Editor: Cà phêBeta: Bảo Trân — Họ đến một thị trấn nhỏ trong đêm, Mộ Cận Bùi đã sắp xếp chỗ ở từ trước. Thị trấn này từng nổi tiếng vào thế kỷ trước, thu hút không ít người mang theo giấc mơ làm giàu. Nhưng giờ đây, nó đã phai mờ trong ký ức…
Editor: Cà phêBeta: Bảo Trân — Tạ Quân Trình đứng dưới tòa nhà, gió lạnh thổi qua làm anh tỉnh táo hẳn. Cơn buồn ngủ tan biến nhưng ánh mắt như muốn xé toạc anh của Mộ Cận Bùi vẫn còn ám ảnh, chưa chịu rời đi. Dù mâu thuẫn trong gia đình hay bất…
Editor: MỡBeta: Bảo Trân — Trong bữa ăn, câu chuyện chủ yếu xoay quanh Quý Tinh Dao, không khí không gượng gạo cũng không quá nhạt nhẽo. Thời gian Quý Tinh Dao dành cho Mộ Cận Bùi không nhiều. Sau bữa trưa, cô chỉ ở nhà một lúc rồi phải quay lại phòng tranh. Mộ…
Editor: Gió Beta: Bảo Trân — Tưởng Nam Thư đẩy cửa bước vào, ba người trong phòng bệnh đồng loạt nhìn qua. Trình Gia Gia đang ngồi trên giường bệnh, nhìn cô: “Nam Thư, cậu đến rồi à?” Tề Hoằng Vũ, người đã gặp Tưởng Nam Thư vài lần trước đó, quay đầu mỉm cười…
Editor: Đá bào — Tống Dã sững sờ nhìn cô, đầu óc trống rỗng. Những lời này đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của anh về quá khứ đau khổ, kìm nén nhưng xen lẫn chút ngọt ngào ấy. Anh cúi đầu nhìn Tưởng Nam Thư với đôi mắt đỏ hoe, nhớ lại mỗi…
Editor: MỡBeta: Bảo Trân — Điện thoại của Quý Tinh Dao đang ở chỗ chú Trương. Chú thấy tin nhắn của Mộ Cận Bùi, “Không nhớ anh à?” Ban đầu chú định trả lời giúp rằng Quý Tinh Dao đang bận, nhưng nghĩ lại thấy không tiện, cuối cùng lại thoát khỏi khung trò chuyện….
Editor: MỡBeta: Bảo Trân — Vô hình trung, Quý Tinh Dao từng chút từng chút một xâm chiếm lý trí của Mộ Cận Bùi. “Bước vào thế giới của em” không phải cô thuận miệng nói ra, ý nghĩa của nó đến giờ anh mới hiểu. Cô luôn nghĩ rằng anh cô đơn, và luôn…
Editor: MỡBeta: Bảo Trân — Một giờ rưỡi sáng, Trữ Chinh rời khỏi công ty. Bình thường anh ta tự lái xe về nhưng hôm nay quá mệt nên nhờ tài xế thay mình. Anh ta sống cùng khu với Mộ Cận Bùi, tiện cho việc tăng ca và đưa đón sếp. Mệt mỏi rã…
Editor: MỡBeta: Bảo Trân — Trong tòa chung cư, người ra vào không ngớt. Mỗi khi nhìn thấy họ, ai nấy cũng đều ngoái lại nhìn thêm vài lần. Đây không phải là lần đầu tiên Quý Tinh Dao được anh bế kiểu này nhưng đây lại là nơi cô sống hàng ngày. Có vài…
Editor: MỡBeta: Bảo Trân — Lính cứu hỏa lần lượt từ trên lầu xuống, thiệt hại không đáng kể, chỉ có phòng bếp của căn hộ đó bị cháy, không lan sang nơi khác. Ban đầu, mọi người không biết nhà nào cháy vì tòa nhà quá cao, khó phân biệt. Sau đó một cặp…
Editor: MỡBeta: Bảo Trân — Trên đường về, Mộ Cận Bùi nhận được điện thoại của Trữ Chinh. Một quản lý cấp cao phải tham gia họp video về cuộc đàm phán thương mại nhưng bị trì hoãn nên cuộc họp cũng dời lại một tiếng. Đây là quyết định của Mộ tổng, Trữ Chinh…
Editor: Cà phêBeta: Bảo Trân — Hôm nay, Mộ Văn Hoài cũng vội vàng đến trang viên. Trước đó, ông vẫn còn bận đi công tác, dự định ghé qua London nhưng mấy ngày nay ông nội cứ gọi điện liên tục, nói Quý Tinh Dao đến chơi, rồi câu chuyện cứ thế kéo dài…
Editor: Đá bào — Tưởng Nam Thư cũng không ngờ lại gặp Trần Thanh Việt lần nữa, và lại là ở bệnh viện. Cô chỉ sững người lại một chút, khuôn mặt bình tĩnh nhưng đã trở nên lạnh lùng xa cách, ánh mắt từ mặt anh ta chuyển sang người phụ nữ trung niên…
Editor: Đá bàoBeta: Bảo Trân — Nghe anh nói chuyện, tim của Tưởng Nam Thư đập nhanh hơn, cô đã đoán được đại khái nội dung cuộc điện thoại này, có lẽ là một công ty nào đó muốn mua bản quyền phát triển game mobile của “Thời Không Hồi Âm”, khả năng cao là…
Editor: GióBeta: Bảo Trân — Người đàn ông khẽ rên một tiếng ngửa đầu ra sau một chút, yết hầu khẽ chuyển động, khóe môi giật giật đầy bất lực. Sau đó, anh đưa tay ôm lấy sau gáy cô, mặc kệ cô để lại dấu vết trên cổ mình. Rõ ràng là khá đau…
Editor: Cà phêBeta: Bảo Trân — Mộ Cận Bùi lại dẫn Quý Tinh Dao đến trang viên thêm một lần nữa. Là ông nội anh gọi điện đặc biệt dặn họ qua, nói rằng nhà có chuẩn bị ít trứng cá tầm, muốn thưởng thức cùng con cháu.Thưởng thức trứng cá tầm chỉ là phụ,…

