Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

DANH PHẬN - BÁN TIỆT BẠCH THÁI - Chương 110: Ngoại truyện: Thật có chút đáng thương cho ông rồi, Chủ tịch Trần

  1. TRANG CHỦ
  2. DANH PHẬN - BÁN TIỆT BẠCH THÁI
  3. Chương 110: Ngoại truyện: Thật có chút đáng thương cho ông rồi, Chủ tịch Trần
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 110: Ngoại truyện: Thật có chút đáng thương cho ông rồi, Chủ tịch Trần

Lâm Chính Hòa chắp tay sau lưng, thong thả ngắm nghía mấy chậu cây cảnh và sen đá ngoài ban công. Chung Lệ Tân cùng Đàm Du thì vây quanh Lâm Ngữ, dặn dò đủ điều về những lưu ý khi mang thai. Đàm Du còn chia sẻ không ít mẹo nhỏ; hồi ấy bà mang bầu vất vả vô cùng, cứ thế mà vượt qua từng cửa ải một, nên kinh nghiệm tích lũy được cũng nhiều hơn. Nghe nói Chung Lệ Tân mang thai khá thuận lợi, Đàm Du cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi cơ địa khi mang thai thường có xác suất giống với mẹ ruột.

Cả Đàm Du và Chung Lệ Tân đều đã mua sẵn các loại tinh dầu chống rạn da. Họ dạy Lâm Ngữ rằng một khi thai nhi đã ổn định thì phải bắt đầu thoa dầu vùng bụng để tăng độ đàn hồi cho da. Lâm Ngữ chăm chú lắng nghe.

Đàm Du càng nói lại càng nhớ về những chuyện ngày xưa. Bà lấy điện thoại ra, mở album ảnh cho Lâm Ngữ xem hình Trần Luật Lễ lúc còn nhỏ. Lâm Ngữ lập tức rướn người nhìn sang. Đó là một cậu bé trông rất ngầu đang đứng trên cầu thang, chuẩn bị bước xuống dưới.

Lâm Ngữ mỉm cười, khẽ chạm tay vào màn hình: “Đáng yêu quá ạ.”

Đàm Du cười bảo: “Hồi nhỏ thằng bé chẳng mấy khi chịu chụp ảnh đâu, mẹ toàn phải chụp lén đấy. Tấm này là lúc nó vừa ngủ dậy, con nhìn xem tóc tai bù xù chưa kìa.”

Lâm Ngữ càng nhìn càng thấy thích, cứ ngắm nghía mãi không thôi. Chung Lệ Tân cũng ghé mắt sang xem, hỏi: “Tính cách thì sao? Có giống như bây giờ không chị?”

Đàm Du lặng đi một giây rồi mới đáp: “Ngoan hơn bây giờ một chút.”

Lâm Ngữ nhìn Đàm Du, khẽ khoác lấy tay bà. Đàm Du ngước mắt cười, vuốt ve mái tóc Lâm Ngữ. Có một điều bà không nói ra, đó là hồi cấp hai, vì bị bố đối xử khắc nghiệt mà Trần Luật Lễ đã có một khoảng thời gian chán ghét thế giới này. Làm mẹ, bà hoàn toàn có thể cảm nhận được nỗi lòng của con trai mình. Nhưng khi Trần Luật Lễ trưởng thành, cảm xúc của anh đã trở nên kín kẽ, không còn dễ dàng để người khác nhận ra nữa.

Lâm Chính Hòa bưng một chậu sen đá “Bạch Nguyệt Quang” đi vào, nói với Lâm Ngữ: “Loại này không được phơi nắng quá lâu đâu, con phải để ở chỗ hơi ẩm một chút thì mới bền được.”

Lâm Ngữ đáp: “Con biết rồi ạ, bố để lại chỗ cũ đi. Con chỉ muốn cho nó hóng gió hai hôm thôi, mấy ngày tới chắc cũng không có nắng.”

“Ừ.” Lâm Chính Hòa lại bưng chậu cây ra ngoài, đặt về vị trí cũ.

