Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — “Này, Bonnie, cậu lại thất thần nữa rồi.” Đây là lần thứ ba trong hôm nay Lý Mỹ Na nhắc nhở Châu Chi Mai. Châu Chi Mai quả thực có hơi lơ đãng, nhưng không phải là không nghe thấy những gì Penn nói trong cuộc họp. Chỉ…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Heveto lần này đã gần hai tuần không đụng đến món mặn, một phần sườn tỏi chẳng thể nào làm thỏa mãn cơn đói của anh. Anh là một người đàn ông có khẩu phần ăn và nhu cầu rất lớn, nhìn đĩa thức ăn sạch trơn trên…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Châu Chi Mai cố tình không nghe điện thoại của Heveto. Một tiếng trước, cô đang trò chuyện vui vẻ với một cô gái đến từ Trung Quốc nội địa, cả hai cùng tuổi, có nhiều chủ đề chung, liền trao đổi thông tin liên lạc. Đã lâu…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Châu Chi Mai và Heveto ban đầu không tự liên lạc với nhau, cô không có tư cách để chủ động tìm anh. Nếu Heveto có việc gì cần, trợ lý John sẽ thay anh liên hệ với Châu Chi Mai. Có thể nói, thời gian đầu, số…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chương 12: Quá Khứ 9 giờ tối tại quốc gia M, tương đương với 9 giờ sáng theo giờ Trung Quốc. Châu Chi Mai đã lâu lắm rồi không cảm thấy lo lắng đến vậy. Cô đứng ngồi không yên, không có tâm trạng để ăn hết bữa…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chương 11: Ren Châu Chi Mai dạo gần đây không có dự án nào đặc biệt quan trọng, cô đang học cách đan ren thủ công. Penn không phải là một cấp trên quá nghiêm khắc, chỉ cần Châu Chi Mai hoàn thành công việc được giao, những…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Ba giờ chiều hôm sau, cả nhóm đáp xuống sân bay quốc tế Kinh thị đúng giờ. Trợ lý Chu nói: “Phó tổng, xe của công ty đã đến sân bay, đang đợi anh ở cổng số ba.” Phó Tu Ninh khẽ “ừ” một tiếng, không nói gì…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Châu Chi Mai nằm trên giường suốt cả ngày lẫn đêm, không khỏi hoài nghi về tính xác thực của câu tục ngữ: “Không có ruộng cày hỏng, chỉ có trâu mệt chết.” Heveto đúng là không có nhân tính, giống như một cỗ máy tự động không…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Phó Tu Ninh có chất giọng rất hay, trầm thấp lạnh lùng nhưng lại mang theo chút mập mờ và trêu chọc vừa đủ, khó có thể phân biệt thật hay giả. Nghe thấy vậy, Tô Ngộ sững người trong thoáng chốc, bỗng dưng có chút thiếu tự…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Châu Chi Mai nhìn chiếc giường của mình, ướt sũng, gần như không dám nhìn thẳng. Ga trải giường màu hồng nhạt mà cô mới thay mấy ngày trước giờ lại phải thay lần nữa. Thay thì thay vậy. Nhưng vừa thay xong, cô liền nghe thấy một…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chương 8: Nỗi đau Heveto rốt cuộc vẫn không ăn đồ ăn Châu Chi Mai đưa đến, mà lại chăm chú nhìn cô. Đôi mắt xanh thẳm như biển sâu ẩn chứa một chút ham muốn khó nhận ra. Châu Chi Mai nhanh chóng nhận ra điều đó….
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chương 7: Thức ăn Ở khu phố người Hoa có một nhà hàng Tứ Xuyên tên là “Thục Quốc Hương”, được đánh giá rất cao trên ứng dụng ẩm thực. Nhiều người Trung Quốc nói rằng đây là nhà hàng Tứ Xuyên có khẩu vị chính gốc nhất…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Tống Uyển là một người phụ nữ luôn giữ được sự bình tĩnh và phong thái chuẩn mực trong mọi tình huống. Dù ngay lúc này, Phó Tu Ninh đã trực tiếp vạch trần lớp màn che phủ, để lộ những sự thật trần trụi dưới ánh mặt…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng khắc hoạ lên đường nét góc cạnh trên khuôn mặt người đàn ông. Đôi mắt đào hoa đen láy sâu thẳm ngày thường giờ đây vương chút men say, mang theo sự cố chấp như thể không đạt được mục đích…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Vì tối hôm trước uống hơi quá nên tận rạng sáng Tô Ngộ mới ngủ được, khi đến sân bay để kịp chuyến bay sớm hai quầng mắt vẫn còn sưng húp, đành phải đeo kính râm suốt dọc đường. Đến sân bay, Tô Ngộ mới biết mình…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chương 6: Trung ThuNgủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh, Châu Chi Mai chẳng có việc gì làm trong suốt nửa tiếng đồng hồ. Vì cuối tuần bận rộn làm gấp chiếc váy ngắn cho tiểu thư Martha, mấy ngày nay cô có thể ở nhà nghỉ…

