Sếp…Anh có ngạc nhiên về đứa bé này không Editor: Gió+Đá bàoBeta: Bảo Trân — Hạ Ngôn đi từ trong phòng ra, tiến đến phía trước ôm lấy con trai bị ngã, ngẩng đầu nhìn vào cánh cổng khép chặt. Từ Mạn búi tóc xong, nhanh chóng đi ra theo, bà cũng liếc qua cánh…
Editor: YangBeta: Bảo Trân — “Mẹ ~~” Giọng con trai từ phía sau truyền đến, trong trẻo giòn tan, Hạ Ngôn đứng thẳng người, nụ cười trên môi nhạt đi rất nhiều. Cô thu hồi ánh mắt, quay người cúi xuống bế đứa trẻ lên. Quét đất một chút. Cửa xe mở ra, Văn Liễm…
Editor: NUBeta: Bảo Trân — Ra khỏi quán bar, tuyết đã ngừng rơi, mặt đất trở nên ẩm ướt. Văn Liễm cúi đầu châm một điếu thuốc, áo ngoài khoác hờ hững trên cánh tay, cổ áo hơi mở ra. Có chút phóng túng, chút mập mờ. Một chiếc Porsche màu đen chạy tới, Phó…
Không ạ, nhớ tới anh ta làm gì chứ Editor: GióBeta: Bảo Trân — Sau khi Văn Trạch Tân về nước, Văn Liễm trực tiếp đưa cậu đến sản nghiệp dưới anh nghĩa của anh để tĩnh dưỡng. Văn Trạch Lệ đến Lệ Thành công tác, mẹ của họ đã về ngoại, vì vậy hai…
Không ạ, nhớ tới anh ta làm gì chứ Editor: GióBeta: Bảo Trân — Trời đông ở Trấn Giang khác với cái lạnh ở Kinh Thị, lạnh ẩm, không phải kiểu khô hanh kia. Mà trong sân không lắp máy sưởi, hơn nữa lại là kiểu lộ thiên, lạnh vô cùng. Cô Từ gọi người…
Đó là một cặp nhẫn định chế Editor: YangBeta: Bảo Trân — Chú Trần định lái xe đi, nhưng không ngờ, ông chủ đi rồi lại đột nhiên quay trở lại trong xe. Chú Trần dừng lại, nhìn vào kính nói với anh: “Văn Tổng, ngài không nghỉ ngơi sao?” Văn Liễm dập điếu thuốc…
Cô ta tự muốn rời đi, Văn Liễm Editor: NUBeta: Bảo Trân — Lý Tòng mơ hồ nhìn thấy ông chủ ngẩn ra một chút, vài giây sau, Văn Liễm ném điện thoại vào trong ngực anh ta, lạnh lùng nói: “Định vị điện thoại của cô ấy.” “Ông chủ, cái này…” “Làm đi.” Thư…
Editor: NUBeta: Bảo Trân — Lang thang không mục đích trên đường, Hạ Ngôn nhìn thành phố nơi cô sinh ra và lớn lên, nhất thời cũng không biết đi về đâu, cô không có bất kỳ cảm giác thân thuộc nào. Hạ gia không có, căn biệt thự đó cũng không. Cô cũng không…
Em gái, nếu là người khác, chị sẽ không cùng em tranh đoạt, nhưng anh ấy thì không được Editor: NUBeta: Bảo Trân — Hạ Ngôn mím chặt môi, lập tức nắm chặt tay cô giáo. Đầu ngón tay của Văn lão gia gõ trên đùi, nói: “Nhưng Văn gia chúng ta cho dù muốn…
Cô trông rất giống chị gái cô Editor: NUBeta: Bảo Trân — Hạ Ngôn chỉ vào chính mình, “Em là thế thân của Hạ Tình ư?” Văn Liễm nhíu mày, “Hạ Ngôn!” “Có phải hay không?” “Không phải.” Hạ Ngôn mỉm cười, “Nhưng tất cả mọi người đều nghĩ vậy.” Sắc mặt của Văn Liễm…
Lựa chọn thay thế? Editor: NUBeta: Bảo Trân – Chiếc xe khởi động lái ra khỏi đoàn múa. Văn Liễm hỏi: “Em muốn đi đâu?” Hạ Ngôn nhìn người đàn ông đang nắm tay cô, có chút hoảng hốt, cô cụp mắt xuống, “Em không biết.” “Vậy để anh quyết định.” Văn Liễm nâng tay…
Cứ cắn như vậy, cẩn thận lại làm bản thân mình bị thương Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân – Đêm nay, Hạ Ngôn không biết mình đã ngủ như thế nào, giấc mộng cứ lặp đi lặp lại, giấc ngủ không hề yên ổn, mấy lần cô muốn tỉnh lại, đều bị người đàn ông…
Em còn muốn hỏi gì nữa? Editor: NUBeta: Bảo Trân – Một tiếng này hét lên, ngay cả rèm cửa dường như cũng rung chuyển một chút. Sau khi Hạ Ngôn hét lên, ngực cô phập phồng, sau đó bắt đầu đẩy bờ vai của anh ra, bàn tay Văn Liễm dùng sức ấn chặt…
Kéo hạ tình xuống? Anh nỡ sao Editor: NUBeta: Đá bào __ Khương Vân nhanh chóng nhìn về phía Hạ Ngôn. Hạ Ngôn nắm chặt chiếc túi nhỏ, vào khoảnh khắc đó, cô cảm thấy những ánh mắt đến từ xung quanh đều mang đầy sự chế giễu. Cô há miệng thở dốc, muốn nói…
Đêm nay em rất yên lặng Editor: NUBeta: Đá bào — Tin nhắn trên WeChat liên tục cập nhật, Hạ Ngôn ngồi trong bóng tối một lúc, sau vài giây, cô đứng dậy, cầm điện thoại lên, một bên chạy ra ngoài, một bên thì gọi cho Trần Tĩnh. Trần Tĩnh Bắt máy: “Hạ Ngôn,…
Tôi tự hỏi, bây giờ anh ấy đang làm gì? Editor: NUBeta: Đá bào — Mọi người trong nhóm B cũng đang ráo riết tập luyện cho vị trí trưởng nhóm. Khương Vân nhờ cô giáo Từ giúp cô ấy chọn một đoạn vũ đạo để luyện tập, cô giáo Từ chủ yếu nhìn chằm…