Đàm Du nắm tay Lâm Ngữ: “Xem ra kinh nghiệm chăm sen đá của con còn hơn cả Giáo sư Lâm rồi đấy.”

Lâm Ngữ nghe vậy thì đôi mắt cong lên cười rạng rỡ.

—

Khoảng mười rưỡi tối, Trần Luật Lễ về đến nhà. Nghe tiếng mở cửa, Lâm Ngữ liền bước ra đón anh. Anh khẽ nới lỏng cổ áo, cà vạt buông lơi, ra hiệu: “Đừng lại gần, anh uống không ít rượu đâu.”

Lâm Ngữ chớp mắt, đứng yên tại chỗ. Cô diện một chiếc váy dài thướt tha, trông dịu dàng đến cực điểm. Yết hầu Trần Luật Lễ khẽ chuyển động, anh tặc lưỡi: “Lại định quyến rũ anh đấy à?”

Lâm Ngữ tròn mắt: “Em quyến rũ anh lúc nào chứ.”

Trần Luật Lễ thay giày rồi vào nhà chào hỏi ba vị phụ huynh và dì giúp việc. Lâm Chính Hòa quan tâm hỏi: “Uống nhiều lắm không con?”

Trần Luật Lễ cười đáp: “Cũng một chút ạ. Bố mẹ cứ ngồi chơi, con đi tắm rửa cái đã.”

Đàm Du giục: “Đi mau đi con.”

Trần Luật Lễ lướt qua bên cạnh Lâm Ngữ, khẽ liếc nhìn cô một cái. Lâm Ngữ đưa tay ra nắm lấy tay anh, anh bóp nhẹ lòng bàn tay cô rồi mới đi vào phòng tắm. Lúc anh đi ngang qua, Lâm Ngữ ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt. Cô đi tới mở hộp y tế, lấy ra thuốc giải rượu.

Đàm Du đứng dậy, nói khẽ với Lâm Ngữ: “Mẹ có để lại canh trong bếp, lát nữa con bảo nó uống một chút.”

Lâm Ngữ mỉm cười: “Vâng ạ, mẹ.”

Chung Lệ Tân xoa đầu con gái: “Con rể về rồi thì bố mẹ cũng xin phép về đây. Mẹ thấy con rể cũng không say lắm đâu, thuốc này có uống hay không cũng chẳng sao.”

Lâm Ngữ đặt viên thuốc xuống, đáp: “Con biết rồi, con cứ chuẩn bị sẵn cho chắc thôi ạ.”

Lâm Chính Hòa lẩm bẩm: “Chuyện của bọn trẻ thì cứ để chúng nó tự sắp xếp, bà đừng có xen vào.”

Chung Lệ Tân nhướng mày liếc ông một cái. Lâm Ngữ đứng bên cạnh nén cười. Thấy ba vị phụ huynh chuẩn bị về, cô ra tiễn họ. Dì giúp việc giúp Đàm Du xách túi, tài xế đã đợi sẵn dưới lầu. Căn hộ này mỗi tầng một hộ, cửa ra vào chính là thang máy. Lâm Ngữ tiễn ba người vào trong thang máy.

Đàm Du vẫn không quên dặn dò tỉ mỉ: “Nếu nó đi công tác hay phải tiếp khách thì con cứ nhắn tin, chúng ta sẽ qua đây với con. Mẹ con thì chắc là bận rồi, nhưng mẹ thì rảnh, con cứ nhắn cho mẹ bất cứ lúc nào nhé.”

Lòng Lâm Ngữ ấm áp vô cùng, cô gật đầu lia lịa: “Vâng ạ, con nhớ rồi.”

Chung Lệ Tân khẽ nhéo má Lâm Ngữ: “Dù mang thai cũng phải chú ý kiểm soát cân nặng một chút, tập lại yoga đi, sẽ tốt cho việc sinh nở sau này đấy.”

