Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Đêm khuya tĩnh lặng, hơi thở trầm thấp bên tai nghe rõ hơn bao giờ hết. Trầm Nhứ nhắm chặt hai mắt, hơi ngẩng đầu, hít thở khẽ khàng. Chưa từng có nụ hôn nào khiến cô rung động đến thế. Cô từng nghĩ, với điều kiện như…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Kết quả của việc trêu người là sáng hôm sau Trầm Nhứ vinh dự bị đi làm muộn, hai trăm tệ tiền thưởng chuyên cần bay sạch. Vừa đặt mông xuống ghế còn chưa kịp ấm chỗ, Triệu Vạn Kiều đã hớn hở chạy đến trêu chọc: “Chậc…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Hôm sau là chủ nhật. Vì chuyện của Tề Cảnh Duệ mà dạo gần đây bọn họ đã rất lâu rồi không ra ngoài hẹn hò. Hôm nay là ngày hiếm hoi thời tiết đẹp, ăn sáng xong, hai người thay đồ rồi cùng nhau ra khỏi nhà….
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Một câu nói khiến Phó Ôn Niên nghẹn họng hoàn toàn, phải mất một lúc sau anh mới giơ ngón tay cái với Chu Hành: “Đỉnh thật đấy.” “Không hổ danh là cậu – tình thánh cấp quốc gia.” “…” Chu Hành: “Cút.” Bị mắng nhưng Phó Ôn…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Trầm Nhứ và Chu Hành về đến nhà thì đã gần mười một giờ đêm. Vừa bước vào cửa, Chu Hành theo thói quen cởi áo khoác treo lên giá cạnh cửa, thay dép rồi đi vào trong, hỏi Trầm Nhứ: “Tối nay em đã ăn no chưa?”…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Mấy ngày sau đó, ngoài việc tiếp tục cho người thu thập chứng cứ liên quan đến Tề Hoài Tự, vào các ngày làm việc, Chu Hành hầu như đều tự mình túc trực dưới toà nhà công ty của Trầm Nhứ, đến cuối tuần lại càng nghiêm…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Nắng chiều ngả dần về phía tây, nhiệt độ buổi chiều vừa phải nhưng lưng Trầm Nhứ lại rịn một lớp mồ hôi mỏng. Cô đứng yên tại chỗ, ánh mắt đề phòng nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt vốn dịu dàng thanh tú lúc này…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Trong đầu Trầm Nhứ “đoàng” một tiếng, như thể có gì đó vừa nổ tung. Đôi tai cô đỏ ửng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Cô nhìn Chu Hành đầy sửng sốt, hai má đỏ bừng như con cua vừa hấp chín: “Anh……
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Vừa dứt lời, cả ba người đều sững sờ. Chính xác thì chỉ có Trầm Nhứ và Triệu Vạn Kiều là sững sờ thật sự. Triệu Vạn Kiều là người phản ứng đầu tiên, cất tiếng hỏi: “Ý em là sao? Đây không phải là nhà mà Trầm…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Hôm nay tinh thần của Trầm Nhứ đã khá hơn nhiều so với hôm qua, hiệu suất làm việc cũng tăng lên đáng kể. Sau bữa trưa, Trầm Nhứ lại cùng Triệu Vạn Kiều đi làm một buổi phỏng vấn nữa. Hôm qua, hai người đã đến đó…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lúc nói ra câu này, giọng nói của Trầm Nhứ thậm chí còn hơi run rẩy. Cô nhìn Chu Hành, vành mắt đỏ hoe, trái tim vì hoảng loạn và bất an mà đập điên cuồng: “Hắn ta cũng nhìn thấy em rồi, ngay tại cửa thang máy…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Còn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học, lớp của Trầm Nhứ xuất hiện một học sinh mới chuyển trường đến, vừa đến đã lập tức trở thành nhân vật nổi bật nhất khối mười hai năm nay. Bởi vì cậu ta có một đôi mắt…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Sáng hôm sau, Trầm Nhứ xin nghỉ nửa ngày để cùng Hứa Nguyên Cầm đến bệnh viện kiểm tra lại. Hai người vừa từ trong viện bước ra, điện thoại của Trầm Nhứ liền vang lên một tiếng báo tin nhắn WeChat. Chu Hành: [Kiểm tra xong chưa,…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Không ngoài dự đoán, đêm ấy Trầm Nhứ lại gần sáng mới đi ngủ. Sofa vốn chẳng rộng rãi như giường, không gian có thể phát huy lại hạn chế, thêm vào đó tư thế nữ trên nam dưới khiến cô hơi mất tự nhiên. Cuối cùng, hai…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Móng tay Trầm Nhứ là hôm qua vừa về nhà đã cắt, hiện vẫn còn sắc. Dấu vết trên vai và xương quai xanh của Chu Hành cũng chẳng thua kém gì so với những gì còn lưu lại trên người cô. Cô mím môi, cơn giận trong…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Đêm khuya tĩnh lặng. Giọng nói của người đàn ông đặc biệt trầm thấp, chất chứa sự dịu dàng. Khi hơi thở nóng hổi của anh rơi vào bên tai, toàn thân Trầm Nhứ như có dòng điện chạy qua. Khoảnh khắc ấy, cô thậm chí có thể…

