Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • LÁ XANH – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MÙA HÈ NEON – THỜI TINH THẢO
    • MỘNG TƯỞNG CHANH XANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON – NGÂN BÁT
    • QUẠ THUẦN KHIẾT – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • HAI BẢN THỂ CỦA ANH – NHẬT NHẬT PHỤC NHẬT NHẬT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • LÁ XANH – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • MÙA HÈ NEON – THỜI TINH THẢO
    • MỘNG TƯỞNG CHANH XANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • SAU KHI TỔNG TÀI BÁ ĐẠO NUÔI CON – NGÂN BÁT
    • QUẠ THUẦN KHIẾT – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  • TRUYỆN HOÀN
    • HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT – SÁCH ĐAO
    • ANH HOẶC NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH – MINH KHAI DẠ HỢP
    • THÁNG TƯ THANH HOÀ – MỘNG TIÊU NHỊ
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • KIM HOẠ
      • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
      • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
      • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • THỜI TINH THẢO
      • MỘNG KIM TỊCH – THỜI TINH THẢO
      • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
      • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • ĐÃ NÓI LÀ CHƠI THÔI, TÔI ĐI XEM MẮT ANH SUY SỤP CÁI GÌ? – MIÊU TỔNG NGÁI NGỦ
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • HAI BẢN THỂ CỦA ANH – NHẬT NHẬT PHỤC NHẬT NHẬT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

LÁ XANH - BÁN TIỆT BẠCH THÁI - Chương 42: Em nằm trong lòng anh ngủ, anh có thể dửng dưng như không được sao?

  1. Home
  2. LÁ XANH - BÁN TIỆT BẠCH THÁI
  3. Chương 42: Em nằm trong lòng anh ngủ, anh có thể dửng dưng như không được sao?
Prev
Next
Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối. Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

–

Chương 42: Em nằm trong lòng anh ngủ, anh có thể dửng dưng như không được sao?

Trần Yếm có uống rượu nên không thể lái xe, hai người đành phải rời trường bắt xe taxi. Đêm nay, điều khó khăn không chỉ là chuyện bắt xe, mà còn bởi tất cả các khách sạn đều đã kín phòng.

Trần Yếm phải dùng tới chút mối quan hệ mới đặt được một phòng suite tại khách sạn trang trại ở khu ngoại thành.

Lúc Hạ Diệp bước xuống khỏi xe, một làn gió nhẹ thoảng qua mới xua đi phần nào hơi nóng trên gương mặt cô.

Trần Yếm nắm tay cô rời khỏi cổng trường, bước lên chiếc xe công nghệ đã hẹn trước để đi tới ngoại ô.

Hạ Diệp lấy tay che miệng ngáp một cái rồi tựa vào vai anh. Trần Yếm cúi mắt nhìn cô, khẽ véo đầu mũi cô một cái.

Mười ngón tay của hai người đan chặt vào nhau, đặt lên đùi anh.

Bước vào sảnh khách sạn, khoảnh khắc đưa căn cước công dân ra, mặt Hạ Diệp lại đỏ bừng lên. Cô xõa tóc, toát lên một vẻ đẹp vừa thuần khiết lại vừa cuốn hút.

Lễ tân vốn đã quá quen thuộc với tình trạng các cặp đôi đổ xô đi đặt phòng vào đêm nay.

Thế nhưng lúc này cô ấy vẫn ngước nhìn Trần Yếm và Hạ Diệp thêm vài lần. Dù sao người có nhan sắc đỉnh cao như thế này cũng không nhiều, hơn nữa nhìn qua là biết sinh viên đại học, lại còn đủ điều kiện kinh tế để đặt phòng ở khu trang trại.

Gia cảnh của chàng trai này chắc chắn rất khá giả.

Vừa đẹp trai, vừa có tiền lại còn trẻ tuổi, đúng là hàng hiếm trong đêm nay.

Cô gái đi cùng cũng xinh xắn, nhìn qua đã thấy vẻ trong trẻo, mỹ miều.

