Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Một đoạn video ngắn dài hơn hai mươi giây đã quay xong. Châu Mạt cất điện thoại, bình thản nói: “Đi thôi.” Thành Anh ngạc nhiên: “Hả? Vậy là xong rồi à?” “Ừm, vậy là xong rồi.” Châu Mạt đáp tự nhiên, còn đưa tay kéo cô ấy…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Giường lạ và không gian lạ khiến Lâm Trĩ Thủy không thể ngủ yên, may mà trong mơ hồ cô lại ngửi thấy mùi cây thông mạnh mẽ bao bọc lấy mình. Khi tỉnh dậy thì trời đã sáng, cô cuộn tròn trong chăn, làn da nơi bờ…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Phòng khách rộng rãi bỗng chốc rơi vào một sự yên lặng kỳ quái. Dưới ánh đèn lấp lánh, gương mặt tuấn tú sắc nét của Ninh Thương Vũ như được phủ lên một lớp ánh sáng lạnh lùng, anh không lên tiếng. Những người khác càng không…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Anh ngỏ ý muốn đưa cô đến Giang Thành, Chung Ức không từ chối. Anh không muốn quay lại thị trấn nhỏ, điều đó cô hiểu rõ hơn ai hết. Còn về quãng đường ấy, không ai nhắc lại nữa. Nhắc đến chỉ khiến khoảng cách giữa hai…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Khi Trầm Nhứ đi tới, Chu Hành đang ngồi ở ghế lái, một tay đặt trên vô lăng, cúi đầu nghịch điện thoại. Nghe thấy tiếng cô mở cửa ghế phụ, anh mới cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn sang. Trầm Nhứ ngồi vào xe: “Xin lỗi, vừa…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Đúng lúc mọi người đang bàn tán thì người bị nói tới lại bất ngờ xuất hiện trước cửa. Nhóm nữ diễn viên trong phòng lập tức trở nên lúng túng, bình thường ai nấy đều tỏ ra hào nhoáng thanh lịch, nhưng chuyện ngồi lê đôi mách…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Bên trong phòng ngủ chính ở tầng hai căn biệt thự. Lâm Trĩ Thủy vẫn giữ thói quen sinh hoạt nghiêm ngặt như khi còn sống ở nhà họ Lâm tại khu cảng, đúng giờ là trở về phòng đi ngủ. Cô vừa tắm xong, thay một chiếc…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Trong suốt bữa tiệc, Chung Ức và Chu Thời Diệc không hề trò chuyện lấy một câu. Mọi người cũng chẳng lấy làm lạ, liên hôn mà, chắc chắn chẳng có tình cảm gì, huống hồ hai người mới quen không bao lâu, lại đều là kiểu người…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Châu Mạt áp sát vào tường, khựng lại một thoáng. Sau lưng cô có hình xăm con bướm sao? Ở thế giới cũ, có lần cô từng vì vai diễn mà đi xăm một con bướm. Người thợ xăm khi đó còn bảo xương bướm sau lưng cô…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Âm thanh trong phim vẫn tiếp tục vang lên. Trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo, Trầm Nhứ ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc của Chu Hành. Cô ngập ngừng hai giây, rồi cắn răng đáp: “Nếu anh đồng ý……
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Yêu cầu đầu tiên của phu nhân tương lai, dù không có quản gia thì cũng phải khẩn trương tìm người cho bằng được. Phải công nhận, nhà họ Ninh đúng là được huấn luyện bài bản, chỉ mười phút sau, Lâm Trĩ Thủy đã đứng trước đảo…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lúc này Chung Ức hoàn toàn lạc lõng, chỉ mơ hồ nghe thấy giọng nói của người đàn ông đang nói điều gì đó, nhưng cô không chú ý nghe xem anh đang nói gì. Chẳng mấy chốc, xe dừng lại trước một quán cà phê, Chu Thời…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Tuy không hiểu rõ lắm, nhưng Trầm Nhứ cũng không tiếp tục truy hỏi, xem như đoạn nhạc đệm nhỏ ấy đã qua đi. Lên xe, Trầm Nhứ quay đầu hỏi: “Mình đi đâu thế anh?” Chu Hành thắt dây an toàn, ngẩng đầu suy nghĩ mấy giây…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Tên đàn ông khốn kiếp ấy thật đúng là giỏi diễn trò. Viên Viên vẫn còn đang xuýt xoa ngưỡng mộ, Châu Mạt chẳng buồn đáp lời. Cho dù anh thực sự có mua đi nữa, cô cũng sẽ không bắt anh phải quỳ. Rất nhanh sau đó,…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lâm Trĩ Thuỷ cảm nhận được ánh mắt của Ninh Thương Vũ dừng lại trên cổ tay mình, ánh mắt đầy ẩn ý. Cảm giác nóng bỏng, lạ lẫm xuyên qua lớp da thịt, truyền vào đầu ngón tay, chỉ trong chốc lát đã lan tỏa một lớp…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chung Ức liếc nhìn vị trí ngón áp út vẫn còn trống trơn của mình, gật đầu đáp một tiếng “được”. Nếu không đeo nhẫn cưới, cô khó mà giải thích với bố. Đĩa cá vược chiên thơm ngon được mang lên, cô khẽ dịch chuyển đĩa salad…

