Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Tô Ngộ và Chu Diệc Dao đã đi dạo cả buổi sáng, thấy thời gian đã muộn, họ liền trực tiếp vào một nhà hàng trong trung tâm thương mại trông có vẻ khá ổn để chuẩn bị ăn trưa. Sau khi gọi món, Chu Diệc Dao mới…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Ngày hôm sau, vừa mới ăn sáng xong, Phó Tu Ninh đã bị Chu Vân Thâm gọi điện yêu cầu đi xử lý một số công việc vẫn còn đang dang dở. Ban đầu Phó Tu Ninh định hôm qua sẽ về Kinh thị ngay nên đã nhờ…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Sau khi cúp máy, Tô Ngộ ngồi yên lặng trong phòng, đợi Phó Tu Ninh đến. Thực ra, cô không biết mình sẽ nói gì với Phó Tu Ninh, cũng không biết liệu việc cô đột ngột đến có gây rắc rối gì cho anh không. Chỉ là…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Đêm khuya tại Cảng thành. Nhà cũ của gia tộc họ Phó vẫn sáng đèn. “Đã tìm thấy người chưa?” Người đến cúi đầu, xấu hổ nói: “Vẫn chưa, thưa bà chủ.” Tống Uyển lập tức thay đổi sắc mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không tìm thấy…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Phó Tu Ninh chống một tay lên bàn làm việc, tay còn lại đặt lên vai cô, cả người hơi cúi xuống đè lên. Tô Ngộ bị anh đẩy, theo quán tính, cả người bị ấn lên bàn làm việc, nụ hôn xâm chiếm áp lên mặt cô…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lời nói của Phó Tu Ninh vang lên tự như sấm sét giữa trời quang đối với tất cả mọi người, Tô Ngộ cảm thấy cổ họng mình như bị thứ gì đó chặn lại, không thể tin nổi mà nhìn anh. Cùng lúc đó, cô còn có…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Ở công ty, nơi đầy rẫy căng thẳng và mệt mỏi, thứ duy nhất có thể giải trí chính là những câu chuyện tán gẫu. Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, tin đồn về Tô Ngộ và Thẩm Văn đã bị người ta đồn thổi khắp nơi, ngoại…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Từ văn phòng của Phó Tu Ninh đi ra, Tô Ngộ lập tức trở về văn phòng mình. Sau khi khép cửa lại, cô tựa vào đó, hai tay ôm lấy ngực, thở dốc từng hơi lớn. Cảnh tượng như vừa rồi, cô thậm chí không dám đối…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Tô Ngộ không nhớ mình đã rời khỏi nhà Phó Tu Ninh như thế nào, cô chỉ gắng gượng lái xe về đến Vịnh Lan Loan. Đến khi bước vào cửa, cô mới không kiềm chế được, hai chân mềm nhũn ngã khuỵu xuống đất. Nước mắt trong…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Cuối cùng, Phó Tu Ninh đành chịu thua, bất đắc dĩ ôm Tô Ngộ vào phòng tắm, tiện thể tắm chung luôn. Sau khi ra ngoài, Phó Tu Ninh tinh thần sảng khoái đi vào bếp chuẩn bị bữa tối, còn Tô Ngộ thì thay đồ ngủ rồi…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Kỳ nghỉ ngắn ngủi rất nhanh đã trôi qua, đến mùng tám Tết, Tô Ngộ lại quay lại với cuộc sống 996, vẫn duy trì tần suất gặp Phó Tu Ninh hai lần một tuần, chỉ là thỉnh thoảng không kìm được mà lại ở cùng nhau vào…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Sau khi về nhà, Tô Ngộ đã dọn dẹp lại toàn bộ căn nhà từ trong ra ngoài, dù sao thì cũng là Tết, ít nhất cũng nên có không khí mới mẻ một chút. Đêm qua, Chu Diệc Dao đã được Chu Vân Thâm đưa về Hồng…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Ngay khi lời vừa dứt, cửa ban công sau lưng Phó Tu Ninh liền bị người từ bên trong đẩy ra. Phó Tu Yến đẩy cửa rồi từ từ bước ra, mặt mày tỏ vẻ vô hại, nhìn anh rồi hỏi: “Sao anh lại ở đây một mình…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Phó Tu Ninh rất ít khi thể hiện rõ ràng sự chiếm hữu ở nơi công cộng, Tô Ngộ nghe xong thì hơi ngẩn người một chút, sau đó nhìn anh với vẻ mặt có chút khó hiểu. Nhìn anh vài giây, Tô Ngộ liền thu lại ánh…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Khi thấy khách không gặp phải vấn đề gì, nhân viên khách sạn nhanh chóng rời đi, chỉ còn lại Tô Ngộ và Phương Giác Thiển đứng đối diện nhau. Cửa phòng đóng lại, cả hai đứng ngay ngưỡng cửa, nhìn vào trong căn phòng lộn xộn và…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Ngoài cửa sổ rất đông người, âm thanh ồn ào vang vọng nhưng bên tai chỉ nghe thấy tiếng pháo hoa nổ lách tách, trong phòng ánh sáng chập chờn. Những màu sắc rực rỡ phản chiếu lên gương mặt nghiêng mịn màng của Tô Ngộ, dưới ánh…