Trần Yếm nhận lấy căn cước công dân của hai người, đưa lại một tấm cho Hạ Diệp. Hạ Diệp không chỉ đỏ mặt mà cả cổ lẫn tai cũng ngập trong sắc hồng, cô chớp mắt nhận lấy.

Trần Yếm nắm chặt tay cô, cất giọng thong dong: “Một phòng.”

Hạ Diệp lặng lẽ liếc nhìn anh một cái: “Ừm.”

Trần Yếm nhìn cô vài giây.

Có lẽ cô không hề biết, vẻ mặt cùng ánh mắt của mình lúc này sở hữu sức hút thầm lặng đến nhường nào.

Bước ra khỏi thang máy, cả hành lang chìm trong sự yên tĩnh tuyệt đối, sàn hành lang được trải một lớp thảm dày nên khi đi lại chẳng phát ra chút tiếng động nào. Tầng này không có nhiều phòng, chỉ có vỏn vẹn hai phòng. Căn phòng Trần Yếm đặt là một phòng suite, sau khi quẹt thẻ mở cửa, đập vào mắt là phòng khách cực kỳ yên tĩnh, ánh đèn cũng không quá sáng.

Đặc biệt là sau khi cắm thẻ phòng, Trần Yếm tiện tay chỉnh lại đôi chút, không gian vẫn bao phủ bởi thứ ánh sáng mờ ảo.

Trần Yếm cũng chẳng buồn chỉnh thêm nữa.

Bản thân khách sạn vốn dĩ đã rất khéo léo trong việc trưng dụng những kiểu đèn trang trí này.

Hạ Diệp bước vào trong. Số lần cô ở khách sạn chỉ đếm trên đầu ngón tay, dù sao cô cũng mới chừng này tuổi. Cô đi tới phòng khách, ngắm nhìn không gian xung quanh.

Trần Yếm bước tới, ôm lấy cô từ phía sau, thấp giọng hỏi: “Trong tủ chắc có áo tắm đấy, em muốn mặc nó hay cứ thế này đi ngủ?”

Khoảnh khắc anh áp sát lại gần, trái tim Hạ Diệp đập liên hồi.

Cô chạm vào cánh tay anh, nhỏ nhẹ đáp: “Em vẫn nên mặc đồ của mình thì hơn.”

“Được thôi, em uống cà phê hay trà sữa? Anh đặt hai cốc mang lên nhé.”

Trần Yếm vùi đầu vào cổ cô, khẽ hôn lên đó.

Thực ra nếu vén tóc Hạ Diệp sang một bên, có thể thấy thoáng ẩn thoáng hiện những dấu vết đỏ thắm trên cổ cô, ngay cả xương quai xanh cũng có.

Hạ Diệp suy nghĩ một chút: “Cà phê nhé?”

Trần Yếm: “Được.”

Sau đó Hạ Diệp đi tắm. Cô đặt chiếc túi nhỏ cùng điện thoại xuống, hoa hồng và những thứ khác cô không mang theo mà đều để trong xe của Trần Yếm, cầm theo quả thực rất vướng víu.

Hạ Diệp bước vào phòng tắm, phát hiện phòng tắm rất rộng, lại còn có một chiếc bồn tắm lớn.

Phải nói rằng, lắm lúc những ám chỉ của khách sạn thực sự quá đỗi rõ ràng. Hạ Diệp đi tới bồn rửa mặt để rửa mặt, may mà trong túi cô có mang theo một hũ tẩy trang dạng bôi nho nhỏ. Nhìn gương mặt đầy những giọt nước nhưng lại bao phủ bởi sắc hồng ngượng ngùng trong kính, cô có chút hối hận vì đã lấy chung một phòng, điều này làm cô không khỏi nghĩ ngợi miên man.

Nhưng khó khăn lắm hai người mới có thể ở bên nhau.

Cần gì phải ở riêng ra cơ chứ?

Hạ Diệp vệ sinh cá nhân xong xuôi, cẩn thận xếp lại quần áo, treo lên rồi mới đi tắm.

Cô không dùng bồn tắm, trong lòng vẫn còn ngượng ngùng.

Khoảng mười phút sau.

Hạ Diệp tắm xong, vừa vặn trong phòng tắm có sẵn máy sấy tóc nên cô tiện tay sấy khô luôn. Xong xuôi đâu đấy, cô bước ra khỏi phòng tắm.

Trần Yếm vừa hay nhận lấy hai ly nước và đang bóc ra. Vừa ngước mắt lên, anh đã thấy cô mang theo hơi nước mát lành bước ra, gương mặt bị hơi nóng ửng lên một vạt hồng thắm. Tóc cô tuy đã sấy qua nhưng vẫn còn vương chút hơi sương, cô đứng đó, suối tóc rủ xuống nhưng cũng không thể che khuất nổi những vết hôn mà Trần Yếm đã để lại.

Chính vào khoảnh khắc ấy.

Trần Yếm chửi thề một tiếng trong lòng vì đã để người ta xếp một phòng.

Yết hầu anh khẽ lăn xăn, anh xé túi ra: “Sao không sấy khô tóc đi em?”

Hạ Diệp cũng có chút e ấp, cô khẽ gạt gạt lọn tóc rồi nói: “Khô khoảng bảy phần là được rồi, sấy khô quá không tốt cho da đầu đâu.”

“Ồ?”

Giọng nói Trần Yếm mang vẻ lười biếng: “Lại đây nào, cà phê đến rồi này. Em có đói không? Có muốn tiện thể gọi chút đồ ăn ngoài không?”

Hạ Diệp đi về phía anh, cẩn thận cất hũ tẩy trang cùng vài món đồ linh tinh vào trong túi rồi mới ngồi xuống ghế sofa, cô hỏi: “Tối nay em ăn rất no nên không thấy đói lắm, còn anh? Nếu anh đói thì cứ gọi nhé.”

Dù sao vẫn còn e ấp ngây ngô.

Hai người lúc này đổi sang một môi trường khác, trò chuyện lại có thêm vài phần khách khí.

Trần Yếm đưa ly cà phê cho cô: “Anh không đói, cũng no giống em vậy.”

Hạ Diệp nhận lấy, gật đầu: “Em cũng thế.”

Trần Yếm khẽ cười, thấy cô sửa soạn uống cà phê, anh chống tay lên ghế sofa, ghé sát tới hôn lên môi cô.

Vào khoảnh khắc ấy, Hạ Diệp lập tức nhắm mắt đáp lại.

Tựa như cô đã luôn chờ đợi khoảnh khắc này. Hai người trao nhau một nụ hôn sâu, tay Hạ Diệp vẫn nắm chặt ly cà phê, hương thơm cà phê đọng lại giữa hai người. Trần Yếm gặm nhấm làn môi cô, nhịp tim cũng đập nhanh liên hồi. Vài giây sau, anh lại áp tới hôn cô, đầu lưỡi quấn quít khiến Hạ Diệp đến ly cà phê cũng cầm không vững.

Lúc Trần Yếm rời ra.

Sợi bạc vương vắt ẩn hiện, đi cùng với đó là đôi mắt mơ màng ngập tràn làn nước của cô gái.

Hạ Diệp rất muốn hôn anh thêm lần nữa.

Nhưng cô chỉ biết mím chặt môi, toàn thân bồng bềnh như bước trên mây.

Còn chưa kịp hành động.

Trần Yếm đã cất lời: “Sáng mai em có tiết tám giờ đúng không?”

Hạ Diệp gật đầu.

Ánh mắt Trần Yếm ngập tràn ý cười, che giấu đi ham muốn sâu thẳm nơi đáy mắt, lên tiếng: “Vậy em ngủ trước đi, anh đi tắm đã…”

“Vâng.”

Tiếng đáp lời này của Hạ Diệp nhỏ đến mức nhẹ hẫng như tơ hồng.

Trần Yếm ngồi trở lại, nâng ly cà phê lên uống một ngụm lớn, yết hầu cuộn sóng, tất cả đều là đang đè nén ham muốn. Anh nuốt ngụm cà phê xuống, đứng dậy đi về phía phòng tắm. Vừa bước vào trong, không gian không chỉ phảng phất hương thơm của sữa tắm, mà còn vương vấn mùi hương vốn có trên người Hạ Diệp. Trần Yếm đóng cửa lại, cúi đầu rửa mặt ngay lập tức để lấy lại sự tỉnh táo.

Hạ Diệp ngồi thẫn thờ một lúc lâu mới bưng ly cà phê lên nhấp từng ngụm nhỏ.

Chẳng nếm ra được vị gì, bởi mọi giác quan lúc này đều chỉ còn vương vấn nụ hôn vừa rồi.

Cô cầm điện thoại lên.

Lướt xem bảng tin để đánh lạc hướng sự chú ý của bản thân.

Bạch Giai đăng bức ảnh chụp chung với Lý Thiên Mạc. Tối nay Bạch Giai mặc rất đẹp, áo hai dây kết hợp cùng quần jeans ôm dáng, nụ cười rạng rỡ. Lý Thiên Mạc tặng cô ấy rất nhiều quà, một cô bạn ở phòng bên cạnh cũng thích Lý Thiên Mạc nên vô cùng ghen tị. Lý Thiên Mạc trong hình trông rất nhã nhặn, lịch sự, ngũ quan hài hòa, đúng chuẩn một chàng trai ôn hòa nhã nhặn.

Lướt xuống tiếp.

Trình Hòa đăng tấm hình chụp màn hình trong game, cô ấy đang chinh chiến cùng đồng đội, phô diễn sức mạnh chiến đấu của mình.

Lý Nhan đăng một bức ảnh màn hình quảng cáo ở trung tâm thương mại thành phố Lê Thành.

—— F.A đừng khóc, toàn bộ gian hàng mua một tặng một, bạn mua một món, tặng một món cho đối tượng tương lai.

Lý Nhan còn viết thêm: Đau lòng quá, tối nay tôi ngậm ngùi chốt đơn mất ba trăm tệ.

Bên dưới là một dàn bạn học cấp ba nhảy vào bình luận ha ha ha ha…

Cực kỳ vui vẻ.

Lướt xuống tiếp.

Lâm Hiên đăng một tấm hình, giữa dòng xe hối hả là một chiếc xe thể thao màu xám hoàn toàn mới, đuôi biển số vẫn là số 88.

Cậu ấy hỏi: Đù, kinh ngạc chưa, chiếc xe trong mơ hiện hình rồi, bạn học nào ở Đại học Hải Thàng sở hữu thế này? Sáng mai tôi qua làm một chuyến trải nghiệm được không?

Hạ Diệp nhấn vào bức ảnh xem thử.

Chính là chiếc xe đó của Trần Yếm.

Hạ Diệp gõ phím định bụng nói đó là xe của Trần Yếm, nhưng suy đi tính lại, cứ để Trần Yếm tự nói với Lâm Hiên thì hơn, thế là cô thu tay lại.

Lướt xuống tiếp là bài đăng của Hạ Hi.

Rồi đến bài đăng của chị gái.

Hạ Hi than vắn thở dài rằng đi học vất vả, đi học mệt mỏi, đi học lại còn phải đóng học phí, người ta thì đi hẹn hò còn cậu ấy thì phải học, số khổ quá mà.

Còn chị gái thì chỉ đăng thông tin teambuilding của công ty, chẳng có gì thêm.

Nối tiếp bên dưới là một vài quảng cáo cùng tin tức từ các bạn học thời cấp hai.

Hạ Diệp không xem tiếp nữa, cô đã uống khá nhiều cà phê nhưng người lại rất buồn ngủ. Cô liếc nhìn về phía phòng tắm, đứng dậy, đỏ mặt bước vào phòng ngủ. Trên chiếc giường trong phòng, khăn tắm được xếp thành hình trái tim đặt ngay ngắn ở chính giữa, đơn giản mà không hề sến sẩm. Hạ Diệp đi tới bên kia giường, cũng không dời hình trái tim ấy ra mà cẩn thận vén chăn chui vào nằm xuống.

Cô thấy buồn ngủ.

Cơn buồn ngủ này mang theo cảm giác ngà ngà như say rượu.

Năm phút sau, Trần Yếm bước ra khỏi phòng tắm, anh vừa đi vừa lau tóc. Vừa ngước mắt lên thấy phòng khách vắng bóng người, chỉ còn lại hai ly cà phê trên bàn, hóa ra cô đã đi ngủ rồi.

Trần Yếm bỏ chiếc khăn tắm ra, những giọt nước từ cổ anh trượt dài xuống, lăn vào sau cổ áo.

Anh treo khăn tắm lên cẩn thận rồi đi tới bên bàn, bưng ly cà phê lên uống. Tóc anh rủ xuống che đi hàng lông mày, anh nhấp thêm vài ngụm.

Trần Yếm mới bước vào phòng.

Tựa vào cánh cửa, anh nhìn thấy bóng hình đang quay lưng về phía cửa phòng. Dưới ánh đèn mờ ảo, tấm lưng ấy trông đặc biệt mềm mại.

Trần Yếm ngoảnh đầu nhìn ra phía chiếc ghế sofa ngoài phòng khách.

Rồi lại nhìn về chiếc giường trong phòng. Anh vốn định ra sofa ngủ, nhưng khó khăn lắm mới có cơ hội ở bên nhau, trong lòng anh trỗi dậy ham muốn hèn hạ là được ngủ cùng cô.

Thế là, anh bước vào trong, vén chăn lên.

Chiếc khăn tắm hình trái tim bị ép vào chính giữa chẳng ai bận tâm. Trần Yếm tiến lại gần, từ phía sau ôm lấy vòng eo của Hạ Diệp.

Hạ Diệp đang rất buồn ngủ, cơn buồn ngủ đong đầy nhưng vì mải nghĩ suy trôi dạt nên ý thức vẫn chập chờn, tinh thần chưa thể thả lỏng hoàn toàn. Cho nên khi cánh tay anh ôm tới, Hạ Diệp hé mở đôi mắt, mơ màng nghĩ thầm, anh ấy tắm xong rồi sao.

Sau đó, Hạ Diệp rốt cuộc cũng trút bỏ được sự căng thẳng, đầu óc trống rỗng và chính thức chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng đến nửa đêm.

Phía sau vang lên những tiếng động lột xột nhỏ vụn, cánh tay trên eo rời đi khiến Hạ Diệp đột ngột tỉnh giấc, cô xoay người nhìn sang.

Trần Yếm đã bước xuống giường, đi về phía phòng tắm.

Hạ Diệp chớp chớp mắt.

Anh đi đâu thế nhỉ?

Có lẽ là đi vệ sinh chăng.

Cô thầm nghĩ vậy nên lại nghiêng mình ngủ tiếp, nhưng ngủ không được sâu, thần trí theo bản năng vẫn đang trong trạng thái chờ đợi.

Chờ đến chẳng biết bao lâu, Hạ Diệp phát hiện anh mãi vẫn chưa quay lại. Hạ Diệp không nằm yên được nữa, cô ngồi dậy, bước ra khỏi phòng ngủ rồi đi về phía phòng tắm.

Trong phòng tắm có thể nghe thấy tiếng nước chảy văng vẳng.

Anh ấy đang tắm sao?

Hạ Diệp chớp chớp mắt.

Hai phút sau, cửa phòng tắm xoạch một tiếng kéo ra, Trần Yếm mang theo một thân hơi nước bước ra lần nữa, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Hạ Diệp nuốt nước bọt: “Sao anh lại tắm nữa rồi?”

Trần Yếm nghe vậy thì bật cười, anh thong thả lau tóc rồi bước về phía cô: “Sao em lại tỉnh rồi?”

Hạ Diệp ngước mắt lên, khoảng cách lại gần khiến lông mày và ánh mắt anh càng thêm rõ nét, vô cùng đẹp trai. Cô lẩm bẩm: “Tự nhiên em tỉnh, còn anh?”

Trần Yếm nhìn cô gái nhỏ trước mắt: “Còn anh ư? Em đoán xem?”

Hạ Diệp mím môi, hàng mi nhẹ rung, mái tóc dài sau một giấc ngủ trông khá rối bời, cô lý nhí: “Có phải do điều hòa nóng quá nên anh bị đổ mồ hôi không?”

Trần Yếm tiến lại gần cô, xoáy sâu vào mắt cô: “Em ngốc thật đấy hay giả vờ ngơ ngác thế?”

Hạ Diệp bị anh tiến lại gần thì mặt đỏ bừng lên ngay lập tức, cô bĩu môi: “Em lo cho anh mà. Nửa đêm nửa hôm tự dưng lại bật dậy đi tắm…”

Đáy mắt Trần Yếm đong đầy ý cười: “Em không thể nghĩ sang hướng khác được à?”

“Hướng khác gì cơ?”

Trần Yếm: “Em nằm trong lòng anh ngủ, anh có thể dửng dưng như không được sao?”

“Uỳnh” một tiếng.

Hạ Diệp phản ứng kịp, gương mặt đỏ lựng lên, hàng mi xòe ra như chiếc quạt nhỏ. Trần Yếm khẽ cười, giọng anh trầm thấp lười biếng: “Đã tỉnh rồi thì…”

“Vậy để anh nếm thử một chút nào.”

Nói xong, anh chồm người về phía trước, chặn đứng làn môi của Hạ Diệp.

Làn môi Hạ Diệp nóng bừng lên, cô theo bản năng ngẩng cằm, môi lưỡi quấn quít.

Trần Yếm tiện tay mắc chiếc khăn tắm lên tựa lưng của chiếc ghế sofa đơn, tay kia siết chặt lấy eo cô, chỉ một cánh tay đã có thể ôm trọn. Hai người trao nhau một nụ hôn sâu, đầu gối Hạ Diệp mềm nhũn ra, Trần Yếm nhân thế bế cô đặt lên chiếc bàn làm việc sát cửa sổ. Về sau, chiếc cúc áo phía sau lưng Hạ Diệp lại bị cởi ra, những vết đỏ thắm kia hoàn toàn phơi bày. Làn môi Trần Yếm lướt qua những vệt đỏ ấy, Hạ Diệp bịt chặt miệng lại, trong mắt đong đầy làn nước, long lóng dạt dào.

Anh cúi đầu, không chỉ lướt qua vẻ ngọt ngào mềm mại mà còn tìm đến bên eo, rồi chạm đến vùng bụng.

Toàn thân Hạ Diệp run lên, cô đưa tay ôm lấy mặt anh. Trần Yếm mỉm cười, tiếp tục lấp kín môi cô, siết chặt lấy eo cô.

Cổ áo anh mở rộng, vẻ thanh tú phóng khoáng của một chàng trai phơi bày trọn vẹn. Trang phục trên người Hạ Diệp đã xộc xệch ngổn ngang, từ cổ trượt xuống là làn da trắng ngần như tuyết, chăng kín những vệt đỏ thắm.

Họ rốt cuộc vẫn không đi đến bước cuối cùng.

Bởi vì Trần Yếm thực sự chưa chuẩn bị gì cả, anh cảm thấy Hạ Diệp cần phải thích nghi từ từ, anh không thể đòi hỏi cô ngay lúc này.

Khi kết thúc.

Hơi thở của Hạ Diệp loạn nhịp hoàn toàn, cô ngã vào lòng Trần Yếm, vì ngượng ngùng mà không dám ngẩng đầu lên.

Trần Yếm bế cô lên, lại quơ lấy chiếc áo của cô rồi bế cô vào phòng ngủ. Đắp chăn lên cho cô, Trần Yếm hôn nhẹ lên trán cô, thấp giọng dặn dò: “Em mặc quần áo vào trước đi, anh đi tắm chút đã.”

Hạ Diệp kéo chăn che tới tận mắt, hàng mi cô khẽ động: “Lại tắm nữa ạ?”

Trần Yếm mỉm cười cọ cọ đầu mũi cô.

“Không tắm sao mà được.”

Hạ Diệp đỏ bừng mặt.

