quá cơ.]

[Tôi cũng thấy vậy……]

[+1]

……

Trong văn phòng, Ôn Linh – người vừa bị Thịnh Gia Ngật đè xuống sofa hôn cho một trận – hoàn toàn không biết rằng sự xuất hiện của mình đã gây ra sóng gió không nhỏ trong nhóm chat nội bộ công ty.

Ôn Linh nằm thẳng trên sofa, hai chân gác lên người Thịnh Gia Ngật, lồng ngực khẽ phập phồng, hơi thở dồn dập. Đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, lấp lánh hơi nước; đôi mắt hạnh tinh tế phủ một lớp sương mờ ảo, đang trừng mắt đầy giận dữ nhìn người đàn ông trước mặt.

Cổ áo sơ mi của Thịnh Gia Ngật xộc xệch, anh dùng một tay chống nửa thân trên, từ trên cao nhìn xuống Ôn Linh. Nơi khóe miệng anh thoang thoảng vị tanh của máu, kèm theo cảm giác đau rát nhè nhẹ.

Anh đưa tay dùng đầu ngón cái khẽ quẹt qua khóe môi, cúi đầu nhìn vết máu trên ngón tay, giọng trầm khàn: “Cắn ác thế cơ à?”

Ôn Linh thu hồi tầm mắt: “Đáng đời, ai bảo anh được đằng chân lân đằng đầu.”

Thịnh Gia Ngật cười: “Chẳng phải chỉ muốn em giúp anh một chút thôi sao, có đến mức phải cắn đau thế không?”

“Anh còn nói nữa!”

Ôn Linh giận dữ lườm anh.

Đã bảo là chỉ hôn một lát thôi, kết quả là cái người này càng hôn càng lấn tới, biết thế cô đã chẳng mủi lòng.

“Được được được, anh không nói nữa.”

Thịnh Gia Ngật đành chịu thua, anh cúi người xuống, vẻ nịnh nọt ghé sát vào môi cô hôn nhẹ một cái: “Lỗi của anh, là anh quá đáng, đừng giận nữa nhé?”

Ôn Linh liếc anh một cái, không thèm lên tiếng cũng chẳng cho anh sắc mặt tốt.

Tối qua cô vừa mới đến kỳ “đèn đỏ”, vốn dĩ đang yên đang lành, giờ bị Thịnh Gia Ngật quấy rầy một hồi khiến bụng dưới đã bắt đầu đau lâm râm.

Thấy vậy, Thịnh Gia Ngật vừa giúp cô chỉnh lại quần áo bị xộc xệch vừa dịu dàng dỗ dành: “Người bị thương là anh cơ mà, sao em lại quay sang giận dỗi rồi? Chiều nay em còn kế hoạch gì khác không, nếu không có thì đợi anh tan làm rồi cùng về nhà nhé?”

“Không.”

Ôn Linh dứt khoát từ chối.

Thịnh Gia Ngật nhíu mày: “Tại sao?”

“Không an toàn.”

Thịnh Gia Ngật: “…”

Được thôi.

Anh khẽ cười hừ một tiếng: “Thế lát nữa anh tiễn em xuống lầu.”

Ôn Linh định gật đầu, nhưng vừa ngước mắt đã thấy vết thương trên khóe môi Thịnh Gia Ngật, cô lập tức đổi ý: “Không cần đâu, anh bảo Trợ lý Hứa tiễn em là được rồi.”

“Cái này lại là tại sao nữa?” Thịnh Gia Ngật không hiểu.

“…”

Im lặng vài giây, vành tai Ôn Linh dần đỏ lên: “Vết thương trên miệng anh rõ rành rành ra đấy, nhìn một cái là biết tại sao rồi, em ngại đi cùng anh lắm.”

“…”

Thịnh Gia Ngật vẻ mặt đầy bất lực: “Thế lúc cắn sao em không thấy ngại?”

“…”

Vốn dĩ Thịnh Gia Ngật định đi đăng ký kết hôn với Ôn Linh vào cuối tuần này, nhưng vì khóe môi bị rách một miếng nên đành hoãn lại. Phải đợi đến khi vết thương lành hẳn, anh mới đưa việc đăng ký kết hôn vào chương trình chính thức một lần nữa.

Lần trì hoãn này kéo dài mất nửa tháng. Thịnh Gia Ngật đã đặc biệt nhờ đại sư xem ngày lành tháng tốt, nói rằng ngày hôm đó mọi việc đều thuận lợi, đặc biệt là chuyện cưới xin.

Ngày đăng ký kết hôn, Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật dậy từ rất sớm, mang theo đầy đủ giấy tờ tùy thân xuất phát đến nơi đăng ký kết hôn.

Ngày thường ở đây cũng có khá nhiều cặp đôi xếp hàng. Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật đến lúc chín giờ sáng, phía trước còn khoảng ba bốn cặp nữa, sau khi điền xong tờ khai, họ ngồi xuống ghế bên cạnh chờ đợi.

Hôm nay Thịnh Gia Ngật ăn mặc rất giản dị, anh cởi bỏ bộ tây trang chín chắn thường ngày để thay bằng một bộ đồ thường phục màu nhạt. Tóc anh không chải chuốt cầu kỳ, những sợi tóc mái lòa xòa tự nhiên trên lông mày. Làn da trắng trẻo cùng góc nghiêng thanh tú, đường nét rõ ràng khiến anh trông phảng phất vẻ của một nam sinh đại học trẻ trung.

Ôn Linh nghiêng đầu nhìn anh, vô thức bị cuốn hút, nhìn hồi lâu mà không rời mắt.

Phải thừa nhận rằng diện mạo của Thịnh Gia Ngật hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của cô. Bao nhiêu năm trôi qua vẫn không hề thay đổi, theo thời gian, anh không những không phát tướng mà vẫn giữ được nét thanh xuân tràn đầy sức sống.

Có lẽ nhận ra ánh mắt của cô, Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu khẽ nhếch môi, ánh mắt chậm rãi giao nhau với cô, giọng nói trầm thấp, hững hờ: “Nhìn không rời mắt thế kia, bị chồng em làm cho mê mẩn rồi à?”

Nghe vậy, Ôn Linh sực tỉnh, đôi gò má dần nóng lên, cô đính chính: “Vẫn chưa phải đâu nhé.”

Thịnh Gia Ngật: “Sắp rồi đấy.”

Lời vừa dứt, nhân viên công tác phía trước đã gọi đến số của họ.

Thịnh Gia Ngật thu hồi tầm mắt, thong thả đứng dậy, nói: “Anh đã bảo mà?”

“…”

Hai người đi lên phía trước, giao giấy tờ cho nhân viên kiểm tra. Nữ nhân viên mỉm cười nhìn Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật, làm việc ở đây bao lâu nay, đây là lần đầu tiên cô thấy một cặp vợ chồng mới cưới mà cả hai đều có nhan sắc đỉnh cao như vậy, cô không nhịn được khen ngợi: “Hai người thật xứng đôi, chúc hai người tân hôn hạnh phúc.”

Thịnh Gia Ngật ôn tồn đáp: “Cảm ơn cô.”

Sau khi xác nhận tờ khai không có sai sót, nhân viên hỏi: “Hai vị có mang theo ảnh không? Nếu không có thì có thể ra studio phía sau để chụp ảnh miễn phí.”

Ôn Linh: “Vâng, cảm ơn cô.”

Lúc họ bước vào studio, cặp đôi phía trước vừa chụp xong. Cô gái đó rất có ý thức làm lễ khi mang theo cả khăn voan trắng, so với họ thì Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật có vẻ xuề xòa hơn.

Có lẽ hiếm khi gặp được cặp đôi nhan sắc cao như vậy, nhiếp ảnh gia thấy Ôn Linh nhìn chiếc khăn voan của cô gái lúc nãy liền lên tiếng an ủi: “Thưa cô, cô xinh đẹp thế này thì dù không đeo phụ kiện gì, ảnh chụp ra cũng sẽ rất mỹ mãn.”

Ôn Linh mỉm cười: “Cảm ơn anh.”

Lúc chuẩn bị chụp, nhiếp ảnh gia không nhịn được nhắc nhở: “Thưa anh, anh có thể cười một chút được không? Biểu cảm hơi cứng nhắc quá, kết hôn là chuyện vui, đừng nghiêm túc như thế.”

Yết hầu của Thịnh Gia Ngật khẽ chuyển động, anh gật đầu đáp một tiếng, sau đó khẽ nhếch môi một cách đầy kiềm chế.

Tiếng màn trập vang lên, khung hình được cố định——

Cầm cuốn sổ đỏ bước ra khỏi nơi đăng ký kết hôn, Ôn Linh vẫn cảm thấy có chút không thực. Cô vậy mà thực sự đã cùng Thịnh Gia Ngật đăng ký kết hôn rồi.

Cô cúi đầu mở giấy chứng nhận kết hôn ra xem lại bức ảnh bên trên. Trong ảnh, người phụ nữ quản lý biểu cảm rất tốt, nụ cười nhẹ nhàng rất đẹp; người đàn ông tuy trông có vẻ hơi kìm nén, nhưng không khó để nhận ra nơi đáy mắt thực chất đã không giấu nổi ý cười.

Chưa đợi Ôn Linh kịp định thần, cuốn sổ đỏ trên tay cô bỗng bị ai đó rút mất.

Ôn Linh ngước đầu nhìn sang: “Anh chẳng phải có một cuốn rồi sao, cầm của em làm gì?”

Thịnh Gia Ngật không nói gì, những ngón tay thon dài rõ đốt cầm hai cuốn sổ đỏ, anh cầm điện thoại tự mình chụp lại một tấm ảnh.

Ôn Linh không hiểu: “Anh chụp cái này làm gì?”

Thịnh Gia Ngật không trả lời mà nhíu mày nhìn sang: “Cái gì mà em với anh, giờ là hợp pháp rồi, gọi chồng đi.”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm