NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ - Chương 48: Không có nước mắt em vỗ về, anh chẳng thể nào lành lại
- TRANG CHỦ
- NGÀY DÀI IN DẤU - KIM HOẠ
- Chương 48: Không có nước mắt em vỗ về, anh chẳng thể nào lành lại
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.
Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.
Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm
—
Chương 48: Không có nước mắt em vỗ về, anh chẳng thể nào lành lại
Dõi theo hai bóng lưng dần khuất xa trong màn mưa.
Nguyễn Du Đồng bị đối xử lạnh nhạt chỉ biết cười khổ bất lực. Có vẻ như kể từ khi hai nhà kết oán, anh ta chưa từng nhận được lấy một nụ cười thật lòng nào từ Lâm Hy Quang. Ngay sau đó, anh ta quay sang hỏi người đang ngồi trên xe lăn: “Flandre tiên sinh, tôi đã đồng ý làm phiên dịch cho anh trong vòng ba tháng, giờ anh có thể nói cho tôi biết Nghiên Trinh rốt cuộc đang ở đâu được chưa?”
Flandre mặt không cảm xúc, đôi mắt xanh biếc trút bỏ vẻ sắc sảo, trở nên có chút mờ mịt.
Hắn vẫn đang chìm đắm trong thái độ thờ ơ của Lâm Hy Quang. Lúc nãy khi rời đi, cô không hề dành cho hắn một nụ cười như trước kia, cứ thế bỏ đi cùng Sở Thiên Thư, thậm chí chẳng thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Nếu cô có thể quay đầu nhìn hắn một cái, hắn thề có thể lao ngay ra giữa đường cho xe tông ch.ế.t cũng cam lòng.
Tiếc là Lâm Hy Quang chẳng nỡ để hắn chết, cho đến khi biến mất hoàn toàn sau màn mưa cũng không hề ngoái lại. Flandre kích động, chân mày khẽ cử động, gương mặt lạnh lùng có phần dịu đi, hắn nói với Nguyễn Du Đồng: “Bị nhà họ Ninh ở Tứ Thành đưa đi rồi.”
“Kẻ nắm quyền nhà họ Ninh hiện tại còn đích thân bắn nát một bên xương bánh chè của tôi nữa.”
Một tuần trước.
Flandre bằng cổ tay sắt đá đã ổn định được cục diện biến động, chính thức được các thành viên bảo thủ trong gia tộc đề cử tiếp quản vị trí thủ lĩnh thay cho người anh trai đã khuất. Hắn cũng nhờ đó mà có được phút nghỉ ngơi, lập tức quay lại mảnh đất Cảng Đảo này để tìm người thương.
Còn Nguyễn Nghiên Trinh vốn là kẻ trốn chạy vội vã từ bệnh viện sang Đức tìm hắn che chở, đồng thời mang theo một tin tức chẳng mấy tốt lành.
Lâm Hy Quang đã kết hôn chớp nhoáng.
Flandre bị chọc giận. May thay khả năng tự chủ cảm xúc của hắn vững vàng đến mức đáng sợ, hắn nén lại nỗi đau xé lòng của linh hồn yếu đuối bên trong thân hình cao lớn cường tráng này, chỉ muốn tìm cô hỏi cho ra lẽ.
Dù có phải chết, hắn cũng phải khắc lên bia mộ rằng Lâm Hy Quang từng có “tình cảm” với mình.
Trên đường đi, Nguyễn Nghiên Trinh — người đã mất đi dây thanh quản và phải nhờ đến thanh quản điện tử công nghệ cao cấy ghép mới có thể nói chuyện — lại đề nghị với hắn: “Lâm Hy Quang và người nhà họ Sở kia đang mặn nồng ân ái, Flandre tiên sinh, anh có yêu cô ta trước cũng vô dụng thôi. Theo luật pháp Cảng Đảo, anh bây giờ chính là kẻ thứ ba không được tôn trọng.”
Flandre cuồng nhiệt và đầy tự tôn đáp: “Tôi có thể nhượng bộ, làm kẻ thứ tư cũng được.”
Đòi một danh phận nhân tình chịu nhục gánh oán có lẽ cũng không quá đáng.
Hồi lâu sau, Nguyễn Nghiên Trinh lại nói: “Flandre tiên sinh, muốn xâm nhập vào trái tim Lâm Hy Quang thực ra rất đơn giản. Cô ta yêu em gái nhất, chỉ cần chuyến này về Cảng Đảo, anh nhấn ga đâm Lâm Trĩ Thủy thành tàn phế, thì cả đời này hễ cứ nghĩ đến em gái, cô ta sẽ nhớ đến bóng hình anh. Suy cho cùng, tình cao tựa trời, hận sâu như biển, đó là chân lý bất biến từ xưa đến nay.”
“Tình yêu đã bị người nhà họ Sở chiếm mất rồi, anh nên chiếm lấy hận thù thì dễ toại nguyện hơn.”
“Khi nhớ đến tôi, cô ấy có rơi nước mắt không?” Flandre hỏi.
Nguyễn Nghiên Trinh bỗng bật cười: “Chắc chắn đêm nào cũng sẽ khóc thảm thiết hơn bất cứ ai.”
Lời vừa dứt.
Bỗng nhiên, một tiếng “đoàng” vang lên, cửa kính chống đạn bên hông xe bỗng vỡ tan tành. Kế đến là tiếng va chạm cực lớn của việc bị tông đuôi xe lật nhào, tựa như một trận đại địa chấn trên đảo, diễn ra gần như trong tích tắc khiến Nguyễn Nghiên Trinh trực tiếp bất tỉnh nhân sự.
Flandre cũng không kịp phòng bị, bị một gã vệ sĩ áo đen thò tay qua cửa kính túm lấy cổ áo tây trang như kéo một con chó chết, lôi xộc đi mười mét đến tận rìa vách đá ven biển.
Dưới ánh hoàng hôn đang ập xuống, cả người hắn bị quật mạnh xuống mỏm đá.
Flandre cũng là một gã cứng cỏi, máu tươi cuộn lên trong cổ họng nhưng hắn vẫn cố nuốt ngược vào theo từng nhịp thở dốc nặng nề.
Trong phút giây thần trí mông lung, hắn ngẩng đầu lên muốn biết đó là ai. Tầm mắt dõi theo ánh tà dương trên mặt đất, trước tiên hắn thấy một chiếc giày da đen bóng lộn dẫm lên vầng sáng.
Giây tiếp theo.
Flandre nhìn rõ một người đàn ông lạ mặt đang đứng ngược sáng. Đối phương vận bộ tây trang lụa đen với những đường cắt sắc sảo, tư thái cao quý đến mức ngạo mạn, vô hình trung trông giống như một con sư tử đực oai phong đang nhìn xuống con mồi.
“Mày là ai?” Vài giây sau, Flandre trầm giọng hỏi: “Mày là người của Sở Thiên Thư phái đến?”
Tên ngụy quân tử mở miệng ra là nhân nghĩa đạo đức đó muốn cấm hắn nhập cảnh Cảng Đảo sao?
Đối phương chẳng buồn đối thoại với hắn, chiếc giày da đó dẫm thẳng, thật mạnh lên xương bánh chè vẫn còn nguyên vẹn của hắn. Theo sau tiếng rên rỉ vì đau đớn là hành động hờ hững xoay nhẹ chiếc nhẫn ở ngón út có khắc huy hiệu của gia tộc họ Ninh. Đợi đến khi nhàn nhã thưởng thức xong bộ dạng chật vật mất kiểm soát dưới chân mình, anh mới cất giọng trầm thấp nhưng rõ ràng: “Tao vì Lâm Trĩ Thủy mà đến.”
Flandre chấn động kịch liệt, cố gắng bò dậy.
“Quyền giám hộ cô ấy thuộc về tao.” Ngay sau đó, chiếc giày da lạnh lùng đạp hắn trở lại mặt đất. Kế đến là một tiếng súng nổ kèm theo máu tươi văng tung tóe, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tao là Ninh Thương Vũ, vị hôn phu hợp pháp của Lâm Trĩ Thủy sau một năm nữa.”
……
Đàn ông nhà họ Ninh ở vùng Tứ Thành nổi tiếng là ngạo mạn, hành sự xưa nay vốn coi trời bằng vung. Nguyễn Nghiên Trinh — kẻ ba năm trước từng đề nghị lấy Lâm Trĩ Thủy làm quân bài trên sòng bạc — đã bị bắt đi, tuyệt đối không có cơ hội để thương lượng hay xoay xở gì nữa.
Là do Ninh Thương Vũ đánh tàn phế.
Còn về kết cục ra sao thì không ai biết. Flandre đứng ngoài cuộc, nói với Nguyễn Du Đồng: “Tôi vẫn muốn làm người tình gợi cảm được Lâm Hy Quang nuôi ở bên ngoài. Em gái cậu, tôi không cứu nổi, nhưng có thể bù đắp cho nhà họ Nguyễn một ít tài nguyên.”
“Flandre tiên sinh.” Nguyễn Du Đồng nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Anh…”
“Em gái cậu nói, những người lai có ngoại hình như tôi được gọi là cực phẩm.” Hắn thản nhiên liếc nhìn vẻ mặt cực kì kinh hãi của đối phương: “Phụ nữ như Lâm Hy Quang, sớm muộn gì cũng muốn đổi khẩu vị thôi.”
Cơn mưa ngày một lớn, dường như ông trời cũng không chiều lòng người, muốn hiện ra để cản trở hành trình về Giang Nam của Sở Thiên Thư.
Lâm Hy Quang thừa hiểu hôm nay anh không đi được, đặc biệt là sau sự xuất hiện đột ngột của Flandre. Cô dứt khoát đưa anh đến khách sạn của Tân Tĩnh Đạm để tạm nghỉ chân. Sau khi làm xong thủ tục nhận phòng tổng thống, vừa bước vào cửa, đèn vẫn chưa bật.
Trong không gian mờ ảo ấy, bóng dáng to lớn của Sở Thiên Thư đã áp sát tới, anh lặng lẽ cởi bỏ chiếc áo khoác tây trang.
Lâm Hy Quang vẫn còn lo lắng cho vết thương chưa lành của anh nên không dám vùng vẫy mạnh. Cô xoay người lại, đối diện với những động tác thong thả của anh, hàng mi dài khép hờ che giấu đi đôi chút cảm xúc: “Em có thể thuận lợi đoạt lại Ngưỡng Quang là vì anh trai của Flandre đã chết. Lưỡi kiếm sắc bén từ nước Đức luôn treo lơ lửng trên đầu em cuối cùng cũng tạm thời dời đi.”
Nếu kẻ ngoại lai như Flandre không rút lui, nhà họ Nguyễn sẽ có chỗ dựa vững chắc.
Cô muốn giành lại quyền quyết định thì sẽ phải đánh một trận rất cam go.
Thế nhưng, lưới mệnh luôn thắt chặt một cách vô hình. Sở Thiên Thư là nhà đầu tư thiên thần đầu tiên năm cô mười tám tuổi, sự ra đời của Ngưỡng Quang có công sức đóng góp của anh.
Sở Thiên Thư cũng chính là người âm thầm đóng vai trò then chốt nhất khi cô trắng tay vào năm hai mươi ba tuổi và đầy dã tâm đoạt lại Ngưỡng Quang.
Lâm Hy Quang rất ghét nhận quà.
Trong ấn tượng của cô, quà cáp mãi mãi đại diện cho những kẻ theo đuổi cực đoan gửi tới hàng đống. Đa số trông có vẻ tinh xảo lộng lẫy nhưng bên trong đều chứa đựng những ý đồ bất lương, tràn đầy sự thèm khát và ái mộ khiến người ta ghê tởm.
Mà Sở Thiên Thư lại giống như một món quà hoàn hảo mà định mệnh ban tặng cho cô vào giữa mùa đông giá rét.
Cô đã không cưỡng lại được cám dỗ mà tự tay mở món quà đó ra.
Nghĩ đến đây, tâm trí Lâm Hy Quang có chút mông lung. Đúng lúc này, cánh tay mạnh mẽ của Sở Thiên Thư dễ dàng nhấc bổng cô lên, ép cô lên tấm kính trong suốt đang bị những hạt mưa từ thế giới mù sương bên ngoài đập vào liên tiếp.
Trong tích tắc, anh tiến tới, bàn tay rộng lớn bóp chặt lấy hõm eo cô: “Cả gia tộc của Flandre đều có khiếm khuyết nghiêm trọng về nhân phẩm, từ anh trai cậu ta cho đến cậu ta… Suỵt, Đồng Đồng đừng nhắc đến hạng cặn bã đó nữa, bọn chúng không xứng để em phải bận tâm.”
Đồng Đồng chỉ được phép bận tâm đến anh thôi.
Sở Thiên Thư trước sau vẫn không thừa nhận chính mình đã làm tàn phế cái chân còn lại của Flandre, ngặt nỗi lại chẳng thể tự chứng minh sự trong sạch. Thấy Lâm Hy Quang cũng nghi ngờ mình, lúc đầu trên đường về anh còn nhẫn nhịn được, nhưng khi vào đến khách sạn đóng cửa lại, anh chẳng muốn nén nhịn thêm nữa: “Không ai coi trọng danh tiếng hơn anh đâu, Đồng Đồng, tin anh đi.”
Lâm Hy Quang thực ra muốn nói, dù đó có thực sự là chiêu trò ngầm của Sở Thiên Thư thì cũng chẳng sao, nhưng không hiểu sao anh lại để tâm đến thế. Thừa một cái chân hay thiếu một cái chân, khác biệt lớn lắm sao?
Biểu hiện của Sở Thiên Thư giống hệt như một gã cố chấp giữ tấm bảng tiết hạnh tinh thần vừa bị người ta tàn nhẫn cướp mất, giọng anh khàn đặc: “Em không tin anh.”
Lâm Hy Quang há miệng định nói gì đó.
Giây sau đó, cả người cô bỗng trở nên im bặt, chỉ vì thân hình cao lớn của anh đột ngột quỳ xuống mà không có bất kỳ điềm báo nào. Lớp vải quần tây lún xuống thảm trải sàn sang trọng của khách sạn, rồi anh ngẩng cao đầu.
Anh đang liếm láp…
Khi bộ não chậm chạp nhận ra điều này, trán Lâm Hy Quang đã tì nhẹ vào cửa kính. Nụ hôn này đến quá bất ngờ khiến cô chỉ có thể hơi hé môi, phát ra những tiếng kêu rên khe khẽ: “Sở Thiên Thư, đừng làm thế.”
Nơi đêm qua phải chịu mấy cái phát tay tội nghiệp vẫn chưa nhận được sự vỗ về hay lời xin lỗi dịu dàng nào, những vệt đỏ nhạt chưa tan như đang âm thầm cáo trạng nỗi uất ức.
Nơi đó cần được hôn.
Sở Thiên Thư trước tiên dùng sống mũi cao thẳng lướt qua với cảm giác tồn tại cực mạnh, tựa như con mãnh hổ đã được thuần hóa đang khẽ ngửi đóa hồng. Nụ hôn ngày một sâu, khiến làn da mỏng manh ngày một nóng lên.
Dần dần, anh đột ngột vùi cả khuôn mặt mình vào đó từ phía sau.
Khoảnh khắc này dường như đã xuyên thủng khoảng cách mà cả hai luôn cố gắng duy trì. Sự va chạm của xúc giác và hình ảnh gây kích thích thị giác quá mạnh khiến Lâm Hy Quang thấy choáng váng. Lòng bàn tay cô áp vào kính trượt xuống, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất trong bộ dạng chật vật.
Đôi đầu gối run rẩy của cô mất lực, tình cờ lại giống như đang chủ động phối hợp với Sở Thiên Thư, ngồi thẳng xuống người anh.
Sở Thiên Thư đang cười. Vì đang ngẩng đầu nên cổ áo hơi mở của anh lộ rõ hầu kết đang chuyển động theo từng động tác hôn sâu. Những đường nét góc cạnh, sạch sẽ của anh trở nên nổi bật hơn bao giờ hết dưới ánh sáng mờ ảo.
Đôi mắt Lâm Hy Quang nhìn xuống cảnh tượng này bắt đầu trở nên đờ đẫn, cô cũng quên mất việc phải đứng dậy.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn không ngừng rơi, cả người cô cũng đẫm mồ hôi, mấy lần tưởng chừng sẽ đổ rụp xuống theo mặt kính sát đất nhưng lại được anh nâng đỡ. Cô chỉ biết ở tư thế vô vọng mà đưa tay ra sau tìm kiếm, những đầu ngón tay trắng nõn không ngừng siết chặt lấy áo sơ mi của Sở Thiên Thư.
Tư thế này của cô và anh trông giống cái gì?
Giữa cơn dông tố bão bùng của thế giới bên ngoài, trong tâm trí hỗn loạn của Lâm Hy Quang bỗng hiện lên một thước phim đã xem từ rất lâu trước đây.
Một vị nữ hoàng trẻ tuổi xinh đẹp đội vương miện trên đầu.
Cũng chính là ngồi trên ngai vàng thuộc về duy nhất mình bà với tư thế trang nghiêm như thế này.
…
…
Màn đêm đã buông xuống.
Sở Thiên Thư vẫn chưa đi. Sau khi thỏa mãn đi tắm nước lạnh xong, anh khoác chiếc áo choàng tắm rộng thênh thang bước ra định tiếp tục ân ái với Lâm Hy Quang thì chiếc giường đôi trắng tinh đã trống trơn.
Đôi mày anh nhíu chặt, nụ cười cũng vụt tắt.
Lúc này đây.
Lâm Hy Quang đã ngồi lên chiếc siêu xe của Đàm Vũ Bạch. Vì đi vội nên cô chỉ kịp quấn chặt chiếc áo khoác tây trang lên người, ngay cả cổ áo váy dài bên trong cũng bị thắt lệch, giờ đây cô đang bình tĩnh chỉnh lại cho ngay ngắn.
Đàm Vũ Bạch liếc nhìn: “Không phải chứ, vừa làm xong ‘hiệp’ ly hôn là chạy luôn à?”
Lâm Hy Quang mấp máy môi, định bảo là chưa làm, nhưng rồi lại nhớ đến việc Sở Thiên Thư như muốn nuốt chửng môi lưỡi mình…
Cùng với những tiếng thở dốc đầy tính chiếm hữu lấp đầy cơ thể cô.
Những cảnh tượng chân thực vừa xảy ra không lâu, trong một ngày mưa nóng nực và nhớp nháp khiến cô có chút chột dạ.
Cô im lặng mất ba giây rồi chuyển chủ đề: “Trước đây cô vẫn luôn không điều tra ra được ai là người đã tiễn kẻ nắm quyền gia tộc Flandre xuống địa ngục để sám hối với cả nhà cô, là Sở Thiên Thư đấy.”
Đàm Vũ Bạch suýt nữa thì không giữ được tay lái, ngón tay buông ra rồi lại siết chặt: “Đồng Đồng, hay là tôi đưa cô về lại khách sạn cho đại ân nhân của tôi nhé?”
Lâm Hy Quang biết cô ta đang đùa nên tựa lưng vào ghế phụ cũng không để tâm, giọng cô rất nhẹ: “Đôi khi số phận trêu ngươi, sợi dây duyên nợ này thực sự quá sâu, đâu đâu cũng thấy anh ấy.”
“Điều đó chứng tỏ cô có duyên với Giang Nam. Từ lúc ông già tôi năm đó đưa cho cô tấm thiệp mời, cô và anh ta đã định sẵn là sẽ có một cuộc tình hận thâm sâu rồi.”
Đàm Vũ Bạch thuộc lòng mọi con đường ở Cảng Đảo, chiếc siêu xe chạy băng băng không gặp chút cản trở nào. Vô số nguồn sáng rực rỡ từ bên ngoài hắt lên gương mặt nghiêng với những đường nét tinh xảo của cô ta, đôi môi khẽ nhếch lên cười: “Dù không có nhà họ Đàm, có lẽ sau này gặp nhau ở một ván bài tư bản nào đó, anh ta vẫn sẽ giống như cơn bão này, nói giáng xuống là giáng xuống, không cho cô lấy một giây để lựa chọn.”
Lâm Hy Quang nhìn cơn mưa ngoài kia, không nói gì.
Ngược lại, Đàm Vũ Bạch lại rơi vào hồi ức ngắn ngủi.
Ba năm trước, sau khi trải qua ca phẫu thuật thay tim và tỉnh lại, cô ta được bí mật chuyển đến nhà họ Tân để dưỡng thương. Thật trùng hợp, khi đó người của gia tộc Flandre đến cảnh cáo Tân Tĩnh Đạm không được can thiệp vào chuyện nhà họ Đàm nên đã ra tay tàn độc đánh gãy hai chân của Tân Tĩnh Huyên. Vì vậy, hai người họ trở thành một cặp bệnh nhân rảnh rỗi đến mức phát mốc mỗi ngày.
Đàm Vũ Bạch ban đầu không giải được mã bảo mật kho dữ liệu bí mật của nhà họ Đàm, lại càng không hiểu gì về việc kinh doanh của gia tộc, nên ngày nào cũng đem con vẹt cưng mà Tân Tĩnh Huyên nuôi ra để luyện tập mắng người.
Để chuẩn bị cho việc trở thành một phóng viên lá cải có tương lai rạng rỡ trong ngành truyền thông Cảng Đảo sau này.
Cho đến khi cô ta mắng chết con vẹt thứ ba của Tân Tĩnh Huyên.
Đàm Vũ Bạch cuối cùng cũng khó khăn lắm mới giải mã được một bức thư mật trong kho dữ liệu, nhưng đó lại là di chúc của Đàm Nghiễn Nam.
Chỉ vỏn vẹn vài chữ, dường như đã dự liệu trước kết cục: “Tiểu Bạch, đừng báo thù.”
“Ông nghĩ nhiều quá rồi ông già ạ.” Đàm Vũ Bạch co chân, thói quen tựa vào chiếc ghế sofa mà Đàm Nghiễn Nam từng ngồi trước đây, như thể làm vậy có thể cảm nhận được hơi ấm còn sót lại của bố mình. Cô hạ hàng mi xuống, ánh sáng phản chiếu từ màn hình máy tính bảng rơi lên đó trông như ngấn lệ: “Con không phải Lâm Hy Quang, con không có năng lực đó, cùng lắm là lễ tết đốt cho bố nhiều tiền vàng hơn một chút thôi.”
Về sau, khi cô ta dần tìm ra quy luật đặt mật khẩu của Đàm Nghiễn Nam, những lời di huấn nhận được cũng ngày một nhiều hơn.
Một trong những bức thư mật của Đàm Nghiễn Nam nói với cô rằng: “Còn nhớ Giang Nam không? Tiểu Bạch, muốn tự bảo vệ mình thì hãy tìm cách bắt liên lạc với hai nhà Sở – Thẩm trong giới Giang Nam. Chỉ có họ mới đủ năng lực bảo vệ con khỏi bị truy cùng đuổi tận. Bố không thể bảo vệ con được nữa rồi, hãy dũng cảm lên, chỉ có thể dựa vào chính con thôi.”
Đàm Vũ Bạch không nghe lời bố.
Kể từ khi tỉnh lại trên bàn mổ trong trạng thái mơ màng, nếu không phải vì mắc nợ mấy người bạn nối khố như Lâm Hy Quang, lại nợ Tân Tĩnh Huyên hai cái chân và mạng của mười con vẹt cưng, cô ta đã sớm muốn nhảy xuống biển để giải thoát.
Cái mạng này của cô ta không thể làm lung lay gia tộc Flandre lấy một li.
Thế nhưng, Đàm Vũ Bạch không ngờ mình lại liên lụy Lâm Hy Quang vào cảnh khốn cùng tứ bề thọ địch như thế này. Ngưỡng Quang bị đoạt mất, trở thành vốn liếng để Nguyễn Nghiên Trinh đi khoe khoang khắp Cảng Đảo, dường như cũng gián tiếp truyền đi một tín hiệu: Lâm Hy Quang — người luôn hành sự cao điệu, khoa trương — đã sa cơ lỡ vận.
Thể chất của cô rất dễ thu hút những kẻ cuồng si cố chấp. Không ít người đang âm thầm chờ đợi thời cơ hành động. Dù không thể trở thành thuộc hạ dưới váy cô, nhưng khi mượn cớ bàn chuyện làm ăn mà hít hà được chút hương thơm từ mỹ nhân cũng đủ để thỏa mãn tâm lý biến thái của bọn họ.
Rất nhiều người đàn ông quyền cao chức trọng muốn yêu Lâm Hy Quang.
Đều khao khát có thể mặc bộ tây trang chỉnh tề quỳ rạp dưới đất như một con chó dữ đang thở dốc, để được đôi giày cao gót của cô dẫm lên vài cái.
Đàm Vũ Bạch không thể chấp nhận việc Lâm Hy Quang — người luôn rạng rỡ, kiêu ngạo như vầng thái dương treo trên cao — bị những bóng ma u tối này bắt lấy và kéo xuống vực thẳm. Cô ta đã ngồi lì suốt một đêm trước máy tính trong phòng làm việc của bố, nốc hết một chai Vodka nồng độ cao.
Trước khi trời sáng, cô ta đã bình tĩnh đăng tải một bản tin trên “Nhật báo Hoa Kinh” mà không bàn bạc với bất kỳ ai: “Công chúa Cảng Đảo mật hội đêm khuya bốn tiếng đồng hồ với người đàn ông bí ẩn tại khách sạn, thân phận đàng trai lần đầu lộ diện, hóa ra là Thái tử gia vùng Giang Nam…”
Khi chiếc xe đến nghĩa trang.
Đàm Vũ Bạch vừa lơ đãng chìm vào hồi ức, vừa thực hiện các nghi thức tế bái Đàm Nghiễn Nam một cách quy củ. Lần này cô ta chỉ mang theo một cây kẹo mút vị trái cây, đặt ở chính giữa bia mộ, nhỏ giọng nói: “Coi như là tin vui nhé, gia tộc Flandre sắp sụp đổ và sa sút giống nhà mình rồi. Còn con, chắc chắn sẽ có một ngày làm cho tập đoàn họ Đàm rạng danh trở lại.”
Đàm Nghiễn Nam không đáp lại, chỉ có một cơn gió muộn thổi qua làn tóc cô ta.
Đàm Vũ Bạch mỉm cười, sau đó nhìn sang Lâm Hy Quang đang đứng cạnh: “Cô có muốn đi tế bái bác Lâm một chút không?”
“Bố tôi không ở đây.” Lâm Hy Quang từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn về phía ngôi mộ thánh khiết có bức điêu khắc san hô bao quanh bởi những hàng cây xanh mướt cách đó không xa, dù trên đó có khắc ba chữ Lâm Nghiễn Đường.
Lâm Nghiễn Đường sẽ không ở đây đâu.
Ở đây không có người quan trọng nhất trong cuộc đời ông ấy.
Trời vẫn chưa sáng. Gần hai tiếng sau.
Lâm Hy Quang cùng Đàm Vũ Bạch tế bái xong liền chủ động quay lại khách sạn. Cô đứng trước cửa phòng với hơi thở mang theo hơi nước của cả đêm mưa, có thẻ phòng nhưng không tự tiện xông vào, mà khẽ gập ngón tay, bình thản gõ ba tiếng.
Một lát sau, cửa mở.
Sở Thiên Thư xuất hiện với thân hình cao lớn trong bộ tây trang chỉnh tề. Đôi lông mày hạ thấp của anh được bao phủ bởi ánh sáng tông màu ấm, dường như không hề ngạc nhiên khi thấy cô quay lại, nhưng lời nói ra lại là một bộ dạng khác: “Sao Đồng Đồng lại quay lại? Em hãy cứ nhẫn tâm bỏ mặc anh ở đây một mình đi, trong lòng em thừa hiểu là em thực sự có thể thoát khỏi anh mà.”
“Em rời đi mà không chào một tiếng là vì biết anh sau khi tắm xong lại muốn phát sinh quan hệ với em.” Lâm Hy Quang không hề che giấu ý định muốn tránh né anh, cũng vạch trần tâm tư của anh, giọng cô dịu xuống: “Sở Thiên Thư, thực sự đủ rồi. Chúng ta không thể cứ làm một lần lại càng thêm luyến tiếc nhau một lần, đúng không?”
Đêm nay Sở Thiên Thư đã đem nửa linh hồn trong cơ thể cô quấn quýt lấy nhau đến mức nhầy nhụa rồi. Nụ hôn sâu và sự liếm láp đầy ngầm ý đó đã dần mất kiểm soát, chệch khỏi ý muốn chia ly ban đầu.
Lâm Hy Quang khi phải đối mặt với nội tâm mình cũng cảm thấy thỏa mãn đến mức khó lòng che đậy.
Cô chợt nhận ra trái tim sắt đá này của mình sắp bị nhiệt độ của anh làm cho tan chảy, thế nên mới cố tình rời đi nửa đêm mà không báo trước, để cho dục vọng chiếm hữu quá độ của Sở Thiên Thư có không gian để bình tĩnh lại.
Đợi đến khi cả hai đều đã khôi phục lại sự đoan trang và bình tĩnh cần có.
Dưới sự giao thoa thầm lặng giữa ánh sáng lạnh lẽo ngoài hành lang và ánh sáng ấm áp trong phòng, đầu ngón tay Lâm Hy Quang được chiếu rọi khi cô lấy từ trong túi ra một tấm vé máy bay. Ngày trên vé là chuyến bay sớm nhất hôm nay, bay từ Cảng Đảo hạ cánh xuống Thượng Hải.
“Để em tiễn anh ra sân bay nhé.” Một lát sau, cô nói với giọng điệu không hề vương chút tạp niệm tình cảm nam nữ nào.
