THÁNG TƯ THANH HOÀ - MỘNG TIÊU NHỊ - Chương 17: Giờ đã là bạn trai của em rồi, em còn gì mà phải ngại nữa?
- Home
- THÁNG TƯ THANH HOÀ - MỘNG TIÊU NHỊ
- Chương 17: Giờ đã là bạn trai của em rồi, em còn gì mà phải ngại nữa?
Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm
—
Chương 17: Giờ đã là bạn trai của em rồi, em còn gì mà phải ngại nữa?
Mọi người trong khoa Gây mê lần lượt đến đi làm, ai nấy đều ngạc nhiên khi thấy Thời Ôn Lễ có mặt ở văn phòng của họ từ sáng sớm.
Mọi người nhao nhao chào hỏi anh rối rít, ai cũng vô tình hỏi chung một câu: “Chủ nhiệm Thời buổi sáng tốt lành, sao hôm nay anh lại có thời gian rẽ qua đây thế?”
Anh cũng kiên nhẫn trả lời đến cả chục lần: “Tôi đi đưa bữa sáng cho bác sĩ Hứa.”
“Mọi người cứ làm việc đi nhé.” Anh nói rồi rời khỏi văn phòng khoa Gây mê.
Hứa Thanh Hòa mở túi giữ nhiệt ra, bên trong có hai hộp bánh hành lớn, một hộp sữa và một hộp hoa quả gọt sẵn siêu to.
Hộp sữa là anh chuẩn bị riêng cho cô, còn bánh hành và hoa quả thì thừa sức để chia cho những đồng nghiệp chưa kịp ăn sáng ăn thử.
Phương Vũ lập tức sán lại gần: “Nhanh nhanh nhanh, mở hộp bánh hành ra cho tôi ngửi cái nào!“
Hứa Thanh Hòa bật cười: “Hôm nay bao no nhé.”
Những đồng nghiệp khác đến sớm trong văn phòng cũng ùa vào vây quanh. Trước đây họ chỉ có thể nhìn người của khoa Ngoại thần kinh khoe bánh hành trên nhóm tán gẫu, hôm nay cuối cùng cũng đến lượt họ rồi.
“Khoan ăn đã, khoan ăn đã, để tôi chụp kiểu ảnh!”
“Bác sĩ Phương, cậu che mất góc của tôi rồi!“ Vừa nói, người đó vừa gạt đầu Phương Vũ sang một bên.
Mấy người chụp ảnh xong xuôi, thỏa mãn kéo ghế vây quanh bàn làm việc của Hứa Thanh Hòa rồi bắt đầu ăn.
Cắn thử một miếng, họ mới hiểu tại sao người bên khoa Ngoại thần kinh cứ dăm ba bữa lại réo gọi Thời Ôn Lễ đòi anh khao bánh hành.
Ăn đến miếng thứ hai, có người không kìm được mà cảm thán: “Chủ nhiệm Thời mà có ngày không muốn làm ở khoa Ngoại thần kinh khoa nữa, ra trước cổng bệnh viện bày cái xe đẩy bán bánh hành ăn sáng thôi cũng đủ phát tài. Nếu anh ấy mà mở hàng thật, tôi sẵn sàng xin nghỉ việc ra đấy mở túi nilon cho anh ấy.”
Phương Vũ cười sặc sụa: “Điên à cậu!”
“Tôi không đùa đâu, nói thật đấy. Người như chủ nhiệm Thời thì làm cái gì mà chẳng giàu. Cậu nhìn người trong nhóm nghiên cứu của anh ấy xem, có ai là không được bay cao bay xa theo anh ấy đâu? Anh ấy làm sếp lại còn cực kỳ rộng rãi, chẳng bao giờ tiếc tài nguyên với cấp dưới.”
Nhắc đến Thời Ôn Lễ là lại có đủ thứ chuyện để buôn mãi không hết.
Họ tò mò không biết anh thích kiểu người như thế nào, chưa tìm bạn gái là một chuyện, nhưng chắc chắn phải có hình mẫu lý tưởng chứ.
“Hồi đại học chủ nhiệm Thời thích kiểu con gái thế nào nhỉ?” “Ai mà biết được, trong mấy đứa mình có ai học cùng trường với anh ấy đâu.” Thực ra cho dù có cùng trường thì cũng kém nhau mấy khóa, làm gì có cơ hội mà quen biết.
“Chủ nhiệm Ngô chắc là biết hình mẫu lý tưởng của chủ nhiệm Thời đấy.”
“Ờ phải rồi, hai người họ là bạn học cũ mà.”
Họ vừa dứt lời mới chợt nhận ra, cái tên Ngô Hiểu Phong hôm nay là một từ khá nhạy cảm.
Nhưng đã lỡ nhắc đến rồi, mấy người bèn bàn nhau xem làm thế nào để giúp Hứa Thanh Hòa xoa dịu mối quan hệ với Ngô Hiểu Phong.
Hứa Thanh Hòa đang mải ăn bánh hành thì nhận được tin nhắn của Thời Ôn Lễ, thế nên cô cũng chẳng chú ý xem họ đang buôn chuyện gì.
“Bác sĩ Hứa?”
“Bác sĩ Hứa, nhìn cái gì mà chăm chú thế?”
Đồng nghiệp phải gọi đến tiếng thứ hai, Hứa Thanh Hòa mới ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại: “Có chuyện gì thế ạ?”
Phương Vũ: “Đang tính hiến kế cho cậu đây.”
Hứa Thanh Hòa đoán ra ngay: “Vụ của Ngô Hiểu Phong à?”
Phương Vũ gật đầu.
Mấy người bọn họ không có giao tình riêng với Ngô Hiểu Phong, tuy nói là không hiểu rõ tính khí của anh ta lắm, nhưng có thể cảm nhận được Ngô Hiểu Phong không phải là người dễ nói chuyện.
Từ chối phiếu yêu cầu gây mê phẫu thuật của anh ta, việc này còn làm anh ta mất mặt hơn cả việc trực tiếp hoãn mổ.
Bởi vì hoãn mổ là do nguy cơ gây mê của bệnh nhân quá lớn, còn từ chối nhận phiếu gây mổ thì ít nhiều lại mang tính nhắm vào cá nhân anh ta rồi.
Mấy người bàn bạc: Hứa Thanh Hòa có quan hệ tốt với Thời Ôn Lễ, mà Thời Ôn Lễ với Ngô Hiểu Phong lại có mối thâm giao không tệ. Số người trong cái bệnh viện này có thể khiến Ngô Hiểu Phong nể mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, và Thời Ôn Lễ chính là một trong số đó.
“Hay là, cậu nhờ chủ nhiệm Thời đứng ra nói đỡ vài câu xem sao? Đừng để căng thẳng quá, đến lúc cậu bị xếp trúng ca mổ của Ngô Hiểu Phong thì ít nhất trên mặt mũi nhìn cũng còn chấp nhận được.”
Hứa Thanh Hòa cảm ơn lòng tốt của họ rồi nói: “Không cần đâu.”
Phương Vũ tốt bụng khuyên bảo: “Dẫu biết là cậu ngay thẳng, nhưng chuyện đối nhân xử thế thì cũng không thể hoàn toàn ngó lơ được đâu chứ.“
Họ còn lo lắng thay cho cô: “Lỡ đâu người nhà bệnh nhân khiếu nại, ước chừng hôm nay cậu lại bị lãnh đạo gọi lên nói chuyện cho mà xem.”
“Không sao đâu.” Cô nói.
“Cậu đúng là vô tư thật đấy.”
Hứa Thanh Hòa không phải là người vô tư, cũng không phải là không nghĩ đến hậu quả, chỉ là cô không bao giờ phí hoài thời gian để lo âu xem hậu quả của việc mình làm sẽ là gì.
Cô thấy hai điều này hoàn toàn khác nhau.
Nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì, nước đến đâu bắc cầu đến đấy thôi.
Nếu cho cô một cơ hội quay lại mười mấy phút trước, cái lúc vừa nhận được điện thoại của phòng cấp cứu, cô vẫn sẽ lựa chọn làm như vậy.
Phương Vũ đành phải an ủi: “Thôi kệ đi, người tốt ắt có trời thương.“ Cô ấy chỉ tay vào hộp bánh hành và hoa quả, “Chủ nhiệm Thời là người chu toàn như thế, nếu nghe nói cậu có xích mích với Ngô Hiểu Phong, chắc chắn anh ấy sẽ chủ động đứng ra nói giúp cậu thôi.”
Hứa Thanh Hòa đáp: “Anh ấy sẽ không làm vậy đâu.”
“Hả?“ Thấy giọng điệu cô khẳng định chắc nịch như vậy, Phương Vũ không hiểu hỏi: “Tại sao?”
Hứa Thanh Hòa: “Bởi vì anh ấy hiểu tôi, biết tôi không bận tâm đến những chuyện này.”
Phương Vũ nhẩm đi nhẩm lại câu ‘Bởi vì anh ấy hiểu tôi, biết tôi không bận tâm đến những chuyện này’, có lẽ dạo này đẩy thuyền nhiều quá nên cô ấy bỗng thấy câu này ngọt ngào đến lạ…
Nghĩ đến việc Hứa Thanh Hòa sắp phải đối mặt với việc bị khiếu nại mà bản thân mình vẫn còn tâm trí để cảm nhận sự ngọt ngào này, đúng là hết thuốc chữa thật rồi.
Hứa Thanh Hòa: “Mọi người cứ nói chuyện đi nhé, tôi trả lời tin nhắn cái đã.“
Thời Ôn Lễ lúc nãy đứng ở đó không tiện hỏi nhiều, bèn nhắn tin hỏi cô: [Tối qua từ chỗ anh về là em chạy thẳng đến bệnh viện luôn à?]
Hứa Thanh Hòa nhanh chóng gõ chữ: [Vâng. Về đến nhà chưa đầy hai mươi phút là nhận được điện thoại của khoa.]
Anh biết bố mẹ cô đi công tác không có nhà, lúc đột xuất phải đến bệnh viện chỉ có thể dựa vào chính mình.
Thời Ôn Lễ: [Tối qua lạnh như thế, mất bao lâu em mới bắt được xe?]
Hứa Thanh Hòa: [Em không bắt xe. Tình trạng bệnh nhân nguy cấp quá nên em quét mã một chiếc xe đạp công cộng, đi còn nhanh hơn cả gọi xe.]
Đêm xuống nhiệt độ giảm sâu, gió thổi lồng lộn như thế mà cô lại đạp xe chạy tới.
Thời Ôn Lễ: [Chẳng phải em biết tối qua anh không bận gì sao, đưa em qua đó cũng chỉ là chuyện vài phút thôi mà.]
Hứa Thanh Hòa: [Không cần đưa đón đâu anh, những năm qua đi làm ca mổ cấp cứu, bố mẹ em ở nhà em còn chẳng cho họ đưa đi nữa là.]
Thời Ôn Lễ: [Bố mẹ là bố mẹ, anh thì khác. Ý nghĩa của việc tìm một nửa kia chẳng phải là để khi có chuyện, hai người có thể cùng sát cánh bên nhau sao?]
Thời Ôn Lễ: [Sau này đừng sợ phiền anh.]
Hứa Thanh Hòa cũng không khách sáo với anh: [Sau này nếu lại có ca đột xuất phải đến bệnh viện, em sẽ gọi cho anh.]
Thời Ôn Lễ nhắn: [Không chỉ đưa em đến bệnh viện đâu, em có muốn ăn món gì buổi sáng, hay có bất kỳ tài liệu tham khảo nào cần anh dịch hộ, cứ trực tiếp nói với anh. Trước đây là đồng nghiệp, em ngại làm phiền anh thì thôi. Giờ đã là bạn trai của em rồi, em còn gì mà phải ngại nữa?]
Hứa Thanh Hòa chỉ mải mê trả lời tin nhắn, nửa ngày mới ăn được một miếng bữa sáng.
Cô nhắn: [Có lẽ em vẫn chưa quen lắm. Em sẽ cố gắng quen sớm nhất có thể.]
Thời Ôn Lễ nói: [Bây giờ điều không tốt duy nhất là anh sắp phải chuyển đi rồi. Nếu chủ nhiệm Triệu đứng ra mai mối sớm hơn hai tuần thì anh đã không dọn nhà nhanh như thế.]
Anh sẽ thuê thêm một năm nữa, đợi đến khi hai người đăng ký kết hôn rồi mới dọn đi.
Như vậy thì cô có thể dọn qua đó cùng anh luôn.
Thế nhưng trước khi hai người đi xem mắt, anh đã thông báo với chủ nhà là không gia hạn hợp đồng thuê nữa.
Ngôi nhà đó đã có người thuê mới, qua Tết Nguyên Đán là họ sẽ dọn vào ở.
Hứa Thanh Hòa: [Không sao đâu anh, dù gì hai khu chung cư cũng cách nhau không xa lắm. Với lại anh cũng đã mua nhà xong xuôi rồi, không cần thiết phải tốn thêm một năm tiền thuê nhà làm gì nữa.]
Nhắc đến nhà cửa, cô hỏi: [Căn nhà mới thiết kế phòng khách đa năng bề ngang rộng đúng không anh?]
Thời Ôn Lễ: [Đúng rồi, kiểu phòng khách ngang.]
Hứa Thanh Hòa: [Thế thì em không nhớ nhầm rồi. Trước đây anh từng nói là thích kiểu nhà có phòng khách ngang, tốt nhất là ở tầng ba hoặc tầng tư.]
Thời Ôn Lễ lại chẳng có chút ấn tượng nào: [Chính anh còn không nhớ là mình đã từng nói với em chuyện này đấy.]
Hứa Thanh Hòa: [Bình thường thôi mà. Con người ta thường hay nhớ kỹ chuyện của người khác, còn bản thân mình nói ra cái gì thì lại chẳng để tâm mấy đâu.] Một câu nói vô tình của anh, cô lúc nào cũng ghi nhớ trong lòng.
Cô lại nhắn tiếp: [Trong điện thoại của anh có ảnh chụp căn nhà đúng không? Tối nay lúc nào rảnh cho em xem với nhé.]
Thời Ôn Lễ: [Xem qua ảnh không thấy rõ hiệu ứng đâu, tan làm anh đưa em qua đó xem trực tiếp nhé.]
Hứa Thanh Hòa hào phóng nhận lời: [Vâng. Hôm nay chắc em có thể tan làm đúng giờ đấy.]
Thời Ôn Lễ: [Có khi em phải đợi anh rồi. Hôm nay anh có ba ca mổ, ước chừng sớm nhất cũng phải bảy giờ mới xong.]
Hứa Thanh Hòa: [OK]
Hứa Thanh Hòa: [Anh làm việc đi nhé, em cũng sắp đến giờ giao ban buổi sáng rồi.]
—
Cô và Ngô Hiểu Phong chuyện này chẳng mấy chốc đã đồn ầm lên.
Đúng như các đồng nghiệp dự đoán, cô đã bị khiếu nại.
Buổi trưa vừa buông dao mổ xuống, Hứa Thanh Hòa đã nhận được điện thoại từ phòng Kế hoạch tổng hợp, bảo cô lúc nào rảnh thì qua đó một chuyến.
Lần này cô không chỉ bị người nhà bệnh nhân khiếu nại mà còn bị cả khoa Chấn thương chỉnh hình kiện cáo.
Người nhà bệnh nhân làm loạn lên tận phòng Kế hoạch tổng hợp, khiếu nại bệnh viện hủy mổ vô cớ, thái độ làm việc tắc trách.
Còn khoa Chấn thương chỉnh hình thì khiếu nại cô không tuân thủ sự điều phối phòng mổ, làm rối loạn quy trình chẩn đoán và điều trị bình thường, gây ảnh hưởng đến danh tiếng của khoa họ.
Hứa Thanh Hòa còn chưa kịp ăn cơm, vội vàng khoác luôn chiếc áo blouse trắng vào.
Trương Tuần đứng bên cạnh cuống quýt cả lên: “Đàn chị, chị cứ ăn cơm trước đi đã rồi hẵng nói, đợi chị về thì nhà ăn đóng cửa mất.”
Hứa Thanh Hòa bảo cậu không cần phải lo lắng: “Hồi sáng chị ăn rõ nhiều bánh hành rồi, không đói đâu.“ Nếu cô ăn xong bữa trưa mới qua phòng Kế hoạch tổng hợp, quay về sẽ không kịp ca gây mê tiếp theo mất.
Tranh thủ chút thời gian nghỉ ngơi này, phải nhanh chóng giải quyết dứt điểm vụ khiếu nại này cho xong.
Đường đến phòng Kế hoạch tổng hợp cô còn quen thuộc hơn phần lớn mọi người ở đây.
Từng có đồng nghiệp trêu cô rằng sắp biến phòng Kế hoạch tổng hợp thành cái văn phòng thứ hai của mình rồi, dạo nào lâu lâu không lên đó là lại thấy hơi nhớ nhung.
Từ tòa nhà đa chức năng đi sang tòa nhà hành chính, cộng cả thời gian chờ thang máy mất chừng năm sáu phút.
Hứa Thanh Hòa đi tới trước cửa văn phòng trưởng phòng, người bên trong vừa vặn vừa cúp điện thoại.
Cô gõ cửa: “Chủ nhiệm Vũ.“
Chủ nhiệm Vũ khóa màn hình điện thoại, ra hiệu bảo cô vào phòng.
Cô vốn là khách quen ở văn phòng ông rồi, ba ngày hai bữa lại bị khiếu nại.
Thế nhưng vừa bị người nhà bệnh nhân lẫn khoa ngoại liên hợp khiếu nại thế này thì đúng là lần đầu tiên.
“Người nhà bệnh nhân tức tối đến mức kiện cáo tận lên chỗ tôi đây này, tôi phải khuyên can mãi họ mới chịu về đấy. Cô mau đi xin lỗi người ta một tiếng đi, cố mà tranh thủ sự tha thứ của bệnh nhân và người nhà.”
“Tôi không sai.”
Chủ nhiệm Vũ vặn hỏi lại: “Chẳng lẽ tôi sai? Tôi cũng vừa bị mắng vuốt mặt không kịp đây này.“
“…..”
Hứa Thanh Hòa đắn đo một lát, không nói ra không chịu nổi: “Bác không sai. Cháu vừa nghĩ lại rồi, cháu quả thực có sai. Sai ở chỗ không chịu dung túng cho cái kiểu chen ngang cướp phòng mổ của ca không phải cấp cứu, sai ở chỗ không chịu nhẫn nhịn cho êm chuyện.”
“Cô……!”
Chủ nhiệm Vũ bị cô nói mỉa cho một câu mà huyết áp lập tức tăng vọt.
Cánh cửa phòng Kế hoạch tổng hợp đang khép hờ, mấy người ở văn phòng bên cạnh đi ngang qua hành lang nghe thấy lời này của Hứa Thanh Hòa thì đưa mắt nhìn nhau, khẩu hình miệng nhại theo: “Đúng là người thép.”
Hứa Thanh Hòa chẳng thèm để ý đến phản ứng của Chủ nhiệm Vũ, vẫn tiếp tục nói: “Cấp cứu thật sự thì bắt cháu hai mươi bốn tiếng không ngủ, làm việc liên tục cháu cũng sẵn lòng. Còn ca không phải cấp cứu mà đòi cướp phòng mổ thì đáng lẽ cháu phải tự thuyết phục bản thân mình vui vẻ chấp nhận mới phải.” “Cháu còn nên tự thuyết phục mình rằng, đằng nào thì cũng là gây mê, mê ai mà chẳng là mê? “
“Cháu lại càng nên tự thuyết phục mình xem tại sao cứ phải khăng khăng gây mê cho bệnh nhân nặng bên khoa Gan mật trước làm gì? Bà ấy có bị lùi lịch mổ lại vài tiếng thì liên quan gì đến cháu chứ? Bà ấy lớn tuổi, bị nhịn ăn nhịn uống lâu như thế mà không được xếp ca đầu tiên đâu phải lỗi do cháu gây ra, cháu lo chuyện bao đồng làm cái gì? ”
“Cháu đáng lẽ ra phải tự thuyết phục mình nhất, rằng ưu tiên ca mổ cho khoa Chấn thương chỉnh hình là sự sắp xếp điều phối chung của phòng mổ, cháu chỉ là một bác sĩ gây mê thì nên nghe theo sắp xếp, không nên rước thêm phiền phức về cho bệnh viện.”
Cô im lặng vài giây.
“Thế nhưng Chủ nhiệm Vũ ạ, cuối cùng cháu vẫn không tài nào thuyết phục nổi chính mình.”
Chủ nhiệm Vũ hoàn toàn câm nín, hớp liền mấy ngụm trà đã nguội ngắt.
Đã lâu lắm rồi ông không bị ai vỗ mặt chan chát ngay trước diện như thế này.
Hứa Thanh Hòa dịu giọng lại đôi chút: “Bệnh nhân này nếu đến lúc bốn năm giờ sáng thì cháu nhận cũng được thôi, miễn là không làm lỡ ca đầu tiên của khoa Gan mật. Nhưng anh ta lại căn đúng bảy giờ đồng hồ, ngay trước ca mổ đầu tiên của khoa Gan mật mà đến, cháu không cách nào nhận được. Cháu cũng đã nói với bên cấp cứu rồi, phiếu gây mê có thể nhận nhưng bắt buộc phải xếp vào ca cuối cùng chứ không được chen ngang. Nhưng đối phương lại không chịu.”
“Chủ nhiệm Vũ, cháu nói thật với chú, cháu không nghĩ cháu có bất kỳ cái sai nào cả. Nếu như nói kiên trì nguyên tắc là sai, giữ vững chút đạo đức và lương tri của một người làm bác sĩ là sai, thì cháu nhận là cháu sai thật.”
Chủ nhiệm Vũ cứng họng không nói được lời nào.
Hứa Thanh Hòa im lặng một khoảnh khắc rồi đứng dậy, cô là người biết co biết duỗi: “Lời thì cháu sẽ đi xin lỗi, bản tường trình cháu cũng sẽ viết. Chủ nhiệm Vũ, cháu xin phép không làm phiền chú nữa ạ.“
Không xin lỗi cũng không được, cô không muốn làm liên lụy đến lãnh đạo, khiến lãnh đạo phải kẹp ở giữa chịu thế khó xử.
Cũng không thể vì cá nhân mình mà làm ảnh hưởng đến tiền thưởng của cả nhóm gây mê được.
Sống dưới mái hiên nhà người ta, làm sao mà không cúi đầu cho được.
Dùng một lời xin lỗi cộng với viết bản kiểm điểm để đổi lấy việc giữ vững một vài lề lối giới hạn của bản thân, thế này đã là quá hời rồi.
Bước ra khỏi văn phòng của Chủ nhiệm Vũ, cô nhẹ nhàng thở phào một tiếng.
Hôm nay vận khí đúng là tệ đến đỉnh điểm, vừa xuống đến tầng dưới tòa nhà hành chính đã đụng mặt ngay Viện trưởng Khương, muốn né cũng chẳng có chỗ nào mà trốn.
Viện trưởng Khương chẳng cần đoán cũng biết cô lại vừa bị khiếu nại rồi.
“Viện trưởng Khương.” Hứa Thanh Hòa đứng khựng lại chào hỏi.
Viện trưởng Khương gật đầu, gương mặt đầy vẻ bất lực: “Tuần trước không phải cô vừa hứa hẹn hẳn hoi là sau này sẽ chú ý đến thái độ rồi sao? Mới được mấy ngày mà đã lại bị khiếu nại rồi hả? “
Hứa Thanh Hòa chỉ mỉm cười, không đáp lời.
Viện trưởng Khương hỏi một cách ẩn ý: “Thanh Hòa này, có phải cô vào bệnh viện làm việc rồi từng trải qua chuyện gì nên tính khí mới biến thành thế này không? “
“…..Không có ạ. Cháu chỉ đơn thuần là căm ghét thói đời thôi.”
“….”
Viện trưởng Khương dở khóc dở cười, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong, chỉ biết bất lực thở dài.
Ông thừa hiểu, có nói nhiều cũng vô ích.
Ca mổ đầu tiên mà Hứa Thanh Hòa cho dừng chính là ca của ông, lúc đó ông còn thấy cô gái nhỏ này dũng khí đáng khen.
Ai mà ngờ sau này cô cứ như con ngựa đứt cương, chẳng nể mặt mũi của bất kỳ một ai nữa.
“Lần này lại cho dừng ca mổ của khoa nào đấy? “
Hứa Thanh Hòa: “Lần này cháu không cho dừng mổ, có điều hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả việc dừng mổ một chút ạ.” Dừng mổ thì cùng lắm chỉ là bất đồng ý kiến giữa cô và khoa ngoại, còn lần này làm liên luỵ đến Chủ nhiệm Vũ bị mắng mỏ, chẳng phải là nghiêm trọng hơn rất nhiều sao.
Viện trưởng Khương thấy cô không có ý định nói tiếp thì cũng không gặng hỏi nữa, lát nữa lên lầu hỏi Chủ nhiệm Vũ sau vậy.
Cứ ngỡ Thời Ôn Lễ về rồi thì cô sẽ biết kiềm chế lại chút ít.
Xem ra ai về cũng chẳng ăn thua.
Cái tính cách này của Hứa Thanh Hòa đúng là làm ông đau hết cả đầu.
Nếu bảo cô sai đi thì cô lại chẳng sai tí nào, đó mới chính là điều khiến ông cảm thấy khó xử.
“Cô xem cô kìa.” Viện trưởng Khương không biết phải làm sao cho phải.
“Viện trưởng Khương, chú cứ yên tâm đi ạ, cháu không cứng đầu cứng cổ bất chấp trời cao đất dày như thế này mãi đâu. Sẽ có một ngày góc cạnh của cháu cũng bị hiện thực mài cho tròn trịa thôi, giống như chú, giống như Chủ nhiệm Vũ vậy. Nhưng hiện tại, chẳng phải cháu vẫn còn trẻ sao.”
Viện trưởng Khương nghe xong những lời này thì cũng chẳng còn chút bực bội nào nữa.
Cái hồi ông mới tốt nghiệp cũng nhìn cái này không thuận mắt, nhìn cái kia không vừa tai y như vậy.
Chủ nhiệm Vũ hồi còn trẻ lại càng dám trực tiếp đứng lên bật lại những chuyện bất hợp lý trong viện.
Thoắt một cái, đó đã là chuyện của ba mươi năm trước rồi.
Ông và Chủ nhiệm Vũ đi đến độ tuổi này, ngồi vào vị trí này rồi, đã rất hiếm khi ngoảnh đầu nhìn lại chặng đường mình đã đi qua nữa.
Cũng đã sớm quên mất bản thân từng thề thốt đinh ninh rằng sau này nếu mình có làm lãnh đạo thì chuyện gì sẽ phải giải quyết thế này thế nọ…..
Hứa Thanh Hòa chỉ tay về phía khu nội trú phía trước: “Viện trưởng Khương, chú cứ đi làm việc đi ạ, cháu qua chỗ người nhà bệnh nhân xin lỗi trước đã.” Cô không biết Chủ nhiệm Vũ đã xoa dịu bệnh nhân kiểu gì, nhưng người ta đã dọn vào khoa Chấn thương chỉnh hình ở rồi thì chắc là đã hứa sẽ nhanh chóng sắp xếp lịch mổ cho họ.
Đến khu bệnh xá của khoa Chấn thương chỉnh hình, người nhà bệnh nhân vừa nghe thấy cô đến để xin lỗi liền hằn học ngay: “Xin lỗi thì có ích gì? Lúc trước làm cái gì rồi? Chẳng có một chút tình người nào cả! Cô không có bố mẹ à! “
Hứa Thanh Hòa giải thích: “Không phải là không mổ cho mọi người, mà là để mọi người đợi đến chiều. Tình trạng của mọi người không khẩn cấp đến thế nhưng lại đi tranh phòng mổ của một bệnh nhân đang nguy kịch. Đổi lại nếu hôm nay mọi người là bệnh nhân ca đầu tiên của cháu, dẫu có ca không khẩn cấp nào muốn chen ngang, cháu thà đắc tội với người ta chứ quyết không để kẻ khác cướp mất phòng mổ của mọi người đâu.“
Người nhà bệnh nhân bỗng dưng im bặt.
Hứa Thanh Hòa cũng không nói gì thêm, xin lỗi xong liền rời đi.
Trên đường quay lại phòng mổ, cô nhận được điện thoại của Chủ nhiệm Vũ báo là người nhà bệnh nhân đã rút đơn khiếu nại rồi.
Thế nhưng đơn khiếu nại bên khoa Chấn thương chỉnh hình thì vẫn còn đó, họ khăng khăng cho rằng cô làm ảnh hưởng đến danh tiếng của khoa họ.
Đúng lúc này, Thời Ôn Lễ gửi tin nhắn đến cho cô: [Bận xong việc thì gọi điện cho anh nhé.]
Anh liền gửi thêm một tin tiếp ngay sau đó: [Nếu anh không nghe máy tức là đang trên bàn mổ.]
Chắc là anh đã biết chuyện của cô và Ngô Hiểu Phong rồi, lo cô bị ảnh hưởng tâm lý.
Cô nhắn lại: [Em không sao đâu, vừa giải quyết xong rồi, người nhà bệnh nhân cũng đã rút khiếu nại rồi anh.]
Thời Ôn Lễ: [Giờ em đang ở phòng mổ hay ở đâu? Có tiện nghe điện thoại không?]
Hứa Thanh Hòa rất muốn nghe, nhưng lát nữa đợi thang máy kiểu gì cũng chạm mặt đồng nghiệp: [Thôi đừng gọi anh ạ, em sắp đến tòa nhà đa chức năng rồi, cứ nghe máy là em lại có bao nhiêu chuyện nói mãi không hết mất, tối gặp nhau em kể anh nghe nhé.]
Tin nhắn vừa gửi đi xong, điện thoại của anh đã gọi đến.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com