Trần Yếm buông cô ra rồi bước ra ngoài. Anh cũng chẳng bận tâm chuyện Hạ Diệp đang nhìn mình, trực tiếp cởi chiếc áo sơ mi ra, để lộ tấm lưng với những đường nét săn chắc uốn lượn.

Hạ Diệp đỏ gập cả mặt.

Đợi anh bước vào phòng tắm, Hạ Diệp vội vã ngồi dậy, quơ lấy chiếc áo mặc vào, che đi những vệt màu loang lổ trên người.

Sau đó cô lại nằm xuống.

Chỉ là lần này Trần Yếm không ngủ trong phòng được bao lâu, nửa đêm về sáng anh đã đi ra ngoài ngủ ở ghế sofa.

Thực sự là không thể nhẫn nại nổi.

Tuổi trẻ hừng hực, chỉ muốn nhào nặn cô nhập hòa vào từng thớ thịt máu xương của mình.

Hôm sau, Hạ Diệp có tiết học sớm lúc tám giờ.

Trần Yếm dĩ nhiên cũng thế, từ sớm anh đã gọi một chiếc xe công nghệ, lại đưa Hạ Diệp đi ăn sáng rồi hai người mới vội vã quay về trường.

Rũ bỏ đi vẻ phồn hoa náo nhiệt của đêm qua, ban ngày trả lại dáng vẻ thường nhật, ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học. Phía ngoài khu đô thị đại học, đâu đâu cũng là sinh viên đang vội vã đến lớp.

Trần Yếm đưa chìa khóa xe cho Hạ Diệp, bảo cô tan học thì ra xe mà lấy đồ.

Xe của anh đang đỗ ở phía bên Hạ Diệp, buổi sáng anh có kín tiết.

Hạ Diệp “ồ” một tiếng, đeo cặp vội vã bước vào phòng học. Úc An đã cầm giúp sách cho Hạ Diệp, Trình Hòa cũng ngồi cùng một chỗ, đưa cho Hạ Diệp một chai sữa tươi. Hạ Diệp nhận lấy, nhỏ nhẹ nói cảm ơn. Nhìn quanh cả lớp có thể thấy ai nấy đều uể oải, mang một vẻ mặt ngáp ngắn ngáp dài chưa tỉnh ngủ.

Riêng Bạch Giai và Lý Thiên Mạc thì không thấy tới, có lẽ là đã xin nghỉ rồi.

Đến tiết thứ hai, hai người họ mới đủng đỉnh dẫn nhau tới.

Buổi trưa kết thúc buổi học, Hạ Diệp cùng Úc An đi ăn cơm. Ăn xong, Hạ Diệp ra xe lấy đồ. Hoa, cùng với ba món quà kia và cả mấy quả bóng bay đã xì hết hơi. Tối qua lúc rời đi, bóng bay đã được xả hết hơi ra rồi, trong xe không thể để bóng bay còn căng hơi được.

Ôm một ôm hoa cùng với đống quà trên tay, Hạ Diệp quay trở về phòng ký túc xá.

Bạch Giai đang buộc tóc, nhìn vào trong kính trò chuyện cùng Trình Hòa và Úc An.

Bạch Giai hỏi hai người họ có nhìn thấy chiếc xe thể thao màu xám đỗ ở bãi đỗ xe không, chiếc xe này tối qua trên diễn đàn trường có người bàn tán sôi nổi, nhưng không biết là của ai.

Cô ấy bảo cô ấy cũng muốn sở hữu một chiếc xe như thế.

Trình Hòa vừa bấm điện thoại vừa lơ đễnh đáp: “Có khi là của thầy giáo nào đó đấy.”

“Thật sao? Thầy giáo trường mình phô trương thế cơ à?” Bạch Giai không tin.

Úc An chào Hạ Diệp một tiếng, ngẫm nghĩ rồi nói: “Cũng không phải là không thể, biết đâu là của bạn trai thầy cô nào đó… hoặc bạn gái…”

Hạ Diệp trên tay ôm nhiều đồ, nghe thấy những lời này thì không lên tiếng đáp lại.

Cô vội vã muốn trút bớt đống đồ trên tay xuống, cô đặt hoa lại lên bàn rồi lại xếp những thứ khác đè lên cùng.

Trình Hòa liếc nhìn một cái: “Tiểu Diệp Tử, quà 520 đấy à?”

Hạ Diệp gật đầu.

Bạch Giai ngoảnh đầu nhìn qua một cái. Ngoại trừ bó hoa rất bắt mắt ra thì những thứ khác Bạch Giai đều có, thế nhưng dường như cô ấy có thể hiểu được lý do Trần Yếm tặng những món quà này cho Hạ Diệp.

Cô ấy mỉm cười nói: “Tiểu Diệp Tử, thế thì cậu có thể thay chiếc máy tính bảng của cậu được rồi đấy.”

Hạ Diệp mím môi mỉm cười nhẹ nhàng: “Ừm, tớ cũng có dự định đó.”

Úc An tựa vào lưng ghế, cười cợt nhả: “Hotboy trường tốt thật đấy.”

Hạ Diệp “ừm” một tiếng, cô thu dọn quà cáp trên bàn, đặc biệt là đống bóng bay cùng mấy món đồ trang trí nho nhỏ vừa mua.

Đúng lúc này, khi giàn bóng bay được trải ra, một chiếc chìa khóa xe bất ngờ “bốp” một tiếng rơi bộp xuống mặt bàn, phát ra âm thanh khá lớn. Họ theo bản năng cùng nhìn sang, ngay lập tức đập vào mắt là chiếc chìa khóa xe trên bàn.

Bạch Giai vốn đang đứng gần Hạ Diệp, mắt cô ấy quét qua một lượt rồi ngẩn người ra: “Tiểu Diệp Tử, chiếc xe thể thao màu xám đó là của Trần Yếm à?”

Hạ Diệp có phần ngượng ngùng.

Cô quên mất việc mình đã nhét chìa khóa xe vào túi, lúc ôm đồ đạc thì tiện tay gom luôn vào lòng. Cô gật gật đầu.

Bạch Giai bỗng nhiên im lặng.

Trình Hòa dựa lưng vào ghế, cất giọng vô cùng thản nhiên: “Gia cảnh Trần Yếm đúng là nứt đố đổ vách, một chiếc xe gần hơn hai triệu tệ như thế mà cứ thế lái ra ngoài.”

Hạ Diệp biết chiếc xe này của Trần Yếm không rẻ, nhưng không ngờ nó lại đắt đến mức ấy. Cô vội vàng nhặt chiếc chìa khóa xe lên, bỏ vào trong túi rồi tìm một góc thích hợp để cất đi.

Úc An nghe thấy con số hơn hai triệu tệ cũng giật thót mình, trong lòng không khỏi cảm thán, thế giới này thật bất công, cô mua một chiếc xe đạp còn phải đắn đo suy nghĩ mãi, thế mà người ta có một chiếc xe đắt đỏ như vậy lại đỗ chễm chệ ngay bãi đỗ xe ngoài trời.

Úc An ghé đầu sang hỏi: “Diệp Tử, sao chìa khóa xe lại ở chỗ cậu thế? Cậu học lái xe rồi à?”

Hạ Diệp lắc đầu: “Chưa học, đồ đạc để trong xe nên tớ ra lấy thôi.”

Úc An “ồ” một tiếng.

Trình Hòa liếc nhìn Bạch Giai một cái.

Bạch Giai lại nhìn Hạ Diệp thêm một lần nữa rồi thu hồi ánh mắt, quay trở lại tiếp tục buộc tóc.

Bạch Giai im lặng mất vài giây.

Kỳ nghỉ hè này cô ấy định đi học lái xe, đã bàn xong xuôi với bố mẹ là sẽ mua cho cô ấy một chiếc xe mà cô ấy thích. Cô ấy có nhắc đến thương hiệu này, nhưng bố mẹ lại cảm thấy cô ấy có thể lái một thương hiệu khác trước, loại rẻ hơn một chút, đợi đến khi tốt nghiệp rồi mới mua loại này.

Cô ấy lỡ tay làm đứt mất chiếc dây buộc tóc, đành phải tìm một chiếc khác để buộc lại.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm