Edit: GióBeta: Đá Bào Sau khi về đến chung cư Nhạc Ngưỡng liền đi vào nhà tắm tắm giặt một cái, sau đó thì dưỡng da. Trong lúc ấy, ‘mẹ già’ của cô cũng không rảnh dỗi, gọi điện thoại hết người này đến người khác, nhưng Nhạc Ngưỡng nghe nghe rồi lại nghe thấy…
Edit: Đá BàoBeta: Gió Trong chốc lát, Nhạc Ngưỡng lại nổi giận đùng đùng. Thấy cô định lái xe rời đi, Trần Bạc Viễn vội vàng vươn tay nắm lấy cánh tay cô, treo hộp cơm giữ nhiệt lên xe: “Được rồi, bây giờ Tiểu Nguyệt Nha đã trưởng thành rồi, không thích cũng là…
Edit: GióBeta: Đá Bào Ông Trần nghe theo tiếng gọi kia ngoảnh mặt lại, nhìn thấy Nhạc Ngưỡng chạy như bay đến, nụ cười vui vẻ hiện lên trên khóe miệng ngay tức khắc: “Tiểu Nguyệt Nha đấy à, đã lâu không gặp con rồi.” Ông Trần cười lên liền lộ ra hàm răng đã…
Edit: Đá BàoBeta: Gió “Còn thất thần làm gì đấy, mau đi thay quần áo đi, chẳng lẽ con tính mặc nguyên thế này à?” Mẫu Thân đại nhân lên tiếng phá tan hồi ức của Nhạc Ngưỡng, Nhạc Ngưỡng bực bội, không tình nguyện lên phòng thay đồ, khoác thêm áo, quấn chồng lên…
Edit: GióBeta: Đá Bào Bất giác, anh nhớ đến nhiều năm về trước. Cũng là chiếc ghế ấy, cũng là nhóm người ấy, khi nhàn rỗi bọn họ sẽ tụ tập lại đánh bài tiêu khiển, mà đám trẻ Nhạc Ngưỡng tùy ý chơi đùa ở bên cạnh, có lúc còn được nhận lì xì…
Edit: Đá BàoBeta: Gió Chương 4 Vui vẻ sao? Không thể nói không vui vẻ, nhưng cũng không thể nói là vui vẻ được. Cái loại cảm giác này thật giống như chính mình thật vất vả mới buông xuống điều mà mình luôn mơ ước, khát khao nhiều năm, giờ nó lại xuất hiện…
Chương 49: Những quá khứ ấyEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Tháng sáu đã đến rồi. Trước ngày thi đại học một ngày, Thẩm Lăng gọi cho Đường Quả, “Mấy ngày này anh không thể ở cùng em được rồi, vì phải đưa Đào Nhiên đi thi, em ở trường ngoan ngoãn ôn tập cho thi…
Chương 48: Bỏ nhà ra đi tập thểEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Đường Mễ Hân có cảm giác bị người ta ra chiêu , nhưng cảm giác vui sướng khi tìm lại được con khiến lý trí bà mất đi sự kiên cường lúc trước, để đền bù cho con trai, bà nhẹ nói, “Hai…
Chương 50: Đại kết cụcEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Chu Hồng Nguyên lại hỏi, “Sức khỏe của bà ấy vẫn tốt chứ?” Chu Bách Tuyên cuối cùng vẫn không thể tuyệt tình, “Vẫn tốt.” Chu Hồng Nguyên vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi, “Bà ấy biết con…
Chương 47: Con trai của bàEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Đường Quả còn chưa kịp phản ứng đã bị Thẩm Lăng xoay người đè vào cánh cửa, nụ hôn nóng bỏng choáng ngợp rơi xuống. Kinh nghiệm hôn môi của Đường Quả vẫn không đủ, mặt dần đỏ lên, cảm thấy đại não thiếu oxy,…
Chương 46: Ngược sóng gió để gây ánEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Khi Đường Quả về đến nhà, Đường Mễ Hân đã đang ngồi ở phòng khách đợi cô rồi, sắc mặt lão Lục âm trầm, sắc mặt của Lục Thời Thiêm cũng không tốt hơn là bao. Bầu không khí trong nhà ép người…
Chương 45: Dựa vào cái gìEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Thẩm Lăng sau khi rời công ty thì trực tiếp đi đến trường học, không biết hai ngày nay tiểu gia hỏa kia đã chịu đựng như thế nào. Thái độ của Đường Mễ Hân bên kia vẫn luôn cứng nhắc, anh gọi điện thoại…
Chương 44: Về cái công đạo kiaEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Ngày hôm sau Đường Quả đã trở về trường rồi, cô mới không thèm làm con rùa rụt cổ, cho dù bị ngập nước bọt thì cô cũng muốn dãy dụa trong đó, sẽ không để bản thân bị chết chìm, hơn nữa cô…
Chương 43: Lưỡng nanEdit: Phong TâmBeta: Đá bào Thẩm Lăng lại vội vàng đi đến trường học, nghiêm túc giải thích với lãnh đạo trong trường. Sinh viên đại học kết hôn đã là việc được pháp luật công nhận, hai bên gia đình cũng đều đã công khai chúc phúc, về phía trường học,…
Bại lộEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Sáng thứ hai, Thẩm Lăng sau khi đưa Đường Quả đến trường học, trực tiếp đến công ty, còn đang ở trên đường đã nhận được điện thoại của thư ký, giọng của thư ký đã bắt đầu run rẩy, “Thẩm…Thẩm tổng, xảy ra chuyện lớn rồi.” Ánh mắt…
Chương 41: Ăn cây táo rào cây sungEdit: Phong TâmBeta: Đá Bào Động tác của dì Lưu rất nhanh, để vào một bát cơm rồi tiếp theo là hai món mặn, hai món chay, đóng chặt hộp giữ nhiệt, lại lấy một túi đựng rác sạch sẽ bọc ở bên ngoài, “Được rồi, mau đi…

