TÂN HÔN BẠC HÀ - YẾN CHẤP - Chương 5: Lòng bàn tay nóng rát
Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm
—
Chương 5: Lòng bàn tay nóng rát
Năm phút sau, Du Hà dặm lại lớp trang điểm rồi rời khỏi nhà vệ sinh.
Người dẫn chương trình trên sân khấu đã hoàn thành xong các thủ tục từ lúc nào, âm nhạc ngưng nghỉ, ánh đèn trong khán phòng cũng mờ dần đi vài phần. Cô đã chuẩn bị sẵn câu trả lời muốn nói cho Bạc Tầm, nhưng giữa biển người mênh mông, cô vô tình bước đến chính giữa sân khấu mà vẫn chẳng thấy bóng dáng cao lớn kia đâu.
Đang lúc cân nhắc xem có nên gọi điện thoại hay không, vai cô đột nhiên bị ai đó vỗ nhẹ.
Du Hà hăm hở quay đầu lại, nhưng đập vào mắt lại là một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Người đàn ông trẻ tuổi diện áo sơ mi trắng, tóc vuốt ngược ra sau chải chuốt tỉ mỉ, nhìn sơ qua là biết ngay kiểu hình mẫu đàn ông thành đạt phổ biến trên thị trường.
Du Hà khẽ nhíu mày, định bụng hỏi “Có việc gì không”, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì đèn xung quanh đột nhiên phụt tắt. Cô suýt chút nữa là hét lên thành tiếng, tay ôm ngực còn chưa kịp phản ứng thì trên sàn gỗ đàn hương nhẵn thín như gương đã xuất hiện từng luồng sáng tròn. Cùng lúc đó, tại phía đài biểu diễn không xa, nghệ sĩ dương cầm đã nhấn phím nhạc đầu tiên.
…… Rõ ràng, bây giờ là đến tiết mục khiêu vũ.
“Hi, tôi có vinh hạnh được mời cô nhảy một bản không?” Người đàn ông thành đạt kia nở nụ cười ôn hòa, “Tôi chú ý đến cô lâu rồi, cô là thư ký của Bạc tổng phải không?”
Du Hà buông bàn tay đang ôm ngực ra, rất muốn vò đầu bứt tai nhưng vẫn phải kìm lại.
Cô giống thư ký của anh ta ở chỗ nào chứ?
Quan trọng hơn là, cô làm gì có tâm trạng mà nhảy với nhót?
“Tôi không phải đâu, cái đó…… xin lỗi anh nhé……”
Khúc nhạc đã bắt đầu, tất cả mọi người trên sân tự giác lùi lại tạo thành một vòng vây lớn. Dưới ba luồng sáng bên cạnh đã có những tà váy thướt tha bắt đầu lay động. Du Hà đang tính đến khả năng bỏ chạy lấy người thì bên tai đột nhiên vang lên tiếng bước chân.
“Xin lỗi.”
Chất giọng trầm thấp, bình thản vang lên rõ mồn một từ phía ngoài luồng sáng. Người đàn ông kia quay lại, sắc mặt hơi sững sờ khi nhìn rõ người vừa tới: “Bạc tổng……”
Ở một khía cạnh nào đó, Bạc Tầm thực sự là cái tên cực kỳ đắt giá trên thị trường hôn nhân cao cấp ở Giang Thành. Bộ âu phục cắt may vừa vặn khoác lên vóc dáng cao ráo, làn da trắng lạnh, xương chân mày nối liền với sống mũi tạo nên những đường nét sắc sảo, hoàn toàn có thể coi là một ngoại hình cực phẩm. Lại thêm vô số hào quang gia thế bao quanh, anh có thể dễ dàng trở thành tâm điểm ở bất cứ đâu, ví dụ như lúc này.
Người đàn ông ung dung bước vào phạm vi luồng sáng. Tuy thần sắc không chút gợn sóng, nhưng lại khiến người ta vô thức cảm nhận được uy áp. Chỉ một cái liếc mắt đưa qua, anh chàng tóc vuốt ngược kia bỗng chốc trông chẳng khác nào một nhân viên môi giới nhà đất.
“Điệu nhảy đầu tiên của cô ấy đã có người hẹn trước rồi.”
Người đàn ông kia gượng cười: “Vậy tôi không làm phiền nữa.”
Nhìn theo cái đầu vuốt ngược bóng loáng kia biến mất khỏi tầm mắt, Du Hà thở phào nhẹ nhõm. Vừa quay người lại, trước mặt cô đã xuất hiện một bàn tay đang đưa ra giữa không trung.
Không biết có phải là ảo giác hay không, luồng sáng trên đầu dường như rộng thêm vài phần, tựa như một sân khấu hoàn chỉnh bao trọn lấy cô và Bạc Tầm, mang lại cảm giác nếu không nhảy xong bản này thì đừng hòng rời đi.
Du Hà cũng hiểu ra vấn đề. Đối diện với gương mặt thản nhiên của Bạc Tầm, cô lại lộ ra vẻ mặt “đau khổ”: “Tôi không biết khiêu vũ……”
Bạc Tầm khẽ liếc nhìn, không mấy bất ngờ, chỉ nhàn nhạt nhắc nhở: “Vậy nên cô muốn diễn cảnh Lọ Lem bỏ chạy trước mặt bao nhiêu người thế này sao?”
Du Hà nhìn quanh một lượt. Dưới sự tương phản mạnh mẽ giữa ánh sáng và bóng tối, cô chẳng nhìn rõ được gì, nhưng cô biết trong bóng tối kia có bao nhiêu đôi mắt đang chòng chọc nhìn vào đây, chính xác hơn là nhìn vào người đàn ông trước mặt cô.
Cho tôi hỏi chút nhé.
Hôm nay nhất định phải mất mặt thế này sao?
“Vậy thì…” Cô thầm thở dài, “Anh dạy dịu dàng thôi nhé.”
Đáy mắt Bạc Tầm không chút gợn sóng, anh trầm giọng: “Tay.”
Du Hà không do dự nữa, úp lòng bàn tay xuống, đưa ra.
Trung tâm vầng sáng tựa như một mặt hồ đóng băng. Trên khoảng sân nhỏ bé này, mọi bóng hình xung quanh dường như cùng lúc tan biến, chỉ còn lại hơi ấm rực cháy nơi lòng bàn tay.
Du Hà nỗ lực gạt bỏ sự căng thẳng tinh vi trong lòng, sống lưng ưỡn thẳng, mắt không rời người đàn ông trước mặt. Bạc Tầm không trực tiếp ôm lấy eo cô như những người khác, bàn tay rộng lớn hơi khum lại, chỉ hờ hững đặt ở vị trí phía dưới xương bả vai của cô. Tư thế xa cách nhưng lại giữ được sự lịch thiệp vừa đủ.
“Bây giờ, chân trái lùi một bước.”
Đầu óc còn chưa kịp phản ứng nhưng cơ thể đã theo bản năng tuân theo mệnh lệnh. Du Hà lùi chân trái ra sau một bước nhỏ.
“Chân phải bước theo, chụm vào chân trái.”
Cô vẫn làm theo, cứng nhắc di chuyển chân phải ra sau.
Động tác kết thúc, bản nhạc piano chuyển sang một đoạn êm đềm hơn.
Bạc Tầm khẽ nhíu mày: “Em thả lỏng một chút đi.”
Du Hà đang trong trạng thái “quá tải não bộ”, theo bản năng vặn lại ngay: “Tôi thả lỏng lắm rồi!”
Người đàn ông dường như không còn gì để nói. Anh im lặng hai giây, rồi trực tiếp rút chân mình ra khỏi mũi giày cao gót của cô.
Cảm nhận được cảm giác hẫng đi trong giây lát, Du Hà cúi đầu, lúc này mới nhận ra mình vừa vô tình giẫm lên chân anh.
……
Được rồi.
Du Hà của hai ngày trước có đánh chết cũng không ngờ được rằng, trong một khung cảnh kỳ ảo như thế này, cô lại cùng Bạc Tầm thực hiện một đoạn đối thoại dài dòng và vụn vặt đến thế.
Mọi thứ diễn ra trước mắt đều tràn ngập cảm giác không chân thực. Cô tha thiết muốn kéo bầu không khí kỳ quặc này trở lại đúng quỹ đạo, thế là hắng giọng, chủ động mở lời: “Tôi cân nhắc kỹ rồi.”
Quang ảnh lặng lẽ luân chuyển, Bạc Tầm không đáp lời, như đang đợi cô nói tiếp.
“Tôi đồng ý với anh.”
“Tốt.”
Nghe thấy giọng điệu chẳng chút bất ngờ này, trong lòng Du Hà có chút không vui: “Anh có vẻ rất quả quyết rằng cuối cùng chắc chắn tôi sẽ đồng ý nhỉ?”
Bạc Tầm khựng lại một lát, khẽ nhướng mày: “Nếu không thì sao?”
Dù là người thiếu tự trọng đến mấy nghe thấy bốn chữ này cũng sẽ nảy sinh một nỗi phẫn nộ bất lực. So với những quyền lợi cần phải nhường nhịn khi liên hôn với các thiên kim hào môn, thì cái giá phải trả để làm lay động một cô gái nghèo khó và không có quyền thế như cô thực sự là quá nhỏ. Thế nhưng ngay cả cái giá nhỏ nhoi đó, anh cũng chẳng hề nghi ngờ rằng cô nhất định sẽ bị lung lay.
“Chẳng lẽ tôi đã tạo cho anh ấn tượng tệ hại là một người có thể bất chấp thủ đoạn để thành công sao?”
“Tại sao không phải là vì tôi cho rằng em rất thông minh, giỏi nắm bắt cơ hội?”
Du Hà cười khẩy một tiếng, như thể vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm: “Thái độ cao cao tại thượng của anh khó mà khiến người ta nảy sinh ra cái suy nghĩ lạc quan đó được.”
Thời gian dường như ngưng đọng trong một khoảnh khắc.
Dưới ánh đèn chói mắt, Bạc Tầm nhàn nhạt rủ mắt. Cô gái nhỏ sống lưng ưỡn thẳng, người hơi nghiêng đi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, chỉ để lại cho anh một góc mặt nghiêng lộ rõ vẻ không hài lòng.
Bất kỳ cam kết hay mối quan hệ nào cũng có thể được định lượng thành những cuộc trao đổi lợi ích cụ thể. Đối với Bạc Tầm, cảm xúc vốn là yếu tố nhiễu cần phải loại bỏ trên bàn đàm phán, nhưng chẳng hiểu sao, ngay giây phút này nhìn gương mặt quật cường trước mắt, trật tự sâu thẳm trong lòng anh lại lung lay một cách cực kỳ tinh vi.
Hai giây sau ánh đèn xoay chuyển, anh dời tầm mắt đi.
“Để bù đắp cho thái độ không tốt, trước khi đăng ký kết hôn, tôi sẽ để công ty quản lý khách sạn và bất động sản dưới trướng Chính Viên ký với em một bản [Thỏa thuận khung hợp tác chiến lược] thời hạn ba năm.”
……?
Công bằng mà nói, điều kiện giọng nói của người đàn ông này khá tốt, trầm thấp và đầy từ tính, mỗi một âm tiết đều rất gãy gọn, dứt khoát.
Dù rất không muốn thừa nhận mình là kẻ kém cỏi, nhưng cuối cùng Du Hà vẫn quay đầu lại. Không phải vì lời hứa này của Bạc Tầm, mà bởi vì bản thân cô vốn là một món hàng được chọn dựa trên cái mác “ngon, bổ, rẻ”, dựa trên tiền đề đó, cô thực sự không có tư cách để làm mình làm mẩy quá mức.
Đã đến nước này rồi.
Du Hà cong môi: “Năm năm.”
Dứt lời, âm nhạc trên sân dần trầm xuống, bản nhạc kết thúc, trò chơi giẫm chân “anh tiến tôi lùi” cuối cùng cũng hạ màn.
Bạc Tầm thu bàn tay đang đặt sau vai cô lại, ánh mắt rủ xuống, nhìn xoáy vào nụ cười trông có vẻ vô hại kia: “Bốn năm.”
“Thành giao!” Du Hà không chút do dự, xách váy thản nhiên quay người đi.
Bạc Tầm đứng lặng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng thướt tha đầy đắc ý kia, hồi lâu sau mới cất bước rời đi.
–
Tiệc tối kết thúc, Du Hà ngồi xe của Bạc Tầm xuống núi.
Giống như lúc đến, đoạn đường núi ngắn ngủi này cả hai vẫn không hề trao đổi gì, nhưng bầu không khí im lặng đã có chút khác biệt. Trong lòng Du Hà không còn nỗi hoang mang lo sợ như trước nữa.
Trước đây đi đàm phán với khách hàng, cô tâm niệm “mua bán không thành thì tình nghĩa vẫn còn”, thế còn lần này thì sao?
Tình nghĩa không thành thì mua bán vẫn còn.
Mọi chuyện đã bàn xong xuôi, đương nhiên không cần phải dè chừng nhìn sắc mặt ai nữa. Cô thản nhiên tận hưởng phút giây rảnh rỗi này, cảm thấy bụng đang reo lên, thế là lấy điện thoại ra đặt một suất đồ ăn giao tận nơi.
Chỉ vỏn vẹn năm phút, con đường núi đã đi hết. Có lẽ trợ lý Mạnh thương tình cô mặc mỏng manh nên chiếc Maybach đỗ thẳng vào cạnh xe cô mới tắt máy.
Bãi đỗ xe dưới chân núi vẫn không bật đèn, ánh sáng trong xe càng thêm thưa thớt, chỉ có bảng điều khiển phía trước hắt ra chút huỳnh quang yếu ớt.
Trợ lý Mạnh quay đầu lại: “Cô Du, đến nơi rồi ạ.”
Nói lời cảm ơn, Du Hà liếc nhìn sang bên cạnh. Bạc Tầm tựa vào một bên ghế sau, đầu hơi ngả ra sau, đường nét xương quai hàm căng cứng, trông như đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô hắng giọng: “Bạc tổng.”
Người đàn ông trong bóng tối khẽ động đậy mí mắt, chỉ từ trong cổ họng phát ra một âm tiết mơ hồ: “Ừm.”
“Về bản [Thỏa thuận khung hợp tác chiến lược] kia, tôi hy vọng có thể hoàn tất sớm.”
“Được.”
“Ngoài ra,” Du Hà dời tầm mắt lên trên, chẳng thèm suy nghĩ mà nói thẳng: “Tôi còn muốn một bản [Thỏa thuận tiền hôn nhân] nữa.”
Một khoảng lặng ngắn ngủi. Ngón tay Bạc Tầm đặt trên đùi khẽ cử động, anh mở mắt, ánh mắt hơi mệt mỏi mang theo vài phần xét nét rơi trên mặt cô.
“Cô cần những đảm bảo nào?”
Du Hà vừa suy nghĩ vừa nói: “Những nghĩa vụ tôi phải gánh vác sau khi kết hôn, em cần biết phạm vi cụ thể.”
“Được, ngày mai tôi sẽ bảo…”
Hai chữ “luật sư” còn chưa kịp thốt ra, không gian yên tĩnh trong xe đột nhiên vang lên tiếng chuông.
Du Hà lấy điện thoại từ trong túi ra, cúi đầu nhìn một cái. Gần như ngay lúc nhấn nút nghe, cô theo bản năng giơ tay lên, đưa ra một ngón tay.
Cách một khoảng mười phân, ngón trỏ trắng trẻo thanh mảnh đó dừng lại ngay trước môi Bạc Tầm.
Rất rõ ràng, là ra hiệu cho anh im lặng.
Hai giây sau, người đàn ông nhíu mày tựa lại vào gối tựa đầu.
Du Hà nghe điện thoại, là bà chủ quán đồ nướng cô vừa đặt hàng gọi đến. Nói là hôm nay quán đông khách quá, thịt ba chỉ hết rồi, bảo cô xem thực đơn xem có đổi sang món khác được không.
“Vậy đổi thành cánh gà đi ạ.”
Bà chủ có chút ngại ngùng: “Xin lỗi em gái nhé, cánh gà cũng hết rồi, hay là đổi cho em sang thịt cừu xiên nhé?”
Du Hà bĩu môi: “Thôi được rồi, thịt cừu xiên vậy.”
Không gian trong xe kín mít, không có bất kỳ tạp âm nào, vì thế cho dù là Mạnh Đào hay Bạc Tầm đều nghe rõ mồn một cuộc đối thoại này.
Cúp điện thoại, Du Hà mới sực tỉnh: “Xin lỗi nhé, làm mất thời gian của mọi người rồi.”
Trợ lý Mạnh ở hàng ghế trước cười gượng hai tiếng, không đáp lời.
Kể từ khi biết sếp sắp kết hôn với cô, Mạnh Đào càng không dám có nửa điểm lơ là với vị Du tiểu thư này.
Du Hà lại quay đầu nhìn sang bên cạnh. Bộ âu phục màu đen mực của người đàn ông trong bóng tối gần như hòa làm một với màn đêm.
“… Bạc tổng?” Cô thử gọi một tiếng.
Bạc Tầm đã nhắm mắt lại, đáp lại một cách hững hờ: “Thỏa thuận cứ để luật sư soạn thảo, tôi sẽ bảo Mạnh Đào gửi cho cô.”
Du Hà lại được mở cờ trong bụng: “Vâng, vậy tôi cung kính chờ đợi ạ.”
Dứt lời, một tiếng cạch nhẹ nhưng chắc nịch của khóa cửa vang lên, cửa xe đẩy ra một khe hở, gió lạnh lùa vào.
Bạc Tầm khẽ nhấc mí mắt, lơ đãng nhìn theo. Kèm theo một tiếng hít hà vì lạnh, bóng dáng xanh nhạt kia nhanh chóng rụt tay đóng cửa, rồi kéo cánh cửa xe khác chui tọt vào bên trong. Động tác nhanh thoăn thoắt khiến tà váy tung bay như những gợn sóng đột ngột nổi lên trên mặt hồ.
Chiếc SUV màu đen nhanh chóng khởi hành rời đi, khoang xe lại rơi vào sự tĩnh lặng như mặt nước hồ tĩnh lặng.
“Bạc tổng, về Trang viên Đào Ngói ạ?” Mạnh Đào ở phía trước hỏi.
Bạc Tầm thu hồi tầm mắt, khựng lại một lát: “Về nhà cũ.”
“Vâng ạ.”
Chiếc Maybach bắt đầu chuyển bánh, chạy ra khỏi bãi đỗ xe, nhanh chóng chìm vào sự tĩnh lặng rộng lớn và u tối hơn.
–
Khi Du Hà vừa ngân nga hát vừa lái xe về đến nhà thì đồ ăn cũng vừa giao tới.
Chào cảm ơn anh shipper xong, cô xách túi đồ nướng vào nhà. Quả nhiên, tiểu thư họ Dương vẫn chưa ngủ, vẫn đang cuộn tròn trên sofa phòng khách xem TV.
“Ăn tối chưa?” Cô vừa thay giày vừa hỏi.
Dương Xuân Hỷ lê đôi dép lê đi tới, cười hi hi nói: “Ăn rồi, nhưng nếu là đồ nướng thì tớ vẫn có thể ăn thêm một chút.”
“Mũi chó à.”
“Nói gì thế, mũi chó làm sao thính bằng mũi tớ được.” Dương Xuân Hỷ đỡ lấy túi đồ để cô rảnh tay cởi áo, “Tối nay thế nào rồi?”
“Tớ sắp chết đói rồi đây, lát nữa vừa ăn vừa kể.”
Du Hà treo chiếc áo phao lên giá ở huyền quan, rồi chạy ù vào phòng ngủ, cởi váy ra thay bộ đồ mặc nhà thoải mái. Khi trở lại phòng khách, Dương Xuân Hỷ đã bóc hết các hộp đóng gói, còn mở sẵn hai lon bia.
“Rốt cuộc là thế nào hả?” Dương Xuân Hỷ vẫn đang giục hỏi.
Du Hà thản nhiên ngồi bệt xuống thảm, cầm một xiên thịt bò lên, ăn một miếng rồi mới nói: “Chốt đơn rồi.”
“Thật á?” Dương Xuân Hỷ phấn khích suýt nữa thì đứng bật dậy, nhìn qua sắc mặt cô lại ngồi xuống, “Thế sao cái mặt cậu trông thảm hại thế kia?”
Du Hà đặt xiên tre xuống, thở dài một tiếng: “Chuyện dài lắm.”
Mười phút sau, cô đem mọi chuyện kể sạch sành sanh. Từ lúc Chu Vọng Sơn đưa ra lời đề nghị đó, cho đến lời mời như bị “bỏ bùa” của Bạc Tầm, xen kẽ những tin đồn vô tình nghe được, và rồi là sự cân nhắc thiệt hơn của cô, cuối cùng là “ngậm đắng nuốt cay” đồng ý.
Dương Xuân Hỷ nghe mà ngẩn ngơ cả người: “Vậy nên, cậu sắp kết hôn với anh trai của Chu Kỳ Lạc thật à?”
Du Hà gật đầu, cắn một miếng thịt bò: “Chính xác, là anh trai cậu ta.”
“Không phải chứ,” Dương Xuân Hỷ đưa tay định sờ trán cô, “Cậu có chắc là cậu đưa ra quyết định trong lúc đầu óc tỉnh táo không đấy?”
Du Hà gạt bàn tay đầy dầu mỡ của bạn ra, rút một tờ khăn giấy ném qua: “Phải nói là cực kỳ tỉnh táo luôn.”
“Nhưng tớ thấy nếu cậu muốn hợp tác với tập đoàn Chính Viên, hoàn toàn có thể đi nói với ông cụ nhà họ Chu mà.”
Từ năm lớp chín, Du Hà đã đến nhà họ Chu và sống ở đó cho đến khi kết thúc kỳ thi đại học. Sau khi trưởng thành, cô đã kiện ông cậu ở quê để đòi lại một phần di sản của bố mẹ. Cô dùng số tiền đó để đi học, khởi nghiệp, gần như chưa bao giờ chủ động tìm kiếm sự giúp đỡ từ nhà họ Chu nữa.
Trước đây, Dương Xuân Hỷ luôn nghĩ đó là vì cô muốn giữ khoảng cách với nhà họ Chu, nhưng đến nước này, ngay cả hôn nhân cô cũng có thể đem ra đánh đổi chỉ để lấy một bản thỏa thuận hợp tác bốn năm với tập đoàn Chính Viên.
Nếu đã vậy, tại sao không trực tiếp mở lời với ông cụ Chu?
“Tớ mà mở lời đòi hỏi thì chẳng khác nào đem ơn nghĩa ra để báo đáp.” Du Hà dường như chẳng mấy bất ngờ khi Dương Xuân Hỷ hỏi vậy, cô rút khăn giấy lau tay, “Cái gọi là tình nghĩa, đối phương nhận thì nó có, đối phương không nhận thì coi như không.”
Suy cho cùng, ơn nghĩa đó c tồn tại hay không phụ thuộc vào việc người nhà họ Chu nhìn nhận thế nào. Chu Vọng Sơn có thể nói là đã nhân chí nghĩa tận, tớ cũng đã nhận được phúc báo từ việc làm thiện của ông nội tích lại rồi, tham lam nữa thì chính là tiêu tán âm đức của tiền bối.”
Dương Xuân Hỷ khựng lại một lát, cắn xiên tre nói: “Tớ chỉ cảm thấy, nếu cậu nói với ông, biết đâu không cần phải trả cái giá lớn đến thế.”
“Đối với tớ đây không phải là cái giá gì cả.” Du Hà bưng bia lên uống một ngụm, suy nghĩ một chút, “Cậu xem, giống như tớ muốn kiếm tiền thì tớ phải nỗ lực làm tốt sự nghiệp của mình, vì thế tớ có thể nhường ra thời gian, tâm sức, giấc ngủ của mình……”
Thậm chí là một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa.
Những thứ này đối với cô chẳng có gì khác biệt.
“Chúng ta muốn cái gì thì phải lấy thứ của mình ra để đổi, thứ có được mới là thứ mình xứng đáng nhận.”
Hơn nữa, việc để cô và Bạc Tầm kết hôn cũng là ý của Chu Vọng Sơn. Chuyện này bàn với ai thì kết quả cũng vậy thôi. Bàn với ông cụ thì khó tránh khỏi việc vướng bận tình nghĩa, bàn với Bạc Tầm thì là chuyện công ra chuyện công, hai bên cùng có lợi, chẳng ai nợ ai, mô hình này trái lại càng khiến Du Hà yên tâm hơn.
Trên gương mặt cô không hề có lấy một tia do dự, thậm chí đến cả quyết tâm “tráng sĩ chặt tay” cũng chẳng thấy đâu, cứ như thể đây chỉ là một lựa chọn tầm thường.
Trong việc tự mình quyết định này, Du Hà thực sự có rất nhiều kinh nghiệm thành công phong phú. Dương Xuân Hỷ im lặng một hồi, cũng đành yên tâm chấp nhận kết quả này.
“Được rồi, cậu thấy chắc chắn là được.” Cô cũng bưng bia lên, “Mà này, anh trai Chu Kỳ Lạc giờ trông thế nào?”
Du Hà tùy ý cụng ly với bạn: “Thì vẫn như trước thôi.”
Lạnh lùng, ít nói, chẳng thèm để ý đến ai.
“Ai hỏi cậu cái đấy?” Dương Xuân Hỷ hưng phấn hẳn lên, “Ý tớ là, có đẹp trai hơn không?”
Cả hai đều học cấp ba tại Trường Trung học số 1 Giang Thành, đó cũng là trường cũ của Bạc Tầm. Khi nhóm Du Hà nhập học, vị đàn anh này tuy đã tốt nghiệp được năm năm nhưng tầm ảnh hưởng vẫn còn hiện diện khắp nơi. Ví dụ như bảng vàng danh dự của trường, bức ảnh gần như đã ngả vàng luôn có người dừng chân chiêm ngưỡng, đó là ảnh Bạc Tầm đoạt giải sau khi tham gia kỳ thi Vật lý quốc gia hồi còn đi học.
Trong ảnh, anh còn chưa mặc những bộ âu phục phẳng phiu cấm dục, chiếc áo len xanh đơn giản tùy ý, tay bưng cúp, các lãnh đạo nhà trường vây quanh như sao chùm trăng, đúng nghĩa là thiên chi kiêu tử.
Dương Xuân Hỷ chưa thấy người thật bao giờ nhưng lại ấn tượng sâu sắc với khí chất và ngoại hình của anh qua ảnh.
Du Hà liếc bạn một cái: “Hỏi cái đó làm gì?”
“Ái chà, chẳng phải hai người sắp tính đến chuyện kết hôn rồi sao?”
Du Hà thu hồi tầm mắt: “Đẹp trai hay không ấy à…”
Cô cắn một miếng thịt xiên. Trong kẽ hở của nhịp ngừng giọng điệu, đầu óc cô hiện ra điệu nhảy lộn xộn của hai tiếng trước.
Bàn tay Bạc Tầm đặt sau lưng cô trầm ổn đầy lực. Tuy không cố ý quan sát nhưng cũng có thể thấy bờ vai anh được bộ vest chống đỡ thẳng tắp, vai rộng eo thon, khí chất nội liễm, hoàn toàn là khung xương và chất cảm của một người đàn ông trưởng thành.
Im lặng hai giây, Du Hà rốt cuộc vẫn không làm trái với thẩm mỹ và lương tâm của mình, mặc dù cô vẫn không nói ra miệng.
Nhưng đúng là càng ngày càng đẹp trai thật.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com