Vết thương chưa lành nơi lồng ngực Sở Thiên Thư đang đau nhói, chỉ là được lớp vải tây trang đắt tiền che phủ nên không lộ ra mà thôi. Bị màn này của Lâm Hy Quang kích thích, anh lại khẽ mỉm cười: “Anh sẽ đi, chỉ là có một câu hỏi rất khó chịu muốn hỏi em, sợ sau này không còn cơ hội hỏi trực tiếp nữa.”
Lâm Hy Quang đã muốn dứt tình nên không muốn lẩn tránh điều gì, cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Câu hỏi gì?”
Sở Thiên Thư thong thả hỏi: “Em có thể cho phép Flandre ở lại Cảng Đảo, tại sao anh lại không thể?”
Bởi vì anh là người em yêu.
Là người đàn ông đầu tiên em yêu sau khi đã trải qua quãng thời gian không thể dễ dàng thiết lập quan hệ thân mật và xây dựng gia đình hạnh phúc vì căn bệnh sạch sẽ về tinh thần của mình.
Em không biết thế nào là tình đầu chớm nở.
Kể từ thời thiếu nữ, đã có quá nhiều kẻ theo đuổi cuồng nhiệt quấy rối cuộc sống bình thường của em bằng đủ mọi hình thức cực đoan, khiến em về mặt sinh lý đã vô cùng chán ghét loại tình cảm yêu đương vụn vặt này.
Bố mẹ em vốn dĩ từ nhỏ đã sinh ra cùng một bệnh viện, cùng một phòng đẻ, môn đăng hộ đối lại là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau. Thế nhưng ông trời hay đố kỵ, không nỡ nhìn thấy những người thực lòng yêu nhau được bên nhau trọn đời.
Cái gọi là tình yêu đến chết không đổi, bản thân nó đã là trái với đạo trời.
Nhưng mà, em vẫn yêu anh mất rồi.
Anh chính là tình đầu chớm nở của em…
Những lời chưa nói hết nghẹn lại nơi cổ họng, nuốt rồi lại nuốt, khi đến bên môi lại biến thành: “Bởi vì anh là chồng hợp pháp của em, còn hắn ta đối với em chẳng là gì cả, không có bất kỳ danh phận nào hết.”
Sở Thiên Thư chuyển động hầu kết: “Có thật là vậy không?”
“Nếu không thì sao?” Lâm Hy Quang hy vọng Sở Thiên Thư có thể nuôi dưỡng ý thức tự giác về ranh giới trong khoảng cách xã giao bình thường, giọng cô lạnh lùng: “Nếu anh đi mà không cam tâm, hoặc là có thể thương lượng một cách hữu hảo để đổi vị trí với Flandre? Hắn ta có danh phận, còn anh thì không?”
Sở Thiên Thư hiếm khi im hơi lặng tiếng.
Có lẽ là lồng ngực ngày càng đau đớn đến mức không còn dư lấy một chút sức lực nào để giận dỗi cô nữa, càng không muốn rộng lượng nói cho cô biết sự thật:
Vào nửa đêm khi mất liên lạc, anh phát hiện trên giường không có người, vừa hay gã Flandre tàn mà không phế kia cũng đã thuận lợi nhận phòng tại khách sạn này, thế nên anh đã thuận thế lịch sự tìm đến tận cửa…
Để nghiên cứu thật kỹ vấn đề đạo đức của gã người Đức này một chút.
Hai người im lặng rất lâu không nói gì. Có một khoảnh khắc, Lâm Hy Quang liếc nhìn đôi lông mày cực kỳ đẹp đẽ mang theo nét bi thương của Sở Thiên Thư, phớt lờ cảm xúc của anh, tiếp tục lạnh giọng hỏi: “Có thể đi được chưa?”
…
…
Cái miệng xinh đẹp này của Đồng Đồng chẳng thành thật và mềm mại bằng mông nhỏ của cô ấy chút nào.
Lúc này lồng ngực anh cảm thấy đau đớn đến nghẹt thở, bị từng chữ của em tàn nhẫn rạch lên từng vết thương đỏ hỏn rỉ máu. Nếu không có nước mắt em vỗ về, anh chẳng thể nào lành lại được.
Anh không nỡ đi.
Anh chợt nhận ra nếu mình đi rồi, thì ai sẽ hôn lên chiếc mông nhỏ siêu hay khóc của em đây?
— Trích “Tuyển tập thư tình của Sở Thiên Thư”
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com