Cô đang khóc vì một người đàn ông khác Editor: Đá bàoBeta: Gió — “Sao anh lại ở đây?” Hạ Ngôn hoàn hồn, xoay cổ tay. Văn Liễm buông lỏng ra, hỏi: “Văn Vũ Phàm đâu?” Hạ Ngôn liếc anh một cái, nói: “Ở trong phòng bệnh.” Nói xong cô đi vào lấy nước nóng…
Không biết xấu hổ Editor: GióBeta: Đá bào — Hạ Ngôn lặng lẽ nhìn người đàn ông, vài giây sau cô đi ra, bước xuống bậc thềm, đưa tay tát mạnh vào gương mặt Văn Liễm. “Bốp” một tiếng. Cùng với tiếng nước mưa, Văn Liễm nghiêng đầu sang một biên, khoé môi có tia…
Đừng kết hôn với anh ta, anh sẽ giúp em cứu anh ta Editor: NUBeta: Đá bào – Gió biển gào thét thổi, lòng bàn tay Văn Liễm liên tục siết chặt, anh ngoan cố nắm lấy cổ tay cô, khuôn mặt cô lúc đó rõ ràng là sinh viên năm nhất, ánh mắt yêu…
Giữa anh và anh ta, em chọn ai? Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Đến phố Kim Nguyên, Hạ Ngôn thanh toán tiền, xuống xe, đi về phía con hẻm. Chiếc Mercedes phía sau chậm rãi dừng lại, nhưng Văn Liễm lại không xuống xe, anh kẹp điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay, hạ…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Trong tình cảnh này, Hạ Ngôn ôm bó hoa trong tay, Văn Liễm hôn cô, ai không biết giữa họ có sự vướng mắc thì cho rằng rất đẹp, mỹ nam và mỹ nữ, cặp đôi hoàn hảo. Rất nhanh, đã có người ồn ào, muốn họ uống rượu…
Đưa tranh và vòng chỉ đỏ cho tôi Editor: GióBeta: Bảo Trân — Vừa vào xe, Hạ Dụ Côn lập tức lái xe đi, lúc đi qua đường trung tâm có nhìn thấy tấm biển quảng cáo [Đoàn vũ đạo Hạ Ngôn Kinh Thị], Triệu Lệ Vận nhìn lướt qua dòng chữ ấy, ngay sau…
Không mời Editor: GióBeta: Bảo Trân — Điện thoại của Hạ Ngôn đột nhiên vang lên, cô lấy ra xem, là Lâm Tiếu Nhi, lúc này chỉ có người thân thiết với Văn Liễm là bà mới dám gọi đến. Hạ Ngôn nhìn Văn Liễm: “Tôi phải về đây.” Nói xong cô xoay người xuống…
Muộn rồi Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Yên lặng vài giây, Văn Liễm vuốt ve mái tóc cô, Hạ Ngôn hơi tránh ánh nhìn xoay người đi vào thang máy. Văn Liễm khép áo khoác lại, ấn tầng một, lấy điện thoại ra gọi cho vệ sĩ, bảo cậu ấy lái xe qua đây….
Làm, anh làm Editor: NUBeta: Bảo Trân — Phó Lâm Viễn đặt điện thoại xuống, xoay người lại. Hạ Ngôn vừa đọc xong tài liệu, cô đóng tài liệu lại, đứng lên nói: “Phó tổng, chúng ta cùng đi ăn tối đi.” Phó Lâm Viễn nghịch điện thoại, cười hỏi: “Cô thực sự không nhớ…
Bám thật đấy Editor: Đá Bào + GióBeta: Bảo Trân — Hạ Ngôn yên lặng nhìn anh trong vài giây. Sau đó, cô nói, “Được.” Cô nói xong liền đẩy anh ra: “Tôi đi đặt phòng, lát nữa anh hãy qua.” Cô xoay người đi ra ngoài. Nghe xong lời này, Văn Liễm hơi nhướng…
Cô ấy với tên kia đã kết hôn chưa? Editor: GióBeta: Bảo Trân — Thật lâu sau Văn Liễm mới quay người lại, kéo gạt tàn qua ném điếu thuốc vào. Gương mặt anh lạnh lùng, ném xong cũng không động, bầu không khí trong phòng làm việc bị đè nén đến tột độ. Lý…
Đúng vậy, cậu bé có gọi là cha đỡ đầu, là cha nuôi Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Bữa tiệc tối thật sự sắp kết thúc, sau khi Giang Tuyết Nhi lén lút nói điều gì đó, mặc dù mọi người đều không tin nhưng cũng không nhịn được mà quan sát Văn Liễm….
Kiểu người tình không danh không phận ấy Editor: NUBeta: Bảo Trân — Sau khi cúp điện thoại, Văn Liễm cầm ly rượu lên khẽ lắc. Phó Lâm Viễn cười hỏi: “Chuyện gì vậy? Hạ Ngôn muốn gặp chị dâu của cậu? Không phải cậu nói là tình nhân bí mật hay sao? Nhanh như…
Tại sao cô ấy muốn gặp chị? Editor: NUBeta: Bảo Trân — Ra cửa, Văn Liễm cúi đầu châm một điếu thuốc, kẹp giữa hai đầu ngón tay, đi tới bên xe, Lý Tòng lập tức xuống xe, Văn Liễm ngậm điếu thuốc trong miệng nhìn cậu ta, “Điều tra thế nào rồi?” Lý Tòng…
Anh ta không phải là chồng tôi Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — “Cái này gọi là gì?” Văn Liễm hỏi. Hạ Ngôn nhìn theo ánh mắt của anh, thấy chiếc hộp trong tay Hạ Tri Kỳ và nói: “Bánh ngải.” Văn Liễm: “Chưa thấy bao giờ, em mua ở đâu vậy?” Hạ Ngôn dùng…
Editor: Đá bào + GióBeta: Bảo Trân — Phó Lâm Viễn: [Cậu hỏi tôi? Tôi từng làm người tình ư?] Văn Liễm: […] Phó Lâm Viễn: [Chắc giống kiểu chim hoàng yến ấy, đổi cách nói dễ nghe hơn.] Phó Lâm Viễn: [Thế nào? Toang rồi à? Người ta coi cậu là bạn trai, còn…

