Anh lại ôm cô vào lòng Editor: Đá bàoBeta: Gió — Khi Phó Ngôn Châu về đến nhà, Mẫn Hy đang dựa vào đầu giường xem máy tính bảng, váy ngủ tối nay đổi thành một màu hồng nhạt, cô đang nghiên cứu tư liệu liên quan đến thực phẩm của Lạc Mông, anh vào…
“Em buồn ngủ, anh không về em làm sao gối lên cánh tay anh được?” Editor: Đá bàoBeta: Gió — Phó Ngôn Châu cười bất đắc dĩ, có vợ chồng nhà ai khi không không có việc gì lại ôm nhau mười phút chứ. Đương nhiên, lời này anh chỉ nghĩ ở trong lòng, nói…
Em có chấp niệm với việc ôm sao Editor: GióBeta: Đá bào — Bạch San dựa trên sở thích của Mẫn Hy giới thiệu ba tiệm làm đồ thủ công mỹ nghệ, tiệm không lớn, nằm ở ba vị trí khác nhau, cô về văn phòng rồi gửi địa chỉ vào hòm thư cho sếp….
Em không tìm thấy chiếc nhẫn Editor: YangBeta: Đá bào – Mẫn Hy khá hài lòng nhưng vẫn im lặng, khi cô muốn nói chuyện, Phó Ngôn Châu lại bịt kín môi cô, kỹ thuật hôn của anh đã tốt hơn rồi, quấn quýt cùng lưỡi của cô, hôn cô thật sâu. Cơ thể cô…
Thoả hiệp với cô Editor: NUBeta: Đá bào – Chưa tới năm giờ, Thịnh Kiến Tề đã từ sân golf quay về. Về sớm như vậy, điều này nằm ngoài dự liệu của Mẫn Hy, nhưng nghĩ đến việc Phó Ngôn Châu hôm nay cố ý đến đây để hỗ trợ cô, hết thảy mọi…
Gối lên cánh tay anh Editor: Đá bàoBeta: Gió — Đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn của cô ở trước mắt anh rất ảnh hưởng đến công việc. Phó Ngôn Châu nhìn trái nhìn phải, trên tay vịn sô pha có chăn, anh kéo tới đắp lên cho cô, không hiểu tâm lý của…
Đặt chân lên đùi anh Editor: Đá bàoBeta: Gió — Chờ môi Phó Ngôn Châu rời đi Mẫn Hy mới hồi phục lại hơi thở, cổ họng khô khốc không khỏi nuốt xuống một chút, cô thầm giễu bản thân đúng thật không có tiền đồ, cũng chẳng phải là chưa từng hôn nhau, huống…
Hô hấp của hai người theo bản năng chợt ngừng lại Editor: Đá bàoBeta: Gió — Trước 7 rưỡi tối Phó Ngôn Châu đã có mặt ở buổi tiệc rượu, trước đây trong những trường hợp như thế này anh sẽ không đến sớm, có khi chỉ lộ diện khoảng mười mấy hai mươi phút…
Hoặc là anh ôm em qua đó Editor: GióBeta: Đá bào — Thời gian đến Giang Thành cuối cùng bị đẩy xuống hai rưỡi chiều. Bạch San cũng hưởng theo, hiếm khi hôm nay mới có thể ngủ đến tự nhiên tỉnh dậy. Trước lúc xuất phát đến công ty có nhận được điện thoại…
Tranh chấp, dịu dàng Editor: GióBeta: Đá bào — Mẫn Hy qua phòng ăn lấy điện thoại nhắn tin cho Dư Trình Đàm, nói với anh ấy nếu chưa đặt vé máy bay chiều mai thì không cần đặt nữa, đặt rồi thì huỷ, cuối tuần này cô nghỉ hai ngày, không vội quay về….
Hôn lên sườn mặt anh Editor: GióBeta: Đá bào — Mẫn Hy đi qua Phó Ngôn Châu, nhìn về phía ngăn tủ đựng rượu sau lưng anh, ánh đèn vàng mờ từ đỉnh tủ chiếu xuống phản chiếu lên khung kính của cửa tủ, mờ mờ nhìn được bóng hình cao ráo của anh trên…
Đau lòng rồi Editor: GióBeta: Đá bào — Cổ tay bị nắm chắt, Mẫn Hy cố gắng thoát ra vài lần nhưng vẫn không rút ra khỏi tay anh được. Nếu tiếp tục giằng co thêm, có khả năng khiến đôi bên tranh cãi không vui, hôm nay là sinh nhật anh, Mẫn Hy không…
Chờ cô giải thích Editor: YangBeta: Đá bào – Bữa tiệc sinh nhật kết thúc lúc hai giờ, mọi người đều có việc phải làm. Bữa ăn này được Phó Ngôn Châu tạm thời tổ chức vào buổi sáng, bọn họ phải đẩy hết những cuộc xã giao khác mà chạy đến đây. Sau khi…
Người quan trọng nhất Editor: GióBeta: Đá bào — Hôm ấy là sinh nhật Phó Ngôn Châu, Mẫn Hy có nhớ, nhưng không biết anh cũng đang ở Thượng Hải. Buổi sáng trước khi ra ngoài, quản lý khu gọi điện thoại tới quan tâm nhắc nhở cô rằng sáng nay có thể sẽ có…
Kết truyện Editor: Đá bàoBeta: Đá bào — Lạc Vu Lễ chờ ở trong xe gần hai tiếng đồng hồ, xe trực tiếp đậu trước cửa quán rượu nhỏ, nếu Sơ Lâm đến rồi thì không thể nào không nhìn thấy anh được. “Lâm Lâm, anh đang ở cửa quán rượu nhỏ của em.” Đây…
Hạ Hủ x Lạc Vũ; Lạc Vu Lễ x Sơ Lâm Editor: Đá bàoBeta: Đá bào — “Cộc!” Một tiếng, ly nước trên tủ đầu giường lăn xuống đất, lăn ra xa nửa mét. Hai bàn tay của Lạc Vũ bị Hạ Hủ kiềm chế áp ở bên chiếc gối, anh đẩy mở hàm răng…