“Vâng.” Hai ngày nay Lâm Ngữ cũng tìm hiểu rất nhiều tài liệu. Năm ngoái bận rộn quá nên cô bỏ bê việc tập luyện, giờ trong nhà cũng đã bố trí sẵn một phòng tập yoga rồi.

“Vận động thì cũng phải vừa sức thôi.” Lâm Chính Hòa đứng bên cạnh bồi thêm một câu.

Chung Lệ Tân liếc ông: “Cả buổi tối mới thấy ông nói được một câu ra hồn.”

Lâm Chính Hòa: “…”

Đàm Du và Lâm Ngữ đều bật cười. Họ giục Lâm Ngữ vào nhà rồi mới đi vào thang máy. Lâm Ngữ vẫn đứng bên cửa tiễn họ, nhìn dãy số thang máy chạy xuống mới quay vào nhà, thuận tay đóng cửa lại.

Tiểu Khứ và Cream chạy lại quấn quýt bên chân cô. Cô xoa xoa bộ lông của chúng, bế Cream lên rồi khẽ che miệng ngáp một cái. Nhớ đến mấy tấm ảnh hồi nhỏ của Trần Luật Lễ xem lúc tối, cô liền mở điện thoại ra xem lại.

Trần Luật Lễ từ phòng tắm bước ra, đang lau tóc, trên cổ vẫn còn vương những giọt nước. Anh đi tới phòng khách, thấy cô đang thẩn thờ nhìn điện thoại thì vòng tay ôm nhẹ lấy eo cô từ phía sau, cúi đầu nhìn xuống: “Đang xem gì đấy?”

Lâm Ngữ theo bản năng định hạ điện thoại xuống. Trần Luật Lễ nhanh mắt nhìn thấy một tấm ảnh quen thuộc, khẽ hừ một tiếng: “Ảnh của anh à?”

Lâm Ngữ chớp mắt, nghiêng đầu nhìn anh: “Anh nhận ra luôn cơ à?”

Trần Luật Lễ: “Nói thừa.”

Lâm Ngữ cười, lại mở tấm ảnh đó ra nói: “Anh biết không, em thấy hồi nhỏ anh đáng yêu lắm nhé, bên ngoài nhìn lạnh lùng thế thôi chứ thực ra là kiểu ‘ngoài lạnh trong nóng’ đấy.”

Trần Luật Lễ nhìn chằm chằm vào bức ảnh, nheo mắt hỏi: “Nhìn chỗ nào mà ra thế?”

“Cảm giác thôi.”

Trần Luật Lễ liếc qua một cái: “Làm gì có chuyện đó, đơn giản là anh không thích chụp ảnh thôi.”

Lâm Ngữ quay đầu nhìn anh. Hai người bốn mắt nhìn nhau, nước từ ngọn tóc anh vẫn còn nhỏ giọt. Lâm Ngữ cười bảo: “Đáng yêu thật mà.”

Trần Luật Lễ nhéo eo cô một cái: “Ai đáng yêu?”

Lâm Ngữ vội cười tránh né: “Thì anh chứ ai.”

Anh kéo người đang định chạy trốn lại vào lòng, cúi xuống nhìn cô: “Có đáng yêu bằng em không?”

Lâm Ngữ cười, ôm lấy cổ anh: “Cả hai đều đáng yêu.”

Trần Luật Lễ khẽ tặc lưỡi, rồi hỏi: “Hôm nay trong người thấy thế nào? Còn buồn ngủ không?”

Lâm Ngữ dịu dàng đáp: “Vẫn buồn ngủ lắm, chiều nay em ngủ ở cửa hàng hơn hai tiếng đồng hồ rồi đấy.”

“Vậy thì dọn dẹp chút rồi đi ngủ thôi.”

Lâm Ngữ kiễng chân hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của anh. Bởi vì anh lúc vừa tắm xong trông thực sự rất quyến rũ.

“Mẹ có để lại canh, mình uống xong rồi hãy đi ngủ.”

“Được.”

