ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM – Chương 03

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

7.

Tôi hoảng hốt, vội vàng tắt màn hình.

“Anh có thể đừng nhìn điện thoại của em mãi như vậy không?”

“Điện thoại của em có bí mật à? Không được xem sao?”

“Đúng.”

“Cười chết mất, em mà có bí mật ư, trên người em chỗ nào mà anh chưa nhìn qua, có bí mật gì được chứ.”

Nếu là trước đây tôi đã phản bác lại anh ta rồi.

Nhưng bây giờ tôi không có thời gian, vì tôi đang bận trả lời tin nhắn của em trai.

Nếu không giải quyết, em trai này sẽ là một mối nguy hiểm.

[Tôi đã suy nghĩ kỹ vài ngày, tôi lớn tuổi hơn cậu rất nhiều, cậu rất tốt, nhưng chúng ta vẫn không hợp.]

Người như cậu ấy, vừa đẹp trai vừa phong lưu, thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo.

Đưa ra chút lý do, chắc cậu ấy sẽ không làm phiền tôi nữa.

[Vậy sao? Hôm đó tôi thấy chị lên xe của một người đàn ông. Thằng tiểu tam đó là ai?]

Nhìn thấy tin nhắn, tôi giật thót mình.

Thằng tiểu tam đó là ai?

Thằng tiểu tam đó lại muốn nhìn màn hình điện thoại của tôi.

“Vừa lên xe mà em đã nhìn điện thoại rồi, em đang bận cái gì vậy?”

Tôi tắt màn hình, vô thức buông ra một câu.

“Xem trộm điện thoại của người khác, anh không thấy mình thật đáng ghê tởm sao?”

Đây là lần đầu tiên tôi nói với Cố Thành như vậy, anh ta có chút bất ngờ.

Phải biết rằng, mấy năm trước khi tôi phát hiện Cố Thành nuôi bồ bên ngoài, tôi kiểm tra điện thoại anh ta, anh ta cũng đã nói với tôi câu này.

“Chu Nguyễn Nguyễn, hôm nay em ăn phải thuốc nổ à?”

Chúng tôi đã có cuộc cãi vã gay gắt nhất kể từ khi kết hôn. Cãi vã xong, tôi xuống xe, gọi một chiếc taxi rồi đi luôn, để anh ở lại một mình, đánh mạnh tay vào vô lăng.

Ngồi trong taxi, tôi mới dám xem lại tin nhắn của em trai.

Là ngày nào?

Cố Thành hàng ngày đều đưa đón tôi đi làm.

Nhưng sao em trai làm sao nhìn thấy được?

Cậu ấy đứng dưới lầu chờ tôi à?

Thật là sợ chết đi được.

Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi quyết định chấm dứt mối quan hệ này.

[Xin lỗi, tôi đã lừa dối cậu. Tôi đã kết hôn rồi.]

[?]

[Vậy tôi là người thứ ba sao?]

8.

[Nhưng tôi cũng không cố tình lừa dối cậu, chồng tôi là bệnh nhân ung thư, từ khi kết hôn chúng tôi không có quan hệ vợ chồng, nên tôi đã nhất thời nông nổi mà tìm đến cậu. Tôi rất thích cậu nhưng bây giờ không thể nữa, bác sĩ bảo anh ta sắp không qua khỏi rồi, bây giờ tôi phải ở bên anh ta tháng cuối cùng.]

[Chờ tôi giải thích sau, có thể gặp mặt xin lỗi cậu được không?]

“Chị đỉnh đấy.”

Tôi học được cách này từ trên mạng.

Cách này rất hiệu quả.

Em trai không gửi thêm tin nhắn cho tôi nữa.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ.

Trong lòng trống rỗng.

Mối quan hệ này bắt đầu một cách mơ hồ, đến giờ kết thúc, chưa đến ba tháng.

Tôi nhận ra, tôi lại thấy nuối tiếc.

Cậu ấy tên là Lý Kế Vân.

Là anh trai của một học viên trong studio dạy nhảy của tôi.

Mỗi lần cậu đều lặng lẽ ngồi ngoài chơi game đợi em gái tan học.

Đẹp trai, ít nói, lạnh lùng.

Em gái cậu bảo, cậu có nhiều bạn gái lắm.

Có nhiều bạn gái chẳng phải là loại chơi bời sao?

Tôi đã kết bạn với cậu ấy.

Lúc đó chỉ là để sắp xếp thời gian cho lớp học khiêu vũ của em gái cậu, sau đó vô tình chơi game cùng một lần, vì cảm thấy khá hợp, thế là gần như mỗi ngày đều chơi game chung.

Cho đến hôm lễ tình nhân, cậu hỏi tôi có muốn chơi game cùng không, tôi hỏi cậu có muốn đến nhà tôi chơi không.

Và cậu đã đến.

Chơi game được hai ván.

Chúng tôi ‘chơi bài poker hai người’ cả đêm.

Nhưng không thể phủ nhận, cậu chơi game giỏi, và chuyện đó cũng không kém.

Đúng là người đàn ông đã từng có rất nhiều bạn gái.

Chỉ tiếc là những điều tốt đẹp luôn thật ngắn ngủi.

Xuống xe, tôi đi thẳng đến bệnh viện, đợi bố tan làm.

Khi vừa đến cửa phòng khám, tôi thấy một người mặc đồ bệnh nhân, có vẻ rất quen.

“Ca phẫu thuật rất thành công, không có vấn đề lớn. Trong một tháng tới, chú ý không ăn đồ quá cay và phát sinh quan hệ.”

“Vậy, bác sĩ Châu, sau này khi làm, tôi còn đau không?”

“Chỉ cần không quá mức và không bị viêm thì sẽ không đau.”

“Vậy…nó có dài thêm được không?”

“Về lý thuyết, sau 18 tuổi thì sẽ không dài thêm nữa, phẫu thuật chỉ giải quyết vấn đề chứ không thể làm dài ra được. Hơn nữa, cậu cũng đâu có ngắn đâu.”

Tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện này.

Nhưng suýt thì bật cười.

Sao bố tôi lại luôn bị bệnh nhân hỏi những câu kỳ quặc như vậy.

Nhưng ngay sau đó, tôi không còn cười nổi nữa.

Cậu ấy đột ngột quay lại.

Là Lý Kế Vân.

9.

Trong tích tắc, bố tôi cũng nhìn thấy tôi.

“Chu Nguyễn Nguyễn.”

Tôi hoảng hốt, quay đầu chạy vội xuống lầu.

Nhưng lại va phải Cố Thành trong sảnh bệnh viện.

“Thấy ma à, sao chạy nhanh thế?”

Anh giữ tôi lại.

Tôi ngạc nhiên.

“Anh sao lại ở đây?”

“Đoán em tới tìm ba, nếu anh không đến, để em về một mình, bố mẹ em lại tưởng chúng ta có vấn đề gì.”

À, thì ra là lo bị hiểu lầm.

“Vậy anh tìm đi, tôi vào nhà vệ sinh.”

Tôi không muốn để ý đến anh ta.

Phần lớn là vì tôi sợ Lý Kế Vân đuổi theo và thấy.

Tôi ở trong nhà vệ sinh khá lâu, nhưng khi ra ngoài lại thấy bố tôi, Lý Kế Vân và Cố Thành cùng từ phòng khám đi ra.

Ôi trời đất ơi!

Tôi lại vội chạy lên cầu thang.

Ở hành lang đợi một lúc, chắc Lý Kế Vân đã đi rồi, tôi mới từ từ đi lên phòng bố.

Vừa lên lầu một.

“Chị?”

“Đã lâu không gặp.”

Lý Kế Vân mặc đồ bệnh nhân đứng trên lầu nhìn tôi.

Tôi giật mình, tóc gáy dựng đứng.

“Trùng hợp quá.”

Cậu không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn tôi.

“Chị đến bệnh viện làm gì?”

“Tôi…”

“Đến thăm chồng chị à?”

“Đúng rồi, đúng vậy.”

“Tôi vừa nghe thấy viện trưởng Lý gọi chị.” Anh ta suy nghĩ một chút, “Chồng em bị ung thư sinh dục sao?”

Tôi?

Cậu ấy nói vậy cũng có lý.

“Đúng, có thể nói là vậy.”

“Anh ta biết chưa? Vì anh ta bị bệnh mà chị lại ra ngoài như thế?”

“Anh ta biết rồi.”

“Biết rồi mà vẫn… Chị đúng là làm tôi thay đổi cách nhìn về chị.”

“Xin lỗi.”

Cậu hừ một tiếng.

Tôi rất lo cậu sẽ chạy đi nói với bố tôi, hoặc với Cố Thành.

Nhưng nhìn tình hình trước mắt, có lẽ anh ta không biết hai người kia là bố và chồng tôi.

“Thực sự xin lỗi, nếu cậu cần tiền thì tôi có thể đưa, nhưng thứ khác thì không được. Và cậu có thể đừng nói với ai về mối quan hệ của chúng ta, đặc biệt là bác sĩ Châu? Tôi không muốn…”

“Vì bác sĩ Châu là bác sĩ chủ trị của chồng chị, bây giờ chị sợ rồi sao?”

“Đúng vậy.”

Chúng tôi im lặng một lúc, có thể thấy cậu ấy rất tức giận.

Trai trẻ thường như vậy, cảm xúc thể hiện rõ trên mặt, giờ đây cậu như một quả bóng chực nổ.

Tôi quyết định an ủi một chút.

“Cậu bị bệnh gì à?”

“Không, chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ, tôi không có bệnh gì cả.”

“Ồ.”

“Thật sự không có bệnh!”

Cậu hơi bực, quay người bước đi.

Khi thấy cậu rời đi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng, bố tôi và tôi vẫn ngồi xe Cố Thành về nhà.

Trên xe, Lý Kế Vân lại gửi tin nhắn xác nhận bạn bè đến.

“Tiền tôi không cần, chị giữ lại cho chồng chị chữa bệnh đi, còn tôi thật sự không có bệnh gì cả.”

Và điện thoại của tôi đang kết nối với Bluetooth trên xe, nghe nhạc.

Cố Thành liếc qua tin nhắn.

“Chắc là có bệnh, ai vậy?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*