Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH - Chương 92: Ngoại truyện “Cô mang thai rồi, em bé đã được gần hai tháng”

  1. TRANG CHỦ
  2. MUỐN HÔN - DIỆP KIẾN TINH
  3. Chương 92: Ngoại truyện “Cô mang thai rồi, em bé đã được gần hai tháng”
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

—

Chương 92: Ngoại truyện “Cô mang thai rồi, em bé đã được gần hai tháng”

Cuộc sống của Ôn Linh sau khi kết hôn vừa đơn giản lại vừa thoải mái. Vết thương ở chân đã gần như bình phục hoàn toàn, cô dự định sẽ khôi phục lại trung tâm đào tạo nghệ thuật mà mình từng ấp ủ trước đây.

Tuy nhiên, vì nơi làm việc của Ôn Linh quá xa căn nhà họ đang ở, Thịnh Gia Ngật không yên tâm để cô một mình lái xe đi về quãng đường 30 cây số mỗi ngày, nên anh đã mua một căn biệt thự nhỏ ba tầng nằm ở vị trí trung tâm giữa tập đoàn Thịnh Hoa và trung tâm đào tạo.

Thực tế, theo ý của Ôn Linh thì chỉ cần mua một căn chung cư nhỏ thoải mái là được, kiểu hai phòng ngủ tầm bảy mươi, tám mươi mét vuông là vừa vặn. Thế nhưng thiếu gia họ Thịnh đã quen sống trong nhà rộng từ nhỏ, căn biệt thự ba tầng này đã là tiêu chuẩn thấp nhất mà anh có thể chấp nhận được. Sau một hồi giằng co, cuối cùng họ vẫn chốt mua nó.

Ngay ngày thứ hai sau khi chuyển đến, Thịnh Gia Ngật đã phải đi Hải Thành công tác đột xuất, căn biệt thự trống trải chỉ còn lại mình Ôn Linh.

Ôn Linh vốn hơi sợ bóng tối, ở nơi chưa quen thuộc cô lại càng sợ hơn. Đêm đầu tiên Thịnh Gia Ngật đi, ngay cả việc xuống lầu rót cốc nước giữa đêm cô cũng phải rón rén dè chừng. Đến đêm thứ hai, cô quyết định bật hết đèn trong biệt thự lên, không gian sáng sủa giúp nỗi sợ hãi về những điều chưa biết và bóng tối trong lòng cô vơi bớt phần nào.

Trước đây khi sống một mình bên ngoài cũng vậy, mỗi khi đến một nơi ở mới cô đều phải mất vài ngày để thích nghi. Chỉ có điều, những căn phòng cô thuê trước kia thường chỉ là phòng đơn nhỏ mười mấy mét vuông, liếc mắt một cái là nhìn thấu toàn bộ, không giống như bây giờ, tầng ba chỉ cần có chút động tĩnh gì là cô ở trong phòng ngủ khóa trái cửa cũng thấy tim đập chân run.

Thịnh Gia Ngật đi công tác ba ngày thì cô đã mất ngủ hai đêm liên tiếp. Trớ trêu thay, chiều nay lúc lướt mạng, trang chủ lại đột ngột gợi ý cho cô một bộ phim điện ảnh kinh dị huyền bí. Giờ đây, dù vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi nhưng cứ hễ nhắm mắt lại là những hình ảnh đáng sợ trong phim lại hiện ra.

Ôn Linh không ngủ được, đành cầm điện thoại vừa nhắn tin làm phiền Phương Lê và Sở Du, vừa xuống phòng khách xem tivi để giết thời gian.

Chiếc tivi ở phòng khách vẫn luôn bật, đang phát một chương trình giải trí mà Ôn Linh yêu thích. Hai đêm nay cô đã xem đi xem lại mấy lần, đến mức sắp thuộc lòng cả lời thoại.

Ôn Linh chán nản tựa vào sofa lướt vòng bạn bè, lướt mãi đến tận tin đăng tối qua mới dừng lại rồi quay về trang tin nhắn.

Sở Du không trả lời, đa phần là đã đi ngủ rồi. Phương Lê thì có phản hồi, nhưng cũng chỉ gửi đúng một dấu: [?]

Ôn Linh: “…”

Cô cúi đầu gõ chữ: [Lê Lê yêu quý cậu đang làm gì đấy? Thịnh Gia Ngật đi công tác rồi, tớ ở nhà một mình chán quá đi mất qwq]

Nghĩ một lát cô lại gõ tiếp: [Hay là tớ qua đón cậu sang nhà tớ ngủ nhé? Nhà mới cậu còn chưa tới lần nào đâu. Rồi ngày mai tớ mời cậu đi ăn một bữa thật thịnh soạn, được không?]

Phương Lê: [Đang thực hiện kế hoạch tạo người.]

Phương Lê: [Cảm ơn vì lời mời.]

Ôn Linh: “…???”

Cái này mà cũng nói ra được à???

“…………”

Ôn Linh có chút buông xuôi, ôm lấy chiếc gối tựa rồi ngã người xuống sofa. Thật là chán quá… cô lại càng nhớ Thịnh Gia Ngật hơn…

Không biết từ lúc nào đồng hồ đã chỉ một giờ sáng, mí mắt Ôn Linh bắt đầu sụp xuống. Cảm giác như đã chịu đựng đến giới hạn, cô mới lồm cồm ngồi dậy từ sofa định về phòng ngủ.

Vừa đi tới đầu cầu thang, cô bỗng nghe thấy tiếng động ngoài cửa.

Ôn Linh ngay lập tức thoát khỏi cơn buồn ngủ, cảnh giác nhìn chằm chằm ra cửa chính.

Mặc dù khu biệt thự có bảo vệ tuần tra 24/24, trước cửa còn có hệ thống an ninh tiên tiến nhất, nhưng cô vẫn lo sợ những trường hợp vạn nhất.

Giữa lúc cô đang toàn thân căng thẳng nghe ngóng động tĩnh ngoài cửa, điện thoại đột nhiên rung nhẹ một cái.

Thịnh Gia Ngật: [Đã ngủ chưa cục cưng?]

Ôn Linh khẽ chớp mắt, trả lời: [Vẫn chưa.]

Thịnh Gia Ngật: [Vậy anh mở cửa vào nhé.]

Thấy dòng tin nhắn, Ôn Linh sững người.

Trên mặt thoáng qua một nét kinh ngạc xen lẫn vui mừng khó tả.

Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng nhập mật mã ngoài cửa.

Cùng với một tiếng “cạch”, cánh cửa mở ra, người đàn ông mặc chiếc áo khoác gió màu đen đứng đó, mang theo hơi thở phong trần mệt mỏi. Có lẽ vì trở về quá vội vã, vài lọn tóc trước trán rủ xuống chạm vào xương mày.

Bốn mắt nhìn nhau, khóe môi Ôn Linh không kìm được mà cong lên: “Thịnh Gia Ngật.”

Cô lao thẳng vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ anh nũng nịu cọ cọ, giọng nghèn nghẹt hỏi: “Sao anh lại về vào lúc này? Chẳng phải nói là chiều mai mới về sao?”

Nhìn “khối nhỏ mềm mại” đang đu bám trên người mình, đôi mày Thịnh Gia Ngật hiện rõ ý cười. Anh nâng tay ôm chặt lấy cô, giọng nói dịu dàng: “Công việc xong sớm hơn dự kiến.”

“Vậy anh về rồi cứ trực tiếp mở cửa vào là được, còn đứng ngoài cửa lề mề nửa ngày nhắn tin cho em làm gì?”

Thịnh Gia Ngật khẽ cười một cách ấm áp: “Anh thấy đèn phòng khách còn bật, sợ đột ngột đi vào làm em giật mình.”

Ôn Linh ngẩng đầu lên, khẽ nhướn mày và mỉm cười: “Thịnh tổng tinh tế quá nhỉ.”

Nghe vậy, người đàn ông hơi nheo mắt lại, cúi đầu ghé sát, ánh mắt đen thẫm chậm rãi nhìn xuống, giọng trầm thấp đầy quyến luyến: “Gọi là chồng đi.”

Nụ hôn nóng bỏng mang theo nỗi nhớ nhung lập tức rơi xuống. Ôn Linh vòng tay ôm lấy cổ anh, cả người treo trên người Thịnh Gia Ngật, ngẩng đầu hôn đáp lại.

Kỹ năng hôn của Thịnh Gia Ngật rất tốt, dù đã hôn nhau bao nhiêu lần đi nữa, Ôn Linh vẫn không nhịn được mà bị anh cuốn đi. Ban đầu là sự mạnh mẽ như muốn trút hết mọi nỗi nhớ nhung những ngày qua, sau đó dần trở nên bình lặng hơn. Một bàn tay anh khẽ nâng lấy mặt cô, tay kia đỡ lấy mông cô, dễ dàng nhấc bổng cô lên đặt ngồi trên bàn đảo bếp.

Theo nụ hôn sâu dần, cộng thêm sự khêu gợi có chủ đích của Thịnh Gia Ngật, đầu óc Ôn Linh bắt đầu choáng váng, ngay cả việc quai váy ngủ tuột xuống khỏi vai từ lúc nào cô cũng chẳng nhớ rõ.

Từ huyền quan cho đến sofa, quần áo rơi vãi đầy sàn.

Trước bước cuối cùng, Ôn Linh sực nhớ ra điều gì đó, cô nghiêng đầu né tránh nụ hôn của Thịnh Gia Ngật, lồng ngực phập phồng thở dốc: “Chờ… chờ một chút…”

Thịnh Gia Ngật khẽ nhíu mày, đáy mắt đen như mực cuộn trào dục vọng, hơi thở nặng nề: “Sao vậy?”

“… Lên lầu đi.”

Thịnh Gia Ngật cúi đầu, từng chút một như đang lấy lòng, khẽ hôn lên môi cô, giọng trầm thấp khàn đặc: “Anh không nhịn được nữa rồi… bảo bối à…”

Ôn Linh dùng hai tay chống lên lồng ngực anh, thực hiện sự kháng cự cuối cùng: “Nhưng phòng khách không có… bao cao su…”

Người đàn ông nắm lấy lòng bàn tay cô đưa lên miệng khẽ hôn, sau đó cúi xuống áp sát vành tai cô, vừa cẩn thận hôn nhẹ, vừa dịu dàng dụ dỗ hết mực: “Vậy tối nay không dùng có được không… bà xã…”

…

Có lẽ vì hôm đó đã cảm nhận được niềm vui khi “không dùng đồ”, nên kể từ ngày đó, mỗi khi chuẩn bị bước vào cuộc vui, Thịnh Gia Ngật đều dỗ dành, năn nỉ Ôn Linh một hồi, chỉ hận không thể dùng hết mọi chiêu trò để làm cô vui lòng.

Khổ nỗi Ôn Linh lại là người nhẹ dạ, không chịu nổi đòn tấn công tình cảm của Thịnh Gia Ngật nên cuối cùng lần nào cũng đồng ý.

Thực tế, đối với việc mang thai sinh con, tuy hai người chưa từng thảo luận nghiêm túc, nhưng Ôn Linh không hề bài xích chuyện này, cô chỉ nghĩ cứ để thuận theo tự nhiên là được, nên đối với yêu cầu của Thịnh Gia Ngật cô cũng nhắm mắt cho qua.

Và kể từ khi không cần dùng đến vật dụng kế hoạch hóa nữa, Thịnh Gia Ngật càng quản lý đời sống hàng ngày của mình nghiêm ngặt hơn. Anh bỏ thuốc, bỏ rượu, không tăng ca, mỗi ngày ngủ sớm dậy sớm kiên trì vận động, ngay cả khi Chu Dật An và Ứng Thầm rủ đi tụ tập anh cũng từ chối, một lòng một dạ chuẩn bị cho việc thụ thai.

Tối hôm đó, sau khi kết thúc hiệp cuối cùng, Ôn Linh nằm trong vòng tay anh đột nhiên lên tiếng: “Thịnh Gia Ngật, anh thích con trai hay con gái?”

“Con gái đi.”

Đây là lần đầu tiên Thịnh Gia Ngật nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, anh chậm rãi nói bằng giọng trầm thấp: “Nếu có thể, anh hy vọng con bé sẽ giống như em, thông minh, xinh đẹp, dũng cảm và kiên cường, sở hữu tất cả những phẩm chất lương thiện và tốt đẹp nhất trên thế giới này. Anh cũng sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ và yêu thương con, để con mãi mãi được hạnh phúc, vui vẻ.”

Không phải trải qua bất kỳ gian khổ hay đau đớn nào.

Giống như việc anh tự tay nuôi nấng lại một Ôn Linh bất hạnh của quá khứ thêm một lần nữa vậy.

Nói xong, Thịnh Gia Ngật hỏi: “Còn em?”

Ôn Linh cụp mắt không biết đang nghĩ gì, một lúc sau mới khẽ lên tiếng: “Thực ra em cũng không biết, nhưng nếu nhất định phải chọn, em muốn chọn con trai.”

Cô sợ.

Sợ con gái mình sẽ phải chịu đựng những chuyện giống như Miểu Miểu. Đôi khi cô thậm chí còn có suy nghĩ hơi cực đoan rằng, nếu Miểu Miểu là con trai thì có lẽ đã không phải chịu đựng những đau khổ đó, và có lẽ cũng sẽ không ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ…

Nghe vậy, yết hầu của Thịnh Gia Ngật khẽ chuyển động, anh không cần hỏi thêm cũng đã hiểu rõ nguyên nhân.

Im lặng vài giây, anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, giọng điệu dịu dàng nói: “Bất kể là con trai hay con gái, đó đều là món quà trời ban cho chúng ta.”

“Tin anh đi, anh sẽ bảo vệ tốt cho em, bảo vệ em bé của chúng ta, và bảo vệ cả tổ ấm của chúng ta nữa.”

…

Thoáng cái đã hai tháng trôi qua, trung tâm đào tạo khiêu vũ của Ôn Linh dưới sự giúp đỡ của Sở Du đã đi vào hoạt động rất bài bản, mỗi ngày Ôn Linh đều bận rộn chạy đi chạy lại giữa đoàn múa và trung tâm.

Dù bận đến mức chân không chạm đất, nhưng được làm công việc mình yêu thích, ngoài cảm giác mệt mỏi ra thì cô còn cảm thấy rất mãn nguyện và sung túc.

Trưa hôm đó, Ôn Linh và Sở Du vẫn như thường lệ cùng nhau ăn cơm hộp tại đoàn múa, tiện thể bàn bạc về hướng phát triển tiếp theo của đoàn.

Nào ngờ, vừa mới mở nắp hộp thấy mùi thức ăn bên trong, dạ dày Ôn Linh đột nhiên cuộn nhào.

Cô lập tức bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh, nôn khan trước thùng rác một hồi lâu, đến mức nước mắt chực trào ra thì cơn nôn mới dứt.

Thấy vậy, Sở Du vội vàng lấy nước khoáng cho cô súc miệng, lo lắng hỏi: “Sao thế, dạo này đường tiêu hóa không khỏe à?”

Ôn Linh súc miệng xong liền lắc đầu: “Em cũng không biết, dạo này cứ thấy dạ dày không được thoải mái, vừa rồi mở nắp hộp ra là đột nhiên không nhịn được.”

“Không phải lần đầu à?” Sở Du hỏi.

Ôn Linh lắc đầu: “Không phải, dạo này đều như vậy cả, kéo dài được một tuần rồi. Có lẽ do gần đây ăn uống không điều độ nên dạ dày sinh bệnh, hôm nào rảnh em sẽ đi bệnh viện khám xem sao.”

Nghe vậy, Sở Du tỏ vẻ trầm tư.

Vài giây sau, cô đột nhiên lên tiếng: “Tháng này em đã đến kì chưa?”

Tim Ôn Linh đột nhiên “hẫng” một nhịp, cô nghiêng đầu nhìn vào mắt Sở Du: “Hình như là chưa.”

Không chỉ tháng này, hình như tháng trước cũng không thấy, nhưng dạo này cô bận quá nên cũng chẳng để ý.

Sở Du thu hồi tầm mắt, bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, cầm lấy chìa khóa xe và túi xách: “Đừng đợi hôm nào nữa, hôm nay đi bệnh viện luôn đi.”

Ôn Linh: “?”

Còn chưa kịp phản ứng, cô đã bị Sở Du kéo lên xe, trực tiếp đạp ga phóng thẳng đến cổng bệnh viện thành phố.

Đăng ký, xếp hàng, lấy máu, mọi việc diễn ra nhanh chóng.

Ngồi trên ghế ở hành lang khoa phụ sản đợi kết quả, Ôn Linh cảm thấy vừa lo âu, mong đợi, lại có chút mơ hồ.

Chẳng lẽ mang thai thật rồi sao?

Nhanh vậy ư? Chẳng phải nói chuẩn bị mang thai là một quá trình rất dài sao, cô còn chưa biết mình đã thực sự sẵn sàng để làm mẹ hay chưa nữa.

Nhận ra sự căng thẳng của cô, Sở Du nắm lấy tay cô khẽ an ủi: “Đừng căng thẳng, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này thôi, đừng sợ.”

Ôn Linh khẽ gật đầu.

Kết quả xét nghiệm máu được làm gấp chỉ mất bốn mươi phút là có. Cầm kết quả trong tay, Ôn Linh bước vào phòng khám.

Bác sĩ nhận lấy tờ phiếu xét nghiệm, cúi đầu lướt qua một lượt, sau đó mỉm cười ngẩng đầu nói: “Cô mang thai rồi, em bé đã được gần hai tháng, xin chúc mừng.”

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm