Phong Tâm
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
  • TRUYỆN ĐANG EDIT
    • TÂN HÔN BẠC HÀ – YẾN CHẤP
    • QUANG ẢNH CỦA ANH – LỤC MANH TINH
    • DANH PHẬN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • NGÀY DÀI IN DẤU – KIM HOẠ
    • TRĂNG SÁNG BÊN Ô CỬA SỔ – KIM DẠNG
    • MUỐN HÔN – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN HOÀN
    • TỰ NGUYỆN SA BẪY – THỜI TINH THẢO
    • ĐÃ KẾT HÔN, ĐỪNG LÀM PHIỀN – ÁT CỬU VY
    • TÌNH SAU HÔN NHÂN – MỘ TƯ TẠI VIỄN ĐẠO
    • DIỄN THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • BƯỚM ĐEN – XUÂN PHONG LỰU HOẢ
    • NGÀY NGÀY NHỚ MONG – KIM HOẠ
    • MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐ CHẤP – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CƯỚI TRƯỚC YÊU SAU – MỘNG TIÊU NHỊ
      • KHI GIÓ NỔI LÊN – MỘNG TIÊU NHỊ
      • NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM – MỘNG TIÊU NHỊ
      • CỐI XAY GIÓ MÀU XANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • FREUD CỦA ANH – MỘNG TIÊU NHỊ
      • HỒ LY VÀ THỢ SĂN – MỘNG TIÊU NHỊ
    • BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐỐT CHÁY – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • VẬT THAY THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • GIẢ BỘ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • NỮ PHỤ HÀNG NGÀY CẦU LY HÔN – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
      • ĐÓN TẾT – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH CŨ – DIỆP KIẾN TINH
      • CHẠY VỀ PHÍA EM – DIỆP KIẾN TINH
      • TÌNH YÊU ĐẾN MUỘN – DIỆP KIẾN TINH
    • TRÁI ĐẮNG – TUẾ KIẾN
    • LẦN ĐẦU YÊU ĐƯƠNG NỒNG CHÁY – MẠCH NGÔN XUYÊN
    • NỤ HÔN NGỌT NGÀO – NGÂN BÁT
    • TRĂNG GIÓ NƠI ĐÂY – MỘ CHI
    • YÊU KHÔNG LỆCH GIỜ – MỘ CHI
    • MÊ ĐẮM – KIM HỌA
    • MÔI ĐỎ – KIM DẠNG
    • LÀM NŨNG – THỜI TINH THẢO
    • PHÍA DƯỚI HOANG ĐƯỜNG – ĐÀO HOÀ CHI
    • ĐUỔI HẠ – MỘC QUA HOÀNG
  • TRUYỆN SẮP EDIT
    • CHỈ PHÚC VI HÔN – KIM HOẠ
    • DỰA THẾ – BÁN TIỆT BẠCH THÁI
    • VÙNG CẤM MẬP MỜ – DIỆP KIẾN TINH
  • TRUYỆN ZHIHU
    • ÔNG ĂN CHẢ, BÀ ĂN NEM
    • NỖI HẬN MIÊN MAN – THẬP TỨ KỲ
    • THIÊN KIM THẬT BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ – A Bảy Bảy Bảy Bảy Bảy
    • NGÔI TRƯỜNG MÀU M.Á.U – 异色人间道 2
    • QUY TẮC DI NGÔN CỦA BẠN CÙNG PHÒNG – VÁY TRẮNG LÀM BIẾNG
    • QUY TẮC RỜI TRƯỜNG NGÀY CUỐI TUẦN
    • QUY TẮC PHÒNG KÝ TÚC XÁ BAN ĐÊM – NGỖNG
    • KÝ ỨC MUỘN MÀNG
    • NGÔI SAO CỐ CHẤP – CÁ MUỐI TIÊN KHÍ SỐ 2
    • BÔNG HOA THÂM ĐỘC – TRÚC KHÔNG ĂN TRÚC
    • ÁNH HOÀNG HÔN – MÈO THẦN TÀI
    • NIỆM NIỆM PHỤC NIÊN NIÊN – THẬP LỤC KỲ
    • THIÊN KIM TRỞ VỀ – TIỂU TRẦN
Sign in Sign up
Prev
Next

BƯỚM ĐEN - XUÂN PHONG LỰU HOẢ - Chương 74 - [Hận]

  1. TRANG CHỦ
  2. BƯỚM ĐEN - XUÂN PHONG LỰU HOẢ
  3. Chương 74 - [Hận]
Prev
Next

Ở đầu mỗi chương truyện, mọi người có thể bấm dấu + hoặc - để tự điều chỉnh cỡ chữ, đánh dấu trang và điều chỉnh chế độ đọc sáng tối.

Ở góc bên phải màn hình điện thoại có hình bánh răng ⚙️, có thể tuỳ chỉnh chọn chương mình muốn đọc.

Editor: Phong Tâm

—

Chương 74 – Hận

“Tôi muốn em phải trả lại tất cả những gì đã thiếu nợ tôi.”

–

Đêm khuya tĩnh lặng, Hứa Yên không kìm nổi mà lén lút chui vào thư phòng của Đoạn Tự Lý.

Căn phòng ấy không khóa.

Cô bật chiếc máy tính bàn, dựa vào trí nhớ gõ dãy mật khẩu mà trước đó Đoạn Tự Lý từng nhập.

Thành công! Anh vẫn chưa thay đổi mật khẩu.

Cô thuận lợi đăng nhập vào chiếc máy tính vốn dùng để xử lý công việc thương mại của anh, trong đó lưu trữ vô số dữ liệu, phân loại gọn gàng trong từng thư mục.

Hứa Yên kiểm tra tình trạng thuế trước, đây vốn là chỗ dễ phát sinh vấn đề nhất. Cô từng học qua kế toán tài chính hồi đại học. Nhưng đáng tiếc, sau nửa năm anh tiếp quản tập đoàn họ Đoạn, các khoản thuế hoàn toàn trong sạch, ít nhất, từ những báo cáo thuế, chẳng thể tìm ra sơ hở nào.

Cô lại mở tiếp báo cáo tài chính, từng công ty con của tập đoàn, tình hình tài chính đều phản hồi khả quan, ổn định và phát triển, không chê vào đâu được.

Lục lọi suốt hơn hai tiếng đồng hồ, mọi thư mục đều bị cô lật tung, nhưng chẳng có lấy một vấn đề.

Hứa Yên tựa người vào chiếc ghế công thái học hơi rộng nhưng rất thoải mái, khẽ thở dài.

Tên này, quả thực là không một kẽ hở.

Tuy vậy, trên màn hình lại có một thư mục album được mã hóa. Ban đầu Hứa Yên không để tâm, nhưng sau khi mọi ngóc ngách đều không tìm được nhược điểm, cô chỉ còn biết đặt hy vọng vào chiếc thư mục này.

Cần nhập mật khẩu, cô thử mật khẩu khởi động máy, nhưng báo sai.

Thậm chí hệ thống còn không cho nhiều lần thử, sai ngay từ lần đầu thì lập tức khởi động cảnh báo, tin nhắn báo động sẽ gửi thẳng tới điện thoại của chủ người dùng.

Kẻ làm chuyện khuất tất luôn thấp thỏm, Hứa Yên hoảng hốt rút phích cắm máy tính, cùng lúc đó, cửa thư phòng bị đẩy ra.

Trong cơn hoảng loạn, cô vội lao về phía ban công, chân phải vừa đặt lên lan can, một bàn tay mạnh mẽ đã kịp giữ lấy vai cô.

Chỉ khẽ dùng sức, anh đã kéo cô trở lại.

Bất ngờ đâm sầm vào lồng ngực anh.

Nhịp tim vững chãi, hơi ấm nóng bỏng.

Hứa Yên hoảng loạn đẩy anh ra, sắc mặt lúng túng.

Đoạn Tự Lý mặc áo ngủ đen, ánh trăng nhu hòa phác họa dáng hình anh, nét mặt thản nhiên: “Muốn tìm gì, để tôi giúp em.”

Đã bị bắt quả tang, Hứa Yên chỉ có thể thẳng thắn thừa nhận: “Tìm nhược điểm của anh.”

“Có tìm được không.”

“Suýt nữa.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, không chịu yếu thế: “Đoạn Tự Lý, có bản lĩnh thì giết tôi đi, nếu không, sớm muộn tôi cũng sẽ khiến anh chết không yên.”

Dáng vẻ hung hăng ấy, như chú mèo con nhỏ xíu giương vuốt nhe nanh, chỉ tiếc vuốt không hề sắc bén.

Mãi mãi vẫn là như vậy.

Rõ ràng chính cô mới là người hủy hoại tình cảm của bọn họ, chính cô chôn vùi chút ánh sáng cuối cùng trong trái tim anh, mà sao cô vẫn có thể ngang ngược, sao chưa từng nhận sai, sao mọi hậu quả do Đoạn Minh Đài gây ra lại bắt anh phải gánh chịu.

Không công bằng.

Nhưng cô… chưa từng muốn cho anh sự công bằng.

Những gì Đoạn Minh Đài khát khao từ nhà họ Tô, đối với Đoạn Tự Lý mà nói thật ra chẳng đáng là bao. Chỉ cần anh còn ngồi vững vị trí này, không quá ba năm, anh hoàn toàn có thể gây dựng lại mười nhà họ Tô.

Thế nhưng ngoài việc cướp đi mọi thứ cô muốn, nghiền nát khát vọng của cô, để cô vĩnh viễn không bao giờ đạt được điều mình mong cầu… anh không nghĩ ra cách nào khác để làm nguôi đi nỗi đau trong lòng.

Anh túm lấy cổ áo Hứa Yên, ném cô ra ngoài thư phòng, giọng lạnh lùng đe dọa: “Còn dám động vào máy tính của tôi, tôi sẽ trói em lại, ném về Thiện Bang, không tin thì thử đi.”

Hứa Yên bĩu môi.

Càng như vậy, cô lại càng chắc chắn, bên trong album mã hóa kia nhất định có vấn đề.

Biết đâu đó chính là nhược điểm, là gót chân Asin của anh.

Cô nhất định phải tìm cách mở được nó.

…..

Buổi trưa, khi Đoạn Tự Lý không ở nhà, Hứa Yên dùng chiếc laptop để lên mạng, đăng nhập tài khoản Weibo của mình.

Hôm qua cô đã để lại tin nhắn cho Đạo Huệ, nhưng tới giờ vẫn chưa nhận được hồi âm.

Đây là việc khiến cô nặng lòng nhất lúc này.

Hứa Ngôn chắc chắn sẽ nghĩ tới chuyện Đạo Huệ giúp cô chạy trốn. Nếu để rơi vào tay anh ta, với bản tính tàn nhẫn kia, Đạo Huệ nhất định không giữ nổi mạng.

Nếu cậu ấy thoát được, lẽ ra việc đầu tiên phải làm là liên lạc với cô, sao đến giờ vẫn bặt vô âm tín.

Càng nghĩ, cô càng thấy sợ.

Nhưng ngoài việc để lại tin nhắn, Hứa Yên không còn cách nào tốt hơn. Lúc này ngay bản thân cô còn chẳng giữ nổi mạng, lấy đâu ra sức để bảo vệ người bên cạnh.

Đúng lúc đang loay hoay, quản gia mang tới một chiếc điện thoại, nói với cô: “Tiểu thư Hứa, có một cuộc gọi video từ nước ngoài, là muốn tìm cô.”

Hứa Yên giật mình, vội nhận lấy. Trên màn hình hiện ra gương mặt đen sạm, rắn rỏi của Đạo Huệ.

“Đạo Huệ!”

Trên đầu cậu quấn băng, tay phải cũng được băng bó, vậy mà vẫn ngốc nghếch cười với cô.

“Bây giờ cậu ở đâu? Mặt bị thương thế này là sao?”

Đao Huệ mấp máy môi nói với cô rằng, sau khi cô rời đi, cậu liền trốn khỏi đảo. Hứa Ngôn từng phái người đuổi giết, nhưng trên đường lại gặp được người của anh Đoạn, nhờ sự giúp đỡ ấy mà cậu mới đến được Thái Lan. Hiện giờ cậu đang làm việc tại xưởng gỗ của anh Đoạn, trong quá trình bị truy sát cậu đã bị thương.

Cậu nói nghe nhẹ bẫng, nhưng Hứa Yên vẫn có thể tưởng tượng, cuộc hành trình chạy trốn ấy nhất định là chín chết một sống, đầy hiểm nguy rợn người, bởi chính con đường cô trở về nước cũng từng như thế.

“Cậu bây giờ… đang làm việc ở xưởng của Đoạn Tự Lý?”

“Ừ, ở đây rất tốt, chỉ cần chịu khó làm lụng là có thể kiếm được tiền, cũng không sợ người của Hứa Ngôn.”

Đao Huệ lại hỏi tình hình của cô. Hứa Yên liếc sang bên cạnh, thấy quản gia đang đứng nghiêm trang, đương nhiên không dám nói mình đang bị giám sát, chỉ đáp: “Tôi cũng ổn, tạm thời an toàn.”

“Thế thì tốt rồi.”

Chẳng mấy chốc, quản gia đã nhắc nhở, thời gian trò chuyện đã hết.

“Đao Huệ, cậu có thể tạm thời làm việc ở đó, nhưng đừng lơ là cảnh giác. Tôi sẽ còn liên lạc lại.”

“Tôi biết rồi, tiểu thư cũng vậy.”

Sau khi cúp máy, quản gia liền thu lại điện thoại, quay sang nói với Hứa Yên:
“Tiểu thư Hứa, bây giờ cô đã biết, người của cô đang ở trong tay anh Đoạn. Trước khi có hành động gì, mong cô hãy nghĩ kỹ, đừng làm chuyện gì khiến anh Đoạn khó xử.”

Hứa Yên hiểu rõ, ông ta đang ám chỉ việc cô nhiều lần động đến máy tính của Đoạn Tự Lý.

“Anh ta muốn dùng Đao Huệ để uy hiếp tôi, đúng không?”

“Cô có thể hiểu như thế.”

…

Buổi tối, Cao Minh Lãng tổ chức một buổi họp mặt bạn học của hội học sinh cấp ba.

Không ai hy vọng Đoạn Tự Lý sẽ đến, dù sao hiện giờ anh là người đứng đầu tập đoàn Đoạn thị, hẹn trước cả ba tháng cũng chưa chắc có thể gặp được.

Không ngờ, anh lại xuất hiện.

Anh không nói nhiều, chỉ một mình ngồi bên lan can tầng hai, lặng lẽ uống từng chén rượu, không ai dám đến quấy rầy.

Anh vốn không hề hứng thú với những buổi tụ tập thế này, nhưng cuối cùng vẫn bước chân tới.

Hai năm cấp ba ấy, có lẽ là quãng thời gian hiếm hoi trong đời anh còn được coi là thoải mái và vui vẻ.

Và sẽ chẳng bao giờ… chẳng bao giờ còn có lại nữa.

Trong sảnh, Cao Minh Lãng chiếu lên màn hình những bức ảnh hoạt động của hội học sinh năm xưa, mọi người vừa xem vừa xôn xao hoài niệm. Khi lật tới một tấm, đó là cảnh Hứa Yên dẫn nhóm nữ sinh của hội đến trường Phổ Tây thi đấu bóng rổ.

Trong ảnh, thiếu nữ mặc chiếc áo bóng rổ rộng thùng thình, chống tay lên gối, gương mặt trắng trẻo, trong sáng ngọt ngào. Đôi mắt phượng sáng rực, nhìn chằm chằm về phía rổ bên kia, ánh mắt kiên định, ẩn chứa sự bướng bỉnh.

“Cô ấy là ai vậy?” Có cô gái hiếu kỳ hỏi bạn trai mình, “Xinh quá! Sao hôm nay không thấy?”

Một câu nói khiến cả hội trường lặng ngắt.

Không ai dám lên tiếng.

Người bạn trai kia từng là cán sự liên hiệp học sinh, cậu thoáng liếc về phía dáng hình cô độc nơi lan can, rồi nhỏ giọng giải thích với bạn gái: “Cô ấy tên Hứa Yên, là… là…”

“Là bạn gái cũ, ánh trăng đen của Đoạn chủ tịch nhà chúng ta.” Thích Ấu Vy thẳng thắn nói, cũng không sợ ai nghe thấy, mặc cho Lộ Kỳ ở bên cứ kéo tay cô.

“Trời ạ! Vị đó mà… cũng từng có bạn gái à?” Cô gái kia không tin nổi, “Em còn tưởng anh ấy không thích con gái chứ. Thế giờ cô ấy ở đâu?”

Chàng trai lắc đầu: “Không biết, có lẽ đang ở nước ngoài.”

Rượu quá ba vòng, trong người Đoạn Tự Lý đã hơi ngà say.

Anh muốn tránh đi, cứ ngỡ rằng có thể thoát được, nhưng trong đầu… vẫn chỉ toàn là hình bóng của cô. Ngay cả khi say khướt, anh vẫn nhớ đến cô.

Đoạn Tự Lý đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Ngay bên cầu thang, Thích Ấu Vy chặn lại: “Đoạn Tự Lý, tôi biết Hứa Yên đang ở trong tay cậu, có thể cho tôi gặp cô ấy một lần được không?”

Đoạn Tự Lý không buồn đáp lại, cũng không bố thí cho cô lấy một ánh nhìn, thẳng bước đi xuống.

“Có thể cô ấy đã nói với cậu rất nhiều lời dối trá, nhưng có một điều là thật, cô ấy từng yêu cậu.” Thích Ấu Vy ngoái lại, nói, “Cậu mất tích hai năm nay, cô ấy sống không tốt, từng ngày từng giờ, từng phút từng giây đều dằn vặt, tự trách.”

“Thứ tình yêu rẻ rúng ấy, với tôi, là một sự sỉ nhục.”

Đã phản bội thì chính là phản bội, nếu thật sự còn yêu, vậy mà vẫn chọn phản bội, điều đó chứng minh cán cân trong lòng cô chưa từng nghiêng về phía anh.

Loại tình yêu đó… khiến anh ghê tởm.

Bước xuống dưới, chiếc Maybach đã chờ sẵn bên đường.

Ánh đèn đường dịu dàng rọi lên gương mặt anh, những đường nét sắc sảo, gò má hơi hồng vì men rượu.

Bạch Mộ La vẫn đứng đó, dõi theo anh, anh vốn rất ít khi uống rượu, luôn giữ cho mình sự tỉnh táo và lý trí.

Từ ngày người phụ nữ kia quay về, cảm xúc của anh luôn bất định, khi thì bực dọc, lúc lại thẫn thờ. Tất cả, Bạch Mộ La đều trông thấy.

Cô ta bước nhanh lên, lo lắng nói: “Anh uống nhiều rồi, để em đưa anh về nhé.”

Đoạn Tự Lý chỉ thấy đầu óc mê man hỗn loạn, thậm chí không thèm liếc cô ta lấy một cái, cúi người ngồi vào trong xe:

“Không cần.”

Bạch Mộ La hơi hoảng, nắm chặt lấy anh, giọng mang theo chút tủi thân: “Tự Lý, rõ ràng chúng ta đã nói rồi, sau khi có kết quả giám định sẽ công bố chuyện liên hôn giữa hai nhà Tô – Đoạn.”

Anh gạt mạnh tay cô ta ra, ánh mắt còn lộ rõ chán ghét: “Đừng gọi tôi bằng hai chữ đó.”

Rất chói tai.

Hết lần này đến lần khác bị cự tuyệt, Bạch Mộ La đã không kìm nổi nữa. Bất an, ghen tỵ cùng nỗi tủi hờn vì phải đóng vai người khác bao năm, bỗng chốc như đê vỡ.

“Rốt cuộc ý anh là gì chứ!” Giọng cô ta nghẹn ngào, “Không phải anh vẫn còn yêu cô ta đấy chứ!”

Cô ta gào hỏi trong bộ dáng vừa thảm hại vừa đáng thương.

“Không.” Đoạn Tự Lý lạnh lùng phủ nhận, “Cô ta không xứng với tình yêu của tôi.”

Câu nói ấy không làm Bạch Mộ La thấy yên lòng, cô ta hiểu rõ, hận vốn cũng bắt nguồn từ yêu. Chỉ khi thật sự không còn quan tâm nữa, mới không vì người đó mà cảm thấy dao động, tình yêu mới coi như biến mất.

Mà Đoạn Tự Lý thì không. Anh vẫn còn oán hận sự phản bội kia, vẫn không thể thoát ra, điều đó chỉ chứng minh một điều: anh còn yêu.

Cô ta lao đến, kiễng chân, định dùng nụ hôn để lấp đầy sự lạnh lùng của anh, muốn chứng thực một quyền sở hữu vốn dĩ không tồn tại.

Nhưng anh đáp lại cô ta… chỉ là sự chán ghét.

Đoạn Tự Lý nghiêng đầu né tránh, dứt khoát hất cô ta ra, lực mạnh đến mức khiến cô ta loạng choạng.

Ánh mắt anh nhìn cô ta, không hề che giấu sự ghê tởm.

“Cô trước sau chỉ là cái bóng thế thân của Tô Ý Chi, dù có liên hôn, chúng ta cũng chỉ là quan hệ hợp tác, đừng mơ mộng thêm, hãy tự biết vị trí của mình.”

Nói dứt, anh không chút lưu luyến, lạnh nhạt ngồi vào trong xe.

Bạch Mộ La còn muốn níu kéo, nhưng bị tài xế vốn im lặng bấy lâu ngăn lại.

Cô ta nhìn chiếc Maybach xa dần trong màn đêm, nước mắt ào ạt rơi xuống.

Trong lòng cô ta hiểu hơn ai hết, chỉ cần Tô Ý Chi còn tồn tại… cô ta mãi mãi chỉ là một kẻ thế thân nực cười.

Nếu như… Tô Ý Chi không còn nữa thì tốt biết bao.

…

Đoạn Tự Lý đẩy cửa bước vào nhà.

Bên quầy bar, thiếu nữ khoác chiếc váy ngủ trắng tinh, như một nụ hoa dành dành e ấp, đang mềm nhũn tựa vào mặt bàn.

Ngón tay mảnh mai quấn quanh chân ly, đáy mắt tràn ngập hơi men.

Nghe thấy tiếng bước chân, cô ngẩng đầu, nhìn bóng dáng cao lớn đang tiến lại gần.

Cô rút ra từ kệ quầy bar một con dao bạc.

“Nếu không xuống tay được, thì đừng thử hết lần này đến lần khác.” Đoạn Tự Lý cười nhạt, “Chỉ khiến bản thân trông càng ngu ngốc.”

Quả thực… cô không đủ tàn nhẫn.

Hứa Yên hận bản thân như thế.

Kẻ thù ngay trước mắt, cơ hội báo thù cũng có, nhưng cô hết lần này đến lần khác lại bỏ lỡ.

Cô càng hận sâu sắc cái thứ quan tâm không sao dập tắt được, vốn không nên tồn tại trong tim mình.

Chính vì sự quan tâm chết tiệt ấy, đến cả hận thù cũng chẳng còn thuần khiết.

Cô chỉ có thể hận chính mình!

Dù có chuốc say bản thân, cũng chẳng thể thoát khỏi sự thật rằng cô vẫn còn để tâm đến anh.

Hứa Yên muốn chết chìm trong những cảm xúc đó.

Cô vứt dao, tự rót thêm một ly rượu vang, rồi nốc cạn.

Đoạn Tự Lý bình thản nhìn cô.

Rượu từ khóe môi cô tràn xuống, chảy qua chiếc cổ trắng nõn yếu ớt, rồi biến mất trong cổ áo lỏng lẻo…

Cô buông bỏ tất cả mà thốt lên: “Anh muốn dùng Đạo Huệ làm con tin, để uy hiếp tôi, phải không?”

“Uy hiếp em cái gì?” Đoạn Tự Lý thản nhiên bước tới, giật lấy ly rượu khỏi tay cô.

“Chỉ cần Đạo Huệ còn trong tay anh một ngày… tôi sẽ không thể rời đi, cũng không thể chết. Anh muốn tôi làm gì, tôi cũng chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.” Giọng cô đứt quãng.

“Vậy em sẽ ngoan ngoãn làm theo sao?” Anh xoay ly rượu trong tay, ngón tay với khớp xương rõ ràng.

Hứa Yên im lặng, dùng sự im lặng để chống lại.

“Tô Ý Chi, tôi muốn em phải trả lại tất cả những gì đã thiếu nợ tôi.”

“Thiếu nợ?” Hứa Yên như nghe thấy một trò cười lớn, bật cười khẽ khàng, “Tôi thiếu nợ anh cái gì? Đoạn Tự Lý, anh gần như đã cướp đi toàn bộ mọi thứ của tôi.”

“Vẫn chưa đủ. Sự trả thù của tôi với kẻ từng làm tôi tổn thương, phản bội tôi, là không có điểm dừng. Đây là điều em đã biết từ lâu.”

“Anh còn muốn cái gì nữa?” Cô khàn giọng hỏi.

“Cả người cô, mạng sống của cô, quãng đời còn lại của cô đều thuộc về tôi. Tôi muốn gì, cô phải cho tôi cái đó.”

“Rốt cuộc anh muốn gì?”

Ánh mắt Đoạn Tự Lý gắt gao khóa chặt lấy cô.

Vạt áo ngủ trắng buông hờ, lộ ra làn da trắng mịn, những đường nét mơ hồ thấp thoáng.

Lời cô còn chưa dứt, anh đã bế bổng cô vác lên vai, cảm giác mất trọng lực bất ngờ ập đến.

Cô giãy giụa đạp chân trong vô vọng, tà váy ngủ tung bay, để lộ đôi chân thon gầy.

Đoạn Tự Lý sải bước lên tầng, đóng cửa, ném cô xuống giường.

Hứa Yên giằng lấy thắt lưng của anh, như chút giận, quất loạn lên lồng ngực đang cúi xuống của anh.

“Bốp! Bốp!”

Vài tiếng vang khô khốc đập trên làn da trắng lạnh lẽo, lập tức hằn lên những vệt đỏ.

Anh chẳng hề động đậy, chỉ chăm chú nhìn cô dưới thân.

Thà rằng anh ra tay đánh cô, như thế cô mới có thể hận anh giống như hận Hứa Ngôn.

Nhưng anh chưa từng làm vậy.

Giây tiếp theo, Hứa Yên kéo sát cổ anh xuống, hôn ngấu nghiến như một con thú hoang bị nhốt, muốn nuốt trọn lấy anh.

…

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Facebook
  • Phong Tâm
Email
  • phongphongtam@gmail.com

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Phong Tâm

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Phong Tâm