Anh bóp nhẹ cằm cô, rồi chuyển sang hôn lên giữa chân mày. Đầu lưỡi vẫn còn dư vị rượu, anh không muốn hôn môi cô lúc này.

Uống canh xong, Trần Luật Lễ uống thuốc giải rượu rồi đưa Lâm Ngữ đi ngủ. Sau đó anh trở ra dọn dẹp qua phòng khách, những việc còn lại ngày mai dì giúp việc đến sẽ lo. Đêm đã về khuya. Trần Luật Lễ trở lại phòng, nhìn người vợ đang ngủ say trên giường, anh cúi người hôn nhẹ lên trán cô.

—

Vài ngày sau, Khương Tảo, Diệp Hy và Tưởng Diên An cũng đều biết tin Lâm Ngữ mang thai. Từng người một tranh thủ thời gian đến thăm cô. Diệp Hy dạo này đang bị bạn trai giục cưới đến đau cả đầu, vẫn đang ra sức kháng cự. Khương Tảo thì lập tức xí ngay chỗ “mẹ nuôi”, còn Tưởng Diên An cũng bày tỏ muốn được làm “bố nuôi”.

Trần Luật Lễ đang ngồi trên sofa đối diện lật xem tài liệu, đôi chân dài vắt chéo. Nghe thấy vậy, anh lạnh lùng buông một câu: “Không được.”

Tưởng Diên An: “…”

Cậu ta lặng đi một giây rồi phản đối: “Thế sao mẹ nuôi thì được mà bố nuôi lại không?”

Trần Luật Lễ ngước mắt, giọng điệu lười nhác: “Cậu mà còn nói nữa thì mẹ nuôi cũng dẹp luôn.”

Khương Tảo nghe vậy liền nhảy dựng lên, ấn vai Tưởng Diên An xuống: “Cậu im mồm ngay! Cấm nói câu nào nữa, còn nói là tôi lấy giẻ lau nút miệng cậu lại đấy. Đang yên đang lành định làm mất suất mẹ nuôi của tôi hả, tôi không để yên cho cậu đâu!”

Tưởng Diên An: “…”

Mọi người đúng là trọng nữ khinh nam, tôi không phục!

Diệp Hy đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo.

Ba tháng đầu trôi qua rất nhanh và vô cùng thuận lợi. Ngoài việc hay buồn ngủ ra thì Lâm Ngữ không gặp vấn đề gì khác. Trần Luật Lễ hầu như ngày nào cũng về nhà, trừ những chuyến công tác bất khả kháng. Nhưng mỗi khi anh đi vắng, Đàm Du, Chung Lệ Tân hay Khương Tảo đều sẽ thay nhau đến bầu bạn với cô, chưa kể trong nhà lúc nào cũng có các dì giúp việc ra ra vào vào.

Thoắt cái lại thêm một tuần nữa trôi qua.

Buổi chiều, cửa hàng không quá bận rộn nhưng lại có một đơn hàng lớn từ phía Tinh Khởi. Lâm Ngữ định cùng Tiểu Lật đi giao, sẵn tiện từ Tinh Khởi về nhà luôn vì chiều cô còn cần ngủ một lát. Tiểu Lật biết cô đang mang thai nên đi đường cứ bảo vệ hết mực. Lâm Ngữ cười nhéo má cô bé: “Không sao đâu mà.”

Thang máy dừng ở tầng văn phòng.

Lâm Ngữ đã quá quen thuộc với nơi này. Vừa bước vào cửa, cô đã cảm nhận được bầu không khí có chút căng thẳng. Trợ lý của Trần Luật Lễ vừa thấy cô liền vội vàng chạy lại đón: “Chị Ngữ.”

Lâm Ngữ chớp mắt: “Có chuyện gì thế?”

Trợ lý còn đang do dự thì Lâm Ngữ đã nhìn thấy bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, Trần Bách Lâm đang đứng đó cùng hai trợ lý. Đối diện là Trần Luật Lễ, anh đang đút hai tay vào túi quần. Trần Bách Lâm cầm một xấp tài liệu, vẻ mặt lạnh lùng đanh thép, bộ vest đen chỉnh tề khiến ông trông chẳng khác nào một vị Diêm vương.

Đã lâu lắm rồi Lâm Ngữ không gặp ông bố chồng này. Trước đây mẹ chồng có nói ông ấy dạo này toàn ở nước ngoài, chỉ về có một hai lần. Nhìn cảnh tượng này, Lâm Ngữ bỗng thấy lo lắng. Chẳng là lúc ngủ trưa, cô nằm mơ thấy mấy cái chum nước lộn xộn, sắc mặt Trần Luật Lễ cũng rất lạnh lùng. Lâm Ngữ mím môi, đôi khi cô không hiểu nổi, rõ ràng Trần Bách Lâm và Trần Luật Lễ rất khó hòa hợp, tại sao ông ấy cứ phải can thiệp vào sự nghiệp của anh làm gì.

Lâm Ngữ trực tiếp bước tới, chẳng màng đến việc Trần Bách Lâm vẫn đang nói dở. Cô đi thẳng đến trước mặt Trần Luật Lễ. Bầu không khí căng thẳng, sặc mùi thuốc súng bỗng chốc bị khựng lại.

Lời Trần Bách Lâm định nói tiếp cũng nghẹn lại nơi cổ họng, ông nhíu chặt mày nhìn cô con dâu nhà mình. Lâm Ngữ như không hề hay biết gì, cô đưa tay ra đòi biên lai. Tiểu Lật hiểu ý, vội vàng tiến lên đưa cà phê. Lâm Ngữ đôi mắt cong cong nhìn Trần Luật Lễ, mở nắp ly cà phê, cười nói: “Anh khát không? Đây là loại cà phê mới nhất của quán, em đặc biệt mang tới cho anh một ly đây.”

Trần Luật Lễ nhìn người vợ đột nhiên xen ngang, lại thấy nụ cười rạng rỡ của cô, anh ngẩn ra một giây rồi nhướng mày nhận lấy, trầm giọng hỏi: “Sao lại là em đi giao?”

Lâm Ngữ cười đáp: “Em định giao xong rồi về ngủ luôn.”

Trần Luật Lễ: “Anh bận xong sẽ đưa em về.”

“Vâng ạ.”

Đám trợ lý và thư ký đứng sau lưng Trần Bách Lâm đều ngây người ra như phỗng. Ở nơi làm việc, chưa bao giờ có ai dám ngắt lời Chủ tịch Trần như thế. Sắc mặt Trần Bách Lâm càng thêm nghiêm nghị.

Trần Luật Lễ khẽ đưa tay ôm eo Lâm Ngữ: “Em vào văn phòng đợi anh một lát, anh nói chuyện xong sẽ vào ngay. Đúng rồi, không được uống trộm cà phê đâu đấy, bây giờ em không được uống loại này.”

Lâm Ngữ lườm anh một cái: “Biết rồi, dạo này em không uống trộm đâu. Với lại qua ba tháng là không vấn đề gì rồi mà.”

“Thế cũng không được.” Trần Luật Lễ ra hiệu cho Tiểu Lật đi theo.

Tiểu Lật vội vàng tiến lên, đưa tay che chắn cho Lâm Ngữ: “Chị Ngữ, chị đi cẩn thận nhé.”

Lâm Ngữ đi được vài bước thì ngoái đầu lại nhìn Trần Bách Lâm, mỉm cười: “Bố cũng uống ly cà phê cho hạ hỏa ạ.”

Trợ lý và thư ký của Trần Bách Lâm: “…”

Trần Bách Lâm nhìn con dâu: “…”

Một trợ lý khác của Trần Luật Lễ nhanh chóng tiến lên, đưa một ly cà phê do Lâm Ngữ mang tới cho Trần Bách Lâm. Ông vốn chẳng có ý định uống, định giơ tay gạt đi, nhưng thư ký đã nhanh tay nhận lấy ly cà phê đó. Trần Bách Lâm nhìn đứa con trai đang lạnh lùng đút tay túi quần, định mở miệng nói tiếp thì trong đầu bỗng lóe lên vài thông tin. Chẳng hạn như cái cách nhân viên cửa hàng vừa rồi bảo vệ con dâu ông hết mực.

Lại nhớ đến hai lần về nước gần đây, vợ ông toàn đi sớm về muộn, trước khi ra khỏi cửa còn chuẩn bị đủ loại thực phẩm, lẩm bẩm dặn dò rằng phải chú ý dinh dưỡng, ba tháng đầu quan trọng thế nào. Bàn tay đang cầm tài liệu của ông khựng lại. Ông ngước mắt nhìn Trần Luật Lễ, định hỏi, nhưng rồi lại thôi.

Về phần cuộc trò chuyện sau đó, nhuệ khí của ông không còn nữa, trái lại Trần Luật Lễ có phần lấn lướt hơn. Nói chuyện xong, Trần Luật Lễ quay về văn phòng tìm Lâm Ngữ.

Trần Bách Lâm đứng lặng tại chỗ một lúc, nhìn ra phía cửa sổ sát đất. Vài giây sau, ông lấy điện thoại ra nhắn tin cho Đàm Du.

Trần Bách Lâm: [Có phải Lâm Ngữ có rồi không?]

Đàm Du bên kia giả vờ: [Có cái gì cơ?]

Trần Bách Lâm: […]

Trần Bách Lâm: [Có con.]

Đàm Du: [Ôi giời, ông làm ông nội kiểu gì mà giờ mới biết đấy à?]

Trần Bách Lâm: […]

Đàm Du: [Gần bốn tháng rồi ông ạ. Nếu ông biết muộn tí nữa thì đứa trẻ chắc được gửi thẳng sang nhà họ Lâm nuôi luôn rồi.]

Trần Bách Lâm: […]

Anh thư ký đứng bên cạnh thấy Chủ tịch Trần trầm mặc, vô tình liếc qua màn hình điện thoại. Đặc biệt là cụm từ “ông nội”.

Thư ký: “…”

Chủ tịch bị “ra rìa” rồi sao? Tận bốn tháng mới được biết. Khổ nỗi Giám đốc Trần cũng chẳng thèm hé răng với Chủ tịch nửa lời, hai bố con gặp nhau vì công việc cũng mấy lần rồi. Nếu hôm nay cô chủ không tới, cộng thêm sự nhạy bén của Chủ tịch thì chắc ông vẫn còn bị giấu nhẹm đi mất.

Thật có chút đáng thương cho ông rồi, Chủ tịch Trần.

—

Về đến nhà, Lâm Ngữ đi nghỉ ngơi. Trần Luật Lễ nới lỏng khuy măng sét, ngồi ở phòng khách xử lý công việc để ở bên cạnh cô. Tối đến, thư ký của Trần Bách Lâm mang tới mấy thùng yến sào, vi cá cùng một số thực phẩm chức năng bổ sung canxi và sắt. Lâm Ngữ và Trần Luật Lễ nhìn nhau, anh vuốt ve lọn tóc cô: “Em xem xem, cái nào muốn ăn thì ăn, không thích thì đem cho.”

Lâm Ngữ “vâng” một tiếng. Thực ra cô cũng không mặn mà lắm với mấy món như yến sào nên cũng chẳng đụng đến mấy.

Hai tháng sau đó, thư ký của Trần Bách Lâm vẫn ghé qua vài lần, lúc thì mang thứ này, lúc thì gửi thứ nọ. Đàm Du mỗi lần đến, nhìn thấy đống đồ đó đều chụp ảnh lại rồi mắng Trần Bách Lâm: “Toàn mua mấy thứ vô bổ.”

Trần Bách Lâm đang xem tài liệu, thấy tin nhắn nhưng cũng không buồn hồi đáp.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm