Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN - BÁN TIỆT BẠCH THÁI - Chương 61

  1. TRANG CHỦ
  2. NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN - BÁN TIỆT BẠCH THÁI
  3. Chương 61
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm

—

Ông nội Tạ không thấy có gì không ổn, liền ra hiệu cho mọi người bắt đầu dùng bữa. Ông tự hỏi quản gia: “Sáng nay ai đến ?”

Quản gia đáp: “Ông Châu bên Hải Thị.”

“Hải Thị?” Ông nội Tạ không quen lắm với mấy ông chủ tư bản này. Quản gia trực tiếp nói: “Công ty đầu tư Hải Thị, anh trai của Châu Lệnh, thị trưởng Hải Thị, là Châu Toàn.”

Nhắc đến Châu Lệnh, ông nội Tạ liền biết. Ông gật đầu: “À, là cậu ta à.”

Châu Lệnh là một nhân vật ông nội Tạ từng nghe bạn bè nói qua. Bác cả ngồi cạnh cũng chen vào: “Nghe nói Châu Lệnh còn khá trẻ, thăng tiến rất nhanh, tay nghề cũng giỏi. Tài sản của Châu Toàn rất lớn, gần tương đương với nhà họ Tạ chúng ta.”

Những người trong bảng xếp hạng giàu có phần nhiều là công khai tài sản, nhưng trên thực tế còn rất nhiều đại gia với tài sản khổng lồ ẩn giấu, đó là một giới khác biệt.

Châu Toàn thuộc dạng đại gia ngầm như thế, nhưng gia tộc Châu hai mươi năm trước gặp biến cố, tài sản bỗng chốc tiêu tan. Khi tái xuất hiện trong giới này, các gia tộc quyền quý đã thay đổi nhiều…

Ông chủ họ Châu cũng đã ẩn mình rút lui lâu rồi.

“Có nói vì sao đến tìm Tạ Xiễn không?” Ông nội Tạ không mấy quan tâm đến tài sản của nhà họ Châu.

Quản gia ngập ngừng, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Chờ thiếu gia xong việc sẽ nói với ngài, cũng không phải chuyện lớn.”

Ông nội Tạ nghe xong gật đầu.

Rồi hỏi tiếp: “Thiếu gia đã nói chuyện với Tần Hồi chưa?”

“Vẫn chưa ạ.”

Ông nội Tạ cau mày, không nói gì thêm. Cả bàn bắt đầu chính thức dùng bữa.

–

Trần Tố Duyên sức khỏe không tốt, ăn cháo là chuyện thường ngày. Vì không tính đến việc Tạ Xiễn sẽ đến nên đã nấu một nồi cháo lớn. Khi thấy Tạ Xiễn, bà phản xạ muốn vào bếp nấu cơm, Châu Mạt liền ngăn lại: “Mẹ làm gì vậy?”

“Cơm.” Trần Tố Duyên chỉ về phía bếp.

Châu Mạt: “Không cần đâu, mặc kệ anh ta, thích ăn thì ăn, không thì thôi.”

Nói rồi, cô kéo Trần Tố Duyên quay lại bàn ăn. Phòng ăn của căn nhà nhỏ này nhỏ hơn nhiều so với tòa chính, bàn tròn cũng chỉ đủ cho bảy tám người ngồi. Tạ Xiễn rất tự nhiên, rướn người nhìn bàn ăn, giọng trầm: “Mẹ, sườn xào của mẹ ngon lắm.”

Trần Tố Duyên ngẩn người, lắp bắp nói: “Ồ, thật sao? Con…”

Lâu rồi con không đến ăn cơm.

Châu Mạt biết lời chưa nói của Trần Tố Duyên là gì, cô liếc mắt lườm rồi cố ý nói: “Đây là mẹ tôi nấu cho tôi ăn, không phải cho anh.”

Tạ Xiễn nhìn cô, nhướng kiêu căng, cười mỉm, xắn tay áo giúp bày đũa. Trần Tố Duyên vội vàng: “Thiếu gia, để tôi, để tôi.”

Châu Mạt giữ để Trần Tố Duyên ngồi xuống, chen ngang sang bên Tạ Xiễn, giành lấy đũa trong tay anh, nói: “Tôi tự làm là được rồi.”

Tạ Xiễn quay đầu nhìn cô một cái, “Vậy anh chờ ăn?”

“Anh có thể ra ngoài.” Châu Mạt chỉ cửa bên ngoài. Tạ Xiễn nheo mắt, không đáp, ngồi xuống.

Châu Mạt suýt nữa lại đánh anh.

Từ khi nhớ lại chuyện tình cảm trong quá khứ, cô thật sự vừa yêu vừa ghét Tạ Xiễn, cô không thể kiểm soát được tình cảm suốt nhiều năm ấy.

Nhưng cũng không thể quên nỗi đau năm năm trước, có lẽ nên nói từ lúc biết mình thích anh, cô chưa từng vui vẻ thực sự.

Cô từng rất khiêm tốn mong chờ anh ngoảnh lại nhìn một lần.

Nhưng giờ đây, cô chẳng còn kỳ vọng gì nữa.

Cô nhìn anh một cách căm ghét, rồi bước vào bếp múc cháo.

Một bát cháo trắng muốt đặt trước mặt Tạ Xiễn, Châu Mạt nói: “Không có cơm, chỉ có cháo.”

Tạ Xiễn đáp: “Ừ, được.”

Châu Mạt lại muốn đánh anh. Cô tức giận lườm anh rồi mang cháo đến cho Trần Tố Duyên, còn bát của mình thì ngồi bên cạnh bà.

Cô ăn liền mấy miếng sườn sốt.

Miếng nào Tạ Xiễn gắp, cô đều giành lấy.

Trần Tố Duyên đứng bên cạnh, vừa sợ vừa lo lắng nhìn.

Con gái à.

Sao con dám đối xử với thiếu gia nhà họ Tạ như vậy…

Bà gắp một miếng sườn định đưa cho Tạ Xiễn, Châu Mạt liền giật lấy, rồi gắp một cái bánh bí đỏ cho vào bát Tạ Xiễn, nói: “Tạ tổng, bánh bí đỏ rất ngon.”

Tạ Xiễn nhìn cô quậy phá trên bàn ăn.

Lâu rồi anh mới cười nhẹ, tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn.

Anh nhận ra.

Cô lại dễ thương rồi.

Chỉ là, bánh bí đỏ… anh không thích ăn.

Anh nhìn vào bát một hồi lâu.

Châu Mạt nhướn mày, chống cằm bên kia bàn: “Không ăn? Không ăn thì về nhà chính mà ăn đi…”

“Ăn chứ, vợ bảo ăn thì phải ăn.” Tạ Xiễn nói một câu chặn lại.

Châu Mạt: “…..”

Ha.

Ai là vợ của anh?

Bữa ăn trở nên có chút hỗn loạn. Trần Tố Duyên ngồi giữa hai người, liên tục cảm thấy căng thẳng. Bà không hiểu nổi, sao giờ Châu Mạt lại táo bạo đến vậy…

Trước đây.

Con gái bà thường rụt rè theo sau Tạ Xiễn. Nếu anh bảo đi về phía đông, cô tuyệt đối không dám đi về phía tây.

Nhưng giờ đây.

Mọi chuyện đảo ngược hoàn toàn.

Ăn xong, Tạ Xiễn không vội đi. Trần Tố Duyên dọn bát đũa vào bếp, Châu Mạt nhìn Tạ Xiễn nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh, anh đợi tôi một lát.”

Tạ Xiễn nghiêng người pha trà: “Ừ.”

Châu Mạt không còn sắc lạnh như buổi sáng, đó là dấu hiệu tốt. Tạ Xiễn nghịch dụng cụ pha trà, suy nghĩ lại về chuyện trên Weibo.

Anh lấy điện thoại gọi quản gia: “Bảo Tần Hồi chiều đến phòng làm việc của tôi.”

Quản gia đáp rồi ngập ngừng hỏi: “Thiếu gia, trưa nay đã ăn no chưa?”

Tạ Xiễn nhướn mày: “No rồi.”

“Thế thì tốt.”

Lời nói vừa dứt, Châu Mạt từ phòng làm việc bước ra. Phòng này gọi là phòng làm việc nhưng thực ra là nơi cô học bài hồi trước. Đa số sách đều do cô đặt, còn trên bàn làm việc có cả tấm ảnh Tạ Xiễn mặc đồng phục học sinh.

Châu Mạt cầm laptop rồi ném thẳng bức ảnh vào ngăn kéo, mắt không nhìn, muốn quên đi.

Hương trà lan tỏa, hơi nước bốc lên nghi ngút. Đôi mày Tạ Xiễn càng thêm sắc bén, Châu Mạt vừa đi vừa nhìn anh, nghĩ đến tấm ảnh đồng phục trong ngăn kéo.

Ngày trước.

Anh thật sự là máu mủ trong tim cô.

Châu Mạt nghiến răng, bước vào phòng khách, ngồi trên sofa, cô ngồi bắt chéo chân, mở sổ tay ra, đẩy về phía Tạ Xiễn.

Đó là chiếc laptop cô mua hồi học, do ông nội Tạ đưa cô đi chọn. Laptop có chút cũ, góc cạnh bị mòn tróc sơn.

Nhưng Trần Tố Duyên luôn giúp cô lau chùi, nên dù mấy năm rồi, máy tính vẫn rất sạch sẽ.

Tạ Xiễn rót cho cô một chén trà, lật sổ tay, hỏi: “Cho anh xem gì?”

Máy mở ra là một tài liệu.

Tài liệu là bảng chi tiết chi phí.

Anh dùng tay rê chuột…

Nhìn rõ rồi.

Đây là bản chi tiết gì thế này, sắc mặt anh trở nên đen lại.

Giọng nói của Châu Mạt vang lên trước mặt anh: “Những năm qua, tiền hồi môn nhà anh đưa, chúng tôi chưa dùng đến, mẹ tôi mua một căn nhà, đã tiêu hết hai trăm nghìn trong tiền hồi môn, số còn lại vẫn để đây, sau khi ly hôn, hai trăm nghìn đó tôi sẽ tự kiếm trả lại cho nhà anh.”

“Còn cả tiền thuốc men mà mẹ tôi đã dùng trong những năm qua…”

“Bộp” Laptop được gập lại, Tạ Xiễn ngẩng đầu nhìn Châu Mạt: “Biết tính toán ghê nhỉ?”

Châu Mạt nhướn mày: “Biết chứ, nhưng tôi sợ tính nhầm…”

Tạ Xiễn: “Em tính nhầm rồi.”

Châu Mạt chỉ vào máy tính: “Chỗ nào tính sai? Anh chỉ ra đi.”

Anh đẩy laptop sang một bên, tiến sát đến cô, hơi thở chạm nhau: “Tương lai của anh, em định tính thế nào?”

Châu Mạt sửng sốt.

Tương lai, đúng rồi. Cô hiểu rồi, cuộc hôn nhân năm năm trước đã cướp mất con đường công danh vốn nên thẳng tắp của anh, anh chọn một con đường hoàn toàn không nằm trong kế hoạch.

“Hửm?” Anh thúc ép hỏi.

Châu Mạt nắm lấy tay vịn ghế sofa.

Tim bỗng đau nhói.

Nếu không có tình cảm này, cô sẽ không thể hiểu được tương lai lệch khỏi quỹ đạo của Tạ Xiễn, nhưng cô lại có, từ nhỏ đã theo anh, tự nhiên biết anh kiên trì với con đường đó đến mức nào, cô có phải điên không?

Châu Mạt đẩy mạnh Tạ Xiễn ra, nhanh chóng bước về phía cửa.

Tạ Xiễn giữ lấy tay cô, hỏi: “Em đi đâu đấy?”

Châu Mạt không trả lời, lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa.

Đi đâu?

Cô đi giết Tần Hồi.

Không, tất cả là tại cô, Châu Mạt, quá ngu ngốc, đầu óc không đủ vững vàng, tự ti, nên đã bị Tần Hồi liên tục khiêu khích, cuối cùng tính cách mới thành ra như vậy, rồi hủy hoại chính mình, hủy hoại cả Tạ Xiễn.

Biến đôi thanh mai trúc mã trở nên như thế này.

Châu Mạt cảm thấy toàn thân chẳng còn sức lực.

Cô hất tay Tạ Xiễn ra, ngồi xuống sofa, bắt chéo chân, nét mặt bực bội, như không còn thiết sống.

Tạ Xiễn bước đến, tựa vào tủ cửa, nhìn cô.

Lúc này.

Điện thoại anh reo lên, anh cúi người, nhận cuộc gọi.

Là quản gia.

“Cô Tần đã đến.”

“Được.”

Tạ Xiễn cúp máy, đi đến bàn trà, mở lại máy tính xách tay, gõ vài lần.

Xóa sạch tài liệu đó.

Châu Mạt tỉnh lại, cười nhạt: “Tôi đã lưu bản phụ rồi, anh xóa có tác dụng gì.”

Tạ Xiễn ngước mắt.

Cô ngẩng cao đầu, hai người nhìn nhau.

Tạ Xiễn: “… Nhìn anh như thế nữa, anh sẽ hôn em đấy.”

Châu Mạt: “Cứ thử đi.”

Tạ Xiễn nhìn thấy Trần Tố Duyên đang đứng ngó nghiêng ở cửa bếp, anh chỉnh lại cổ áo, thẳng người, rồi cúi đầu hôn lên trán cô: “Ngủ một chút đi, lát nữa có chuyện cần nói với em.”

Nói xong, anh không chờ phản ứng của cô, quay người bước ra ngoài.

Châu Mạt lấy tay lau trán, đầy hờn giận.

Trần Tố Duyên bước ra: “Mạt Mạt…”

Châu Mạt bật khóc, nhìn mẹ: “Mẹ, chúng ta rời khỏi đây được không…”

Chiều hôm đó trời có nắng lên, Tạ Xiễn bước dọc theo con đường lát đá, tiến về phía cửa chính của tòa nhà chính.

Tần Hồi thay một chiếc váy mới màu đỏ thẫm, tay cô ta khẽ nắm lấy tà váy, nhìn anh bước đến.

Tạ Xiễn không thèm nhìn cô ta một cái, bước vào trong nhà.

Tần Hồi do dự một lúc rồi theo sau lên lầu.

Trong phòng làm việc, Tạ Xiễn đứng trước bàn, mở laptop ra.

Anh quay lại nhìn Tần Hồi.

Tần Hồi bỗng chốc ngừng thở.

Cô ta nhớ về quá khứ, phía sau anh luôn có cô bé nhỏ nhắn gầy gò là Châu Mạt, cô ta chỉ đứng nhìn từ xa, thỉnh thoảng cũng cùng chơi với họ.

Anh quan tâm chăm sóc Châu Mạt nhiều hơn.

Chỉ khi có chuyện thật sự xảy ra, cô ta níu tay anh trai mới được nhìn thấy Tạ Xiễn cùng anh trai xuất hiện, giúp cô đánh những tên côn đồ.

Anh thường đánh xong là đi luôn, thỉnh thoảng còn dẫn theo Châu Mạt. Anh có vẻ không kiên nhẫn nhìn Châu Mạt, nhưng ngay cả một cái nhìn không kiên nhẫn dành cho ta cũng không có.

Khi chơi bóng rổ với anh năm, anh năm thấy Châu Mạt đến liền trêu chọc Tạ Xiễn là “Đó là vợ nhỏ của cậu đấy”, Tạ Xiễn rõ ràng không vui, mặt anh ngay lập tức tối sầm lại, anh bảo Châu Mạt không được đi theo. Châu Mạt đứng im một chỗ không động đậy, anh ôm quả bóng rổ đi cùng anh năm.

Thế nhưng đi được vài bước, anh vẫn quay lại nói: “Không đi à?”

Châu Mạt liền nhanh chóng bước theo.

Khi đó, cô ta đã cùng anh trai đứng xem họ chơi bóng rổ.

Cô ta nhìn theo ánh mắt của Tạ Xiễn, rơi vào người cô bé quê mùa, xấu xí ấy, Châu Mạt. Từ lúc đó, cô ta bắt đầu không cam lòng, “Sao lại thế nhỉ…”

“Tại sao vẫn còn chuyện hôn ước từ nhỏ như vậy?”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm