Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lâm Trĩ Thuỷ hoàn toàn không biết rằng lúc này Ninh Thương Vũ đang phải gồng mình đến mức muốn nổ tung. Tờ mờ sáng, cô lơ mơ tỉnh giấc, lớp chăn lụa trượt khỏi vòng eo, để lộ làn da mịn màng ánh lên sắc hồng trong…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm – Chu Thời Diệc không đoán được cô đang nghĩ gì, cũng chẳng hiểu vì sao cô lại đột ngột nghĩ thông suốt, muốn tự mình khôi phục ảnh. Trước đó Ninh Khuyết từng hỏi khéo anh sao không để Chung Ức phục hồi. Rõ ràng là cô không…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Trầm Nhứ và Chu Hành về đến nhà thì đã gần mười một giờ đêm. Vừa bước vào cửa, Chu Hành theo thói quen cởi áo khoác treo lên giá cạnh cửa, thay dép rồi đi vào trong, hỏi Trầm Nhứ: “Tối nay em đã ăn no chưa?”…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — “Gì cơ?” Tạ Xiễn dừng bước, quay lại. Vu Quyền giơ máy tính bảng ra trước mặt anh, Tạ Xiễn đưa tay nhận lấy, ánh mắt lướt nhẹ qua vai Vu Quyền. Phía sau là một nhóm đông nhân viên, ai cũng cầm điện thoại sẵn sàng hóng…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Nhịp đập tim mạnh mẽ, nóng bỏng ấy lan tỏa đến tận đầu ngón chân trắng nõn. “Rất nóng.” Lâm Trĩ Thuỷ trong chiếc áo choàng ngủ bằng lụa mềm đã sớm thả lỏng hờ hững, để lộ nửa vai trần, cổ ngẩng cao thanh thoát, vẫn chăm…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Cho đến khi ngồi trong phòng nghỉ riêng trên chuyên cơ, gương mặt của Lâm Trĩ Thủy vẫn giữ vẻ bình thản pha chút đáng thương, gần như không để lộ chút biểu cảm nào. Lúc rời khỏi nhà là vậy, suốt quãng đường sắp tới ranh giới…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chung Ức vô tình đáp lại một câu: “Không sao, em đã lưu địa chỉ rồi, không nhớ được thì cứ bật dẫn đường.” Chu Thời Diệc nhẹ giọng nói: “Mấy ai về nhà mà lại phải bật dẫn đường cơ chứ?” Chung Ức không tranh luận với…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Thế giới này dường như đặc biệt ưa chuộng những bộ phim cổ trang, tu tiên. Bộ Cửu Trùng Thiên này có kỹ xảo tốt, cốt truyện hay, diễn xuất cũng xuất sắc. Trong phim, Tiêu Chân không phải nhân vật chính diện, hắn là ma đầu, ngụy…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Chương 48 Tên đàn ông chó nànày Châu Mạt không ngừng mắng chửi trong lòng. Cô đứng yên một chỗ, khoanh tay, ánh mắt không rời khỏi người đàn ông phía sau bàn làm việc. Không khí lặng đi một thoáng. Là người chưa từng yêu nghiêm túc,…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Mấy ngày sau đó, ngoài việc tiếp tục cho người thu thập chứng cứ liên quan đến Tề Hoài Tự, vào các ngày làm việc, Chu Hành hầu như đều tự mình túc trực dưới toà nhà công ty của Trầm Nhứ, đến cuối tuần lại càng nghiêm…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Nắng chiều ngả dần về phía tây, nhiệt độ buổi chiều vừa phải nhưng lưng Trầm Nhứ lại rịn một lớp mồ hôi mỏng. Cô đứng yên tại chỗ, ánh mắt đề phòng nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt vốn dịu dàng thanh tú lúc này…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm – Khớp ngón tay đang cong lại của Ninh Thương Vũ nhẹ nhàng ấn vào lớp da trắng mịn như tuyết pha chút hồng trên người cô, nhưng anh không dùng lực. Nơi ấy, được cô chăm sóc cẩn thận, còn non nớt hơn cả thân thể mảnh mai…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Họ trò chuyện trong bài nhạc “Bánh định thắng và thuyền vòm đen” đã đến đoạn giữa. Trên bàn bày không ít đồ uống, Chu Thời Diệc đưa cho cô một ly rượu trái cây. Chiếc túi vải vẫn đặt trên đùi cô, bàn tròn đã chật kín…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lễ phát sóng kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, đến khoảng mười hai giờ trưa thì buổi phỏng vấn mới kết thúc. Lần xuất hiện này của Châu Mạt có thể xem như một màn ra mắt thành công, phóng viên suốt buổi không ai dám hỏi…
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Trong đầu Trầm Nhứ “đoàng” một tiếng, như thể có gì đó vừa nổ tung. Đôi tai cô đỏ ửng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Cô nhìn Chu Hành đầy sửng sốt, hai má đỏ bừng như con cua vừa hấp chín: “Anh……
Editor: Team Phong TâmBeta: Phong Tâm — Lâm Trĩ Thủy nhìn chằm chằm anh suốt một lúc lâu. Có lẽ vì mấy hôm nay luôn cố tránh mặt anh, trong lòng cứ thấp thỏm không yên. Giờ phút này, Lâm Trĩ Thủy quỳ ngồi không chút hình tượng trên sofa, vẻ mặt tuy bình thản…

