Editor: NUBeta: Bảo Trân — Sau khi quay người mở cửa Tưởng Nam Thư mới cảm thấy có gì đó không đúng, đây không chỉ là việc cô lén lút trốn làm mà còn là gửi mèo sang nhà Tống Dạ? Chẳng phải điều này…vô hình làm tăng thêm sự mờ ám hay sao? Nó…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Có đôi khi Tống Dã cũng suy nghĩ, năm đó giữa anh và Tưởng Nam Thư là mối quan hệ gì? Trước khi Tưởng Nam Thư chuyển trường tới, Tống Dã chưa từng thích ai. Trước đây câu nói tưởng chừng như vô tâm “Cậu có thể thử xem”…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Sinh nhật của Tưởng Nam Thư vào ngày 15 tháng 5. Năm ba đại học, đêm trước ngày sinh nhật cô, bạn cùng phòng đã kéo cô đến tiệm bánh ngọt trước cổng trường để đặt trước một cái bánh sinh nhật. Lúc đó vào khoảng chín giờ tối,…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Lý Ý chuẩn bị quay lại công ty sao? Lần trước Tống Dã đã gọi cho cậu ấy một lần, đợi cậu ấy quyết định khi nào quay lại sẽ liên lạc. Từ sau khi Lương Vận trở thành quản lý chiến lược, tất cả các phương án đều phải…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Yên lặng trong giây lát, ánh mắt Tống Dã trở nên thâm sâu hơn, anh khẽ nhướng mày: “Chà Bông Tiểu Bối?” Hai cái tên “Chà Bông” và “Tiểu Bối” ghép lại với nhau, cho dù có không nghĩ đến tên các cặp đôi hay đặt thì nghe cũng giống…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — S: [Bao nhiêu?] Tống Dã trả lời rất nhanh nhưng chỉ có hai chữ, Lục Du Xuyên đoán không ra anh thế này là đang quan tâm hay không quan tâm nên khá bình tĩnh mà phản hồi. Lục Du Xuyên: [Năm, sáu, bảy hoặc tám.] Lục Du Xuyên:…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — “Sai sai chỗ nào?” Người đàn ông trầm giọng hỏi. Không đúng điểm nào cả. Ít nhất, với mối quan hệ hiện tại của họ, anh không nên ôm cô như thế này. Hai người không nên giữ cái tư thế mập mờ này. Cô lại ngửi thấy mùi…
Editor: NUBeta: Bảo Trân — Hành lang chìm trong im lặng, Tưởng Nam Thư ôm túi giấy kinh ngạc nhìn anh, lại cúi đầu nhìn túi giấy trong tay sau đó lại ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu. Cứ như thể anh đã làm ra một hành động cực kì khó tin…
Editor: Đá BàoBeta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư chuyển tiền xong, lại nhìn chằm chằm khung trò chuyện nửa phút vẫn không thấy Tống Dã bấm nhận tiền. “Nam Thư, bản thảo chị viết hay thật đấy! Em cảm thấy không có vấn đề gì cả.” Chu Giai Lạc dựa vào vách ngăn giữa…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — AAAAAAA? Lục Du Xuyên nói gì vậy? Anh ấy đã nói gì với Tống Dã? Anh ấy có biết mình đang làm gì không vậy? Muốn để cô xấu hổ đến mức cuốn xéo khỏi trái đất này ư? Vào một giây phút nào đó, Tưởng Nam Thư thực sự…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Sáng ngày hôm sau, Tưởng Nam Thư đang trên đường đi làm thì gọi điện cho Lục Du Xuyên, muốn hỏi cho rõ ràng xem tối qua anh muốn nói gì: “Anh có chắc là không muốn em chuyển đi không? Không cần ngại với em, có gì cứ…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Thực ra đây không phải là lần đầu Tưởng Nam Thư nhặt được mèo. Vào mùa đông năm lớp 12, cô và Trình Gia Gia nhặt được một chú mèo hoang ở gần trường, lúc ấy gần đến giờ tự học buổi tối nên họ chỉ đành đem bé vào…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư nhìn bóng lưng anh bước đi, sau đó lại nhìn Lâm Diệu đang bày ra vẻ mặt như một oán phụ, cô do dự không biết nên nhân cơ hội bỏ chạy hay ngoan ngoãn đợi anh ở cửa. Lúc này, người xung quanh đã giải…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Không hề để lại cho người ta đường sống, phép thử này có lợi gì cho hai ta chứ? Tưởng Nam Thư rầu rĩ nhưng chỉ có thể cứng miệng: “Tôi quên đồ thật.” Tống Dã lạnh lùng ‘Ồ’ một tiếng, tất nhiên anh không tin. Thang máy mở ra,…
Editor: Đá bàoBeta: Gió+Bảo Trân — Tưởng Nam Thư đi xuống dưới lầu công ty, nhìn logo ánh vàng rực rỡ sau đó lại nhớ đến khuôn mặt lạnh lùng cấm dục của Tống Dã, cảm thấy thực sự không phù hợp. Tại sao anh lại đến công ty này? Lẽ ra cô nên hỏi…
Editor: Đá bàoBeta: Gió+Bảo Trân — “Cho tôi à?” Tưởng Nam Thư nhìn hộp cơm trên bàn, hơi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn cậu thanh niên trẻ tuổi trước mặt. Cô nhớ tên cậu ta là Cao Tiểu Khôn, là thành viên phát triển cốt lõi trong đoàn đội do Tống Dã đưa…

